Lạc Lối Quay Về

Chương 3




“Hằng ca?”

Người bên cạnh lên tiếng đánh gãy La Thiếu Hằng trầm tư, anh ngẩng đầu thấy Vương Tiểu Tuyền đang nhìn mình hỏi ý kiến mới phát hiện mình lại thất thần, vội vàng tỉnh táo lại, tiếp tục bàn tình hình công tác của làng du lịch với cậu ta.

Mất cả buổi chiều mới xử lý xong mọi chuyện. La Thiếu Hằng sắp xếp xong xuôi các công việc kế tiếp, rồi dặn dò Vương Tiếu Tuyền quản lý tốt làng du lịch.

Vương Tiểu Tuyền nghe ý La Thiếu Hằng đoán được anh lại sắp đi xa, liền hỏi: “Hằng ca, anh định đi nữa sao?”

“Ừ, chắc đi khoảng nửa tháng.” La Thiếu Hằng đáp, hành trình và thời gian cũng đã sắp xếp hết rồi.

“Vậy trên đường anh nhớ chú ý an toàn, chơi vui vẻ nhé.” Vương Tiểu Tuyền đã quen với việc La Thiếu Hằng thường xuyên đi xa, cũng không hỏi nhiều.

“Ừ, làm phiền cậu.” La Thiếu Hằng vỗ vỗ vai Vương Tiểu Tuyền, cười nói: “Anh về thu dọn đồ đạc, có việc gì thì gọi cho anh.”

“Vâng, anh yên tâm.” Vương Tiểu Tuyền tiễn La Thiếu Hằng ra khỏi văn phòng rồi mới quay trở về làm việc.

Ngày hôm sau, La Thiếu Hằng khởi hành, lần này anh tới Tây Diêm cổ trấn. Tây Diêm cổ trấn là một địa điểm phi thường nổi tiếng ở Tân Thành, nhưng mục đích anh tới đây không phải để du lịch, mà là cầu nguyện.

Nói là thế nhưng cũng không hẳn là cầu nguyện bởi vì nguyện vọng của anh không thể thực hiện được.

Cách mười năm, một lần nữa trở lại, đứng trước chân Cổ Nham Tự trên núi, nội tâm La Thiếu Hằng dị thường bình tĩnh, cũng không đến mức khó chấp nhận như anh đã tưởng. Hơn nữa, hiện tại anh đã có thể mang khuôn mặt tươi cười đối diện với bia mộ Thẩm Mạc Thành nói chuyện phiếm thì sao còn phải sợ một tòa thạch miếu ký thác không thành này.

Tòa thạch miếu nằm giữa lưng chừng núi như ẩn như hiện, dương quang xuyên qua cánh rừng xung quanh chiếu xuống đỉnh miếu, từ phía dưới nhìn lên trông có chút hư ảo.

La Thiếu Hằng thu hồi ánh mắt, chậm rãi bước từng bước lên bậc thang, lực đạo tựa như đang giẫm vào lòng anh, từng bước một, dần dần khiến tâm tư vốn bình tĩnh như nước lại dần trở nên hỗn loạn rối bời.

Đặt chân lên nấc thang cuối cùng, cước bộ của La Thiếu Hằng ngừng lại, trong nháy mắt nhìn thấy cổng thạch miếu nội tâm anh càng hoảng loạn, đứng tại chỗ một lúc lâu mới dám bước vào bên trong.

Bài trí đại đường tòa thạch miếu vẫn y nguyên như lần đầu anh tới đây, ở chính giữa đặt một pho tượng Phật từ ái thật rất lớn không hề thay đổi, bốn phía trong miếu đều có các tiểu sa di đứng hướng dẫn hoặc dẫn đường cho lữ khách theo thứ tự đi vào thắp hương thăm viếng, xin xăm giải quẻ. (sa di: hòa thượng mới xuất gia)

Nhìn bóng dáng khách thập phương, La Thiếu Hằng tựa như thấy lại chính mình năm đó.

Sau khi cùng Thẩm Mạc Thành ở bên nhau, mỗi lần nhớ lại lần đầu tiên hai người gặp nhau, thấy cả người Thẩm Mạc Thành be bét máu nằm hôn mê bất động trong con ngõ nhỏ là anh lại cảm thấy bất an, hơn nữa Thẩm Mạc Thành lại không nhớ tý gì về những chuyện lúc trước, căn bản không biết ai là kẻ thù, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì.

Anh càng nghĩ càng sợ, nên đã nhờ người mua giùm một đôi tràng hạt, từ xa ngàn dặm chạy tới Cổ Nham Tự cầu xin Liễu Trần Đại sư khai quang; ngoại trừ điều đó, anh còn có một kỳ vọng khác, học theo trong sách ba quỳ chín lạy, thành tâm thành ý một lòng cầu phúc cho người yêu.

Lại không ngờ rằng, dù có làm nhiều hơn nữa, cuối cùng vẫn không thể bảo hộ anh ấy được bình an.

Tràng hạt vẫn còn mà người đã trọn đời cách xa.

“Xin chào thí chủ.” Một sa di thấy anh đứng im không nhúc nhích, lại gần chào hỏi: “Xin hỏi thí chủ muốn dâng hương sao?”

“A, vâng.” La Thiếu Hằng ôn hòa mỉm cười với sa di, đi theo sa di dâng tiền dầu vừng, nhận ba thẻ hương cắm vào lư hương lớn để chính giữa, lui ra sau vài bước rồi quỳ xuống trước Phật đệm.

Tư thế lễ Phật của La Thiếu Hằng vô cùng tiêu chuẩn, lúc trước vì muốn tới nơi này cầu nguyện cho Thẩm Mạc Thành, anh đã tìm hiểu không ít tư liệu, cũng từng hỏi thăm các Phật Tử, một lòng thành tâm cầu an.

Sau khi lễ Phật xong, La Thiếu Hằng hỏi một tiểu sa di ở bên: “Xin hỏi Liễu Trần Đại sư có ở đây không?”

“Chủ trì hiện đang tụng kinh trong Thiện phòng hậu viện.” Tiểu sa di trả lời.

“Làm phiền tiểu sư phụ giúp tôi chuyển cái này tới cho Liêu Trần Đại sư, nói có La Thiếu Hằng muốn xin gặp Đại sư.” La Thiếu Hằng cởi tràng hạt trên tay đưa cho tiểu sa di, lúc trước khi Liễu Trần Đại sư khai quang cho đôi tràng hạt, đã xuyên thêm một khối Bồ Đề tử vào hai vòng tràng hạt, xem như tín vật nếu như anh lại tới cầu kiến.

Tiểu sa di nhận tràng hạt nói “xin chờ một lát” rồi đi vào nội viện.

Trong lúc La Thiếu Hằng chờ đợi, có vô số lữ khách tới dâng hương, họ không làm gì khác ngoài lễ Phật. Bên trong tự có đại sư phụ chuyên giải xăm giải quẻ, phần lớn khách tới bái Phật đều sẽ xin một quẻ xăm, không nhất định là vì cầu xin đạt được ước nguyện mà cũng có thể là để an lòng.

La Thiếu Hằng nhớ mình năm đó chính là như thế, anh xin xăm nhưng không đi giải, bởi vì những thứ như lời tiên đoán luôn khiến anh bất an lo sợ, tuy rằng rất muốn biết đáp án nhưng cũng sợ điều nghe được không phải thứ mình mong muốn.

Thực may mắn được Liễu Trần Đại sư đồng ý khai quang cho tràng hạt lại còn được Đại sư tặng thêm một khối Bồ Đề tử xuyên vào hai chuỗi tràng hạt đã phần nào trấn an những lo sợ trong lòng anh.

Anh vẫn còn nhớ rõ… khi đeo tràng hạt lên tay Thẩm Mạc Thành, biểu tình anh ấy rất kinh ngạc, sửng sốt một hồi mới phản ứng lại hỏi: “Em nói muốn ra ngoài vẽ tranh, thật ra là đi cầu xin cái này?”

Cậu đan tay mình vào tay Thẩm Mạc Thành, hai chuỗi tràng hạt khẽ chạm vào nhau, cười nói: “Tâm nguyện lớn nhất của em chính là anh được bình an.”

“Lạch cạch ….”

Tiếng một vị lữ khách lắc quẻ thẻ quá mạnh, khiến một số quẻ thẻ rơi hết ra ngoài, đánh gãy La Thiếu Hằng chìm vào hồi ức, ánh mắt anh dừng trên đống quẻ thẻ vương vãi trên mặt đất.

Đúng lúc tiểu sa di vừa rồi trở lại, trả lại tràng hạt cho anh, thay Liễu Trần Đại sư mời anh tới hậu viện.

La Thiếu Hằng đeo lại chuỗi tràng hạt vào cổ tay, tầm mắt liếc nhìn đống quẻ thẻ lần cuối rồi xoay người đi theo tiểu sa di tới hậu viện.

Tràng hạt vô pháp bảo vệ người bình an, có lẽ quẻ xăm lúc trước mới thực sự là đáp án.

Tới hậu viện, La Thiếu Hằng đi theo tiểu sa di vào thiện phòng của Liễu Trần Đại sư. Liễu Trần Đại sư ngồi ngay ngắn trong phòng, thấy anh tới liền vươn tay ra hiệu ý bảo anh ngồi xuống.

La Thiếu Hằng hai tay chắp thành hình chữ thập hành lễ, rồi ngồi xuống Phật đệm ở bên cạnh Đại sư.

Trừ bỏ 10 năm trước La Thiếu Hằng tới đây nhờ Liễu Trần Đại sư khai quang cho tràng hạt thì hai người chưa gặp lại nhau lần nào. La Thiếu Hằng từ bộ dạng thiếu niên lúc trước giờ đây đã trở nên thành thục ổn trọng. Liễu Trần Đại sư vẫn như bộ dạng năm đó, lông mày trắng, râu bạc phơ, không trẻ hơn cũng không già hơn trước kia, dường như thời gian mười năm qua không hề lưu lại dấu vết gì trên người ông ấy.

Sa di rót trà cho hai người, La Thiếu Hằng nói lời cảm ơn rồi cầm chén lên khẽ nhấp một chút, hương vị đắng chát lan tràn khoang miệng, một đường chảy xuống dạ dày, tựa như sầu bi không tiêu biến.

“Đắng sao?” Liễu Trần Đại sư hỏi.

“Đắng.” La Thiếu Hằng gật đầu trả lời.

“Không thấy vị ngọt?” Liễu Trần Đại sư lại hỏi.

La Thiếu Hằng lại nhấp một hơi, tỉ mỉ thưởng thức một phen, mới nói: “Dạ không.”

Liễu Trần Đại sư nghe vậy, bưng chén trà lên nhấp một ngụm, chậm rãi nói: “Trà này tên Tiêm Mạch.”

La Thiếu Hằng sửng sốt một chút, cúi đầu nhìn chén trà trong tay, nước trà màu nâu nhạt, dưới đáy có mấy hạt lúa mạch nho nhỏ, so với lúa mạch bình thường thon nhọn mảnh dẻ hơn.

Trà Tiêm Mạch.

Là một loại trà đắng biến chủng, Cổ Nham Tự chuyên trồng loại trà này để đãi khách vãng lai.

Lần đầu khi anh tới tìm Liễu Trần Đại sư cũng được uống loại trà này, lúc ấy Liễu Trần Đại sư cũng đã hỏi anh mấy câu trên.

Câu trả lời của anh lúc ấy chính là, đắng trước ngọt sau, còn có mùi cam thảo nhè nhẹ.

Cùng địa điểm, cùng một người, cùng một loại trà, uống ra lại có hương vị không giống nhau.

Nghĩ tới đây, anh cầm chén trà có chút thất thần.

“Không phải do hương vị trà thay đổi, mà là nhân tâm.” Chú ý tới tâm tư anh, Liễu Trần Đại sư lần thứ hai lên tiếng.

“Đại sư.” La Thiếu Hằng mở miệng mới phát hiện giọng mình có chút khô khốc, anh nhấp thêm một chút trà, muốn xóa bỏ ưu tư cuồn cuộn trào lên nhưng cuối cùng vẫn phí công vô sức: “….Đại sư cũng đoán được phải không?”

“Năm đó trước khi rời đi thí chủ đã lưu lại một lời hẹn, lão nạp vẫn còn nhớ rõ.” Liễu Trần Đại sư nhìn anh chậm rãi nói.

La Thiếu Hằng nghe vậy, lồng ngực bỗng tê rần, thiếu chút nữa không cầm nổi chén trà trong tay.

— Cám ơn Đại sư! Lần sau con sẽ cùng anh ấy tới thăm Đại sư, Đại sư bảo trọng thân thể!

Năm đó vì muốn cầu xin Liễu Trần Đại sư khai quang cho hai chuỗi tràng hạt mà anh đã kể hết nguyên nhân mọi chuyện cho Đại sư nghe, sau khi đạt được ý nguyện, anh cơ hồ vui vẻ tới nhảy dựng lên, giữ chặt hai chuỗi tràng hạt trong tay, miệng luôn nói lời cảm tạ Liễu Trần Đại sư, còn hẹn lần sau có thời gian sẽ dẫn Thẩm Mạc Thành cùng tới.

Hiện giờ, lời hẹn này anh mới chỉ hoàn thành được một nửa, khoảng thời gian từ khi nhận được tràng hạt cho tới khi Thẩm Mạc Thành xảy ra chuyện cũng chỉ ngắn ngủi mấy tháng, nhưng đối với anh lời hẹn lần sau lại tới đã cách xa mười năm.

Cơ trí như Liễu Trần Đại sư làm sao có thể không rõ.

“Ha…” La Thiếu Hằng khẽ lên tiếng, mượn cúi đầu uống trà che đi chua xót đong đầy đáy mắt.

Ngụm trà này anh uống tới gần nửa phút, thẳng tới khi áp chế được nội tâm chua xót cùng vô vọng không biểu lộ ra ngoài mới dám ngẩng đầu lên xin lỗi Liễu Trần Đại sư: “Xin lỗi Đại sư.”

“Vô phương.” Liễu Trần Đại sư cũng không nói gì thêm, hai người lẳng lặng ngồi đó, thẳng tới khi tiểu sa di lần thứ hai tiến vào đổ thêm nước nóng vào bình trà….

La Thiếu Hằng ở trong tự tĩnh tâm một tuần mới rời đi, trước khi đi, anh vẫn như năm đó nói lời cảm tạ Liễu Trần Đại sư: “Lần sau con lại tới thăm Đại sư, Đại sư bảo trọng thân thể.”

“Thí chủ bảo trọng.” Liễu Trần Đại sư chắp hai tay thành hình chữ thập.

La Thiếu Hằng đáp lễ rồi xoay người xuống núi.

Anh không biết tiếp theo mình sẽ đi đâu, nhưng dù thế nào, anh vẫn chỉ có một mình như trước.

Hết chương 3