Lãng Quên Hận Thù

Chương 1: Nỗi đau thất tình




Tháng 11, ngoài trời se se lạnh, cái lạnh của buổi sáng sớm làm tôi tỉnh táo lại đôi chút, suy nghĩ lại cảm thấy mình thật ngốc nghếch, khi không lại vì một người con trai mà tự làm khổ bản thân.

Ngắm mình trong gương tôi thấy gì, thấy...một ma nữ, tôi giật mình cặp mắt sưng vù như hai trái cà chua, cái mặt thì húp lên, tóc tai như người điên chưa được chữa trị.

Nở nụ cười tự diễu, nói nhỏ " thật thất bại".

15 phút sau

Phù! Tôi thở hắt ra một hơi, sửa xoạng xong xuôi, đeo chiếc cặp lệch sang một bên, bước đi ra khỏi nhà, và hành trình đi học bắt đầu.

"Vi", một cô bé có mái tóc màu hạt dẻ, đôi môi đỏ mọng, làn da trắng sữa, đúng chuổn một búp bê ba bi đang kêu tôi.

Tôi rùng mình, không phải do thời tiết lạnh mà do tiếng gọi ma quỷ kia, kiều trinh đang kêu tôi.

Tôi đang bước đi trên con ngõ sau trường, con đường này đi rất nhanh, lại tiện nhưng nó lại khá vắng vẻ, tôi cố tình đi thật chậm ở con đường này để khi tôi vừa vào lớp là trống đánh, sẽ chẳng có ai hỏi han, quan tâm, tôi đỡ phải cảm thấy uất ức, khi ra chơi cùng lắm là tôi trốn ra căn tin.

Nhưng...., con bạn tôi có lẽ có thần dao cách cảm với tôi hay sao ấy mà tôi còn chưa thấy mặt nó mà dọng nói của nó đã lùm bùm bên tai, lại còn biết tôi đi đường này đễ mà đón đợi.

"Vi, thành khẩn khai báo, tránh chịu đòn roi, tại sao mày vắng học 2 ngày nay".

"Tao ốm, mày không thấy tao gầy đi một vòng đây hả, cái đồ bạn vô lương tâm" tôi chun mũi nhỏ lại, làm ra vẻ rất tức giận.

Đôi mắt kiều trinh như ra đa quét qua quét lại làm tôi thấy chột dạ.

"Mày tỏ tình rồi...." tôi trợn tròn mắt nhìn nó như quái vật."....và bị từ chối" nó nói hết câu một cách tỉnh bơ.

Tôi méo miệng, lòng rối như tơ vò, nghi hoặc làm sao nó biét được.

"Mày khỏi cần hỏi làm sao tao biết bởi tâm trạng mày viết ở trên mặt kia kìa" vừa nói nó vừa nắm lấy cánh tay tôi kéo đi trong khi tôi vẫn' hồn lìa khỏi xác', phải công nhận kiều trinh rất giỏi trong việc đoán lòng người, nó rất ít khi đoán nhưng một khi đã đoán thì không có sai bao giờ, có lẽ bao giờ nó sẽ là một người thành đạt.

Vừa đi nó vừa lảm nhảm như bà cụ non

"Với bộ dạng như mày thì sẽ chẳng có thằng nào thích được đâu, mà Lâm Anh lại là tên nổi tiếng, mỗi ngày sẽ có vài bức thư tình đưa tới cửa, mày làm sao mà có cơ hội cơ chứ"

Tôi sờ sờ khuôn mặt mình, nghĩ đến thật xấu hổ tôi tự nhận tôi cũng đâu có xấu lắm đâu, nó cứ nói quá lên đấy chứ, nhưng thật ấm áp, nó biết nói đùa lên để tôi vui lên.

"Tao hiểu rồi, sẽ...không hi vọng những thứ xa tầm tay nữa"

Kiều trinh trầm lặng rồi đổi không khí một cách nhanh chóng

" nhanh lên, sắp vào học rồi chậm như rùa" bàn tay nó nắm thật chặt tay tôi, cất bước chạy thật nhanh.

Tôi cảm thấy hôm nay nó thật hiền không hành hạ cái lỗ tai của tôi, tôi coi nó như ác ma bởi nó lúc nào cũng lải nhải bên tai tôi, may mắn bên cạnh tôi chỉ có một ác ma không có một thiên sứ nào nữa, được cái nó là con bạn tốt nhất của tôi, và cũng là người hiểu tôi nhất.

Trên con đường vắng lặng, cơn gió thổi những chiếc lá khô bay lên làm nền cho một tình bạn khó phai nhòa.

"Thật xui xẻo" khi tôi còn đang lơ ngơ thì kiều trinh làu bàu buồn bực, ngẩng đầu lên mới thấy cả sân trường không một bóng người, phải thừa nhận kiều trinh nói rất đúng chúng tôi thảm rồi.

Lần đầu tiên đi học muộn cảm thấy là lạ, bấy lâu nay tôi vẫn luôn là một học sinh gương mẫu, nếu bị bắt lại thì cái danh học sinh ngoan sẽ bị hủy mà tôi thì không muốn điều đó xảy.

"Tao từng đi học muộn, tao biết đường, theo tao" nói xong nó phẩy tay bảo tôi theo nó. Hai đứa tôi núp sau bức tường của cổng sau, bước đi một cách thập thò thập thụt.

"Mày ngó đằng sau, tao sẽ dẫn đường" kiều trinh quay đầu lại nói nhỏ với tôi.

"Ừ"

kiều trinh dẫn tôi băng qua dãy bằng lăng cổ, lẩn ra đằng sau nhà vệ sinh nữ, đi qua một bụi rậm, trông tụi tôi như kẻ trộm, tôi thấy cửa lớp rồi, chỉ cần vượt qua 2 cái cầu thang và 7 cái lớp học của dãy lầu ba này nữa là được.

" có người còn đi học muộn hơn tao với mày nữa kìa" tôi quay sang nói với kiều trinh

"Kệ họ liên quan gì tới tao đâu" nó có vẻ không chú ý tới tôi lắm, nó chỉ ngó lung tung

Tôi bĩu môi đi tiếp. Người con trai đi muộn kia đi trước bọn tôi, trông anh ta chẳng có gì là lo lắng vì bị đi muộn cả, nhìn anh ta thảnh thơi như vậy tôi cảm thấy rất bực mình.

Hừ, tôi phải trước anh ta, với cái sự vô lí đó, tôi đã vượt mặt anh ta và bước vào lớp, đi nhanh quá tôi không để ý tới khuôn mặt anh ta cũnh như sợi dây chắn trước cửa.

"Ào" tôi thành con chuột đi mưa về, tôi mím môi tức dận, hỏa khí dâng đầy trong ngực, tôi nghiến răng nghiến lợi thốt

"Đây là cách tụi bây chào đón tao sau hai ngày nghỉ học sao" tôi hét lớn hỏi, kiều trinh trợn tròn hai mắt, cả lớp im thin thít không hé một lời nào.

quét mắt qua tất cả mọi người, trong mắt kính là đôi mắt cận 3 độ của tôi dừng lại ở Hải bò, Hải bò chắc chắn là đầu sỏ, cậu ta là người có những trò nghịch tinh quái làm cả lớp ai cũng sợ kẻ quái dị này, riêng tôi thì không, bởi cậu ta rất sợ tôi, luôn muốn nhận tôi làm đàn chị nhưng tôi không chấp nhận vì tôi là một học sinh ngoan.

Hải bò đứng lên như một học sinh phạm lỗi, khuôn mặt điển trai của cậu nở nụ cười ngốc nghếch, rồi cúi xuống ăn năn.

"Không phải lỗi của một mình tao" cậu ngẩng đầu lên rồi làm vẻ mặt vô tội, đến nỗi tôi chỉ muốn cầm cái dép mà phăng vào mặt cậu. "Tại mày đi học muộn, đây là quà của cả lớp dành cho học sinh mới mà"

Mặt tôi đen thui như đít nồi, khắp cả người lạnh run, ở trong áo khoác ấm áp thì không cảm thấy lạnh nhưng bị dội ngay một ca nước lạnh vào người thì tâm trạng tôi...thật tồi tệ, tồi tệ đến nỗi tôi muốn đánh người, cái lạnh xuyên thấu da thịt làm tôi nhớ lại khoảng khắc 3 hôm trước.

3 hôm trước

"Mày biết không tao Nghe nói anh Lâm Anh thoát khỏi kiếp FA rồi, anh ấy đính hôn với hotgir lê mĩ vân"

"What, tin này chính xác chứ?" cô bạn lam ngạc nhiên hỏi

"Mày không cần phải ngạc nhiên vậy chứ, anh Lâm Anh là hotboy trường mình, lại là con nhà có ba là chủ tịch phố này cộng thêm mẹ là bà hoàng thương giới, mày nói người vừa có sắc, có tiền, có quyền làm sao không có chủ cho được, mà người xứng đôi với anh ấy chỉ có thể là ngọc nữ Lê Mĩ Vân mà thôi, thật là xứng đôi mà, ngưỡng mộ chết mất" Hà mập nâng chiếc cằm múp míp lên nhìn trời với đôi mắt sáng long lanh như rằng Lâm Anh đang đứng trước mặt vậy

"Tao thấy nhỏ Mĩ Vân không xứng với anh ấy chút nào" cô bạn lam bĩu môi

Hà Mập nâng trán, "mày đúng là đứa cổ lô sĩ mà, lên diễn đàn trường mà xem tin tức của 'Lê Mĩ Vân'" hà mập nhấn mạnh tên của lê mĩ vân.

"Nói luôn đi mà, lên diễn đàn mệt lắm" đôi mắt cô bạn Lam ai oán

"Lê mĩ vân mới tìm về được ba mẹ ruột của mình, nghe nói là nhà này rất giàu lại đang sống bên anh quốc, hôn ước được định sẵn từ nhỏ rồi."

"Đúng là đáng ngưỡng mộ thật, thôi học bài đi, không nhốc nữa kiểm tra bài cũ lại bị bà cô cho zero giờ"

"Ừ"

Cả hai cô bạn đều quay lại chỗ ngồi ' tụng văn', còn tôi như bị sét đánh trong đầu chỉ luẩn quẩn mấy câu nói

"Anh Lâm Anh ấy có vị hôn thê rồi"

"Anh Lâm Anh và Lê Mĩ Vân là một đôi kim đồng ngọc nữ"

Không tôi không tin, trái tim chảy lệ tình yêu ấp ủ một năm rưỡi Bị xé rách, tôi chạy thật nhanh qua dãy lớp 12, đứng trước cửa lớp 12a7 tôi nhờ đàn chị gọi giúp tôi anh Lâm Anh ra, có vẻ thấy tôi đáng thương, khuôn mặt trắng nhợt mặt vương đầy nước mắt nên đàn chị cũng miễn cưỡng vào gọi anh ta. Anh Lâm Anh bước ra, nhìn tôi rồi anh ta cất bước đi hướng vườn trường, nói nhỏ " đi thôi"

Tôi bước theo, thấy anh ta dừng lại tôi cũng ngừng theo, muốn nói lại sợ, gió thổi nhè nhẹ làm cái áo bông với những sợi lông trắng dài vương vào khuôn mặt tôi, làm tôi nhột nhột, lấy dũng khí tôi hỏi anh ta" anh sắp đính hôn sao"

Anh ta không nhìn tôi trả lời"ừ"

Nhắm mắt lại tôi hét lên " Em thích anh"

Anh ngẩn người, giọng nói trầm ấm thốt ra" xin lỗi, tôi không thể cho em một tình yêu" rồi anh bước đi.

Tôi đang hi vọng cái gì hi vọng anh ấy sẽ yêu tôi ư, chẳng qua chỉ là một lần gặp gỡ, anh ấy giúp tôi khi tôi bệnh đến, nhớ lại thật ngại ngùng, anh ấy đã cởi áo khoác của mình đưa cho tôi che chắn đễ về nhà, lúc đó tôi gặp anh ấy ở đường hành lang giữa 2 nhà vệ sinh nam và nữ, một lần giúp đỡ tôi như thiếu nữ hoài mộng, nhớ mãi không quên ân tình đó để rồi nó chuyển thành tình yêu, tình yêu giữ mãi tới tận bây giờ. Bây giờ biết anh có vị hôn thê, lòng tôi ghen tị, ghen tị với người con gái đó có được anh ấy.

Tâm trạng tôi cực xấu

Hiện tại

Hiện tại lại bị xô nước làm lạnh, tôi cảm thấy lạnh từ ngoài thể xác lạnh vào trong tận tâm hồn. Chỉ muốn khóc một trận thật to, may mà kiều trinh lấy khăn quàng cổ của nó lau cho tôi và dẫn tôi đi ra nhà vệ sinh, trước khi đi nó còn lườm Hải bò một cái, mở miệng đe dọa " lỗi của bọn mày, tự nói với cô lí do vì sao Vi vắng hôm nay".