Kiếm Tôn

Chương 271: Chính là muốn xông, chính là muốn đánh!



Vô số mũi tên đổ xuống như cuồng phong bạo vũ, dưới thành, ngày càng nhiều thi thể, thế nhưng, một đám binh sĩ Lăng Không cảnh Sở quốc cũng leo lên tường thành, ngoài ra, còn có mấy chục tên đạo binh Ám giới, đặc biệt là đám đạo binh này, sau khi xông lên tường thành, những binh sĩ Khương quốc bình thường căn bản không ngăn nổi, ngay cả những Tử sĩ Khương quốc bồi dưỡng cũng không đỡ nổi!

Căn bản không cùng một cấp bậc!

Bên người Diệp Huyền, Bạch Trạch và Kỷ An Chi đã lao ra.

Diệp Huyền không ra tay, sự chú ý của hắn đều ở phía dưới, trên thân kỵ binh hắc diễm.

Đội kỵ binh hắc diễm này vẫn chưa ra tay!

Nhưng vào lúc này, mấy đạo tàn ảnh lao thẳng đến cửa thành Khai Dương, mấy đạo tàn ảnh này có tốc độ cực nhanh, gần như là trong chớp mắt đã đến trước cửa thành, thế nhưng sau một khắc, một đạo kiếm quang hiện ra từ trên tường thành, mấy đạo tàn ảnh đồng thời lùi lại không ngừng!

Trước cửa thành, chẳng biết lúc nào Diệp Huyền đã xuất hiện ở đó, trước mặt hắn không xa, ba tên áo đen đứng đấy.

Ba người không lựa chọn chiến với Diệp Huyền, mà là thối lui về sau!

Từ những lần Diệp Huyền ra tay trước đó, bọn hắn rất rõ ràng, người bình thường căn bản không phải đối thủ của Diệp Huyền, bọn hắn sẽ không hy sinh vô vị.

Diệp Huyền nhìn qua Lý Mục cách đó không xa, Lý Mục cười lạnh, hắn nghiêng đầu nhìn lại:

- Đến lượt ngươi ra tay rồi!

Thanh âm của Lý Mục vừa dứt, một nữ tử đột nhiên đi ra từ bên trong đám binh sĩ kia.

Nữ tử mặc một bộ váy dài trắng đen, váy dài lê đất, phía trên điểm xuyết ba đóa hoa mai màu đỏ như máu, trong tay nàng, ôm một thanh tỳ bà màu xanh biếc.

Dung mạo của nữ tử không tính là nghiêng nước nghiêng thành, nhưng cũng rất hấp dẫn ánh nhìn, thuộc loại hình càng nhìn càng đẹp mắt.

Nàng chậm rãi đi đến phía Diệp Huyền, nàng liếc mắt đánh giá Diệp Huyền, trong mắt đẹp có một tia kinh ngạc:

- Ngoại trừ An Lan Tú, không ngờ tới, khu vực Thanh Châu lại còn có thiên tài như ngươi, ngược lại thật sự khiến người ta kinh ngạc đây.

Diệp Huyền chậm rãi đi đến chỗ nữ tử:

- Thế này thì sao, bán cho ta một món nợ ân tình, ngươi rời đi, ngày khác ta trả lại ngươi một món nợ ân tình, có thể?

Nữ tử lắc đầu, nàng chậm rãi đi đến trước mặt Diệp Huyền:

- Bọn hắn ra một ngàn vạn cực phẩm linh thạch mời ta kiềm chế ngươi, nếu có thể giết ngươi, chính là năm ngàn vạn, hỏi nhẹ một câu, nhân tình của ngươi có đáng giá năm ngàn vạn?

Diệp Huyền nhún vai:

- Không cần nói nữa...!

Thanh âm vừa dứt, cả người hắn đã biến mất tại chỗ.

Khóe miệng nữ tử hơi nhấc lên, ngón tay ngọc khẽ gảy dây đàn tỳ bà.

Ông!

Một tiếng tỳ bà tựa như sấm sét nổ vang, trên trăm tên lính cách nữ tử hơi gần trong nháy mắt đã thất khiếu chảy máu, dồn dập ngã xuống đất, mà bản thân Diệp Huyền, cũng trong khoảnh khắc đã lui về trước cửa Khai Dương thành. Hắn vừa dừng lại, khóe miệng, một vệt máu tươi chậm rãi tràn ra, mà Linh Tú kiếm trong tay hắn cũng đang rung động kịch liệt.

Diệp Huyền ngẩng đầu nhìn qua nữ tử, nữ tử mỉm cười, như gió xuân ấm áp:

- Tự giới thiệu một chút, Thiên Âm môn, Khương Chỉ Qua, trước thiên quân vạn mã đao binh, một khúc tỳ bà cười đình chiến! Hiện đang tạm cư thứ mười một Yêu Nghiệt bảng, có điều, chẳng mấy chốc sẽ tiến vào mười vị trí đầu.

Nói xong, nàng cười nhàn nhạt một tiếng, sau một khắc, ngón tay ngọc của nàng khẽ gảy dây đàn tỳ bà, trong chốc lát, một đạo huyền âm chấn động ra!

Đạo huyền âm này không thể nhìn thấy!

Thế nhưng, mặt đất trước mặt nàng bắt đầu nổ tung từng khúc, mãi đến trước mặt Diệp Huyền.

Diệp Huyền mặt không biểu tình, hắn hơi nghiêng đầu, đưa tay đâm ra một kiếm, mũi kiếm lập lòe một điểm hàn mang!

Xuy!

Thân thể Diệp Huyền run lên kịch liệt, dưới chân hắn, mặt đất bắt đầu nổ tung từng khúc, đồng thời lan tràn ra bốn phía với tốc độ cực nhanh, trong khoảnh khắc, tường thành hai bên trái phải phía sau hắn đều đã xuất hiện rất nhiều vết rạn.

Mà lúc này, Khương Chỉ Qua đột nhiên bước ra phía trước một bước, đi hết sức ưu nhã, ngón tay ngọc của nàng khẽ gảy lên một cung tỳ bà.

Trong chốc lát, một tiếng tỳ bà thanh thúy êm tai bỗng nhiên vang lên trong sân.

Thanh âm rất êm tai, nhưng với Diệp Huyền mà nói, là bùa đòi mạng không thể nghi ngờ!

Hắn biết, bản thân đã gặp phải cao thủ chân chính!

Giờ khắc này, hắn không dám tiếp tục ẩn giấu thực lực, hắn bước ra phía trước một bước, đâm ra một kiếm.

Oanh!

Một đạo dây cung lúc trước lập tức vỡ tan!

Ngay sau đó, hắn tiến lên phía trước một lần nữa, lại đâm ra một kiếm, thế một kiếm này, tựa như vạn trượng biển động, thế không thể đỡ!

Xuy!

Diệp Huyền xuất kiếm, có tiếng xé rách vang lên, thanh âm rất là bén nhọn chói tai, mà tay của hắn lúc này cũng bắt đầu rung động kịch liệt, thế nhưng, hắn phá hết đạo huyền âm này!

Mà giờ khắc này, Khương Chỉ Qua cách đó không xa đã sửng sốt, không chỉ nàng, ngay cả Lý Mục xa xa lúc này cũng ngây ngẩn cả người.

Kiếm Chủ?

Đầu óc Lý Mục trống rỗng, hai mắt đờ đẫn nhìn Diệp Huyền!

Một kiếm vừa rồi, rõ ràng đã đạt đến cấp độ Kiếm Chủ... Hơn nữa, kiếm ý còn có chút quỷ dị!

Kiếm Chủ?

Tay phải của Lý Mục đang run rẩy, hắn nhìn Diệp Huyền, trong mắt tràn đầy vẻ không thể tin được:

- Ngươi vậy mà đã đạt đến Kiếm Chủ...

Diệp Huyền gật đầu, chân thành nói:

- Ta cố ý ẩn giấu, chính là muốn làm ngươi ngạc nhiên. A, kinh hỉ không? Ngoài ý muốn không? Hắc hắc...

- Phốc!

Trong miệng Lý Mục đột nhiên phun ra một ngụm tinh huyết.

Kinh hỉ?

Kinh hãi mới phải!

Lý Mục thật sự không nghĩ tới, Diệp Huyền vậy mà đạt đến cấp độ Kiếm Chủ!

Kiếm Chủ so với Tông sư Kiếm Đạo, đó hoàn toàn là hai khái niệm khác biệt a!

Tông sư Kiếm Đạo ở Thanh Châu có thể uy phong, thế nhưng ở Trung Thổ Thần Châu chỉ có thể coi là hơn bình thường. Nhưng Kiếm Chủ, đó là khác biệt thật lớn!

Thực lực của Diệp Huyền bây giờ, đã hoàn toàn có tư cách lên Yêu Nghiệt bảng, hơn nữa còn có thể xông vào mười vị trí đầu!

Mười vị trí đầu Yêu Nghiệt bảng, có ai không phải tồn tại yêu nghiệt đến nghịch thiên?

Lý Mục nắm chặt hai tay, trong lòng vừa sợ vừa giận!

Lúc này, đối diện Diệp Huyền, Khương Chỉ Qua đột nhiên nói khẽ:

- Kiếm Chủ a...

Nói xong, nàng thu hồi tỳ bà:

- Ta cảm thấy, ta có thể bán cho ngươi một nhân tình!

Diệp Huyền: "..."

Khương Chỉ Qua liếc mắt đánh giá Diệp Huyền:

- Nhớ kỹ, ngươi nợ ta một món nợ ân tình! Ngày sau tới Trung Thổ Thần Châu, nhớ phải trả nhân tình cho ta!

Nói xong, nàng ôm tỳ bà quay người rời đi, thế nhưng lúc đi qua Lý Mục, nàng đột nhiên dừng lại, nàng nhìn thoáng qua Lý Mục:

- Việc này, ta có chút ngượng ngùng, ân, vì biểu đạt áy náy của ta, chỉ thu ngươi 900 vạn cực phẩm linh thạch. Đưa tiền!

Nói xong, nàng đưa tay phải ra.

Nghe vậy, Lý Mục cả giận nói:

- Ngươi đã muốn đi, lại còn muốn tiền? Đây là lý gì?

Khương Chỉ Qua cau lại chân mày:

- Ta từ Trung Thổ Thần Châu đến đây, một đường sao mà gian khổ? Xin ngươi một chút phí dịch vụ, thế nào, ngươi không nguyện ý?

- -----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Linh

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.