Lặng Lẽ Rút Vòng Quay May Mắn Đợi Ngày Quẩy

Chương 44: Nghĩ Cách






Lưu Tử Tinh hừ hừ giai điệu rời đi, bỏ lại trong ngõ nhỏ vẫn còn phê pha quên trời quên đất đê tiện đại thúc.

Đi tìm cái tửu lâu ăn uống no nê mừng chiến thắng.

Ân! Cũng có thể nói là dò tin tức hoặc hít drama~
Đôi lúc hắn thật không hiểu tại sao tửu lâu nơi này lại hút tin tức tới vậy, gần như bất kì cái gì tin tức quan trọng đều từ đây mà ra! Hoặc là xảy ra các tràng đánh đấm, giết chóc!
Lưu Tử Tinh thở dài: “Cấm địa cho người bình thường a!”
Đi vào tửu lâu, ngươi phải sẵn sàng chạy trốn bởi vì bất cứ lúc nào cũng có thể thành cái bị hại tiểu pháo hôi!
Đang ăn đang uống, bàn bên cạnh đập cái rầm! Sau đó đánh nhau! Quen thuộc a!
“Rầm!”
“! ” Lưu Tử Tinh im lặng.

Nói đùa chút thôi có cần làm thật không? Tại sao lần nào ta nói tới sáo lộ nó cũng xuất hiện là thế nào? Chẳng lẽ ta thật sự là Khí Vận Chi Tử?
‘Không, không! Không có cái nào Khí Vận Chi Tử mất 16 năm mới quay ra Võ Hồn cả!’ Nhớ tới 16 năm chờ đợi, Lưu Tử Tinh có loại muốn khóc than xúc động.

Trước bàn 3 cái trung niên đại hán tức giận đứng lên, bộ dáng hung thần ác sát bao vây lấy một thiếu niên.


Lưu Tử Tinh thở phào, kiểu này chắc sẽ không có vô tội người bị vạ lây a!
Nếu không ngoài ý muốn cái thiếu niên này sẽ quyền đả đại hán, chân đá trung niên!
Tuy nhiên không có việc của mình, tiếp tục ăn a!
Cái kia thiếu niên sắc mặt lạnh lùng nói: “Các ngươi muốn như thế nào!”
“Hừ! Ta đã bảo tiểu tử ngươi bao nhiêu lần!! ”
Lưu Tử Tinh: Hít hà! Chuẩn bị đánh nhau a!
“Làm ơn mua giùm bọn ta những Linh Thảo này! Nhà ta còn có mẹ già đang ốm!” Vừa nói 3 người bọn hắn quỳ xuống dập đầu cầu xin!
Lưu Tử Tinh bị chấn choáng, sáo lộ này cua có chút nhanh!
Hắn lúc này mới phát hiện ra, thế giới này có chút điên! Sáo lộ không bao giờ theo lẽ thường vận hành!
Lưu Tử Tinh: Ta cái nghiêm túc người lại phải vào tấu hài Huyền Huyễn văn! Có chút bất đắc dĩ a!
Thiếu niên thở dài: “Tốt!”
“Cảm tạ ân nhân! Cảm tạ ân nhân!”
Lưu Tử Tinh ăn miếng cơm nóng, bỗng dưng trợn tròn mắt nhìn bị lấy ra Linh Dược.

Trong đó có 2 thứ là Cấm Kỵ Trúc Cơ Đan cần a! Quả nhiên tửu lâu đến không sai! Là cái phúc địa!
Lưu Tử Tinh nhịn không được đứng dậy, nhìn cái kia thiếu niên cười nói: “Huynh đệ, có thể hay không bán cho ta hai thứ này?”
Nghe Lưu Tử Tinh bắt chuyện, thiếu niên có chút bất ngờ sau đó cười gật gật đầu: “Huynh đài cứ lấy tự nhiên! Xem như ta Diệp Phi Phàm dùng đế kết bằng hữu đi! Không biết huynh đài tôn tính đại danh?”
Thiếu niên này bộ dáng là cái rất thiện lành tiểu bằng hữu! Lưu Tử Tinh lâu lắm rồi mới thấy như vậy tính cách dễ dàng người thì hố người chi tâm lại ngo ngoe nổi dậy!
“Không thể làm bậy! Người ta đây là mới giúp ta a!” Trực tiếp niệm kinh phật, bỏ đi trong lòng ác niệm.

Nhắc tới kinh phật mới nhớ, Tịnh Ninh đưa cho cái kia Phật Tử Kinh hắn đã lĩnh ngộ được gần hết nhưng cứ thấy thiếu thứ gì.

Tạm thời chỉ có thể ngăn chặn được một ít ma niệm trong người ngoài ra thì không có cái gì khác tác dụng.

Nếu Tịnh Ninh biết hắn tình trạng chắc sẽ chửi má nó, đôi lúc việc làm vô tình lại có kết quả cố tình a~
Lưu Tử Tinh: Ta kinh khủng ngộ tính không phải thứ mắt già nghiện hút như ngươi có thể hiểu!
Đột nhiên Hệ Thống lại lên tiếng!
“Phát hiện Khí Vận Giả, đang rà quét!”
[Diệp Phi Phàm! Người mang Công Đức Châu, chỉ cần làm việc tốt liền sẽ có công đức gia thân! Năng lực không rõ! Đánh giá: Ma Đạo Dị Loài! ]
Lưu Tử Tinh: “! ”
Xem ra Khí Vận Giả không có tên nào là bình thường! Phi! Trừ ta ra không có tên nào bình thường!
Nụ cười trên môi có hơi gượng ép: “Đa tạ! Đa tạ! Ta gọi là Lưu Tử Tinh!”
Diệp Phi Phàm nhìn hắn tiểu dung có chút miễn cưỡng thì nhíu mày nói: “Không biết huynh đệ có việc gì buồn rầu sao? Bằng không để ta giúp ngươi?”
“Haha! Không có gì! Không có gì! ”
Trong lòng chửi thầm, quả nhiên là Ma Đạo Dị Loài! Thế nhưng chưa gì đã muốn giúp người khác!

Lưu Tử Tinh cười cười: “Haha! Ta còn có việc, phải rời đi!”
“Lưu huynh đứng lại! Có việc gì thì cứ nói với ta! Ta nhất định sẽ giúp đỡ a!!”
Lưu Tử Tinh trợn mắt, nhanh chóng chạy khỏi tửu lâu.

Tửu lâu chưởng quầy nhìn bàn ăn của hắn thì hét lên: “Ăn quỵt a!!”
Lưu Tử Tinh: Ta không cố ý! Thật sự là không cố ý! Đơn giản chỉ muốn thoát khỏi cái kia họ Diệp mà thôi!
Ăn một bút bá vương cơm, Lưu Tử Tinh mỹ mãn rời đi!
Lần theo chỉ dẫn của người khác, hắn đi tới Ngũ Tà Môn viện trạch.

Đế Đô thước đất như thước vàng, bất quá Ngũ Tà Môn là cái lớn tông môn thì làm sao lại không có khả năng mua một ít căn viện?
Chỉ bất quá trong tưởng tượng yên bình viện trạch, thanh tú tiểu hồ không thấy!
Nơi này đơn giản chính là một khu công nghiệp mới mở! Khói từ trên cao đều muốn thành mây!!
Nhìn bên cạnh trốn ở một góc hộ vệ, Lưu Tử Tinh vỗ vỗ hắn vai: “Huynh đệ! Ngũ Tà Môn viện trạch bộ dáng tại sao lại kì cục như vậy?”
“Hít! Khụ khụ! Tiểu ca ngươi muốn hỏi gì? Khụ khụ!” Cái kia hộ vệ tay cầm điếu cày, hút hít cực kỳ hăng say!
Lưu Tử Tinh: “! ”
Ngũ Tà Môn Đệ Tử đều tuyên truyền tín niệm cho người khác rồi? Đây là muốn để điếu cày xâm chiếm dị giới sao?
Lưu Tử Tinh: “Không có việc gì, không có việc gì! Ta là Ngũ Tà Môn Đệ Tử, có thể hay không vào trong?”
Xem trong tay Lưu Tử Tinh lệnh bài, hộ vệ phê pha gật gật đầu: “Đại nhân ngài vào đi! Khụ khụ!”
Nói xong lại xoay người vào một góc, bắt đầu hút hít!
Lưu Tử Tinh thở dài, hắn thật muốn biết chỉ trong một ngày Ngũ Tà Môn viện trạch bị đàn nghiện dị giới này chơi hư tới mức nào!
Không bao lâu, Lưu Tử Tinh một mặt hoài nghi nhân sinh mà ngồi dưới đất chơi bùn!
Từ Trưởng Lão tới Đệ Tử tới Hộ Vệ tới Nô Bộc tới chung quanh thường dân!! Ai ai cũng cầm lên điếu cày!!
Lưu Tử Tinh thậm chí còn thấy một đứa nhóc 12, 13 tuổi ngồi ở một góc mà hút hăng say!!
Các ngươi có còn nhân tính không! Đó chỉ là đứa trẻ a!!
Lúc này Triệu Vũ cầm cây điếu cày đi tới, hai mắt hắn đỏ tươi, khói vụ tung múa!
Lưu Tử Tinh: Ngươi không còn là thuần khiết Tiểu Vũ Vũ! Ngươi đã sa đọa rồi a!
“Nấc! Khụ khụ! Tử Tinh a, Đế Quốc vừa mới treo lên hai thông báo! Ngươi xem thử xem sao!”
Vừa nói, hắn lấy ra hai tấm chân dung!
Lưu Tử Tinh nhìn nhìn thì sắc mặt cứng đờ.

“Ân! Tên thứ nhất là một cái cuồng đồ! Khụ khụ! Nghe nói hắn từng đổ tội cho Công Chúa!”
“Tên thứ hai! Khụ khụ! Ăn quỵt không trả tiền, nghe nói cùng tên thứ nhất có quan hệ!”
Lưu Tử Tinh: Cái thứ nhất thì cũng thôi đi, cái thứ hai là quỷ gì! Ăn quỵt cũng bị truy nã là như nào!! Còn có thế đéo nào mà có quan hệ??? Đây là ai bày trò a!!
“Ân?” Triệu Vũ cầm bản chân dung thứ hai thì nhíu mày, nhìn lên, nhìn xuống kiểm tra!

“Tử Tinh? Ngươi có thấy bức thứ hai giống ngươi không?”
Lưu Tử Tinh chùi trên mặt lớp trang điểm, nghi hoặc nhìn hắn.

“! ”
“Ngươi có hay không! ”
Lưu Tử Tinh: “Đéo! Đéo bao giờ! Ngươi đừng có mà đổ tội cho ta!!”
“Nhưng mà rõ ràng rất giống a! Cái thứ nhất cũng giống, chẳng lẽ ngươi thực! ”
Lưu Tử Tinh tay ôm hắn vai, cười nói: “Hôm nay trăng thật đẹp a! Hay chúng ta ăn thịt nướng đi! Mấy việc này cứ để Đế Quốc lo! Chúng ta chỉ là thường dân! Là thường dân!!”
Triệu Vũ: “! ”
Tốt đáng nghi bộ dáng, nghe nói khai báo thông tin về hai kẻ này sẽ được khen thưởng nồng hậu! Ta có nên!.

Lưu Tử Tinh tức giận nói: “Ngươi đứng ngây đó làm gì! Lên trước nóc nhà ta về chuẩn bị đồ đạc!”
Triệu Vũ ngây ngô gật gật đầu, dáng đi như con lăng quăng trứ danh của CON NGHIỆN được hắn thực hiện nhuần nhuyễn!
Lưu Tử Tinh: Tiểu Vũ Vũ đã chết, ngươi cái này ác ma chuẩn bị đi theo hắn đi!
Đi về đã được sắp đặt đình viện, trong lòng nghĩ cách để bịt miệng cái này con nghiện họ Triệu vĩnh viễn và mãi mãi!
Giết? Không, không! Ta cái này phúc hậu hệ người chơi làm sao lại nói giết!
Bỏ thuốc mê sau đó đưa vào thanh lâu? Không, không! Cái này là dành cho nữ nhân, nam nhân không thích hợp!
Lưu Tử Tinh nhíu mày, có chút khó làm a!
Thậm chí đi tới bản thân đình viện lúc nào không hay, hắn cũng đành phài dừng lại suy nghĩ!
Nhìn trong phòng một bóng người, Lưu Tử Tinh bước vào.

“Lưu Minh?” Hắn có chút ngạc nhiên, tiểu tử này không phải nên đi bẫy mấy cái kia nam nhân sao lại ở đây?
Lưu Minh cúi người chào: “Chủ nhân!”
Nhìn trên bàn đống sách, Lưu Tử Tinh gật gật đầu, quả nhiên là cái Cương Thi ham học a!
“Ngươi đây là đang đọc sách gì?”
“A! Là!.