Kiều Thượng Đính Ước Kiều Hạ Ái

Chương 23: Tương tư




Cơm nước xong Hạ Thần Sương không mang Vãn Vụ và Vân Lộ về thẳng nhà mà trực tiếp đưa tới Thần Viễn. Ý tứ muốn mang vợ và con tới tham quan nơi hắn làm việc.

Diệp Vãn Vụ ban đầu phản đối, hắn có cảm giác không được tự nhiên. Thế nhưng không lay chuyển được Thần Sương, hơn nữa Vân Lộ lại nằm trong lòng y, vậy nên cũng chỉ còn cách đi theo. Tất cả là tại thằng con nhận được ba ba rồi thì đem quẳng hắn sang một bên.

Không giống như lần trước Hạ Hâm tới thì Ninh Uy đem nàng đi giới thiệu, mà lần này Hạ Thần Sương tự mình đem bọn họ đi thăm quan các phòng ban.

Rất nhiều nhân viên hiếu kỳ về thân phận của Vãn Vụ và Vân Lộ, thế nhưng Hạ Thần Sương nói bọn họ là vợ con mình, tất cả mọi người chỉ có thể sững sờ tại chỗ. Có người hiểu, có người không, hầu như chỉ coi là nói đùa.

Diệp Vãn Vụ không nghĩ Hạ Thần Sương thẳng thắn như vậy, thực sự là thẳng thắn, thẳng thắn đến nỗi khiến hắn run bắn cả người.

Bất quá hắn cũng không có tận lực giải thích, chỉ là không có ý kiến.

Cuối cùng là tới phòng làm việc của Thần Sương, Vân Lộ cảm thấy thích thú.

Ba ba trên bàn có một loạt tiểu oa nhi, đủ mọi màu sắc rất khả ái. Ba ba trong phòng có thảm trải nền rất khả ái, so với thảm dưới sảnh còn đẹp hơn. Đương nhiên, biểu tình trên mặt hắn vẫn như mọi lần, Vân Lộ chỉ là nghĩ thích, rất thích.

Diệp Vãn Vụ yêu cầu rời đi, nhưng người kia vẫn một mực muốn hắn chờ tới giờ tan tầm cùng về. Hắn cũng không có cự tuyệt, chỉ ôm Vân Lộ hống hắn ngủ, dùng máy tính xánh tay ngươi kia đưa cho chơi.

Vân Lộ bị vậy trong đống ghế sô pha yên lặng ngủ, trong khi đó song thân đang PK.

Hạ Thần Sương nói năng hùng hồn đầy lý lẽ: “Hoàn hảo lúc trước mua nhiều sô pha, có thể vậy thành chõ cho con ngủ. Ta thực sự biết dự tính trước.”

T-T nói cái gì vậy, không biết Vân Lộ lớn lên có giống như y không, bỗng nhiên có một loại cảm giác.

Trên thực tế, hắn về sau sẽ biết, bởi vì nhiều năm về sau đứa nhỏ sẽ theo hắn gia nhập hàng ngũ PK, bất quá đây là chuyện về sau.

Vân lộ ngủ hơn hai giờ thì tỉnh lại, thấy song thân đang chơi hừng hực khí thế liền khả ái kêu: “Mụ mụ ~” sau đó, cũng không biết có phải vì thấy hành động đáng thẹn của ba ba không mà hắn liền trở mình liếc mắt y một cái.

Diệp Vãn Vụ đánh cho người kia thất bại thảm hại, trong lòng thực sảng khoái muốn ôm con, nhưng người thua kia nói một câu lại khiến hắn tức đến trắng cả mắt. Đồng dạng hành động, nhưng kết quả thực khác nhau.

Hạ Thần Sương tựa vào ghế ngồi nhàn nhã chơi nói: “Tình hình chung, trên giường thất ý, chiến trường liền đắc ý.” (ý ảnh chắc là trên giường thì chắc chắc là Diệp diệp thua rồi (^O^)/)

Diệp Vãn Vụ: “…” Tốn hơi thừa lời.

Vân Lộ: “Khanh khách ~ ”

Năm rưỡi, Hạ Thần Sương thu dọn một chút rồi chuẩn bị rời đi. Thế nhưng lúc này vấn đề tới, Vân Lộ rất thích những thứ khả ái trên bàn của ba ba hắn. Kỳ thực cái này cũng đơn giản, làm ba ba đương nhiên không keo kiệt nhưng thứ đấy. Then chốt ở chỗ, thằng nhóc có rồi còn muốn lấy thêm.

Thảm tuy nhỏ nhưng cũng là 6m2, tuy rằng không bì được với cái ở sảnh, nhưng cầm lấy cũng không dễ dàng.

“Ba ba, muốn muốn.” Xem đi, không ai nói nhưng hắn cũng biết nên xin ai.

Diệp Vãn Vụ cười trộm, đây là kết cục của việc khi dễ hắn.

Bất đắc dĩ, Thần Sương chỉ có thể đưa Vân Lộ cho Vãn Vụ ôm, cuộn thảm lại, khiêng lên trên vai xuất môn.

Đây là giờ tan tầm, thực sự là có điểm hối hận.

Hạ Thân Sương ưỡn ngực ngẩng đầu, không để ý những ánh mắt hiếu kỳ, bước đi hướng bãi đỗ xe. Diệp Vãn Vụ ôm con ở sau người, dọc đường đi nghe lời bàn tán của nhân viên.

“Lão bản thực chịu khó, tan tầm rồi còn làm công tác vận chuyển.”

“Nghĩ đến cơ thể hắn tiêu chuẩn như vậy hóa ra là vì thế!”

“Phi thường mới có thể.”

Diệp Vãn Vụ nhẫn cười đến bộ dạng co quắp, đến tận khi cùng Thần Sương đi xa rồi mới cười ra tiếng.”Ha ha ha ha, bọn họ nói ngươi là nhân viên vận chuyển, cơ thể của ngươi đẹp đều là do vận chuyển này nọ. Đau bụng chết ta.”

“Đáng cười đến vậy?!” Cười đến dọa con muốn khóc.

“Khụ… cũng có.” Diệp Vãn Vụ xấu hổ địa dừng lại, sau đó nghiêng đầu hoài nghi hỏi: “Của ngươi cơ thể rất chuẩn a?” Hắn lần trước không chú ý lắm.

“Về nhà cho ngươi xem.”

“…” Đừng …, đường phố nhà lầu thật đẹp có phải không? (đánh trống lảng =)))

“Phu nhân, đường phố có đẹp trai như ta?”

“…”

Sáu giờ hai mươi, Hạ Thần Sương rốt cục cũng tới được nhà Vãn Vụ. Tương thân tương ái bước đầu tiên, nhận thức con trai a.

“Ngươi ở đây một mình?” So với hắn tưởng tượng có vẻ sạch sẽ, gọn gàng hơn.

“Ân, bất quá hiện tại có hơi loạn so với trước, bởi vì Vân Lộ đang tập đi, hắn lúc nào cũng lục lọi bậy T-T ”

“Chỉ có ngươi với hắn ở đây? Cha mẹ ngươi đâu?” Cái này hắn vẫn hiếu kỳ, thế nhưng không có hỏi.

“Cha mẹ ta mấy năm trước đi du lịch gặp tai nạn trên không, đều mất.”

“… Xin lỗi.” Hạ Thần Sương không nghĩ đến mọi việc như vậy, trong lòng tràn ngập thương tiếc. Hắn nhẹ nhàng ôm lấy Vãn Vụ, lần đầu tiên thử nhu nhu tóc hắn.

Diệp Vãn Vụ rất không có tiền đồ mà vành mắt đỏ hồng. Nhưng lại không khóc, bất quá mũi có điểm chua xót, ngực lại cảm thấy là lạ.

“Mụ mụ ~” Vân Lộ vỗ vỗ ống quần hắn nói: “Ngưu ngưu…” (ăn)

Diệp Vãn Vụ nghe thấy vậy khẽ đẩy Hạ Thần Sương ra: “Ta đi cho hắn ăn.” Nói xong hắn ôm Vân Lộ vào phòng bếp.

Không lâu sau, trong phòng bếp truyền ra tiếng Vãn Vụ hỏi: “Buổi tối muốn ở đây ăn không?”

Hạ Thần Sương hài lòng, nhưng ý tứ hỏi: “Có thể chứ?”

“Ân, bất quá ngươi giúp ta trông Vân Lộ.”

“Không thành vấn đề.”

Tại phòng bếp thân ảnh màu trắng ôm con trở lên. Mà người tiếp nhận đứa nhỏ thì liền đem hắn đặt ở trên thảm, ở trên mặt đất giữ tay giúp con tập đi.

Không lâu sau, mùi thơm đã tỏa ra. Lúc này thực khiến Thần Sương cảm động muốn khóc. Là ai nói thích ăn thịt? Ai nói? Hắn nhất định không để yên.

Lưu thịt đoạn nhi, thịt xốt xà chua, thịt lợn cay… (hehe, hình như toàn món chay)

Hắn thừa nhận là lỗi của hắn, nhưng báo ứng như vậy có nhanh quá không. Không phải ăn thịt trên giường đã đành, ngay cả một bàn ăn chay cũng kêu là “ăn thịt” được sao. Vãn Vụ người thực sự quá thuần khiết hay cố tình giả ngu?

“Thần Sương, phiền ngươi đem Vân Lộ đi rửa tay được không?” Người giả ngu kia thanh âm thực lớn.

“Hảo.”

Đợi bọn họ ra, Vãn Vụ đã dọn xong chén bát nói: “Bởi vì phải cho Vân Lộ ăn nên có tương đối nhạt.”

Hạ Thần Sương trên mặt lộ ra vẻ thỏa mãn nói: “Cảm giác này thực tốt.”

“A, cảm giác gì?” Diệp Vãn Vụ vừa hỏi vừa cho Vân Lộ ăn.

“Cảm giác gia đình.” Hạ Thần Sương nghĩ nửa ngày mới nói ra được từ này. Hắn có gia đình, thế nhưng mỗi lần trở lại cũng không có cảm giác như đang ở nhà, ngày hôm nay đột nhiên thì có.

“…” Diệp Vãn Vụ không có ý kiến, cúi đầu uy vân Lộ ăn.

Hạ Thần Sương lẳng lặng nhìn người đối diện, khuôn mặt sáng sủa, mái tóc hơi dài được chải gọn gàng, lông mi thật dài, ngũ quan rất phổ thông, nhưng con mắt lúc nào cũng rất sáng…

“Ngươi, như thế nào không ăn?” Diệp Vãn Vụ dứt lời liền nếm nếm lại món ăn. Hắn nhớ kỹ mình làm không sai a.

“Ai ~” Hạ Thần Sương khoa trương thở dài: “Là thịt nhưng không phải thịt a ~~~ ”

“…” Tiếp tục giả ngu.

Hạ Thần Sương cười thầm, bắt đầu nhấc chiếc đũa. Mùi vị so với hắn tưởng tượng còn tuyệt hơn, kỳ thực hắn không phải là thích ăn mặn, bởi vì nãi nãi hắn thích ăn nhạt.

Cơm nước xong Vãn Vụ dẫn hắn đi xem các phòng một chút. Hạ Thần Sương lần thứ hai cảm thấy Vãn Vụ thực chăm chỉ, các phòng đều rất sạch sẽ không thấy có bụi.

Lúc này mọi người đều rảnh rỗi. Bọn họ giống như người một nhà cùng nhau ngồi xem Tv, trò chuyện việc nhà.

Trước khi về Hạ Thần Sương nói: “Vãn Vụ, 16 này đến nhà nãi nãi ta dùng cơm được không?”

“A?! Vì sao?”

“Ta nghĩ mang ngươi đến gặp nàng.”

“…” Hắn có thể nói không được sao?”Ngươi muốn cho nàng biết chúng ta…”

“Ân, nói cho nàng ta muốn ở cùng một chỗ với ngươi.”

“có phải quá gấp hay không?” Hắn còn rất nhiều việc chưa biết?!

“Ngươi không thích?”

“Điều không phải.” Diệp Vãn Vụ đáp rất nhanh, nói xong hận không thể đánh bản thân một cái, cứ cấp bách như vậy?!

Hạ Thần Sương hiểu rõ cười: “Vậy thì có thể, ngày xưa không phải người ta chưa từng gặp nhau cũng phải lấy nhau sao, chúng ta tốt hơn nhiều. Huống hồ ta thủy chung tin tưởng, chỉ cần là hữu duyên, mặc kệ quen biết thế nào, đều có thể bên nhau hạnh phúc đến già.”

“Ngươi rất tự tin.”

“Đúng, bởi vì cảm giác chúng ta sẽ hạnh phúc.” Dứt lời thân thân con trai, hôn người thân ai, “Buổi tối ta có một số việc, khả năng sẽ không login.”

“Hảo. Được rồi, ngươi sáng sớm mấy giờ đi làm?”

“Bình thường là 7h50 xuất phát. Làm sao vậy?”

“Không có gì.”

Buổi tối chín giờ, Hạ Thần Sương tuy không có login, thế nhưng DIệp Vãn Vụ vẫn nhận được tin nhắn của hắn.

“Phu nhân ngủ sao?”

“Còn không có, ngươi sao biết số di động của ta?”

“Lần trước ngươi ở bệnh viện gọi cho ta một lần, ta có lẽ dự đoán trước được điều này.”

“A, ta rất lâu rồi không nhắn tin, cảm giác này thực kỳ quái.”

“Con thế nào?”

“Ngủ, tứ chi mở rộng, bụng nhỏ phình, rất có ý tứ.”

“Nói xong ta rất muốn nhìn quá, thực sự.”

“…”

“Ngươi không nói, vậy ta qua đó đi?”

“Hừ, này là ngươi tự nói.”

“Vậy ra mở rộng cánh cửa cho ta a.”

Diệp Vãn Vụ sửng sốt, lặng lẽ rời giường đi mở cửa. Quả nhiên… Hạ Thần Sương đang đứng trước cửa.”Ngươi…” Thế nào nhanh như vậy?

Hạ Thần Sương không chút suy nghĩ tiến tới ôm ngươi kia vào lòng: “Nhắn tin không bằng chính miệng nói ra.”