Kim Sang Won, Em Thật Sự Khiến Anh Đau Đầu!

Chương 30




"Wao! Thật không ngờ Kim Soo Hyun lại là người làm trong đoàn làm phim của anh Kim Soo Hyun, vậy mà bấy lâu này mình không hề hay biết! Đúng là..." Tôi thầm nghĩ, đã là bạn gái của anh thì đương nhiên cái gì về anh cũng phải biết, vậy mà tôi lại không ngó ngàng tới. Bây giờ nghĩ lại, quả nhiên là một điều đáng tiếc.

Vậy mà bao lâu này anh ấy làm ngơ, mình cứ nghĩ anh không để ý đến, nào ngờ anh ấy biết Kim Soo Hyun mà vẫn giả bộ làm ngơ! Thật đúng là tức chết mà!

Thôi, giờ mọi thứ đã đâu vào đấy, mình cũng không trách anh ấy làm gì, vì anh ấy cũng cần bảo vệ bí mật riêng tư của mình mà!

Ahaha, thật không ngờ, sống trên đời từng nấy năm, cũng có ngày Kim Sang Won ta đây được đi chơi với thần tượng của mình, mà người sắp xếp lại là bạn trai mình!

Nghĩ đến chuyện này lại khiến tôi bực mình thêm, cái vụ anh Kim Soo Hyun tham gia chương trình gì gì đấy "Cặp đôi hoàn hảo" hay đại khái gì đó, tôi cũng không nhớ, anh ấy nói có, đến bận tôi tìm tung tích thông tin thì nhá ra mới biết anh lừa tôi. Thật là...

Kim Soo Hyun, anh cũng nhỏ mọn lắm đấy!

Hôm nay tôi chọn một bộ đồ đẹp nhất của mình, sau đó tôi ngồi trước gương, nhìn vào khuôn mặt mình.

"Chắc phải thêm chút son phấn!" Tôi nghĩ, gật đầu một cái, tôi quẹt quẹt vài cái, son lên môi mình một loại son hồng rất đẹp.

Thấy mình đã ổn, tôi tung tăng cầm ví rời khỏi phòng, tâm trạng rất vui vẻ đến chỗ hẹn.

Nơi hẹn là một khu công viên rất ít người đến, nơi này vốn có nhiều cây xanh, hồ nước xanh mát, chỉ tại nằm không đúng vị trí nên không được nhiều người biết đến cho lắm.

Tôi chống nạnh khi nghĩ tới dáng người của anh:"Kim Soo Hyun! Anh thật đúng là biết chọn nơi!"

Tôi ngồi vào một chiếc ghế đá cạnh một gốc cây lớn, nơi tôi sẽ gặp mặt thần tượng của mình.

Ngồi một lúc, thấy chán quá, tôi lôi điện thoại trong ví ra chơi, chơi chán rồi, tôi nhắm hai mắt lại, tính chợp mắt một lúc.

Vậy mà... Đến khi tôi tỉnh lại đã cảm nhận được một bờ vai ấm áp, trong mê man suy nghĩ, tôi thầm rủa: "Kim Soo Hyun! Anh lừa em! Anh đến đây để xem em làm trò hề chứ gì!"

Mùi hương... Đúng à chỉ anh mới có!

Tôi khẳng định chắc nịch, mở mắt rồi ngẩng đầu lên định trách móc thì khuôn mặt người con trai kia dưới chiếc kính đen khiến tôi nhận ra ngay từ cái nhìn:

- Kim... Kim Soo Hyun? Là... Là anh?

Chàng trai trẻ đó nhìn tôi mỉm cười, một nụ cười rõ nét ở cự ly gần thế này thực sự khiến tôi muốn ngạt chết.

- Em là Kim Sang Won? Anh được nghe cậu ta kể về em rất nhiều!

Mắt tôi đờ ra, thì ra là anh ấy nói thật, trời ơi, cho dù tôi đã từng hỏi đi hỏi lại rất nhiều lần nhưng không thể có câu trả lời... Tại sao bây giờ tôi mới được anh ấy kể!!

- Kim Sang Won! Em sao vậy? - Anh ấy đưa bàn tay giơ ra trước mặt tôi, sắc mặt tôi giờ trở nên tươi tỉnh hơn, tôi mỉm cười thật tươi với anh ấy:

- Dạ không sao. Soo Hyun, chúng ta đi dạo quanh đây một vòng đi!

Anh gật đầu đồng ý, đứng dậy chờ tôi cùng bước đi, nhìn khuôn mặt anh, tôi thấy hàng mày anh hơi nhăn lại.

Anh... Hình như không thích tôi nhỉ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.