Làm Nô

Chương 62




Vì vậy nàng ngồi xuống lần nữa, hít sâu một hơi nói: "Tâm nguyện lớn nhất của quân là gì?"

Đầu óc Cơ Chức lúc này vẫn chìm trong chuyện phong hoa tuyết nguyệt, chưa kịp tỉnh, liền cười nói: "Tất nhiên là có thể cùng giai nhân nắm tay, âu yếm..."

Tân Nô lắc đầu nói: "Tâm ý của quân, là nước yếu nhưng chí xa..."

Chỉ một câu này, toàn bộ ý nghĩ phong hoa tuyết nguyệt trong đầu Cơ Chức lập tức bị đánh tan!

Ban đầu... quan hệ giữa Tề và Yến không hẳn là tốt. Tuy lúc trước Yến bị Khuyển Nhung xâm lược, Tề có xuất binh giúp, nhưng vài chục năm nay, các nước Trung Nguyên liên tục thay đổi chế độ cũ, chỉ có nước Yến vẫn im lìm không có thay đổi, mà nước Tề cũng lộ ra dã tâm khuếch trương lãnh thổ về phương bắc, ba phen bốn bận lấy cớ xâm lấn nước Yến, chiếm lĩnh phần lỡn lãnh thổ thành trì nước Yến.

Cơ Chức tuy còn trẻ, nhưng mỗi lần nhìn hầu quốc của mình suy nhược, mặc người chém giết, đau lòng không thôi.

một câu "Quốc yếu nhưng chí viễn" thật sự đánh vào nỗi khổ tâm lớn nhất của hắn.

Lúc hắn nhìn Tân Nô, vẻ mặt trêu chọc hoàn toàn biến mất, mà có phần nghiêm túc: "Lời Tân cơ là có ý gì?"

Tân Cơ dùng ngón tay chấm rượu, vẽ bản đồ nước Yến và nước Tề sau đó nói: "Phía bắc Yến có Hồ lỗ, nam có lang Tề, tất nhiên là muốn khuếch trương lãnh thồ từ phía hồ, vậy phía nam mới không phải lo. Nghe nói nước Yến xây dựng tường thành rất dài, kiến thức của ta nông cạn, cảm giác, nếu không thể chấn nhiếp hổ lang, xây dựng tường thành có tác dụng gì? Biên giới phía Bắc nước Yến vẫn chưa xác định, xây dựng tường thành vẫn là quá sớm!"

Nếu nói lúc trước Cơ Chức còn khinh bỉ nữ tử này chính là thương nhân trục lợi, bây giờ mọi hành động lời nói cử chỉ của nàng laij lộ ra kiến thức, còn hơn hẳn nam tử bình thường! Riêng câu "không đè ép hổ lang, xây dựng thường thành có tác dùng gì" đã đủ để bái lễ thượng khanh.

Nhưng nàng là người do Mạnh Thường Quân nước Tề giới thiệu, dụng ý là sao?

Tân Nô cũng đoán được chuyện Cơ Chức băn khoăn, bình thản nói: "Thế nhân đều nói nước Yến suy nhược, mà không nhìn thấy công tử ý chí thao lược, thế nhân cũng thấy tướng mạo tân cơ đẹp mà thân phận hèn mọn, lại không nhìn thấy một nữ tử nhưng có chí hướng của trượng phu! Lần này ta mua da trâu của Tề, chính là đánh cuộc, không biết công tử có nguyện ý cùng ta đánh canh bạc này?"

Cơ Chức nghi ngờ khẽ nhăn mày, mở miệng hỏi: "Đánh cuộc cái gì?"

Tân Nô thấp giọng nhẹ nhàng nói: "Đánh cuộc xem chưa tới tháng ba, Tề Ngụy tất có chiến sự!"

Đôi mắt Cơ Chức mở lớn: Đối với nước Yến, nếu Tề có chiến sự là chuyện tốt, ít nhất có thể cho nước Yến có cơ hội thở nhẹ một chút.

Nhưng gần đây nước Tề có ý định giao hảo với ngụy, thậm chí hai nước còn dò hỏi ý đồ. Ý nghĩ của nữ tử này khiến người ta cảm giác mơ hồ!

Nhưng thật sự nàng ta có chút kiến thức, Cơ Chức vốn vì nhan sắc mà sinh lòng yêu thích với nàng, nhưng giờ đây lại phải nhìn nàng bằng con mắt khác, lệ thù đã nói tới nước này, nếu hắn không chịu nghênh chiến, sao đáng mặt trượng phu?

Yến hội kết thúc, mật đàm giữa Tân Nô và công tử nước Yến cũng có chút cơ hội. Cơ Chúc là nam tử phương Bắc hào phóng, liền nói trong hai ngày lập tức đưa công tượng và ba mươi xe vôi tới xưởng da trâu của Tân Nô!

Vì vậy Tân Nô vội vàng cái từ, cùng Quy Khương ra khỏi sảnh. trên đường về, Quy Khương vốn bình tĩnh cũng không nhịn được tò mò hỏi: "Tỷ tỷ đã lập khế ước gì với công tử nước Yến? Sao hắn hào phóng như vậy?" Tân Nô mỉm cười không trả lời. Nàng vẫn không thể nói cho Quy Khương nàng lấy bản thân ra làm tiền đặt cược, nếu ba tháng sau không có chiến sự, không chỉ nàng mất toàn bộ tiền vốn da trâu, ngay cả nàng cũng phải chấp nhận có chơi có chịu, theo lời mời công tử nước Yến, lén lén lút lút, mặc quân lựa chọn...

Cuối cùng Tân Nô khẽ thở dài một cái nói: "Muội muội thế đạo này nữ tử muốn làm nên việc lớn, thật sựquá khó khăn..."

Nếu nàng thân là nam nhân, hôm nay Cơ Chức sẽ cầu hiền nhược khát, mời nàng tới nước Yến làm sĩ khanh, nhưng nàng lại thân nữ nhi, cuối cùng đánh cuộc, vẫn không thoát khỏi một chữ "Sắc".

Lời Tân Nô khiến Quy Khương cũng cảm thán. Nhất thời yên lặng gật đầu.

Bởi vì có lượng vôi lớn, vấn đề thuộc da giải quyết một cách dễ dàng. Ngoài việc thu mua da trâu ở Tề, Tân Nô còn phái người đi tới các thành trì của ngụy, thu mua lượng lớn da trâu.

Nhất thời, tiền bạc tiêu sạch, mà ngay cả tiền vốn của cửa hàng son phấn cũng bị nàng dùng hết sạch. Mọi sự đã chuẩn bị đầy đủ, chỉ còn chờ chiến sự biên quan.

Tân Nô có thể thoải mái đặt cược thật sự là do tin tưởng bản lĩnh đâm bị thóc, chọc bị gạo của Vương Hủ. Bàng Quyên lần này dám tính toán ân sư, dựa theo tính tình Vương Hủ, sao không trả lại cho hắnhậu lễ?

không bàn tới nhân phẩm, nói về học thức khả năng nhìn xa trông rộng không ai có thể bằng Vương Hủ. Nàng hôm đó cũng chỉ là nhặt chút ít lời nói trí tuệ của Vương Hủ, đã hù dọa cho Cơ Chức lòng dạ thâm sâu sững sờ, ở cùng hắn lâu ngày ít ra cũng học được chút bản lĩnh nhỏ!

Nhưng hết lần này tới lần khác sắp tới tháng ba, sứ thần Triệu lại không có động tĩnh. Gần đây trong thành Lâm Truy Cơ Chức nhiều lần mời mọc, ngụ ý nhắc nhở nàng thua cuộc.

Tân Nô không muốn đánh cuộc thua, chỉ có con đường duy nhất là dò ý của gia chủ!

Mấy ngày này sáng sớm nàng đều bị Vương Hủ lôi đi luyện quyền. Vương Hủ rất có tư thế ân sư, tìm cành cây bứt cành lá, cầm trong tay, nếu Tân Nô tập sai, lập tức đánh vào bắp chân nàng.

Cảm giác đau nhói khiến nàng mỗi lần đều trừng mắt lườm hắn.

Hết lần này tới lần khác Vương Hủ lại là bộ dáng mây trôi nước chảy, nhẹ nhàng nhắc nhở: "Khí lực toàn bộ đều dùng cho ánh mắt, tay chân không còn sức, khép khép cái mắt lại, duỗi thẳng tay..."

Lúc nói lời này, hắn đang mặc bộ hồ phục màu đen, lộ vòng eo mạnh mẽ, thoải mãi dựa vào gốc cây xum xuê, dùng cành cây nhẹ điểm vào cằm Tân Nô, thái độ cực kì ngạo mạn!

Khiến Tân Nô một trận nghiến răng hậm hực, hân không thể nhào tới cắn hắn rớt vài miếng thịt!

Mấy ngày này, Vương Hủ truyền thụ chiêu thức mới- nếu bị người tóm lấy tay trêu chọc, nên làm sao để thoát khỏi.

Biện pháp có rất nhiều, nhẹ thì thủng tai mù mắt, nặng thì bộ phận dưới hai chân bị thương, gẫy đôi vỡ trứng, không có cách sinh con nối dõi...

Nhiều lần tập luyện khiến trong lòng Tân Nô cũng lo lắng, không khỏi nghi ngờ có phải một màn trênyến tiệc hôm đó đã lọt vào tai Vương Hủ.

Nhưng nghĩ lại thì không giống, Vương Hủ không nói gì tới việc nàng và Cơ Chức chạm mặt. Mà gần đây còn không để Tử Hổ lắm chuyện kia ở cạnh nàng, so sánh với trước kia, quả thật cho nàng tự do lớn.

Vì muốn moi được tin tức từ trong miệng Vương Hủ, gần đây nàng rất ngoan. Luyện tập xong vội tắm rửa thay quần áo, nhẹ nhàng trang điểm đeo đồ trang sức, đầu tóc gọn gàng hầu hạ gia chủ dùng bữa.

Nàng vốn xinh đẹp sau khi trang điểm thì càng thêm phong thái, nhìn làn da trắng muốt, cặp mắt to dễ thương, đã khiến người xem có cảm giác thực sắc no bụng. Nhưng Vương Hủ như đã quen nhìn dáng vẻ nàng, trừ lúc đầu nhìn thêm vài lần, sau lại không lộ vẻ si mê.

Ngược lại có một lần.

Ăn được vài miếng, Tân Nô giả bộ vô tình hỏi thăm: "không biết chúng ta ở lại Tề bao lâu?"

Vương Hủ uống ngụm canh nói: "Mĩ thực ở Tề ăn đủ, muốn về núi Vân Mộng sao?"

Đương nhiên nàng không muốn về, nàng chỉ muốn biết khi nào Tề Ngụy mới động binh, sau đó nàng có thể bán được hết đống da trâu đang chất đầy như núi trong kho hàng! Gần đây đám quý nhân đã đặt cọc tiền mua son phấn liên tiếp tới thúc giục, nhưng hết lần này tới lần khác nguyên liệu trong cửa hàng không đủ, không có tiền quay vòng, nếu không kiếm được chút tiền, chỉ sợ cửa hàng son phấn cũng bị đám người đó san bằng. Còn nói tới công tử nước Yến kia, chỉ sợ tháng ba vừa đến, sẽ mau chóng tới tìm nàng thu tiền đặt cược.

Lúc này nàng quả thật cảm nhận đủ cảm giác lo lắng khi gặp tình trạng trước sài lang sau hổ báo vây khốn, cho nên mới muốn moi chút tin tức từ trong miệng Vương Hủ.

"Chỉ là nghĩ, không biết tên khốn Bàng Quyên kia lúc nào mới bị trừng phạt... không phải gia chủ từng nhắc nhở Điền Kị tướng quân, chưa tới tháng ba sẽ có chiến sự sao? Nhưng sắp tới tháng ba, vì sao không có động tĩnh gì?

Đáng tiếc Vương Hủ không thèm giải thích nửa lời giải tỏa nỗi khổ tâm của nô nhi bé bỏng, vẫn khôngnhanh không chậm ăn cá lát, uống canh, sau khi uống trà súc miệng nàng đưa tới nói: "Ta không phải thần thánh, chắc lúc đó tính sai?"

Lời nói vô cùng nhẹ nhàng, không có chút xíu trách nhiệm, khiến người khác nghe muốn phát điên!

Nếu có thể, nàng thật sự muốn bóp cổ hắn, hỏi hắn một câu hết lần này tới lần khác sao lại chọn tính sai lúc này, rốt cuộc hắn có muốn cái danh tiếng Quỷ Cốc Tử không?

"Gia chủ...danh tiếng người bên ngoài, thế nhân đều biết người thông quỷ thần, một câu thành lời tiên tri! Sao có thể thất tín cùng Điền tướng quân, nếu không, nghĩ lại biện pháp?"

Vương Hủ liếc mắt thấy nàng giả bộ bình thản, nhưng không giấu được lo lắng, cảm thấy nàng trưởng thành ngày càng dễ nhìn.

Tâm tình có chút vui vẻ, nụ cười trên mặt cũng thật tâm: "Sai thì sai, sao phải khó xử. Trước kia chỉ có bản lĩnh kiếm chỗ cho các ngươi an thân, lại không bận tâm tới "Đức hạnh", vi sư quả thật thất trách. Về sau ta tự sửa đổi, dạy bảo đệ tử sai lầm vi sư phải có trách nhiệm. Thừa nhận bản thân mình sai, cũng không khiến người khác phỉ nhỏ, nô nhi, nàng nói đạo lý này có đúng không?"

Nếu trong tay nàng có đao, thật sự muốn khắc mấy chữ "Lễ nghĩa liêm sỉ" lên mặt thằng nhãi ranh này. Khiến hắn hiểu rõ thế nào mới là khắc sâu.

Trong lòng nàng có chút nản, nảy lên ý tứ bình nứt không sợ vỡ, thầm nghĩ: "không hiểu Cơ Chức sẽmời nàng tới chỗ nào? Nếu bên trong đám lau sậy sẽ...có rất nhiều muỗi?