Kiếm Phệ Thiên Hạ

Chương 8: Quyết đấu




"Tạp Thụy, mau, sắp đến thời gian quyết đấu rồi..." Cách Lâm nhìn thoáng qua bên cạnh, Lăng Vân vẫn đang bảo trì trạng thái đả tọa, có chút khó khăn hít sâu một hơi, nói.

"Không cần cấp bách, không cần cấp bách. Hỗn trướng kia đã nói là vào buổi chiều hôm nay, bây giờ còn chưa tới hai giờ, vẫn chưa tính là buổi chiều."

"Hai giờ mà còn không tính..." Cách Lâm vẻ mặt tiều tụy, đôi mắt thâm quầng như gấu trúc, hiển nhiên tối qua lo lắng suốt cả đêm, vẫn chưa nghỉ ngơi tốt.

"Đã gần hai mươi bốn tiếng đồng hồ rồi, A Thành tiểu tử này bị tẩu hỏa nhập ma sao? Không ăn không uống, ngồi suốt một ngày một đêm? Vậy có quá khoa trương không, chẳng lẽ chân hắn cũng không bị tê sao?"

"Người khác tấn cấp phổ biến cũng chỉ một buổi chiều, ta xem A Thành ngồi lâu như vậy, khẳng định là tình huống có chút đặc thù. Nói không chừng…nói không chừng đến lúc đó thực sự sẽ nhảy hai cấp, một hơi nhảy đến cấp bậc ngũ cấp kiếm sĩ."

Hiện tượng nhảy hai cấp trong lịch sử quốc gia quả thật cũng có xuất hiện, tuy rằng hiện tại trên người Lăng Vân mọi người cảm giác điều này hoàn toàn không có khả năng xảy ra, nhưng dù sao cũng là một tia hy vọng. Tạp Thụy cũng chỉ có thể cầu thần linh phù hộ, phù hộ tình huống của Lăng Vân lúc này xác thực như lời của Cách Lâm.

Lúc này Lăng Vân tu luyện cũng đã tiến nhập giai đoạn kết thúc.

Hắn hiện tại dù sao cũng không phải cái siêu cấp cao thủ Tiên Thiên đại thừa kia nữa, không cách nào không ăn không uống liên tục trong vài ngày. Dù cho hắn muốn tiếp tục tu luyện, cũng phải tìm một chút thức ăn bồi dưỡng cho bao tử rồi mới có thể tiếp tục luyện công, bằng không vẫn cứ tu luyện tiếp như vậy, sợ rằng hắn sẽ trở thành tu luyện giả đầu tiên trong lịch sử bế quan chết đói.

Nỗ lực tròn một ngày đêm, toàn bộ tinh thần dưới trạng thái nhập định, hắn cuối cùng cũng hoàn thành bước đầu tiên của việc luyện khí chi sĩ - dẫn khí nhập thể!

Cảm thụ được một tia nhiệt khí ở chỗ đan điền, Lăng Vân tâm thần khẽ động, rốt cục từ trong nhập định suốt một ngày một đêm từ từ phục hồi tinh thần lại, có chút kinh hỉ lẩm bẩm: "Loại cảm giác vi nhiệt này đúng là khí cảm, hơn nữa cỗ hơi thở này dĩ nhiên đã tiến nhập đan điền, dựa theo quỹ tích nhất định vận hành một vòng trong cơ thể. Không ngờ cư nhiên dùng gần một ngày đêm, không chỉ tu luyện ra khí cảm, còn hoàn thành bước dồn khí vào đan điền, có thể so với trước đây tu luyện một tháng, tốc độ nhanh hơn không biết bao nhiêu lần. Đến tinh cầu có linh khí sung túc tu luyện quả nhiên là lợi hại a."

Bênh cạnh hắn suốt một thời thần, Tạp Thụy thời khắc nào cũng chú ý đến hắn, lập tức kêu lớn lên: "Tỉnh tỉnh, tiểu tử này cuối cùng cũng tỉnh."

"Ha ha, thật tốt quá. Xem tiểu tử này cười dâm đãng như thế, cấp bậc đấu khí khẳng định là rất tinh tiến. Nói mau, A Thành, ngươi đạt trình độ mấy cấp chiến sĩ? Tứ cấp? Ngũ cấp? Hay là lục cấp?"

Lăng Vân cảm ứng một phen đấu khí trong cơ thể, cũng không cảm thấy động tĩnh gì, vẫn hình dáng như cũ.

"Nói mau A Thành, ngươi đừng có làm hỏng khẩu vị của chúng ta nha, ngươi bế quan một ngày đêm một đêm, khẳng định không chỉ đột phá một cấp đơn giản như vậy được? Thành thật khai báo, có phải đến ngũ cấp kiếm sĩ rồi không?"

Cách Lâm bên cạnh cũng vẻ mặt chờ đợi, cùng đợi Lăng Vân nói ra cái kết quả làm bọn hắn kinh hỉ.

Lăng Vân lay động đầu, mỉm cười nói: "Kiếm sĩ đẳng cấp không thể dễ dàng đột phá như vậy. Ta bây giờ vẫn còn ở trình độ tam cấp kiếm sĩ."

"Không đột phá?" Tạp Thụy cùng Cách Lâm ngẩn ngơ, trong lòng trầm xuống, vội vã truy vấn nói: "Tiểu tử, nói thật đi, ngươi có phải đang nói giỡn hay không, chúng ta hiện tại đang rất nghiêm túc a!"

Lăng Vân nhíu nhíu mày: "Trong một tháng nắm chắc có thể đột phá, một ngày đêm thời gian... Thật quá khó khăn."

"Một tháng, ngươi nói là thật a?"

"Tất nhiên."

Hai người vẻ mặt cứng ngắc, liếc mắt nhìn lẫn nhau. Bỗng nhiên cùng lúc đặt mông ngã xuống đất, phảng phất giống như gặp phải đả kích lớn lao, sắc mặt một mảng tái nhợt, trong miệng thì thào tự nói: "Hết, hết rồi, lần này toàn bộ kết thúc rồi."

"Làm sao vậy?" Lăng Vân mơ hồ nhớ kỹ, đêm qua tựa hồ có người tới đây tranh cãi ầm ĩ một hồi, nhưng mà hắn lúc đó nhất tâm tu luyện, chỉ bất quá hơi cảm ứng thấy, cũng không biết xảy ra chuyện gì.

Bỗng nhiên, Tạp Thụy ngửa mặt lên trời kêu rên: "Trời ơi, mệnh ta sao lại khổ thế này, như thế thì chết chắc rồi!"

Cách Lâm cũng vẻ mặt thảm hại, hai mắt vô thần, phảng phất giống như bị người ta câu dẫn hồn phách, cặp mắt đờ đẫn ra.

Đúng lúc này, một tiếng hét lớn hùng hậu mạnh mẽ từ dưới lầu truyền đến: "Kháo, phòng B-13, đã đến lúc nào rồi? Hơn năm giờ rồi. Khải Đặc lão đại bảo lập tức tới quyết đấu tràng ứng chiến. Bằng không, phòng B-13 các ngươi tiếp nhận quyết đấu, vũ nhục người ta, lại có hành vi không dám ứng chiến, sẽ được truyền khắp toàn bộ học viện, thậm chí toàn bộ Kiêu Dương thành."

"Truyền khắp toàn bộ Kiêu Dương thành..." Cách Lâm cùng Tạp Thụy nhìn nhau liếc mắt, đều nhận thấy sự kinh khủng trong lòng đối phương.

Nếu như chuyện này truyền khắp toàn bộ Kiêu Dương thành, danh tiếng mấy người bọn họ, tuyệt đối sẽ bị hủy hoại hoàn toàn, tương lai cũng không còn ai tôn trọng bọn họ. Cho dù là gia đình bọn họ, từ nay sẽ bị người người khinh bỉ, người người thóa mạ...

"Mẹ nó, ả tiện nhân thật độc ác!"

"Đi, tối đa chỉ bị đánh một trận, dù cho có bị đánh đến mức tàn phế, cũng còn hơn danh dự mất sạch." Cách Lâm bỗng nhiên đứng lên, vẻ thảm hại trong mắt, hiện lên một tia quyết liệt.

"Xin lỗi huynh đệ, là ta gây phiền hà cho ngươi. Nếu không phải ta nói với ngươi chuyện A Thành có khả năng tiến vào tứ cấp kiếm sĩ, ngươi cũng sẽ không cùng ta dính vào loại chuyện hồ đồ này." Tạp Thụy vẻ mặt hối hận, trong lòng quả thực muốn phát điên.

Cách Lâm cười khổ nói: "Sự tình dù gì cũng đã xảy ra, nói nhiều như vậy còn có tác dụng gì. Ai, đi thôi, chết thì chết."

Lấy thông minh tài trí của Lăng Vân, cùng với hiểu biết trong trí nhớ của Lâm Thành về họ, từ đôi ba câu, đã mơ hồ đoán được sự tình phát sinh, thần sắc không khỏi có chút tức giận nói: "Các ngươi đến tột cùng trêu chọc loại người nào?"

Tạp Thụy miệng giật giật, cảm thấy khó có thể mở miệng.

Cách Lâm giờ khắc này tựa hồ cũng nhận thấy, nói: "Yên tâm, tai họa là do chúng ta gây ra, chúng ta sẽ tận lực gánh chịu. Chẳng qua với A Thành ngươi... Ai, chúng ta xin lỗi ngươi a..."

"Đối phương là ai?"

"Tứ cấp kiếm sĩ, Khải Đặc."

"Tứ cấp kiếm sĩ..." Lăng Vân chỉnh lý hiểu biết trong đầu Lâm Thành đối với tứ cấp kiếm sĩ, cùng tình cảnh vài lần đối đầu với tứ cấp kiếm sĩ, mơ hồ đối với thực lực của tứ cấp kiếm sĩ có đánh giá nhất định, đại khái tương đương với võ giả Hậu Thiên chi cảnh.

"Tam cấp kiếm sĩ tất sát kiếm kỹ, uy lực đã lớn đến mức có khả năng giết người. Nhưng mà, phóng thích tất sát kiếm kỹ đòi hỏi thời gian nhất định, cũng như một người cầm súng trường đánh trận, đòi hỏi phải có đạn, lau chùi súng. Tứ cấp kiếm sĩ sao... Chỉ tương đương với một người cầm súng lục nhà binh... Nhưng trước khi nổ súng, dù sao còn phải nâng súng lên, nhắm chuẩn, bóp cò súng. Nếu như may mắn nói, không chừng cũng không phải hoàn toàn không có cơ hội..."

Lăng Vân trong lòng khẽ động, dù sao chuyện này ngay cả hắn cũng dính dáng vào. Nếu như hắn còn muốn tiếp tục sống bình yên trong học viện, nhất định phải giải quyết vấn đề trước mắt này.

Huống chi, theo như trong trí nhớ, Lâm Thành chính là một quý tộc đến từ Mạn Lâm đế quốc. Tuy rằng là một quý tộc nghèo khó, nhưng bọn họ vẫn tận lực giữ gìn danh dự của quý tộc. Danh dự quý tộc a... Nếu như chuyện hắn không tiếp chiến lan truyền ra, bị phụ thân Lâm Thành biết được, làm ảnh hưởng đến danh dự quý tộc, tuyệt đối tránh không khỏi bị ăn giáo huấn... Mặc dù hắn không để ý bản thân danh tiếng tốt hay xấu, nhưng để chính mình sống yên ổn, cùng với sinh hoạt phí ở nhà không bị mất đi, hắn cũng phải ra tay một lần, suy nghĩ lập ra một kế hoạch tác chiến.

"Được rồi, tứ cấp kiếm sĩ Khải Đặc đúng không, để ta đối phó."

Hai người nghe được lời này của hắn, không khỏi đồng thời sửng sốt.

Tạp Thụy lại càng nhảy dựng lên: "Kháo, tiểu tử ngươi đã đạt tứ cấp kiếm sĩ rồi à? Cự nhiên lại còn tâm tình trêu ghẹo chúng ta, làm hại chúng ta thương tâm vô ích một hồi, ngươi thật không có lương tâm a!"

"Ta chưa đạt tới trình độ tứ cấp kiếm sĩ."

"Không đạt được?"

Cách Lâm phát cuồng nói: "Này này, A Thành, tiểu tử ngươi là đang hồ lộng chúng ta có phải hay không, ngươi rốt cuộc có tấn cấp hay là không? Đây chính là đại sự quan hệ đến tiền đồ của chúng ta, ngươi cũng không nên đùa giỡn."

" Cường độ đấu khí không có khả năng đại biểu hết thảy. Tam cấp kiếm sĩ chống lại một tứ cấp kiếm sĩ, cũng không nhất định không có phần thắng. Được rồi, chúng ta đi thôi!" Lăng Vân nói xong, cũng không tái để ý tới hai người bọn họ, trực tiếp hướng ra ngoài cửa đi tới. nguồn TruyenFull.vn

Cách Lâm cùng Tạp Thụy liếc mắt nhìn nhau, cùng cảm thấy vô cùng kinh ngạc.

"Tiểu tử này..."

Bất quá đã đâm lao thì phải theo lao,bọn họ cũng không có lựa chọn nào khác, chỉ đành nhanh chóng đi theo.