Lạn Kha Kì Duyên

Chương 225: Thủy trạch chi khí điên cuồng tiết ra



Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

Dân chúng trong thành nghe được tiếng gầm rú vang vọng cuối chân trời, trong nháy mắt lại thấy mây đen cuồn cuộn, sấm chớp đùng đùng nên ai cũng có chút hốt hoảng. Trước miếu Thành Hoàng, rất nhiều người đang bàn luận.

"Xảy ra chuyện gì vậy? Vừa rồi còn trời quang mây tạnh mà...."

"Ài, các ngươi có nghe tiếng động phía xa không, không phải tiếng sấm ấy!"

"Có nghe, có nghe, thực sự đáng sợ mà!" "Đúng vậy, nghe như tiếng trâu già đang rên rỉ vậy, quái dị dọa người quá!"

"Phải nói là ta nổi hết da gà lên rồi đây này!"

"Các ngươi có thấy đám mây lúc nãy không? "Có, giống như rớt từ trên trời xuống vậy."

"Có khi nào là rồng không?" "Ài, chuyện này sao có thể nói lung tung được?"

"Ầm đùng đùng..."

Giữa tiếng bàn tán xôn xao, đột nhiên trên đầu có lôi điện nổ vang, làm cho đám người giật nảy mình.

"Trời sắp mưa rồi, nhanh về nhà thôi." "Đúng vậy!"

"Đi nào, ta cũng về nhà đây."

...

Ai cũng rảo bước thật nhanh, có người còn trốn hẳn vào trong trà lâu, tửu lâu, bởi vì sắc trời hôm nay thay đổi nhanh quá.

"Ù ù...ù..."

Kế Duyên và Thành Hoàng của Lệ Thuận phủ chỉ đứng nhìn về phía xa. Nhưng chỉ một lát sau, xung quanh đã tối đen như mực, gió thổi từng trận, du khách đang vui chơi ngoài miếu cũng đã chạy hết.

Hắn cúi đầu nhìn bờ sông nhỏ gần đấy. Bên cạnh cây liễu đang treo lủng lẳng một cái diều, rõ ràng là người nào đó đi quá vội nên đã bỏ quên. Lúc này, gió phương bắc thổi tới làm cho nó lắc qua lắc lại.

Thành Hoàng Lệ Thuận phủ vẫn nhìn chằm chằm về phía Nghiễm Động Hồ ở phương bắc cho đến lúc không còn nghe thấy tiếng rồng ngâm nữa.

"Có một mảng thủy trạch tinh khí tán dật, dẫn đến mây đen, sinh ra thiên lôi. Kế tiên sinh, chúng ta đến Nghiễm Động Hồ tìm hiểu kết cục được không?"

Lý Thành Hoàng trầm mặc một hồi rồi nói chuyện trước, đưa ra đề nghị này với Kế Duyên.

"Ta cũng có ý đó!"

Lúc này cũng đúng lúc Kế Duyên thu hồi tầm mắt. Sau khi hắn mở to pháp nhãn liền có thể chứng kiến thủy trạch chi khí ở phương xa đang cuồn cuộn bốc lên như xả đập.

Lúc trước, long ảnh rơi xuống sở dĩ thành hình dáng đám mây, cũng là thủy trạch chi khí điên cuồng tiết ra ngoài, khiến cho bên ngoài thân thể rồng lúc hạ xuống cuốn theo tầng mây. Hiện tại, mây đen lan rộng nhanh như vậy cũng vì liên quan đến điểm này.

Tuy Kế Duyên và Thành Hoàng của Lệ Thuận phủ rất tò mò với chuyện vừa xảy ra, nhưng cái gì cũng có chừng mực. Việc cấp bách bây giờ là đi Nghiễm Động Hồ.

"Đi!"

Kế Duyên nhảy lên không trung, cuốn lấy cuồng phong xung quanh rồi cưỡi mây bay đi. Còn Lý Thành Hoàng một thân áo đen liền hóa thành cầu vồng, phi độn bên cạnh hắn.

Cho dù là thời điểm này, tốc độ bay cũng không phải càng nhanh càng tốt. Một người một quỷ thần vừa bay trên bầu trời, vừa dồn lực quan sát, luôn nhìn chăm chú về phía bầu trời nơi long ảnh hạ xuống.

Lúc mới bắt đầu, dường như nó bị đánh xuống từ một nơi rất cao trên trời, càng về sau rốt cuộc không đứng vững nữa, tiếng rồng ngâm, rồng gào sau đó cũng rơi vào khoảng không.

"Ầm đùng đùng..."

Mây đen trên bầu trời càng lúc càng hạ thấp, tia chớp tán loạn trong đám mây. Kế Duyên và Thành Hoàng tựa như đầu đội mây đen mà phi hành, dường như tùy thời có thể bị sấm sét đánh trúng người.

Nghiễm Động Hồ từng được đề cập đến trong cuốn Bách Phủ Thông Giám. Đây chính là một trong bốn hồ lớn của cảnh nội Đại Trinh. Diện tích của Nghiễm Động Hồ còn lớn hơn một con sông lớn, độ sâu thật sự vẫn chưa được ghi lại, thường được gọi là Nghiễm Động Hồ trăm dặm.

Trên thực tế, vốn dĩ Nghiễm Động Hồ cũng không chỉ thuộc về Lệ Thuận phủ, mà giáp với ba phủ. Nhưng diện tích của nó trong Lệ Thuận phủ lớn hơn một chút. Vì vậy, tuy dân chúng vùng giao giới giữa ba phủ vẫn thuộc quyền quản lý của các phủ, nhưng trên danh nghĩa, Nghiễm Động Hồ thuộc về Lệ Thuận phủ.

Phía bên kia hồ cũng không phải huyện lớn. Khi xác nhận tình huống thuộc về tinh yêu, Thành Hoàng Lệ Thuận phủ không thể đổ trách nhiệm cho người khác được. Y nhất định phải thăm dò kiểm tra. Tình huống này cũng không thích hợp phái Nhật Du Thần đi làm. Dù sao, bên cạnh có một vị Ẩn Tiên của Đại Trinh như Kế tiên sinh, trong lòng y cũng an tâm hơn một chút.

Khi Kế Duyên ngự phong bay đi thì hàng lông mày vẫn nhăn lại. Phần lớn Giao Long không thể xem là tiểu yêu nữa, nhất là ở nước Đại Trinh, nó là nhân vật có mặt mũi trong Thủy tộc. Vả lại, do sự tồn tại và ước thúc của Chân Long Ứng Hoành nên tất cả Long Giao trong cảnh nội Đại Trinh đều có quy củ đâu ra đấy. Chuyện lần này không phải chuyện đùa. Nhưng có vị Thành Hoàng của một phủ đi điều tra chung, bất luận kinh nghiệm hay lực lượng đều khiến Kế Duyên an tâm không ít.

Ở phủ phía sau nha môn của Lệ Thuận phủ, Doãn Triệu Tiên bước qua hành lang, vội vàng chạy tới khách xá. Sau lưng y có một người hầu và một tôi tớ trong phủ đi theo.

Còn chưa tới khách xá, thanh âm của y đã truyền đến.

"Kế tiên sinh... Kế tiên sinh... Doãn mỗ có việc muốn thỉnh giáo! Kế tiên sinh..."

Ba người lần lượt đi tới liền phát hiện cửa khách xá đang đóng.

"Cốc cốc cốc..." "Kế tiên sinh. Doãn mỗ có việc muốn thỉnh giáo!"

"Cốc cốc cốc..." "Kế tiên sinh đang nghỉ ngơi sao? Doãn Triệu Tiên có việc đến thăm!"

"Cốc cốc... Két..."

Y gõ cửa mạnh hơn một chút thì cánh cửa trực tiếp mở ra, thì ra bên trong không cài then cửa.

Y quan sát trong phòng, sách viết trên bàn gọn gàng, chăn nệm trên giường vẫn nguyên vẹn, lại chẳng có bóng dáng Kế Duyên.

Doãn Triệu Tiên xoay người lại, nhíu mày nhìn về phía gã người hầu chịu trách nhiệm trông nom khách xá.

"Không phải ngươi nói Kế tiên sinh ở trong phòng sao? Sao không có ai ở đây, ngài ấy đi ra ngoài lúc nào?"

Gã người hầu nhìn quanh, nghe Doãn Triệu Tiên nói xong cũng cực kỳ phiền muộn. Gã gãi đầu nghi hoặc không thôi.

"Ách.... Lão gia, lúc trước Kế tiên sinh đúng là ở đây. Tiểu nhân vẫn đứng ở vườn bên ngoài, cũng không thấy Kế tiên sinh đi ra..."

Một tên mặc trang phục quan sai đứng bên cạnh Doãn Triệu Tiên nghiêm mặt nhìn gã.

"Có phải ngươi ngủ gật không đấy, hay là ngươi vốn dĩ bỏ bê nhiệm vụ, giờ lại nói dối đại nhân?"

"Ai ôi!!! Lâu lắm lão gia mới mời người khác ở lại trong phủ. Tất cả mọi người đều bàn tán về Kế tiên sinh quá chừng. Tiểu nhân nào dám chậm trễ. Hơn nữa, có một người dọn dẹp sân viện với ta cũng không thấy Kế tiên sinh đi ra ngoài mà!"

Doãn Triệu Tiên đăm chiêu nhìn về phía mây đen cuồn cuộn, khoát tay áo.

"Được rồi. Việc này tới đây thôi. Đợi Kế tiên sinh trở về, người đến báo cho ta một tiếng."

Thật ra, lần này y tới đây để hỏi Kế Duyên vừa rồi đã xảy ra chuyện gì. Bản thân y có Hạo Nhiên chi khí nên lúc nghe thấy tiếng rồng ngâm và long ảnh trên trời, liền thấy mẫn cảm hơn dân chúng bình thường rất nhiều. Với lại, y cũng từng trải qua những chuyện thần tiên ma quái, nên việc đầu tiên nghĩ đến chính là đi hỏi người bằng hữu của mình.

Chỉ là hiện tại xem ra thời điểm Kế tiên sinh nghe được thanh âm kia, ngài đã trực tiếp đi thăm dò tình hình rồi.

Còn muốn hỏi sao người hầu không thấy được, chẳng lẽ nhân vật thần tiên muốn đi lại để ngươi có thể nhìn thấy hay sao?

"Ầm đùng đùng.... Ầm đùng đùng đùng...."

Tia chớp lóe lên, chiếu sáng mặt đất.

"Ầm ầm rào rào..."

Trong khoảnh khắc cơn mưa lớn ập xuống, chỉ trong mấy hơi thở, bụi bặm khô khốc trên mặt đất tựa như những hạt châu trắng nhảy múa. Từ đầu năm đến hôm nay, trận mưa nặng hạt như vậy quả thực rất hiếm thấy.

Trước đó khoảng nửa khắc đồng hồ, ở thôn Song Củng Kiều trong vòng ba mươi dặm xung quanh Nghiễm Động Hồ, người dân vẫn đang bận rộn làm việc.

"Ầm đùng đùng..."

Ngay lúc ấy, tia sấm chớp như nổ ngay trên đỉnh đầu.

"Ai nha mẹ ơi!" "Làm ta sợ hết hồn..."

"Sao ngày nắng bỗng nhiên có tiếng sấm vậy?"

"Này này, trời tối rồi!" "Các ngươi nhìn kìa, mây trên trời..."

"Hí...iiiiii..."

Tiếng sấm này đã hù dọa hầu như tất cả người già trẻ lớn bé trong thôn. Thật sự là quá đột ngột. Nhưng lúc ngẩng đầu nhìn trời, bọn họ phát hiện ra đám mây như đang làm ảo thuật, không ngừng "dài" ra...

"G r à o o o..."

"Ầm đùng đùng..."

Tiếng rồng ngâm xa xăm cộng hưởng, tuy xem lẫn với tiếng sấm, nhưng lại lộ ra vẻ kì quái, khiến cho không ít người hai mặt nhìn nhau.

"Ùm...ụm bò....ò...... Ùm...ụm bò....ò...... G r à o o o..."

Tiếng rồng ngâm mang theo thanh âm gào rú thống khổ vang vọng mãi ở trên không trung. Người dân trong thôn đều bị dọa đến mức nổi hết da gà.

"Đứng đực ra đó làm gì, thu dọn đồ đạc đi!" "Vâng vâng..."

Thấy đám mây càng lúc càng lớn, càng ngày càng hạ thấp, tất cả hộ dân trong thôn đều vội vàng ôm quần áo đang phơi vào nhà. Ở sân phơi lúa đầu thôn còn hỗn loạn hơn. Người vác sàng lớn bằng trúc dùng để phơi tằm, người cất quần áo,... cái gì cũng cần thu dọn.

"Nhìn lên trời kìa~~ Mau nhìn lên trời!"

Trong thôn, có người lớn tiếng hô lên, sau đó lần lượt những người khác cũng la lớn "nhìn lên trời", nhờ vậy không ít người đều ngẩng đầu.

Giờ phút này, trên bầu trời có một "đám mây dài", dường như đang xé rách tầng mây rớt xuống. Đám mây vừa rơi, vừa tiết ra vô cùng vô tận khói mù, không ngừng "dài" ra, khiến cho một mảng "bóng mây" này hạ xuống, tạo thành một bức tường bằng mây, hơn nữa càng lúc càng gần mặt đất.

"Này này, đám mây kia sao giống hình con rồng vậy?"

"Cũng giống đấy..." "Ôi ôi ôi càng ngày càng thấp!"

"Sắp rơi xuống, sắp rơi xuống rồi!"

"Chạy mau... Có gì đó sắp rơi xuống rồi!"

"Đừng quan tâm tới đồ đạc trên kệ nữa, chạy~~~"

"Chạy mau!"

"A..."

...

Ở sân phơi lúa đầu thôn, người dân rối rít, hốt hoảng chạy thục mạng, theo bản năng chạy về phía nhà mình.

"Ù...ù...ù..."

Theo "Bóng mây" rơi xuống, gió lớn cũng xé rách khí lưu quét lên mặt đất, còn có thể mơ hồ nghe được tiếng trâu gào to.

Rất nhiều thôn dân đều gắng sức chạy. Trong vô thức, bọn họ nhìn lên trời. Chỉ một lúc sau... bóng mây hình rồng chạm đất.

"Rầm..."

Phảng phất như địa long trở mình, mặt đất chấn động không ngừng. Những thôn dân chạy trốn không kịp đều bị chấn ngã xuống đất. Nhiều người cảm giác được dưới chân lắc lư không vững.

Sau đó, một luồng khí mạnh hơn quét tới.

Ù...ù...ù~~~~Xoát~~~

Những người vốn đang đứng vững đều bị dòng khí này trực tiếp va chạm cuốn lên khỏi mặt đất. Rất nhiều người đã chạy về nhà gần sân phơi lúa, tức thì bị thổi trúng. Tiếng "Lạch cạch lạch cạch" vang lên không ngừng, giống như bọn họ bị nhấc bổng lên vậy.

Bên trong luồng khí lưu điên cuồng, rất nhiều thôn dân chỉ dám ôm đầu ngồi xổm xuống, may mà nó đến nhanh đi cũng nhanh.

Sau đó, ở sân phơi lúa đầu thôn Song Củng Kiều, nơi này giống như vừa trải qua một trận hỏa hoạn lớn không có ánh sáng. Đám mây tựa như khói lửa thông thường điên cuồng tiết ra, bay thẳng lên bầu trời, tràn ngập thôn xóm và những vùng xung quanh.

Ánh mặt trời hoàn toàn bị che khuất. Theo tiếng sấm "ầm đùng đùng...", mây đen vô tận nhanh chóng bao phủ trên bầu trời Lệ Thuận phủ.

Giờ phút này, người dân trong thôn Song Củng Kiều cảm giác như đang đứng trong sương mù, đưa tay không thấy được năm ngón. Sau khi đứng dậy trong sự sợ hãi, bọn họ chỉ có thể nhìn chăm chú lên mặt đất, cẩn thận bước từng bước tới người gần nhất. Lúc đó, họ mới có thể thở phào một hơi.

"Ầm đùng đùng.... Ầm đùng ù ù... Rào rào ầm đùng đùng..."

Giờ đây, tiếng sấm sét và bầu không khí kinh khủng này khiến người dân kinh hồn bạt vía.

"Rầm rầm á..."

Rốt cuộc trong bầu không khí áp lực ấy, trời cũng đổ mưa, để cho đám người trong thôn nhẹ nhàng thở ra.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.