Làm Ơn Tránh Xa Ta Ra Đi! Để Ta Yên

Chương 8




Khi Nguyệt Ánh vừa về tới cửa phòng bệnh thì cô bỗng nhiên cảm thấy ớn lạnh mà không biết tại sao .

" Quái lạ ! Sao tự nhiên mình có linh cảm chẳng lành thế này ? " . Cô nghĩ . " Thôi ! Chắc mình suy nghĩ quá nhiều rồi " . Cô lắc đầu rồi đẩy cửa phòng bệnh .

Nhưng vừa mới đẩy cửa bước vào thì bỗng 1 luồng gió lạnh ập tới khiến cô rùng mình . " Phòng mình lắp máy lạnh từ khi nào vậy ta ? Lạnh vãi chưởng ra ! " . Cô vừa nghĩ vừa ôm 2 tay lại chà sát vào nhau rồi từ từ bước vào  .

Vừa vào bên trong thì cô suýt té ngửa khi phát hiện có người đang ở trong phòng cô . Thực ra chuyện này cũng chẳng có gì là bất ngờ đối với cô cả nhưng vấn đề ở đây là người này lại ngồi chễm chệ trên giường bệnh của cô , sắc mặt của người đó cũng quá mức dọa người đi , cả người hắn ta cứ như là vừa mới lắp thêm 1 cái máy điều hoà ấy hại cô vừa nhìn thấy liền muốn bỏ chạy . Đúng vậy ! Cái kẻ mà cô đang nhắc đến không ai khác chính là vị bác sĩ ' đáng kính ' của chúng ta - DƯƠNG HÀN PHONG .


" Trời ơi ! Hắn ta đến đây từ khi nào vậy ? Vậy việc mình lẻn đi ra ngoài chắc hắn cũng biết rồi ! Làm sao bây giờ ? " . Cô âm thầm gào thét trong lòng nhưng ngoài mặt vẫn bình tĩnh nhìn lại anh .

Dương Hàn Phong từ khi cô bước vào thì luôn nhìn chằm chằm vào cô . Con mèo nhỏ này thật là có lá gan lớn đấy ! Dám nhân lúc anh không có mặt ở đây mà lén anh trốn ra ngoài chơi , xem ra hôm nay không dạy dỗ cô 1 bài học là không được !

Nghĩ rồi anh từ từ đứng dậy bước lại chỗ cô .

Cô thấy anh bước lại gần thì sợ hết hồn , nhìn thấy anh càng lúc càng gần thì trong đầu cô lúc này chỉ tồn tại đúng 1 ý niệm là " Chạy " . Nghĩ là làm , cô lập tức xoay người định chạy trốn , nhưng chưa kịp nhấc chân lên thì 1 lực đạo từ đằng sau nhanh chóng kéo cô lại  , cô ngã nhào ra sau rồi đụng vào 1 lồng ngực rắn chắc .


Cô xoa xoa cái mũi đáng thương vừa bị đụng trúng , ngước mặt lên tính chửi anh 1 trận thì bỗng nhiên cô cảm thấy môi mình hình như bị 1 thứ gì đó mềm mềm , ươn uớt dán lên .

Cô bỗng trợn to mắt nhìn gương mặt ' đập chai ' kề sát mặt cô . Đến lúc này thì cô mới nhận ra 1 sự thật khá là phũ phàng đó là : Hắn ta ... đang hôn cô !!!!!!!

Nhận ra cô đang thất thần , anh liền nhân cơ hội này cắn mạnh môi cô như đang trừng phạt , cô bị đau theo bản năng khẽ hé miệng ra , anh liền nương theo đó trượt lưỡi vào trong khoang miệng ấm áp của cô , tìm kiếm cái lưỡi đinh hương của cô bắt cô phải chơi đùa cùng anh . Nụ hôn của anh mang theo sự trừng phạt  , bá đạo nhưng cũng không kém phần dịu dàng khiến người ta trầm mê . Cô bị anh hôn đến đầu óc trống rỗng không thể suy nghĩ được gì , quên luôn phải đẩy anh ra . Sau 1 hồi , đến khi cô sắp thở không nổi nữa anh mới buông cô ra .


Cô sau khi được thả tự do rồi bèn đẩy anh ra , hít lấy hít để không khí quý giá . Anh thấy cô như vậy chỉ khẽ cười rồi từ từ cúi xuống thổi khí nóng vào tai cô , hài lòng khi thấy cô run rẩy rồi mới nói :

_ Nhớ , lần này tôi chỉ trừng phạt nhẹ thôi . Nếu còn có lần sau thì ... Em tự biết hậu quả rồi đấy .

Nói xong , khẽ cắn vành tai cô 1 cái rồi mới rời đi .

Còn cô thì đang bị sốc với những chuyện mới xảy ra , nó diễn ra quá nhanh khiến cô không phản ứng kịp . Đầu tiên cô bị tên khốn Dương Hàn Phong kia cưỡng hôn , sau đó hắn ta còn dám cảnh cáo cô , còn nói nếu cô không nghe theo thì hắn sẽ ... Mới nghĩ đến chuyện vừa rồi mới xảy ra thì cô bất giác rùng mình . Tên nam chủ khốn kiếp ! Hắn nghĩ hắn là ai mà dám đối xử với cô như vậy chứ ? Đúng là nam chủ , hành động và suy nghĩ lúc nào cũng khác thường , tên này đã như vậy rồi thì mấy tên kia sẽ như thế nào đây ?😱 Không thể như vậy được ! Cô quyết định sẽ liệt luôn tên Dương Hàn Phong vào sổ đen , cả mấy tên nam chủ kia cũng vậy , mặc dù cô chưa gặp mặt nhưng chắc chắn cũng chẳng tốt lành gì đâu .
- Ở 1 số nơi nào đó :

_ Ắt xì !!!

_ Ắt xì !!!

_ Ắt xì !!!

...........................................

" Chuyện gì vậy nhỉ ? Không lẽ mình bị cảm sao ? " .  - Suy nghĩ của 1 số nguời nào đó , xong rồi họ lại tiếp tục công việc .

( Tg : Tội nghiệp mấy anh , nằm không mà cũng bị trúng đạn nữa , coi bộ con đường truy thê càng ngày càng xa tầm tay rồi . Chúc các anh may mắn ! * chắp tay cầu nguyện * )

***

Cuối cùng sau bao nhiêu ngày , sau bao nhiêu giây chờ đợi , cô đã được ra khỏi nơi tù túng này rồi , bởi vì ngày hôm nay mẹ cô đã đi làm giấy xuất viện cho cô . Có trời mới biết , khi nghe tin này cô đã mừng đến muốn nhảy cẫng lên luôn , biết làm sao được chứ , cả mấy ngày vừa qua cứ như là địa ngục đối với cô . Hết bị bị cái tên kia giày vò , rồi còn phải ở cái nơi chết tiệt nhàm chán này nữa chứ . Vậy nên khi nghe tin mình được xuất viện cô vui mừng đến phát khóc và đó cũng là lí do tại sao cô cứ ngồi cười 1 mình như con tự kỉ vậy . ( Tg : -_- )
Cạch !

Mẹ Hoàng bước vào thì đập vào mắt bà là cảnh tượng con gái của mình đang ngồi trên giường cười như 1 con  ... ( tự hiểu !) . Bà bước đến bên giường con gái , khẽ hắng giọng :

_ Khụ ! Ánh nhi à .

Nguyệt Ánh còn đang chìm đắm trong niềm vui sướng , căn bản là không để ý có người tiến vào nên khi nghe có người gọi , cô mới giật mình ngẩng đầu lên thì thấy mẹ cô đã vào đây từ khi nào . Nhận thấy vừa rồi mình biểu hiện hơi thất thố cô bèn vội vàng thu hồi lại vẻ mặt nham nhở của mình lại rồi hơi xấu hổ cười cười :

_ Haha , mẹ à ! Mẹ vào lúc nào vậy ?

Mẹ Hoàng thấy cô như vậy thì nghĩ là cô xấu hổ bèn nở nụ cười dịu dàng . Không ngờ con gái bà còn có 1 mặt đáng yêu như vậy ! Nghĩ rồi bà cất giọng nói đầy dịu dàng :

_ Mẹ mới vào hồi nãy thôi ! À mà mẹ đã làm xong thủ tục xuất viện cho con rồi đấy , mình có thể đi được rồi .
Cô còn đang rầu rĩ không biết phải làm sao thì nghe được câu nói này thì tươi tỉnh lên hẳn :

_ A ! Thật hả mẹ ? Vậy thì mình đi mau thôi !

Nói xong , cô lập tức hí ha hí hửng đi dọn đồ . Nói đùa sao ? Cô chờ giây phút này từ lâu lắm rồi , giờ phải đi nhanh lên để thoát khỏi cái chốn tù đày này , ở lâu quá cô sắp ngạt thở chết rồi . Hơn nữa , cô cũng rất tò mò cái thế giới này rốt cuộc nó ra làm sao ? Phải biết rằng từ lúc xuyên qua đây tới nay , cô chưa từng được bước chân ra khỏi cái bệnh viện này nửa bước nên đối với thế giới bên ngoài vẫn là thập phần hiếu kỳ nha ~

Thu thập hành lý xong xuôi cô cùng mẹ bước ra khỏi cái phòng bệnh ' thân thương ' thẳng tiến ra khỏi cửa bệnh viện .

Dọc đường đi , nhiều người đi qua đều phải ngẩn ngơ trước vẻ đẹp của cô . Hôm nay cô mặc 1 chiếc váy 2 dây màu trắng , chiếc váy dài ngang đầu gối , phần váy hơi xòe ra , chân cô đi giày búp bê màu trắng nốt , gương mặt xinh đẹp  , làn tóc màu hạt dẻ khẽ tung bay . Bây giờ nhìn cô giống như thiên sứ giáng trần đang lưu lạc giữa nhân gian khiến cho những người xung quanh không thể rời mắt khỏi cô , trong đó có 2 ánh mắt nóng rực chiếu thẳng vào cô .
Khi cô vừa mới ra khỏi bệnh viện , cô liền hít hà không khí trong lành ngoài này . Quả thật ! Không khí bên ngoài còn tốt hơn mùi thuốc sát trùng trong bệnh viện gấp ngàn lần . Sau khi đã tận hưởng 1 chút không khí trong lành , cô quay sang hỏi mẹ :

_ Mẹ , chúng ta đi về bằng gì ?

_ Dĩ nhiên là về bằng xe rồi con gái . - Mẹ Hoàng nghe câu hỏi của cô thì buồn cười nói . Rồi bà chỉ vào chiếc xe đang đậu trước mặt :

_ Đó ! Là chiếc đó !

Cô nhìn theo hướng bà chỉ thì thấy có 1 chiếc xe hơi màu đen sang trọng đang đậu trước cửa bệnh viện . Chậc ! Quả nhiên là con nhà giàu ! Cô thầm cảm thán trong lòng .

Trong lúc cô còn đang đánh giá chiếc xe thì mẹ cô 1 phát cầm tay cô kéo lên xe không để cho cô kịp ú ớ điều gì . Chiếc xe mau chóng lăn bánh chạy đi bỏ lại đằng sau 2 ánh mắt nhìn theo hướng cô đi từ nãy tới giờ .
" Mèo nhỏ , em có chạy đằng trời cũng không thoát khỏi tay tôi đâu . "

" Cô ấy là ai ? Tại sao tim mình lại đập nhanh khi nhìn thấy cô ấy ? Chẳng lẽ mình đã yêu rồi ? "

~~~Hết chương 8~~~