Kỵ Sĩ Của Ma Nữ

Quyển 1 - Chương 11




Đáng chết, nàng sắp ngất rồi.

Chỗ này không phải chỗ thích hợp để ngất a, nàng nghĩ đến đó thì hoảng loạn vươn tay muốn bắt lấy cái gì đó chống đỡ chính mình nhưng chỉ có thể lảo đảo lùi hai bước. Lúc nàng nghĩ mình sẽ ngã bể ʍôиɠ thì một đôi bàn tay lớn ôm lấy thắt lưng nàng, giúp nàng ổn định thân mình.

Bờ ngực rắn chắc của đàn ông giống như một bức tường để nàng dựa vào.

Trong lúc nhất thời, nàng có chút kinh hoảng, muốn thoát khỏi vòng ôm của hắn nhưng trong nháy mắt ngắn ngủi, bàn tay trêи lưng nàng siết chặt, khiến lòng nàng kinh hoảng.

“Đừng giãy.” Hắn thấp giọng nói: “Nếu ngươi té xỉu ở đây thì sẽ chỉ gây khủng hoảng, bọn họ có thể nghĩ ngươi bị bệnh.”

Nàng cứng đờ lại cũng không động nữa.

“Hiện tại, hít sâu.”

Nàng bắt buộc chính mình hít sâu, nói chính mình phải trấn định lại.

Sau vài lần hít sau, bóng tối trước mắt biến mất, cảnh vật lại xuất hiện. May mắn là tay áo nàng rộng, che khuất bàn tay hắn đặt trêи lưng nàng, mà mọi người đều đang chú ý đến hai chị em nhà kia nên không chú ý tới biểu hiện khác thường của nàng.

Trừ bỏ hắn.

Một lúc sau nàng nàng đứng vững và bước về phía trước.

Hắn chần chờ một chút, cuối cùng vẫn buông lỏng tay ra, nàng xoay người đối mặt hắn.

Mặt trời xế chiều đem bầu trời nhuộm hồng, khiến khuôn mặt dơ bẩn của hắn càng thêm mệt mỏi, nhưng hắn vẫn mím môi trừng nàng.

“Cô bvài ngày không ngủ rồi đúng không?”

“Ta mỗi ngày đều có ngủ.” Nàng mắt cũng không chớp nói.

“Thúi lắm.” Hắn cúi đầu mắng một tiếng, rít lên: “Ngươi thoạt nhìn rất giống bị người ta đấm cho hai quyền vào mắt.”

Lời này khiến khóe mắt nàng nheo lại, không hiểu sao có chút tức giận, bật thốt lời đáp trả: “Ngươi thì có mùi giống như vừa mới lăn lộn từ chuồng heo ra. Ta nhớ là ngươi đã hứa hẹn sẽ tắm rửa sạch sẽ rồi đấy!”

Lời này khiến gân xanh trêи trán hắn nổi lên.

“Nếu ngươi đã để ý chuyện ta có tắm rửa hay không như thế thì có lẽ ngươi nên tự mình nấu nước đưa đến trong phòng ta rồi thay ta kì lưng rửa chân!”

Nghe vậy, trong nháy mắt lửa giận bùng lên trong mắt Khải, “Nếu đại nhân nguyện ý đem chính mình tẩy trừ sạch sẽ thì đương nhiên không thành vấn đề!”

Nói xong, nàng xoay tròn gót chân, vung đầu đi nhanh về hướng nhà bếp.

Đáng chết! Hắn không có ý đó, nhưng nữ nhân này thật sự rất giỏi khiến người ta cáu tiết. Trong nháy mắt hắn muốn đưa tay túm lấy nàng nhưng mọi người trong quảng trường đều để ý tới hắn cùng nàng gào thét. lại nhìn thấy nàng nổi trận lôi đình đi vào phòng bếp.

Hắn giận trừng mắt nhìn những người khác, rồi quay đầu xoay người, sải bước đi trở về trong chuồng ngựa, tức giận tiếp tục đem đống cỏ khô vào chuồng, đổi nước sạch cho con ngựa, rồi cũng nổi giận đùng đùng trở lại tháp thành chủ.

Dọc theo đường đi, mỗi người đều cố gắng tránh hắn thật xa.

Hắn lên lầu, xuyên qua đại sảnh, đi lên một cầu thang xoắn ốc khác, trở lại phòng mình, đóng sầm cửa lại.

Hắn bỏ đi giày vớ bẩn, áo giáp và áo thấm đẫm mồ hôi và bùn đất, tức giận bất bình ở trong lòng mắng nữ nhân đáng chết kia. Bảy ngày trước hắn đã tắm rồi, nhưng việc cày ruộng gieo giống khiến hắn mệt đến eo mỏi lưng đau, mỗi ngày trở về cơ hồ vừa dính gối liền ngủ, hắn còn có phải rửa tay đã là rất giỏi rồi, thế mà cô ta còn không vừa lòng.

Nói hắn ở chuồng heo lăn lộn hả? Chuồng heo làm gì có lắm bùn thế, nàng đã quét dọn sạch sẽ chẳng còn gì. Giường của vua cũng không sạch bằng chuồng heo nhà hắn!

Tiếng đập cửa bỗng nhiên vang lên, hắn quay đầu lại, còn chưa có mở miệng, nữ nhân kia đã dẫn theo một thùng nước ấm, không coi ai ra gì đi đến, phía sau còn có Anderson cùng Louis đang bê thùng tắm.

Hắn kinh ngạc lại phẫn nộ vội vàng xoay người lại.

Hai người kia dưới mệnh lệnh của nàng đem thùng tắm tới giữa phòng, còn nàng có chút gian nan cầm thùng nước nóng trong tay đổ vào. Hơi nóng bốc lên tràn đầy, nhưng một thùng là không đủ. Một thùng đó còn không đủ để hắn rửa chân nữa.

Phảng phất như sợ hắn đổi ý, một người tiếp một người đi vào, mang theo nước nóng cùng nước lạnh đổ vào thùng, hơi nước nhanh chóng tràn ngập cả phòng.

Hắn trừng mắt nhìn nữ nhân kia, nhưng mà nàng không thèm nhìn hắn, chỉ đem thùng nước cho Lysa, cầm xà phòng cùng một khối lông dê rồi quay đầu nhìn hắn.

Ttrong hơi nước trắng xóa, hắn vẫn nhìn thấy ánh mắt xoa động của nàng khi nhìn thấy hắn để trần nửa thân trêи, điều này làm hắn nghĩ đến nàng sẽ lùi bước.

Nàng không có, chỉ nhướng mày, há mồm phun ra một câu.

“Đại nhân, ngươi cần ta giúp ngươi cởi quần hả?”

Khóe mắt hắn nheo lại, trước mặt nàng, cởi mảnh quần áo duy nhất còn lại trêи người.

*******

Nàng thế nào cũng không nghĩ tới sẽ thấy trêи người hắn có vết thương.

Tuy rằng hắn vội vàng xoay người sang chỗ khác, nàng đã thấy những vết roi thô bạo giao nhau ở trêи lưng hắn.

Hơn nữa, hắn thật gầy.

Lúc vừa vào cửa, nàng liền thấy thân thể hắn thập phần gầy gò, cơ bắp rắn chắc như tảng đá nhưng hắn vẫn gầy đến mức xương sườn đều ẩn ẩn hiện lên.

Thẳng đến lúc này, nàng mới giựt mình nhận ra chính mình không nên cứ như vậy xông tới, nhưng mệt mỏi quá mức làm nàng tức đến mê muội, quên mất phải khống chế tính tình bản thân.

Cho dù hắn không để ý người ta thấy vết sẹo trêи người mình thì cũng không muốn bị người khác nhìn thấy mình gầy thành dạng đó. Nam nhân trước mắt nhìn thật đáng sợ, giống một con hổ đã bị đói mấy tháng rồi.

Mà hắn vội vàng xoay người, làm cho nàng biết hắn vẫn là rất để ý.

Rồi cũng chính lúc này nàng mới hiểu tại sao khi ra ngoài hắn đều phải mặc y phục của kỵ sĩ. Đó là vì áp giáp cùng với áo choàng khiến hắn trông cường tráng hơn so với thực tế. Nam nhân này rõ ràng biết hắn phải duy trì hình tượng cao lớn cường tráng vốn có bởi vì nếu đến cả thủ lĩnh còn ăn không đủ no thì sẽ khiến người khác tuyệt vọng.

Nhưng hiện tại nàng đã vào phòng, mà hắn đứng đó, bọn người hầu thì tân tân khổ khổ đem thùng tắm nâng đến đây, nàng không thể cứ thế mà đi, như thế sẽ phá hỏng hết mọi việc.

Cho nên, Khải vội vàng đem nước đổ vào trong thùng, chỉ thị cho những người khác đem nước vào, khiến cho hơi nước bay đầy phòng, mà vì sợ hãi nên những người kia cũng chả ai dám nhìn hắn.

Rồi sau đó nàng bắt buộc chính mình lại nhìn về phía hắn.

Nam nhân kia nghiến răng, gân xanh trêи trán gồ lên, hai tay nắm chặt thành quyền, trong mắt lộ ra khốn quẫn cùng lửa giận đè nén.

Nếu hắn nâng tay đánh nàng thì nàng cũng chẳng thấy lạ. Nàng cơ hồ muốn xoay người đào tẩu, nhưng trong giây lát, Khải đột nhiên lĩnh ngộ ra rằng nếu nàng chạy trối chết thì sự tình sẽ càng trở nên tồi tệ hơn.

Hơn nữa hắn thật sự cần tắm rửa rồi.

Nàng không thể đào tẩu, cho nên nàng nắm chặt khối lông dê trong tay, khiêu khích hắn.

Hắn nheo lại mắt, còn nàng thì chờ hắn rít gào đuổi nàng ra ngoài nhưng trong chớp mắt, hắn chỉ khom lưng cởi cái quần dài bó sát, để lộ ra hai chân gầy nhưng rắn chắc, cùng với nam tính đang dâng trào giữa hai chân.

Nàng không phải là chưa thấy qua nam nhânkhông mặc quần áo. Nữ nhân nuôi lớn nàng không phải người bình thường. Vì tìm người, nữ nhân kia đã đi khắp các quốc gia, nàng cũng đã gặp qua quốc vương, gặp qua kỵ sĩ, liền ngay cả đại hãn ở ʍôиɠ Cổ xa xôi nàng cũng đã thấy qua, thậm chí còn từng yết kiến đại quân Ấn Độ.

Bởi vì như thế, nàng rõ ràng nam nhân có thể đối với nữ nhân làm ra cái dạng sự tình gì. Nàng cũng rất rõ ràng nơi đó của nam nhân bình thường cũng không đứng thẳng như thế, chỉ có khi hưng phấn mới có thể.

Một cỗ nhiệt khí bỗng nhiên hiện lên, xúc động muốn chạy trốn xen lẫn kinh hoảng cùng xấu hổ lúng túng lại dâng lên, nàng cực lực nhịn xuống, kinh hãi nhìn hắn đi đến phía trước, đứng trước mặt nàng, cúi đầu cúi đầu nhìn nàng.

Trong phút chốc, nàng vô pháp nhúc nhích, không thể hô hấp, sợ hãi hắn sẽ đối đãi nàng giống như quý tộc làm với nữ phó nhưng kết quả là, hắn chỉ xoay người sải bước tới trong thùng tắm.

Rồi sau đó hắn ngồi xuống, thùng nước có một nửa dâng lên khi theo động tác của hắn.

Nàng nhẹ nhàng thở ra, cuốn lấy ống tay áo, đem lông dê dính nước, đánh xà phòng rồi không một lời bắt đầu thay hắn tắm rửa.

Nàng đã từng giúp nam hài tắm rửa, hắn cũng như thế thôi, không có cái gì khác biệt. Nàng không để chính mình nghĩ nhiều, nàng chỉ tập trung tắm cho hắn như những đứa trẻ khác, từ tay chân đến ngực và nách.

Nàng biết hắn đang nhìn chằm chằm vào nàng nhưng lại giả vờ không thấy.

Nhưng không giống với nam hài là trêи người hắn nhiều lông hơn. Lông màu đen mọc tràn lan trêи khuôn ngực, bụng dưới và nách hắn. Nàng tận lực ngó lơ cái nơi rậm rạp giữa hai chân hắn, nhưng lại không thể trốn tránh không tẩy rửa nơi đó.

Nàng sẽ rửa chân cho hắn cuối cùng, đó là một đôi chân lớn, gác ở bên cạnh thùng tắm. Ngón chân hắn thô ráp khô nứt, dính đầy dơ bẩn khiến nàng kém chút nữa bỏ qua phần nam tính giữa hai chân hắn mà trực tiếp thay hắn rửa chân, nhưng làm thế thì có vẻ không được tận lực.

Mà tầm mắt của hắn vẫn theo nàng như bóng với hình.

Nàng nói với mình rằng hắn chỉ là một bệnh nhân khác cần được tắm rửa sạch sẽ mà thôi. Nàng bình tĩnh đem tay nhỏ bé duỗi đến đáy nước cầm lấy nam tính của hắn, bắt đầu dùng lông dê tẩy rửa. Mà hắn ở trong tay nàng lại cứng rắn lên, trở nên vạn phần thô cứng, hơn nữa lại to lớn kinh người. Nàng mặt không biểu cảm dùng tốc độ nhanh nhất tẩy trừ bộ vị trọng điểm cho hắn, nhưng không cách nào không cảm giác được hắn ở nàng trong tay hơi hơi giật.

Bỗng nhiên, hắn bắt được tay nàng, đem kéo ra.

Khải liền phát hoảng giương mắt, chỉ thấy mặt hắn cứng lại, mũi hít thở gấp gáp, trừng mắt nhìn nàng.

“Đủ.”

Bọt nước văng khắp nơi làm ướt mặt và vạt áo trước ngực nàng, nàng nhìn hắn, tim đập thật nhanh.

Hắn nhanh cầm lấy cổ tay nàng, khuôn ngực rắn chắc phập phồng, đôi mắt màu đen sâu không thấy đáy.

“Thật có lỗi, ta không phải cố ý… Như vậy dùng sức…”

Cho rằng động tác của mình thô lỗ làm đau hắn, không hiểu sao nàng lại buột miệng nói câu xin lỗi.

“Ta chính là… Ta mệt mỏi… Ta vội một ngày…”

Hắn nhìn nàng, cảm giác được mạch đập trêи tay nàng đập kinh hoàng, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt không có nửa điểm huyết sắc, trong mắt có hoảng hốt không giấu được.

Nam tính phía dưới ẩn ẩn ở trong nước rung động .

Hắn không đau mà hắn cần phát tiết.