Làm Càn

Chương 162: Em là bạn gái chị




Chương 162: Em là bạn gái chị

"Chị..." Âm thanh khẽ khàng, như thể làm nũng vang lên bên tai.

Tần Ý Nùng không kịp phòng bị, chân nhũn ra, sau đó là cảm giác tê ngứa, lan tràn khắp cơ thể. May mà cô ấy được người phụ nữ trẻ tuổi ôm lấy, trọng lượng cơ thể đều dựa vào trêи người cô, mới không lộ ra biểu hiện khác thường một cách rõ ràng.

Sống lưng cô ấy căng cứng có chút mất tự nhiên, không quay đầu sang, chỉ đưa tay về sau vuốt ve lỗ tai Đường Nhược Dao, đầu ngón tay di chuyển xuống, thuận tiện miết nhẹ lấy vành tai trắng bóc mềm dày, ra sức để âm thanh của bản thân tự nhiên nhất có thể, nở nụ cười khẽ khàng: "Sao lại gọi chị như thế?"

"Muốn gọi." Đường Nhược Dao nhìn chăm chú vào vành tai đang dần dần đỏ lên của cô ấy, đáy mắt lướt qua ý cười. Cô nổi lên trò đùa xấu, cố ý nhích lại gần người phụ nữ ấy hơn, đôi môi liên tục hôn lên tai cô ấy, vừa hôn vừa khẽ gọi, "Chị..."

Tần Ý Nùng triệt để không ổn, ngón tay đặt bên mép ghế sô-pha co chặt, ra sức nắm lấy.

Lỗ tai vốn trắng bóc của cô ấy, bị lời nói của Đường Nhược Dao, bị nụ hôn của Đường Nhược Dao, đùa giỡn tới đỏ ửng, giống như sắp nhỏ máu.

Đường Nhược Dao nỉ non nói: "Chị, em muốn cùng chị..."

Hai chữ sau cô nói rất nhẹ, nhưng nhả chữ rất rõ ràng. Năng lực đọc thoại của một người diễn viên ưu tú không cho người khác chen ngang, Tần Ý Nùng nghe rõ ràng, khuôn mặt lập tức đỏ lên, hô hấp khó khăn.

Vì lời thẳng tuột của cô, cũng vì bản thân chuyện ấy.

Năm ngón tay nắm chặt lấy sô-pha của cô ấy bị tách ra từng ngón từng ngón, Đường Nhược Dao nâng lòng bàn tay cô ấy lên, tìm khe hở ngón tay của cô ấy rồi luồn qua, mười ngón tay đan lấy nhau.

Hooc-môn giữa những người yêu nhau giống như vật liệu gây cháy lúc nào cũng có thể bốc lửa.

Hơi thở của Đường Nhược Dao cũng rất hỗn loạn, Tần Ý Nùng có thể cảm nhận được, hơi thở ấy đang phả bên tai mình, nóng hổi. Nhưng từ đầu tới cuối cô không động đậy, chỉ nắm chặt lấy tay cô ấy, thậm chí không quay mặt cô ấy lại, lúc dịu dàng lúc mạnh mẽ hôn cô ấy.

Bởi vì cô rõ ràng, giữa hai người yêu nhau, trong không khí như vậy, nếu bây giờ tiếp tục hôn, sẽ không có cách nào dừng lại.

Không khí dần dần quay về nhiệt độ bình thường.

Đường Nhược Dao nắm lấy tay của người phụ nữ ấy đưa lên miệng, vùi đầu hôn nhẹ lên mu bàn tay của cô ấy, lại ngẩng đầu nhìn cô ấy.

Tầm nhìn của hai người cuối cùng cũng chạm vào nhau, ánh mắt dịu dàng.

Đường Nhược Dao cười nói: "Đợi cơ thể chị khỏe hẳn, chúng ta sẽ..."

Tần Ý Nùng ừ một tiếng, trong lòng thấp thoáng chút cảm xúc vẫn đang rung động. Cô ấy hắng giọng, hỏi: "Muốn đọc sách không?"

Đường Nhược Dao lắc đầu.

"Thế không đọc nữa." Tần Ý Nùng uể oải, tinh thần thả lỏng, tiếp tục chui vào cái ôm của người phụ nữ trẻ tuổi làm tổ.

Cô ấy cũng không muốn Đường Nhược Dao đi đọc sách, cô ấy chỉ muốn Đường Nhược Dao ở cạnh cô ấy, trong mắt chỉ có cô ấy, một ngày hai mươi tư giờ, không bị những thứ xung quanh phân tán lực chú ý.

Đường Nhược Dao đổi kiểu ôm bình thường, tay dài duỗi ta, giữ lấy vai cô ấy, để cô ấy dựa vào dễ chịu hơn.

Sô-pha đơn, hai người lại dài chân dài tay, chen chúc cùng nhau có chút khó chịu. Đường Nhược Dao híp mắt, nhìn tia sáng từ ngoài cửa sổ chiếu vào, đột nhiên giơ tay lên chỉ: "Chúng ta mua chiếc ghế nằm đặt ở bên kia được không? Mùa đông có thể cùng nhau phơi nắng, trời cũng sắp lạnh rồi."

Tần Ý Nùng nhìn theo tầm mắt của cô, không biết tại sao lại sinh ra một tia chờ đợi, khóe mắt cong lên: "Được."

"Mua thêm một chiếc sô-pha lười nữa, đặt ở chỗ kia." Đường Nhược Dao chỉ vào một góc khác.

"Được."

"Chị từng nằm sô-pha lười sao?" Đường Nhược Dao hỏi.

Tần Ý Nùng suy nghĩ, nói: "Có, nhưng chị không thích lắm." Đám người trẻ tuổi trong Phòng làm việc của cô ấy ai nấy đều rất thích thú, nhóm A Tiêu còn tranh cướp nhau, ngồi luân phiên, tính giờ.

"Tại sao?"

"Thoải mái quá, nằm xuống sẽ không muốn dậy nữa." Tần Ý Nùng nói, "Cảm giác rất sa đọa. Có rất nhiều chuyện phải làm."

Đường Nhược Dao cúi đầu đánh giá tư thế ngồi hiện tại của hai người, trêu đùa cười lên: "Vậy chẳng phải chị ở cùng em cũng rất sa đọa sao?" Đường Nhược Dao đột nhiên cảm thấy bản thân quấy rầy con hồ ly tinh nhỏ bận rộn tu hành, mặt mày vô thức cong lên.

Tần Ý Nùng rất nghiêm túc nói: "Không giống."

Đường Nhược Dao hỏi: "Không giống chỗ nào?"

Tần Ý Nùng quay đầu, vuốt ve lông mày của cô, dịu dàng nói: "Ở cùng em rất vui vẻ, cho dù không làm gì cũng vui vẻ."

Đường Nhược Dao bắt lấy ngón tay của cô ấy, hôn một cái, cười không thấy mặt mũi trăng sao.

"Em cũng rất vui."

"Nhưng quả thật có chút sa đọa." Tần Ý Nùng lại bổ sung.

Đường Nhược Dao hiểu rõ trong lòng, cô ấy bận rộn nhiều năm như thế, nhất thời chắc chắn không có cách nào quen thuộc với cuộc sống nhàn nhã, dỗ dành cô ấy, nói: "Dưỡng bệnh thôi mà, bác sĩ nói lần này không điều dưỡng cho tốt, sau này sẽ để lại di chứng."

"Chị biết." Âm thanh của Tần Ý Nùng thấp đi đôi phần, nói, "Nhưng hiện tại không thể làm gì hết."

Đường Nhược Dao đột nhiên nghe ra được một chút ý tứ khác biệt trong từ "làm gì" của cô ấy.

Là ý nghĩa cô nghĩ tới sao?

Đường Nhược Dao nhướng mày.

Hai người làm ổ trêи sô-pha một tiếng đồng hồ, câu được câu chăng nói chuyện với nhau, mí mắt trêи cùng mí mắt dưới của Tần Ý Nùng đánh nhau, Đường Nhược Dao bế cô ấy về giường, cùng ngủ trưa, sau đó xuống nhà đi dạo.

Diện tích nhà họ Tần rộng lớn, trước có vườn hoa, sau có hồ bơi. Đây mới là lần Đường Nhược Dao tham quan hoàn chỉnh, ánh mắt hiếu kì thỉnh thoảng lộ ra của cô thì không nhắc tới, nhưng Tần Ý Nùng lại giống hệt cô, giống như đây là nhà người ta.

Đường Nhược Dao buồn cười hỏi cô ấy, nụ cười trêи mặt Tần Ý Nùng nhàn nhạt, nói: "Không để ý."

Trong lòng Đường Nhược Dao chua xót, không lên tiếng, bước chân đẩy xe lăn đi chậm lại một chút.

"Nhiều cây trinh đằng ba chẽ quá." Cô cố ý ngạc nhiên.

Tần Ý Nùng nhìn về một bức tường theo tầm mắt của cô: "Mọc ở đây từ lâu rồi, chị cũng quên mất là khi nào."

"Rất đẹp." Đường Nhược Dao nói, "Em chụp một tấm ảnh cho chị nhé."

Tần Ý Nùng không nghĩ ngợi, nói: "Không cần."

Đường Nhược Dao: "Tại sao?"

Tần Ý Nùng: "... Chụp đi, em cùng chị."

Lưu lại một bức ảnh chụp chung, phía sau là bức tường cây trinh đằng ba chẽ xanh mởn, hai người phụ nữ một người mặt mày cong cong, một người có chút cẩn thận.

Đường Nhược Dao chăm chú nhìn bức ảnh ấy, rất khó tưởng tượng, Tần Ý Nùng lão luyện thành thục trước mặt ống kính lại mất tự nhiên khi đối diện với camera tự sướиɠ điện thoại như thế. Tần Ý Nùng cũng nhìn, không hài lòng, cau mày nói: "Xóa đi, chụp lại."

Đường Nhược Dao tiếc nuối nói: "Đây là bức ảnh chung đầu tiên của chúng ta."

Tần Ý Nùng thỏa hiệp: "... Được rồi."

Đường Nhược Dao lại cài đặt về camera tự sướиɠ, ôm lấy một bên vai của người phụ nữ ấy, nói: "Nhưng chúng ta có thể có bức thứ hai, thứ ba, vô số tấm. Chuẩn bị, một, hai..."

Tần Ý Nùng vội vàng nở nụ cười.

Tần Ý Nùng cười hô: "Ba."

Tách.

Tần Ý Nùng lấy tới xem, nói: "Tàm tạm." Trong mắt rõ ràng có chút ý cười.

Đường Nhược Dao đẩy cô ấy vòng về sau nhà, phía sau có hồ bơi ngoài trời. Tần Ý Nùng không có thời gian đi bơi, Ninh Ninh còn quá nhỏ, hai người già càng không có khả năng xuống bơi, cho nên hồ bơi căn bản đều bỏ không, bốn phía xung quanh mọc đầy cỏ dại, rất ít khi có người tới đây.

Cảm nhận đầu tiên của Đường Nhược Dao: "Lãng phí quá."

Tần Ý Nùng có mấy phần xấu hổ, rũ mắt nhỏ tiếng nói: "Lúc mua không nghĩ nhiều như thế." Giống như những người tiêu xài hoang phí khi kϊƈɦ động, Tần Ý Nùng cũng sẽ kϊƈɦ động, cảm thấy có thể sẽ dùng tới hồ bơi này, cũng tốt hơn không có, cho nên mua căn nhà có hồ bơi, nhưng kết quả lại không ai thăm hỏi.

Đường Nhược Dao hỏi: "Hay là tìm người dọn dẹp nhé?"

Tần Ý Nùng nói: "Ừ." Cô ấy hỏi, "Em biết bơi không?"

Đường Nhược Dao nói: "Biết."

Tần Ý Nùng hỏi: "Có đồ bơi không?"

Đường Nhược Dao đáp: "Không có."

Tần Ý Nùng không lên tiếng nữa, mí mắt rũ xuống giống như đang tập trung suy nghĩ chuyện gì đó.

Đường Nhược Dao cân nhắc, không nhịn được nghiêng đầu đi, mím lại ý cười nơi khóe môi.

Đang muốn mua đồ bơi cho cô sao?

Cô ấy muốn nhìn, trong lòng Tần Ý Nùng đang rẽ ngang rẽ dọc. Trêи miệng không thốt ra điều gì, nhưng chiếc xe lửa của Thomas không biết đã vòng vèo tới những đâu. Buổi chiều trước khi ngủ trưa, cô ấy kéo ngăn kéo tủ ra nhìn một cái, trêи tầng cao nhất của ngăn kéo, có một chiếc hộp màu hồng, bên trong chỉ còn lại hai bao ngón tay.

"Tần Ý Nùng." Cô đột nhiên gọi tên người phụ nữ ấy, âm thanh trầm thấp khàn khàn.

Tần Ý Nùng ngẩng đầu, sắc mặt biểu đạt nghi hoặc.

Đường Nhược Dao nở nụ cười trêu đùa: "Không có gì."

Tần Ý Nùng: "???"

Ráng chiều lan tỏa, dần dần nổi gió.

Đường Nhược Dao dẫn Tần Ý Nùng quay về, vừa vào cửa, Ninh Ninh ngồi trước cửa sổ ngẩng đầu lên, nói: "Hai người về rồi ạ." Trong âm thanh đè lại chút vui vẻ nho nhỏ.

Tần Ý Nùng không biết tại sao, đột nhiên quay đầu nhìn Đường Nhược Dao một cái, cười cười.

Thật ra phía trước câu nói này còn có tiền tố, câu hoàn chỉnh là: Bố, mẹ, hai người về rồi ạ.

Tuy Đường Nhược Dao không phải bố, nhưng đột nhiên cô cảm nhận được một loại ấm áp. Có chút hoang mang, cô nghĩ: Đây được tính là bước đầu bản thân hòa nhập với gia đình nhỏ này rồi sao?

"Mẹ, cô Đường, con suy nghĩ xong rồi." Bạn nhỏ đi tới, vẻ mặt có chút nghiêm túc.

Cô Đường có chút mau quên, mất mấy giây suy nghĩ mới nhớ ra vấn đề buổi trưa.

"Con nói đi."

"Con không muốn đi nhà trẻ, mẹ hãy tìm giáo viên cho con nhé."

"Tại sao?" Tần Ý Nùng dịu dàng hỏi.

Ninh Ninh nhìn cô ấy một cái, cúi đầu, nhỏ tiếng nói: "Con không thích những bạn học kia."

Tần Ý Nùng ôm cô bé lên đùi mình, không hề bất ngờ với cách nói của nó.

Tư tưởng của Ninh Ninh mẫn cảm tinh tế, chịu tổn thương sâu sắc với những lời xì xào của bạn học, cộng thêm trí thông mình của cô bé vượt xa đám bạn cùng tuổi, chưa chắc có thể chơi chung với những người khác. Tần Ý Nùng nói: "Vậy chúng ta không đi nhà trẻ nữa, đợi lúc nào con muốn đi, muốn kết bạn với bạn mới, mẹ sẽ đưa con đi, được không?"

Môi trường không thích không cần cưỡng ép hòa nhập, ngay cả người lớn cũng cảm thấy mệt mỏi, huống hồ là trẻ nhỏ.

Tần Ý Nùng không hề có yêu cầu gì với cô bé, chỉ hi vọng nó có thể vui vẻ trưởng thành.

"Cảm ơn mẹ." Ninh Ninh thơm lên mặt cô ấy, nũng nịu nói.

Tần Ý Nùng nhéo đầu mũi cô bé, Ninh Ninh ở trong lòng cô ấy cười vang.

"Có phải bảo bối còn quên gì không?" Tần Ý Nùng nhắc nhở cô bé.

Ninh Ninh chuyển tầm mắt lên người Đường Nhược Dao, ưỡn ẹo nói: "Cảm ơn cô Đường."

Cô Đường được yêu thương mà hoảng hốt, vội nói: "Không cần cảm ơn."

Ninh Ninh mím môi, nhưng không phải dáng vẻ không vui.

Đường Nhược Dao mẫn cảm, đột nhiên hiểu ra, nhích mặt mình lại gần.

Gò má nóng lên.

Bờ môi bạn nhỏ mềm mại, mang theo hương sữa nhàn nhạt.

Ninh Ninh xấu hổ không thôi, vội vàng nhảy xuống sô-pha chạy đi, để lại một Đường Nhược Dao ánh mắt mơ hồ tới nỗi không phận biệt được đông tây nam bắc.

Tần-biển giấm dậy sóng-Ý Nùng: "Khụ."

Đường Nhược Dao hoàn hồn, ôm lấy Tần Ý Nùng, hôn lên hai má của cô ấy mỗi bên một cái.

Tần Ý Nùng: "Em..." Còn chưa nói hết câu, lại không nhịn được cười lên.

Ninh Ninh còn chưa kịp chạy xa, quay đầu đúng lúc nhìn thấy cảnh tượng này, liền che cả mặt đi, chỉ lộ ra đôi mắt to long lanh qua kẽ tay.

Mẹ và cô Đường...

A a a a a!

"Bà ngoại!"

Kỷ Thư Lan đang xào rau trong phòng bếp, nghe thấy âm thanh liền quay đầu, chỉ thấy bóng người lảo đảo chạy về phía mình, ôm lấy chân bà, ngẩng đầu nhìn bà, liên hoàn gọi: "Bà ngoại! Bà ngoại!"

Kỷ Thư Lan tắt lửa, đặt muỗng xào xuống, ngồi xổm để bằng tầm mắt với cô bé: "Sao thế?"

Tần Gia Ninh nói năng lộn xộn thở ra một hơi, tay nhỏ ôm lấy đầu Kỷ Thư Lan, nhích lại gần tai bà.

Kỷ Thư Lan nhích tai gần vào.

Mặt Tần Gia Ninh đỏ bừng, nhỏ tiếng nói nhỏ bên tai bà, nói: "Vừa nãy cháu nhìn thấy cô Đường thơm mẹ."

Kỷ Thư Lan: "..."

Ninh Ninh nói: "Mẹ rất vui."

Kỷ Thư Lan dường như hiểu ra.

Quả nhiên nghe thấy Ninh Ninh nói: "Cháu cũng rất vui."

Cô bé đứng vững, hỏi Kỷ Thư Lan: "Bà ngoại có vui không ạ?"

Kỷ Thư Lan gật đầu: "Vui."

Ninh Ninh lại hỏi dì Phương đứng ở một bên, ánh mắt hiền từ: "Bà Phương có vui không ạ?"

Dì Phương đương nhiên nói: "Vui."

Ninh Ninh vui vẻ vỗ tay, ngôn từ trẻ con nói: "Được rồi, mọi người đều vui vẻ, chúng ta chắc chắn là một gia đình hạnh phúc."

Vành mắt Kỷ Thư Lan chầm chậm nóng lên.

Tần Ý Nùng và Đường Nhược Dao không biết chuyện xảy ra ở phòng bếp, nhưng rõ ràng cảm nhận được không khí khác biệt trêи bàn ăn. Trước đây cô giống như khách, Kỷ Thư Lan, dì Phương, còn cả Ninh Ninh thường xuyên khuyên cô ăn đồ ăn, giới thiệu món này món kia.

Tình hình hiện tại là thế này: Dì Phương đứng dậy múc canh, bởi vì nồi canh cách bà gần nhất, tiện tay, bà lần lượt hỏi: "Ninh Ninh muốn ăn không?"

"Muốn ạ." Bạn nhỏ vui vẻ đáp lại, đưa bát tới.

"Thư Lan thì sao?"

"Nửa bát là được."

"Tiểu Đường muốn ăn không?" Theo thứ tự lần lượt tới Đường Nhược Dao, thái độ của bà không chút khác biệt.

Đường Nhược Dao phản xạ có điều kiện muốn đứng dậy, bị Tần Ý Nùng kịp thời kéo lại từ phía sau, cô ngồi vững, nở nụ cười: "Cảm ơn ạ."

Dì Phương đáp lại cô một nụ cười thân thiện.

Dì Phương là người chất phác, từ ngày Đường Nhược Dao tới đây có ấn tượng rất tốt với bà, khi cơm nước xong nói chuyện với Tần Ý Nùng tiện miệng nhắc tới bà, đáy mắt Tần Ý Nùng hiện lên ý cười, dáng vẻ rất hứng thú.

Đường Nhược Dao thấy lạ vì nụ cười của cô ấy: "Sao thế?"

Tần Ý Nùng nói: "Bà ấy là hàng xóm của mẹ chị."

Đường Nhược Dao nhướng mày, vừa định hỏi "Thế thì sao ạ?" Sau đó cô khẽ "a" lên một tiếng, như người vừa tỉnh mộng, hàng xóm của Tần Ý Nùng, chẳng phải là hàng xóm của nhà cô sao?

Dì Phương rửa bát xong, đến phòng nhỏ thay cát cho mèo, Tần Gia Ninh nuôi con mèo đẹp đẽ trắng bóc, con mèo nhỏ lúc này đã thành con mèo lớn, không thèm để ý tới con người, nơi nó thích nhất là góc rèm cửa sổ, nằm cả một ngày trời, cảm giác tồn tại trong nhà gần như không có, chỉ có chất bài tiết mỗi ngày tăng lên trong chậu cát mới chứng minh nó vẫn còn tồn tại.

Bà vứt rác xong quay lại, Tần Ý Nùng gọi bà tới: "Dì Phương."

Dì Phương đáp lời đi tới.

Tần Ý Nùng hỏi bà: "Dì có nhớ Trác Bội Vân không ạ?"

Dì Phương nói: "Nhớ chứ, sao thế?"

Tần Ý Nùng chỉ vào Đường Nhược Dao, giới thiệu: "Em ấy là con gái của dì Bội Vân."

"Thật sao?" Dì Phương đánh giá Đường Nhược Dao một lượt, xác thực mặt mày có mấy phần tương tự, nhất thời ngạc nhiên cùng vui vẻ đan xen, lập tức gọi Kỷ Thư Lan.

Hai người già cùng nhìn cô chăm chú, tuy nói có thêm một lớp quan hệ của cố nhân, có thể sẽ khiến cô hòa nhập nhanh hơn, nhưng... đối mặt với ánh mắt của trưởng bối như thế, Đường Nhược Dao vẫn có chút lúng túng, nhịn xuống kϊƈɦ động muốn vùi mặt vào lòng Tần Ý Nùng.

Nhưng rất nhanh sau đó cô ấy hiểu ra ý định của Tần Ý Nùng.

Khi Trác Bội Vân qua đời, Tần Ý Nùng vẫn chưa lớn, rất nhiều chuyện, bao gồm cả kí ức về Trác Bội Vân đều rất mơ hồ, nhưng Kỷ Thư Lan và dì Phương lại khác, đặc biệt là dì Phương, một mình dì Phương nuôi con gái lớn khôn, con người tình cảm, trong thời kì Trác Bội Vân mang thai cùng ở cữ thường giúp đỡ rất nhiều, Trác Bội Vân sinh thời cũng coi như có quan hệ thân thiết với dì Phương.

Hai người tôi một câu bà một câu nói tới Trác Bội Vân, qua miêu tả của bọn họ, trong lòng Đường Nhược Dao dần dần có hình tượng cụ thể về bóng dáng ʍôиɠ lung trong tưởng tượng, cô nghe rất nhập tâm.

Ánh mắt Tần Ý Nùng nhìn cô dịu dàng như nước.

Ninh Ninh cũng ngồi trêи sô-pha, trèo lên đùi Tần Ý Nùng, đôi mắt chớp chớp, tập trung tinh thần nghe bà ngoại kể chuyện về mẹ của cô Đường.

Tần Ý Nùng cúi đầu, khẽ vuốt ve đầu bạn nhỏ.

Người một nhà tề tựu, tràn ngập vui vẻ cùng ấm áp của gia đình phương Đông.

Thời gian vô thức trôi đi, nói tới kết quả, ánh mắt Kỷ Thư Lan hiển nhiên muốn nói lại thôi, hé miệng, cuối cùng vẫn không thốt lên lời. Dì Phương vỗ vỗ mu bàn tay bà, Tần Ý Nùng và Đường Nhược Dao quay sang nhìn nhau.

Chỉ có Ninh Ninh không hề có cảm giác gì ngáp một cái, kéo tay Tần Ý Nùng: "Mẹ ơi, con muốn đi tắm."

Tần Ý Nùng có lòng muốn cho Đường Nhược Dao cơ hội thể hiện, dịu dàng nói: "Để cô Đường dẫn con đi được không?"

Ninh Ninh mím môi, nhỏ tiếng nói: "Vâng ạ."

Ninh Ninh không cần người khác tắm rửa giúp nó, Đường Nhược Dao cần làm chỉ là lấy quần áo cho nó, chuẩn bị nước ấm. Ninh Ninh rất lễ phép, đi tới trước mặt Đường Nhược Dao, nói: "Cô Đường, phòng cháu ở đây ạ."

Cô bé đi trước dẫn đường.

Tần Ý Nùng cho Đường Nhược Dao ánh mắt khích lệ.

Đường Nhược Dao hít sâu một hơi, đi theo cô bé.

Phòng bạn nhỏ được bài trí rất giống phòng công chúa, sàn gỗ màu nguyên bản, chăn ga, màn cùng rèm cửa đều màu hồng, tạo ra hơi thở huyền ảo mà ấm áp. Bên trái căn phòng có một chiếc xích đu trứng màu xanh, bên dưới trải hoa trắng, từ chi tiết có thể thấy sự dụng tâm của chủ nhân.

Đường Nhược Dao mở tủ quần áo ra, ngập tràn trong mắt là đủ các loại váy, của chính chủ công chúa. Cô tìm một bộ đồ ngủ, chọn màu trắng ngà, bạn nhỏ gật đầu.

Quá trình sau đó diễn ra rất thuận lợi, thậm chí Đường Nhược Dao còn cùng với Tần Ý Nùng đọc truyện cho cô bé trước khi ngủ.

"Mẹ ngủ ngon, cô Đường ngủ ngon." Bạn nhỏ chuẩn bị nhắm mắt.

"Ngủ ngon." Tần Ý Nùng thơm lên trán bảo bối

nhỏ.

Đôi mắt bạn nhỏ vẫn mở to chưa ngủ, nhưng không lên tiếng nói chuyện.

Tần Ý Nùng cho Đường Nhược Dao một ánh mắt.

Nhịp tim Đường Nhược Dao như trống vang, động đậy môi, hai giây sau mới lên tiếng: "Ngủ ngon."

Cô cũng thơm lên trán Ninh Ninh.

Ninh Ninh nhắm mắt lại, khóe môi khẽ cong lên.

Tần Ý Nùng kéo Đường Nhược Dao đang thần hồn điên đảo ra ngoài, tắt đèn, đóng cửa lại.

Người già cũng đã ngủ, phòng khách chỉ còn lại hai người bọn họ.

Đường Nhược Dao đột nhiên ôm lấy Tần Ý Nùng, kiểu ôm rất bức thiết, ôm xong còn muốn nhích về phía trước, từng bước từng bước, mãi tới khi đẩy Tần Ý Nùng lên tường. Tần Ý Nùng dựa lưng vào tường, lật tay ôm lại cô, bật cười nói: "Làm gì thế?"

Đường Nhược Dao vui vẻ cọ lên cô ấy như con chó lớn, cười nói: "Vui vẻ."

Tần Ý Nùng kéo dài âm: "Biết rồi."

Đường Nhược Dao lại nói: "Không, chị không biết."

Tần Ý Nùng nói: "Vậy em nói cho chị nghe đi."

Đường Nhược Dao không có cách nào dùng ngôn ngữ biểu đạt chuẩn xác, trực tiếp cúi đầu hôn cô ấy.

Rất kϊƈɦ động, lại nhiệt tình, dường như trong mấy giây ngắn ngủi, Tần Ý Nùng đã bị nhóm lửa.

Cô ấy có chút không khống chế được âm thanh ra miệng, đẩy vai Đường Nhược Dao, Đường Nhược Dao quấn lấy cô ấy không buông, Tần Ý Nùng chỉ có thể nhẫn nhịn, năm ngón tay ra sức nắm chặt lấy lớp vải trêи vai cô.

Giữa khoảng trống khi đôi môi tách ra, hai người tựa trán vào nhau.

Tần Ý Nùng thở dốc, nói: "Dao Dao..."

Ánh mắt Đường Nhược Dao tối tăm, khẽ ngậm lấy bờ môi sưng đỏ của cô ấy, rồi buông cô ấy ra.

Cô tìm đường tới phòng bếp rót nước.

Tần Ý Nùng nghĩ nghĩ rồi theo vào, một tay Đường Nhược Dao chống lên bàn bếp, còn đang điều chỉnh hô hấp, nghe thấy tiếng động, trong ánh mắt nhìn sang, vẫn còn màu của ɖu͙ƈ vọng.

Tần Ý Nùng cắn khẽ môi dưới, giống như quyết tâm, ngẩng mắt nói: "Dao Dao, nếu em thật sự..."

Đường Nhược Dao ngắt lời cô ấy: "Đợi cơ thể chị khỏe lại rồi tính."

Tần Ý Nùng nói: "Bác sĩ nói chị không được, nhưng không nói em không được, em..." Mặt cô ấy ngày càng đỏ, âm thanh cũng ngày càng nhỏ, "Tiết chế một chút, có lẽ... không sao mà."

Đường Nhược Dao hỏi cô ấy: "Lần trước của chúng ta là khi nào?"

Tần Ý Nùng nghiêm túc nghĩ lại, nếu coi là chính thức, là hơn một năm trước.

Cô ấy bỗng chốc im lặng.

Đường Nhược Dao vô thức bật cười, cố ý hài hước nói: "Chị cảm thấy thật sự bắt đầu, em sẽ dễ dàng tha cho chị sao?"

Tần Ý Nùng: "..."

"Dưỡng bệnh cho tốt." Đường Nhược Dao đưa cốc nước tới tay cô ấy, khẽ nói, "Đừng nghĩ lung tung, sau này có thời gian."

Tần Ý Nùng dùng hai tay bưng cốc nước, cúi đầu, nghe được mỗi âm thanh "ồ" ngoan ngoãn, tới cuối cùng lại không nhịn được đỏ ửng vành tai.

Đường Nhược Dao đã bình phục, nắm lấy tay cô ấy lên tầng, chuyển chủ đề nói: "Ban nãy có lẽ mẹ chị muốn bảo em sửa lại xưng hô."

Tần Ý Nùng ừ một tiếng.

Đường Nhược Dao hỏi: "Chị nghĩ sao?"

Tần Ý Nùng rũ mắt rất lâu, nói: "Để xem đã."

Đường Nhược Dao nói: "Được, em nghe chị hết."

Tần Ý Nùng đột nhiên cường điệu, nói: "Cái gì cũng nghe chị sao?"

Đường Nhược Dao nghiêng đầu nhìn cô ấy, chớp mắt, không chút nghi vấn: "Vâng ạ."

Tần Ý Nùng đưa tay miết lấy mặt cô, cười như hồ ly.

Cảm giác khác thường dần dần lan tràn trong tim Đường Nhược Dao, nhưng cô không nghĩ ra Tần Ý Nùng có chuyện gì nhất thiết muốn cô nghe theo.

Hai người lần lượt đi tắm, cùng nhau chui vào trong chăn.

Tần Ý Nùng bật đèn đầu giường, cầm quyển sách đang đọc, ánh mắt trầm ngâm.

Đường Nhược Dao nắm lấy một tay của cô ấy, đùa nghịch trong lòng bàn tay, miết qua từng ngón tay thon dài trắng bóc, dựa đầu vào vai Tần Ý Nùng, cô nói: "Em muốn đón bố lên thủ đô, nhà bên kia đã không còn ai nữa, chị thấy sao?"

"Có thể, chị bảo người làm thủ tục chuyển viện." Tần Ý Nùng giở qua một trang sách, nhàn nhạt nói.

Đường Nhược Dao không lên tiếng.

Tần Ý Nùng nghĩ tới chuyện gì đó, đặt sách xuống, cúi đầu nhìn cô, nghiêm túc hỏi: "Chuyện của em, có phải chị can dự quá nhiều hay không? Em muốn tự mình làm cũng được, nói với chị một tiếng là được. Chị sẽ không để ý."

Nghe nói giữa những người yêu nhau cũng cần không gian tự do, bản thân Tần Ý Nùng không cần, nhưng nếu Đường Nhược Dao cần, cô ấy có thể lùi sau một bước.

"Không phải." Đường Nhược Dao giải thích, "Chị có rất nhiều người để sử dụng, chắc chắn tiện hơn em, hơn nữa em và chị không cần phân anh tôi nữa, ai làm cũng giống nhau thôi. Em..."

Cô thở dài một hơi.

Tần Ý Nùng hỏi: "Sao thế?"

Đường Nhược Dao lẩm nhẩm nói: "Đường Phỉ làm sao đây?"

Đường Phỉ đã chính thức nhập học, ở chỗ Phương Thành, cậu bé hòa nhập với trường mới rất tốt, hiện tại sắp thi giữa kì. Chỉ là cậu bé vẫn là đứa trẻ, một mình ở thành phố xa lạ, một mình đến đi, Đường Nhược Dao vốn dĩ rất bận, một tháng có thể giành chút thời gian đi thăm nó hai lần đã là không tệ. Lần này Tần Ý Nùng bị bệnh, dường như cô đều ở bệnh viện, Đường Phỉ đọc được tin tức trêи mạng, cũng hỏi cô, biết cô bận, ân cần không làm phiền cô.

Lúc này Đường Nhược Dao đã có vợ có con, gia đình mới vui vẻ hòa thuận, vừa nghĩ tới Đường Phỉ cô đơn, cô lại thấy buồn bã.

Nhưng nếu đón Đường Phỉ tới đây thì sao?

Nghe càng thêm kì quái.

Đường Phỉ là con trai cô thì thôi, vừa hay Tần Ý Nùng có con gái, nhưng Đường Phỉ là em trai cô, Kỷ Thư Lan và dì Phương sẽ nghĩ thế nào? Ai lấy vợ con dẫn theo em trai tới ở rể không?

Tần Ý Nùng không đắn đo nhiều như cô, trực tiếp hỏi: "Hôm nay là thứ mấy?"

Đường Nhược Dao nhìn điện thoại một cái, nói: "Thứ năm."

Tần Ý Nùng nói: "Thứ bảy tuần này bảo Đường Phỉ tới đây ăn cơm?"

Đường Nhược Dao ngây ra không nói thành lời.

Tần Ý Nùng nhướng mày: "Sao thế?"

Cho dù ở đây không có người ngoài, Đường Nhược Dao cũng vô thức đè giọng xuống, nói: "Em nên nói với mẹ chị thế nào đây?"

Tần Ý Nùng thấy lạ, nói: "Thì bảo em trai em muốn tới đây ăn cơm, tốt xấu gì cũng là người nhà em, mời nó ăn bữa cơm thôi mà, có vấn đề gì sao?"

Đường Nhược Dao: "Vậy sau đó thì sao?"

Tần Ý Nùng hiểu ra, ôm lấy Đường Nhược Dao vào lòng, cười nói: "Xem bọn họ ở chung thế nào, mọi người, bao gồm cả Đường Phỉ, nếu vui vẻ, thì để Đường Phỉ chuyển tới đây ở, sau đó trả lại căn nhà kia, dù sao chỉ có dì giúp việc chăm sóc chúng ta cũng không yên tâm, trong nhà có tài xế, có thể đưa đón nó đi học tan học, bình thường em muốn gặp nó cũng tiện."

Đường Nhược Dao đột nhiên không biết nói gì cho hợp, vấn đề thấp thỏm trong lồng ngực cô, được hai ba câu của Tần Ý Nùng dễ dàng hóa giải toàn bộ. Cứ tự nhiên như thế, Tần Ý Nùng cũng liệt Đường Phỉ vào người nhà của cô ấy.

Thế là Đường Nhược Dao hé miệng, hỏi vấn đề không có chút ý nghĩa nào: "Đường Phỉ là em trai... em."

Cô nhấn mạnh chữ "em".

Tần Ý Nùng vuốt ve tóc dài của cô, nhẹ nhàng nói: "Em là bạn gái chị."

...

Có thể bạn quan tâm:

Hôm nay là 03.02, sinh nhật của chị hàng xóm.

Nếu mọi người đọc truyện ngay từ đầu sẽ biết sự tích về chị hàng xóm, người chị gái không gei, người đã quyên góp cháo lòng, vịt quay, bánh kẹo, hoa quả và những bữa ăn khuya tới từ thương hiệu KFC, rồi dí tiền vào ví trong lúc tay mình đau bắt đăng chương mới cho các bạn (Chị hàng xóm đọc chương mới trước mọi người rồi, chị ấy bảo đăng cho mọi người vui thôi). Chuyện cũng không có gì to tát, nhưng chính chị hàng xóm là động lực để mình thức khuya dậy sớm dịch tác phẩm này. Xin gửi lời cảm ơn chân thành tới chị hàng xóm.

Chúc chị hàng xóm sinh nhật vui vẻ!