Làm Dâu Nhà Ma

Chương 38: Trừ khử!




-Phép “phong ấn”?- Du Hạo khó hiểu.

-Cái này khoan hãy đề cập đến, vấn đề bây giờ là phải làm sao tìm ra cái kẻ đang giữ quyển sách! Thật nguy hiểm nếu như kẻ đó là một kẻ độc ác có tham vọng vì như thế càng dễ bị quyển sách thao túng làm chuyện không may!

-Lão Đại có lý, cần tìm ra cái kẻ đó ngay trước khi quá trễ!

-Nhưng con…con lại không biết là ai!

Kim Ban vuốt râu:

-A Hạo, việc con tìm thấy quyển sách ngoài Song Song, ba bác ra thì con có tiết lộ cho ai biết không?

-Không, vì biết quyển sách đó nguy hiểm nên con không nói ai nghe cả…

-Không cần nhất thiết con phải nói, có thể lúc nào đấy con vô tình lỡ lời và tiết lộ ra nơi cất giấu quyển sách… vì theo cái cách mà kẻ đó ra tay mau lẹ như thế chứng tỏ kẻ đó biết 100% quyển sách nằm dưới tầng hầm.

-Lỡ lời… tiết lộ…

Du Hạo cố suy nghĩ xem có lúc nào mình vô tình nói về quyển sách hay không. Chợt, Lục Song Song lên tiếng:

-Du Hạo, hôm qua… Tiểu Phi vào nhà ăn, cậu ấy nói thấy AJ đang đứng phía sau lưng cậu có khi nào cậu ta đã…

Du Hạo đảo mắt….

-Tui vào đây, vừa định đến chỗ Du Hạo từ phía sau thì đúng lúc Tiểu Phi vào luôn…. mà bộ có chuyện gì khiến hai người lo lắng hả?

-…tui sẽ tìm cho ra cái quyển sách ma thuật … tui sẽ dùng nó giết cả nhà cậu như Du Thượng đã từng làm với gia đình tui!

Ngoài ra cậu nhớ lại dấu giày in trên sàn nhà tầng hầm tối hôm qua…

-Đúng, đúng rồi… rất có thể là AJ…

-Sao con biết là ai rồi hả?

-À… trước mắt là như vậy, nhưng con cần phải kiểm tra lại xem thực hư thế nào nếu có tin gì thì con sẽ báo cho các bác hay…

Sau khi Du Hạo và Song Song rời khỏi, Phùng Đỉnh phán đoán:

-A Hạo biết kẻ đó là ai thế sao nó không nói cho chúng ta biết nhỉ?

-Chẳng phải nó bảo phải điều tra thật hư à…

Kim Ban để hai tay ra phía sau:

-Cũng có thể là thế hoặc là… kẻ ấy là một người có mối quan hệ đặc biệt với A Hạo nên nó không muốn nói ra sớm… AJ???

***************

Ở tiệm mì Tân Quản, Yến Phi vào nhà kho thấy AJ đang đứng suy nghĩ gì đó, bèn lân la đến gần, cất tiếng;

-AJ, nghĩ gì mà bất động vậy? Bộ đêm qua đến giờ cậu vẫn còn mệt à?

AJ sựt tỉnh, quay qua cười:

-Không phải, chỉ đang nghĩ một vài chuyện thôi, Tiểu Phi vào đây có gì không?

-À vẫn như mọi lần, lấy vài thùng khăn giấy…

-AJ đã đem xuống mấy thùng đặt ở dưới chân bàn rồi đấy, Tiểu Phi cứ lấy, đừng với cao kẻo té!

Yến Phi gật đầu:

-Biết rồi, chàng ngốc!!

Nhìn cô gái đang loay hoay cúi xuống lấy mấy cái thùng giấy, đôi mắt AJ ẩn chứa suy nghĩ nào đó…

-Thật lòng? Vậy tại sao cậu không nói hết cho Tiểu Phi biết sự thật?

-Đó là thật lòng của cậu hả? Tôi thà để Tiểu Phi trở về với Du Hạo còn hơn là để cậu ấy ở bên cạnh một kẻ chẳng biết khi nào mới nói thật như cậu!...

Lời nói của Song Song chiếm ngự hết đầu óc AJ, cậu cũng muốn cho Yến Phi biết tất cả sự thật về mình nhưng liệu khi nghe xong cô gái ấy có còn ở lại bên cạnh cậu? AJ sợ, Yến Phi sẽ không chấp nhận, sẽ trở về bên Du Hạo… Tận đáy lòng, AJ vẫn không đủ tự tin nghĩ rằng, trong trái tim của Yến Phi, cậu quan trọng hơn Du Hạo!! Nhưng nếu Song Song nói hết mọi chuyện cho Yến Phi biết thì sao, khi ấy tất cả sẽ vỡ lỡ… lúc đó AJ sẽ khó mà đối mặt với cô gái.

Nghĩ tới nghĩ lui, sau cùng cậu cũng quyết định nói ra sự thật!!

-Tiểu Phi à…- AJ cất giọng, ngập ngừng.

Yến Phi dừng lại, ngước lên hỏi:

-Hả, có chuyện gì?

-AJ muốn nói chuyện này cho Tiểu Phi biết… sự thật thì…

-Tiểu Phi!!- giọng Diễm Quỳnh đột ngột hét lớn.

Cả hai giật mình xoay qua, Diễm Quỳnh đứng chống hông ngay trước cửa.

-Sao hai người lúc nào cũng ở bên nhau thế hả, lại còn cứ xì xầm cái gì đó…

-Được rồi cô nương, có gì không?- Yến Phi chen ngang để ngăn cô bạn lại.

-Mấy thùng khăn giấy chứ gì nữa… tớ chờ lâu quá…

-Rồi, tớ và AJ sẽ mang lên ngay, cậu lên tiệm chờ một chút!

Diễm Quỳnh bước đến, khoanh tay:

-Không, tớ sẽ cùng cậu mang khăn giấy lên tiệm, còn AJ… ra ngoài sử lý mấy thùng mì đi, mau mau!!

Yến Phi thở dài, nhìn sang cậu bạn:

-Chuyện cậu muốn nói để khi khác nhé? Nó có quan trọng lắm không?

AJ lắc đầu:

-Cũng chẳng có gì, hẹn lúc khác sẽ cho Tiểu Phi biết.

AJ lầm lũi cất bước, chưa ra đến cửa thì đã nghe Diễm Quỳnh nói ngay:

-Tiểu Phi, cậu có nghe tin gì chưa… sáng nay người ta lại phát hiện một cái xác nữa đó… lần này cũng giống mấy lần trước, eo ơi, sao giống ma thế nhỉ.

-Ừ, tớ có nghe, đáng sợ thật, không biết chuyện gì đang xảy ra!

-Hay là có tên sát thủ máu lạnh đang xuất hiện ở phố Hoa Đạo? Đã có mấy người chết rồi, không biết có đến lượt mình không nữa…

Diễm Quỳnh run cả người. Con bé thấy rợn tóc gáy với mấy cái việc thế này. AJ, lặng im trong chốc lát với đôi mắt đầy suy tư rồi rời phòng.

***************

Trưa hôm đó, AJ rời tiệm mì đi dạo một lúc, đang đi thì bất chợt thấy có đám đông vây quanh ở phía xa, hình như là xảy ra chuyện gì thì phải! AJ liền tiến đến gần. Từ phía sau, cậu cố rướn người lên nhìn vào bên trong, nơi những người này đang tụ tập lại xem. AJ ngạc nhiên, trước mặt là một xác chết trắng bệch, trông thân hình như mềm nhũn, nằm dựa vào bức tường đá cũ. Và hiển nhiên, cậu lại thấy dấu răng trên cổ xác chết, giống hệt lần trước…

AJ rời khỏi đám đông, bước từng bước chậm chạp, sự việc này ngày càng nghiêm trọng, cần phải giải quyết vấn đề này thôi…!!

***************

Bịch! Bịch! Bịch! AJ ném từng tên thuộc hạ xuống đất, cậu đang rất giận dữ. AJ túm lấy gã Lông Xám, trừng mắt nhìn hắn:

-Tại sao chúng bây vẫn chưa xử lý cái đám Dạ Ma xa lạ đó? Tại sao?

Lông Xám nuốt nước bọt, mặt tái nhợt:

-Chủ… chủ nhân bớt nóng… chúng thuộc hạ đang định báo cho người biết về chúng đấy ạ…

-Báo cái gì, dạo gần đây có rất nhiều xác chết ở phố Hoa Đạo, tất cả đều do Dạ Ma gây ra… vì sao có chuyện như thế! Đó là những Dạ Ma đã xuất hiện vào ban ngày, các ngươi có biết không?

-A… dạ… dạ biết, đó là điều thuộc hạ định báo với chủ nhân…

AJ quẳng gã ma ốm yếu vào gốc cây. Cậu liếc mắt qua mấy tên thuộc hạ nằm lăn lộn dưới đất, Linh Tinh sợ đến mức không dám ngẩng mặt, gã Xù Xì chân đứng không vững, còn kế bên Chân Đen ra vẻ khép nép.

-Nào, nói ta nghe… nói rõ về chuyện này xem!!- AJ quát.

Tất cả đều dồn mắt về phía Chân Đen, tên ma xương ốm đành lên tiếng:

-Chúng thuộc hạ bất tài, chưa kịp điều tra được gì về kẻ đứng phía sau mấy tên Dạ Ma kia thì bất ngờ hay tin… chúng bắt đầu xuất hiện được vào ban ngày… và ra tay tấn công con người! Thật không thể tin nổi!

-Ý ngươi là sau cái lần ta giao đấu với chúng xong thì ngay sau đó chúng đã có thể xuất hiện vào ban ngày…

-Vâng, đúng thế, thuộc hạ bảo Linh Tinh tiếp tục điều tra nhưng xem ra tình hình đã vượt khỏi phạm vi cho phép của chúng thuộc hạ nên đành bất lực…

AJ siết chặt tay, nghiến răng:

-Nghĩa là bây giờ các ngươi hoàn toàn thua chúng, thua một cách thảm hại?

Lũ ma đói chợt nín khe, Xù Xì liếc qua liếc lại rồi tự dưng vờ bảo:

-Có lẽ là vì… chủ nhân của chúng… quá lợi hại!!!

Lập tức AJ lia ánh nhìn đe dọa về hắn:

-Ngươi ám chỉ ta bất tài ư?

-Ơ, dạ đâu dám… ý thuộc hạ là… vì chúng được chủ nhân của chúng truyền phép nhiều nên chúng mới xuất hiện được vào ban ngày… không như chúng thuộc hạ đây… vẫn còn kém cỏi…

-Ta hỏi… bây giờ các ngươi muốn gì??

Cả đám nhìn nhau, Chân Đen mạnh dạn:

-Được nếu chủ nhân đã hỏi thế thì thuộc hạ xin nói thẳng… bây giờ sự việc ra nông nỗi này rồi chỉ còn một cách là… chủ nhân hãy cho chúng thuộc hạ thêm phép để xuất hiện vào ban ngày, chỉ có vậy thì mới tiếp tục… xử lý cái đám Dạ Ma cùng kẻ đứng đằng sau!

Nghe xong lời đề nghị thẳng thừng của tên thuộc hạ, AJ đã… im lặng!!!

Không khí trên bãi đất trống thật nặng nề, mấy giây sau, giọng AJ vang lên:

-Có chắc nếu lần này ta cho các ngươi xuất hiện được vào ban ngày thì các ngươi sẽ giải quyết rốt ráo việc này trong vòng ba ngày?

Chân Đen ngước lên:

-Ba ngày! Chắc chắn rồi chủ nhân… chỉ cần chúng thuộc hạ có thể xuất hiện vào ban ngày thì lập tức xử chúng ngay rồi sẽ mang xác chúng về đưa cho ngài…

AJ quay lưng đi. Chính vì thế mà đám Dạ Ma đã không biết rằng, kẻ đáng sợ đó đã nở một nụ cười đầy ẩn ý…

-Tốt thôi… được rồi, ta sẽ để các ngươi xuất hiện vào ban ngày và đây sẽ là lần truyền phép cuối cùng ta ban cho… sẽ không còn bất kỳ lần nào nữa!

Đám ma vô cùng khoái chí về điều đó, chúng không ngờ “việc đòi hỏi” lần này lại dễ dàng như vậy! Chúng đồng thanh đáp dạ.

Chợt, có tiếng bước chân, lũ ma đói và AJ xoay qua…

-Tui phải nói bao nhiêu lần cậu mới hiểu, tui và cậu không còn lý do gì để gặp nhau nữa, đừng đến làm phiền tui!

AJ khó chịu nhìn về phía Du Hạo. Du Hạo hỏi:

-Lúc nãy cậu và đám thuộc hạ lại âm mưu chuyện gì nữa à?

-Tui về… tui không muốn nghe những câu vớ vẩn như thế đâu…

-Khoan, đứng lại! AJ, cậu… đã lấy cắp quyển sách cấm kỵ rồi phải không?

Du Hạo tưởng rằng AJ sẽ chối nhưng nào ngờ cậu bạn lại thừa nhận:

-Ừ, tui lấy nó vào đêm qua… giờ nó đang nằm trong tay tui. Bất ngờ thật, hóa ra Du Thượng lại giấu dười sàn nhà gỗ, chỗ ở của cậu!

-Tớ biết ngay mà, hôm qua cậu đã nghe cuộc trò chuyện của tớ và Song Song… lẽ ra tớ nên cẩn thận đề phòng cậu!- Du Hạo giận bản thân.

AJ cười, lắc đầu:

-Dù cậu có cẩn thận đến mấy tui cũng sẽ tìm đủ mọi cách để lấy nó… tui không muốn cậu trao nó cho Hội Nhật Hoàng!

-AJ… dừng lại đi, trả quyển sách cho tớ, quyển sách rất nguy hiểm, nó sẽ giết cậu, tớ không muốn chuyện đó xảy ra đâu…

AJ nhíu mày, ngoáy lỗ tai:

-Tui có nghe lầm không, cậu lo cho tui à? Cậu đâu có tốt lành như vậy… tui sẽ luyện phép trong quyển sách cấm kỵ đó… không có gì ngăn tui được…

-Cả Phi Phi luôn ư??

-Giờ này mà cậu còn gọi Tiểu Phi bằng cái tên Phi Phi, dẹp ngay đi…

Du Hạo, với đôi mắt kiên quyết:

-Cậu thích Phi Phi? Và điều cậu làm cho cô ấy là thế này sao? Dối trá, che giấu tất cả một cách tàn nhẫn… nếu vậy thì cậu hãy rời xa Phi Phi!

-Đủ rồi, đừng ai bảo tui phải rời xa Tiểu Phi… tui là một kẻ dối trá, độc ác nhưng ít ra tui vẫn hiểu một điều đó là… dù thế nào đi nữa cũng không thể rời xa người mình yêu thương!!

Du Hạo biết AJ ám chỉ điều gì. AJ tiếp:

-Du Hạo, chính cậu là người từ bỏ Tiểu Phi vì vậy cậu không có quyền chen vào cuộc sống của cô ấy nữa… Đừng tự tiện quyết định thêm bất cứ điều gì trong cuộc đời cô ấy! Khi nào Tiểu Phi không cần tui thì tui sẽ rời xa cô ấy ngay lập tức không cần cậu phải nói… Còn nếu Tiểu Phi vẫn còn cần AJ này thì… tuyệt đối không bao giờ tui buông tay cô ấy ra! Đó là sự khác nhau giữa tui và cậu…

-Vậy là cậu… nhất định không rời xa Phi Phi?

-Không!!

-Cậu cũng không trả quyển sách ma thuật cho tớ??

-Không và không! Tui không muốn tranh cãi vớ vẩn với cậu…

AJ toan quay gót thì Du Hạo bỗng nói một câu:

-Có một câu chuyện tớ từng đọc đã viết rằng… “Gánh vác trên vai trách nhiệm bảo vệ một người là điều không dễ dàng…!!”

AJ, không quay lại nhìn bạn, cười cười bảo:

-Đúng…và ý cậu là chỉ có cậu mới đủ sức bảo vệ Tiểu Phi? Du Hạo, cậu quên rằng nếu như một người đã mất đi tất cả thì người đó sẽ dùng cả mạng sống để bảo vệ thứ quý giá cuối cùng!!!

Bóng dáng AJ biến mất sau làn hoa úa tàn, Du Hạo cúi đầu, thì thầm:

-Trước đây, tớ luôn muốn bảo vệ Phi Phi nhưng bây giờ… người mà tớ lo lắng và muốn bảo vệ chính là cậu đó, ngốc ạ… và điều đó thật sự không dễ dàng với tớ…

***************

Màn đêm buông xuống, Chân Đen giơ tay lên cao, cười sảng khoái:

-Ha ha ha cuối cùng thì ta cũng đã có được thứ sức mạnh cần thiết để xuất hiện vào ban ngày, cái điều mà ta chờ đợi suốt mấy trăm năm qua…

-Đúng, chúng ta… ngày mai đã có thể xuất hiện vào ban ngày, chúng ta tha hồ săn bắt con người, lũ Nhật Ma sẽ phải sợ chúng ta!- Xù Xì háo hức theo.

Lông Xám nhìn những vầng phép sáng xung quanh hai bàn tay của hắn với vẻ hoan hỉ tột độ:

-Chưa bao giờ tao thấy khỏe như lúc này… một luồng phép mạnh mẽ đang chạy khắp cơ thể, chẳng tưởng tượng nổi tao sẽ có sức mạnh lớn như thế! Tất cả đều là nhờ kế hoạch tuyệt vời của mày đấy, Chân Đen.

Chân Đen hạ tay xuống, nhếch mép:

-Quá khen, thứ mày nên cám ơn chính là hắn… ra đây xem nào!

Chân Đen hướng mắt vào màn đêm, một bóng dáng cao cao đứng bất động nãy giờ, từ từ bước ra khỏi vùng tối bí mật. Đó là một chàng trai với cái kính cận, ánh mắt vô hồn nhưng rất đáng sợ giống đôi mắt của kẻ đi săn, còn cái miệng thì cứ mở to lòi mấy cái răng nanh dài hoắc, hình dáng là con người nhưng với vẻ đó thì trông như con Dạ Ma chính hiệu… Chàng trai này chính là người lần trước bị Chân Đen tấn công, hắn đã cắn y một phát vào cổ!!

-He he he… gã chủ nhân chẳng thể ngờ “con Dạ Ma” tấn công con người mấy ngày qua lại là một con người…!!- Xù Xì cười hắc hắc.

Chân Đen vuốt cái cằm dài xương xốc, gật gù:

-Gã… dù gì cũng là con người nên không biết một bí mật của Dạ Ma chúng ta… Dạ Ma muốn no bụng thì sẽ hút máu người nhưng nếu Dạ Ma chỉ cắn mà không hút máu thì… kẻ đó sẽ “trở thành một Dạ Ma” khác, cùng với hình dáng con người kẻ đó vẫn đi lại vào ban ngày bình thường!

-Đúng nhờ thế mà chúng ta đã tương kế tựu kế vạch ra kế hoạch này, khiến gã chủ nhân ngỡ rằng có Dạ Ma xuất hiện vào ban ngày thật!!

-Bây giờ làm gì với cái tên này đây?- Lông Xám gãi đầu.

Chân Đen cười khẩy, bất ngờ giơ tay đánh mạnh vào đầu chàng thanh niên vẫn đứng bất động. Một rồi hai rồi ba và cuối cùng là những dòng máu đỏ lòm chảy dài từ trên đỉnh đầu kẻ tôi tớ tội nghiệp kia đến khi y ngã xuống chết với đôi mắt mở trừng trừng…

-Xong, thế là nhẹ người, quá đơn giản…-Chân Đen phủi tay.

Xù Xì với Lông Xám cùng cất tiếng cười tàn bạo.

Cùng lúc, Linh Tinh đáp cái phịch xuống phiến đá to:

-Chân Đen, Mắt Đỏ đến tìm mày…

Chân Đen, đôi mắt sâu hun hút, ẩn dưới đáy mắt ranh mãnh đó là một âm mưu.

-Chân Đen, nghe nói mày đã thuyết phục được gã chủ nhân truyền sức mạnh cho đám Dạ Ma, chúc mừng!- Mắt Đỏ chắp hai tay như kiểu chúc mừng.

-Cám ơn mày, mày đến có gì không?

-Chân Đen mày cũng biết để giúp đỡ mày tao đã hy sinh rất nhiều thuộc hạ mày cũng nên cho phần thưởng để đền bù chứ! Với lại mày đã bảo “kế hoạch” này đều là vì lợi ích của Dạ Ma chúng ta, bây giờ mày nên tiếp tục truyền sức mạnh cho tao để tao được xuất hiện vào ban ngày!

-À, đúng… mày nói có lý, được, tất nhiên tao phải cho mày phép rồi… nhưng tao có một đề nghị rất hay cho tao và mày…

-Đề nghị? Là đề nghị gì?

-Mày đến gần đây, cái này cần phải bí mật một tí…

Nghĩ là sẽ có cái gì thú vị nên Mắt Đỏ không ngần ngại tiến đến gần Chân Đen. Chỉ chờ có thế, nhanh như cắt và không thương tiếc, Chân Đen lập tức dùng tay phải, thật mạnh, đâm thủng phần bụng của gã bạn chỉ trong tích tắc…!! Mắt Đỏ bàng hoàng nhìn xuống, bụng hắn thủng một lỗ to tướng, máu đen trào ra xối xả như vòi nước.

-Mày… mày… Chân Đen… mày tại sao… mày lại…

Chân Đen cười mỉa, xoay bàn tay rút ra thật nhanh. Mắt Đỏ chẳng nói được lời nào nữa. Cứ thế hắn đứng với những dòng máu đen quánh, đặc sệt, chảy dài, vài giây sau đầu tên ma cúi gục. Mắt Đỏ chết đứng đầy trân trối!

Chân Đen co mấy ngón tay xương xẩu, cười man rợ:

-Mắt Đỏ, yên nghỉ đi nhé, thuộc hạ của mày sẽ quy phục tao, mày không cần lo cho chúng nữa… còn lý do vì sao tao giết mày thì, rất đơn giản… một nước không thể có hai chúa…!!! Một là tao, hai là mày… phải chết!