Kiếm Đạo Độc Thần

Chương 1951: Thập trọng thiên (Thượng)




Kiếm đã ra khỏi vỏ, thân kiếm màu xám bạc hơi tối. Sở Mộ nhìn chăm chú vào kiếm một lúc, cảm giác quen thuộc càng mãnh liệt hơn.

Không có chiêu thức gì, Sở Mộ chỉ tiện tay chém nhẹ, tiếng xé gió khẽ khàng vang lên, kiếm quang chợt lóe, kiếm chém ra.

Sở Mộ thầm nhủ:

- Tại sao ta cảm giác mình nên nắm giữ nhiều kiếm pháp...

Nhưng Sở Mộ có cố suy nghĩ cỡ nào cũng không nhớ ra mình luyện được kiếm pháp gì.

Sở Mộ nội thị thế giới tinh thần nhỏ xíu, tối đen, trống trải không có vật gì, lạnh lẽo hoang vắng, kinh mạch trong người bế tắc, đan điền trống rỗng không có chút lực lượng. Sở Mộ giơ tay nhấc chân đánh ra một đấm, sức mạnh bình thường không có điểm gì khác lạ.

Đây hoàn toàn là thân thể của người bình thường, không, là cơ thể mạnh hơn người bình thường một chút nhưng kém hơn thể xác vốn có của hắn nhiều, khác biệt như đom đóm và trăng sáng.

Chợt một đoạn tin tức nổi lên sâu trong óc Sở Mộ.

- Ba năm, ta chỉ có ba năm...

Tin tức trong đầu phát ra cảnh cáo mãnh liệt không ngừng nhắc nhở Sở Mộ, tăng ấn tượng khắc sâu rằng hắn chỉ có thời gian là ba năm, hắn phải lợi dụng ba năm này cố gắng tu luyện nâng cao mọi năng lực, nâng cao thực lực của mình. Ba năm sau sẽ có những gì thì Sở Mộ không biết.

Ba năm!

Nó như bùa đòi mạng, như thể nếu sau ba năm không hoàn thành mục tiêu nào đó sẽ xảy ra chuyện gì không tốt.

Thúc giục thời hạn ba năm như chú ngữ, tim Sở Mộ đập nhanh, máu chảy nhanh hơn, hít thở dồn dập.

Sở Mộ cố gắng điều tức, khống chế hô hấp của mình. Dù Sở Mộ đã quên đi nhiều thứ nhưng đây là bản năng, bản năng thấm sâu vào linh hồn, miễn linh hồn còn thì sẽ không quên được.

Sở Mộ bản năng điều tức, nhịp tim và tốc độ máu chảy trở lại bình thường, hít thở chậm rãi dần. Thúc giục ba năm bớt xao động hơn, nhưng Sở Mộ không dám coi thường, không dám thả lỏng. Kiếm đút vào vỏ, tay trái Sở Mộ cầm kiếm xoay người sải bước tới cửa nhà gỗ, hắn đẩy cửa ra, một lũ ánh sáng chiếu vào.

***

Trong Tổng Thần Điện.

Một trưởng lão kinh thán:

- Sớm nghe nói bảng Thiên Thanh thần diệu khó lường nhưng không ngờ nó thần kỳ như vậy, xây dựng ra một thế giới ảo, thế giới ảo phủ lên bốn tinh vực lớn.

- Đúng là thần diệu, khiến người dự tiến vào bằng linh hồn, tạo thân thể người thường cho họ, tạm thời phong ấn ký ức tu luyện chỉ cho họ biết tên và thân phận của mình, thời hạn ba năm bắt họ cố gắng tiến bộ các mặt năng lực và thực lực, qua đó kiểm tra thiên phú, tiềm lực, mọi thứ của họ.

- Tuy ký ức liên quan công pháp, kiếm pháp tu luyện đã bị phong ấn tạm thời nhưng các ký ức khác vẫn còn.

Thực lực mạnh một lúc không có nghĩa là mãi mãi cường đại. Thứ hạng bảng Thiên Thanh không xem trọng thực lực một lúc mà là thiên phú và tiềm lực vĩnh viễn, nó bao gồm nhiều năm. Cho nên mỗi thí sinh sau khi vào Thiên Thanh Hư Giới tương đương với bắt đầu lại từ đầu, từ điểm khởi đầu trong vòng ba năm dựa vào một phần trí nhớ, thiên phú, tiềm lực dốc hết sức tiến bộ thăng cấp.

Trên bầu trời có một mặt trời to nóng cháy bắn ra ngàn vạn chùm sáng trắng như thiên kiếm đâm xuống mặt đất, khiến người cảm giác nóng rực.

Sở Mộ ngước lên nhìn, nheo mắt lại, cảm giác chói mắt làm hắn vội giơ tay che.

Hiện giờ Sở Mộ chỉ là người bình thường, đôi mắt yếu ớt không thể nhìn thẳng tia nắng.

Sau lưng Sở Mộ là một căn nhà gỗ nhỏ, nhìn kỹ thì có một dãy nhà gỗ xếp ngay ngắn. Cửa nhà gỗ mở ra, các bóng người đi ra liếc nhau, đều không quen.

Nhìn người này ngó người kia, không người lên tiếng.

Linh hồn của họ vào Thiên Thanh Hư Giới, ký ức về công pháp, kiếm pháp tu luyện tạm thời bị phong ấn nhưng những ký ức khác vẫn còn, vì vậy tính cách và khí chất không thay đổi. Người kiêu ngạo vẫn cứ kiêu hãnh, người lạnh lùng thì vẫn lạnh băng, kẻ hờ hững vẫn chỉ hững hờ.

Nhưng mỗi người dù là nam hay nữ đều mặc áo gai vải thô, hoặc cõng hoặc cầm một thanh kiếm sắt đen, trên người không có chút kiếm khí dao động nào.

Dù vậy ánh mắt của họ rất sắc bén, tia sáng hấp háy.

Mỗi người đều là Kiếm Giả thiên tài, siêu thiên tài trong vòng trăm năm tu luyện đến Niết Bàn cảnh. Mỗi người đều có tạo nghệ mạnh về mặt kiếm pháp, tuy tu vi không còn, kiếm ý cũng mất, không có lực lượng thiên địa, đã quên công pháp tu luyện nhưng về bản chất bọn họ vẫn là Kiếm Giả, có mũi nhọn của Kiếm Giả.

Rất nhanh người ra khỏi nhà gỗ bắt đầu hành động, Sở Mộ cũng ở trong số đó.

Trí nhớ của Sở Mộ rất dai, hắn không bị ảnh hưởng, chỉ quét mắt qua là nhớ kỹ từng vị trí, các khuôn mặt và nhanh chóng phân biệt ra.

Một lúc sau Sở Mộ đã tìm hiểu nơi mình ở.

- Nơi này tên Dạ Minh bộ, hai chữ dạ minh hơi quen thuộc...

- Dạ Minh bộ rất lớn, người giống như ta phỏng chừng gồm ba vạn người...

- Ngoài ra có một số người khác với ta, số lượng rất ít.

Nếu Sở Mộ lấy lại trí nhớ sẽ rất ngạc nhiên, Dạ Minh bộ thật ra là ảnh thu nhỏ của Dạ Minh tinh hệ. Nó không tồn tại theo kiểu tinh hệ mà như một bộ lạc thôn xóm.

Có hơn ba vạn người giống như Sở Mộ biểu thị siêu thiên tài chưa một trăm tuổi đã đến Niết Bàn cảnh của Dạ Minh tinh hệ gồm có hơn ba vạn người, có lẽ một số ít người vì lý do nào đó mà không vào Thiên Thanh Hư Giới.

Một tinh hệ mới có ba vạn người, thoạt nghe thì ít ỏi, ít nhất về tỷ lệ tổng thể thì cực kỳ ít. Nhưng nếu bỏ qua điều này, vạn người chưa đến trăm tuổi tu vi ít nhất là Niết Bàn nhất trọng thiên thì đúng là siêu thiên tài.

Trong ba vạn người phần lớn đều biết cuộc chiến xếp hạng bảng Thiên Thanh, gần hai vạn người mạo hiểm Niết Bàn. Hơn một vạn người khác thì nội tình thâm sâu vững chắc, không ngừng tích lũy bản thân, có tiềm năng kinh người, cuối cùng vững vàng đột phá Niết Bàn thành công, đến Niết Bàn nhất trọng thiên.

Thiên tài khác có người mới hơn một trăm tuổi, đã vượt qua điều kiện, có người chưa đủ một trăm tuổi, tu vi đến đỉnh Tạo Hóa cửu trọng thiên, đã tích lũy một thời gian, qua một, hai năm thì sẽ thành công Niết Bàn. Sau Niết Bàn tuổi của họ sẽ không hơn một trăm, những siêu thiên tài này đấm ngực giậm chân, bởi vì bọn họ không thể tham gia cuộc chiến xếp hạng bảng Thiên Thanh lần này.

Nhưng những siêu thiên tài chưa đến một trăm tuổi hết sức cố gắng, không ngừng tích góp tiềm lực của bản thân, định một hơi Niết Bàn rồi tăng tiến vù vù, sau đó khiêu chiến thiên tài trong bảng Thiên Thanh để được xếp hàng vào.