Lăng Thiên Mộng Huyễn

Chương 106: Chương 106: Tham gia đấu giá hội




Lúc này trên mặt Hình Phóng lại khôi phục thái độ ôn hòa, phảng phất vừa rồi tất cả đều không có phát sinh, chỉ thấy hắn chậm rãi lấy ra một cái hộp ngọc lớn cỡ bàn tay, hộp ngọc chế tác vô cùng đẹp đẽ, hiển nhiên Hình Phóng này vì lấy niềm vui nữ hài tử, đúng là hạ đủ công phu.
- Đa tạ Hình thiếu gia.
Nữ tử thanh lệ tiếp nhận hộp ngọc kia, nhẹ giọng nói một tiếng cám ơn.
- Ta đây đi trước, lát nữa ở yến hội gặp.
Hình Phóng nhẹ nhàng gật đầu, lúc xoay người còn lạnh lùng nhìn Lâm Dật Hiên một cái, tựa hồ muốn nhớ bộ dạng của Lâm Dật Hiên ở trong lòng, hơi chút dừng lại, Hình Phóng liền rời đi.
- Vị khách nhân này, đây là địa đồ sảnh yến hội ta vẽ ra.
Lúc này nữ tử thanh lệ lấy ra một tờ giấy, đưa cho Lâm Dật Hiên nói.
Lâm Dật Hiên tiếp nhận địa đồ, hướng về nữ tử thanh lệ kia nói:
- Đa tạ tỷ tỷ.
- Không cần cám ơn, khách nhân vẫn là mau tới a, hiện tại đã là giữa trưa, tiệc trưa đã bắt đầu rồi.

Nữ tử thanh lệ khẽ cười nói.
- Vậy cáo từ.
Lâm Dật Hiên cầm lấy bản đồ trực tiếp đi ra khỏi đình viện, hắn cúi đầu nhìn nhìn địa đồ kia, được rồi, hắn thừa nhận trong ngôi nhà này thật đúng là tựa như mê cung, từ trên bản đồ mà xem, hắn muốn từ nơi này đến sảnh yến hội, ít nhất phải đi qua mười lối rẽ, thật không biết người ở trong ngôi nhà này, rốt cuộc là mỗi ngày ra ra vào vào như thế nào.
Án lấy địa đồ mà nữ tử thanh lệ cho, trong chốc lát Lâm Dật Hiên liền đến sảnh yến hội, lúc này bên trong sảnh yến hội đã có không ít người, chỉ thấy những người này đại đa số đều cầm lấy chén rượu, tốp năm tốp ba mà đứng chung một chỗ không biết trò chuyện cái gì, mà một ít bồi bàn thì không ngừng bưng chén đĩa ghé qua trong đám người.
- Lâm huynh đệ, nguyên lai ngươi đã đến, ta còn chuẩn bị đến võ tràng xem tình huống của ngươi nữa đó.
Ngay thời điểm Lâm Dật Hiên tìm kiếm thân ảnh Thượng Quan Tuyết Yên khắp nơi, sau lưng đột nhiên truyền đến thanh âm Tôn Lỗi.
- Đa tạ Tôn huynh phí tâm.
Lâm Dật Hiên chứng kiến Tôn Lỗi, trên mặt mang theo vẻ mỉm cười.
- Không phí tâm, đi, chúng ta đi ăn một chút, buổi chiều ta mang ngươi đến đấu giá hội chơi trong chốc lát.
Tôn Lỗi vỗ nhẹ bả vai Lâm Dật Hiên, vẻ mặt cười khẽ nói.
- Ta còn phải đi tìm bằng hữu của ta, cho nên hảo ý của Tôn huynh, ta chỉ có thể tâm lĩnh.
Lâm Dật Hiên hơi áy náy cười cười, hắn có thể cảm giác được Tôn Lỗi rất nhiệt tình với hắn, nhưng mà hiện tại Thượng Quan Tuyết Yên còn đang chờ hắn.
- Thì ra là thế, ta sẽ không quấy rầy ngươi, lát nữa nhớ rõ tới tìm ta a...
Tôn Lỗi cười nhẹ gật gật đầu, sau đó trực tiếp đi ra.
Lâm Dật Hiên nhẹ nhàng cười cười, liền ở trong đám người tìm kiếm Thượng Quan Tuyết Yên, Thượng Quan Tuyết Yên trong đám người hết sức dễ làm người khác chú ý, cho nên trong chốc lát, Lâm Dật Hiên liền tìm được Thượng Quan Tuyết Yên, lúc này bên cạnh Thượng Quan Tuyết Yên đang vây quanh mấy nam tử trẻ tuổi đầy hứa hẹn, vừa nhìn liền biết bọn họ là có ý gì, đôi mi thanh tú của Thượng Quan Tuyết Yên hơi nhíu, toàn bộ sắc mặt càng là trong trẻo nhưng vô cùng lạnh lùng.
- Thật có lỗi, ta đã tới chậm.

Lâm Dật Hiên trực tiếp gạt mở chút ít nam tử vây quanh ở bên cạnh Thượng Quan Tuyết Yên, sau đó trực tiếp đến bên cạnh Thượng Quan Tuyết Yên.
- Ngươi đi làm cái gì hay sao? Sao quần áo có vẻ lộn xộn vậy?
Thượng Quan Tuyết Yên nhìn thấy Lâm Dật Hiên, lông mày hơi nhăn, lạnh lùng nói.
Thượng Quan Tuyết Yên vừa nói như vậy, Lâm Dật Hiên mới phát hiện Tây phục của mình đã có rất nhiều địa phương nhăn lại, nghĩ đến là vì thời điểm luyện quyền vừa rồi, nhất thời đi vội vàng, nên quên sửa sang lại hình dáng thoáng một phát.
Thượng Quan Tuyết Yên than nhẹ một tiếng, đưa tay sửa sang lại quần áo cho Lâm Dật Hiên thoáng một phát, dù sao Lâm Dật Hiên là cùng nàng đi vào yến hội, nếu Lâm Dật Hiên xấu mặt mà nói, ngay tiếp theo nàng cũng cùng một chỗ mất mặt theo.
- Buổi chiều ta muốn tới đấu giá hội, tham gia hết đấu giá hội, chúng ta liền trở về.
Thượng Quan Tuyết Yên nhìn Lâm Dật Hiên, nhàn nhạt nói. Rất hiển nhiên, mục đích Thượng Quan Tuyết Yên tới tham gia tiệc tối lần này chính là đấu giá hội.
- Tốt.
Lâm Dật Hiên nhẹ nhàng gật đầu.
Mà lúc này mấy nam tử một mực vây quanh ở bên cạnh Thượng Quan Tuyết Yên, thấy Thượng Quan Tuyết Yên đối với Lâm Dật Hiên lộ ra động tác thân cận, trong mắt không khỏi hiện lên một tia ghen ghét, bất quá bọn hắn ở trước mặt Thượng Quan Tuyết Yên ngược lại là lộ ra rất thân sĩ, sau khi nói chuyện phiếm vài câu, đều cáo từ đi ra, bọn hắn biết rõ hiện tại quấn quít chặt lấy chỉ lưu cho Thượng Quan Tuyết Yên một ấn tượng xấu, như thế còn không bằng thân sĩ một điểm, lưu hạ một ấn tượng tốt, về sau còn có thể ở chung.
Yến hội giữa trưa rất nhanh đã qua, Lâm Dật Hiên cùng Thượng Quan Tuyết Yên ra khỏi sảnh yến hội, hướng về một tòa đại lễ đường phía ngoài đi đến, lúc này cũng có không ít người cùng nhau đi đến lễ đường, hiển nhiên là vì tham gia trận đấu giá hội kia.

Mới vừa vào đại lễ đường, Lâm Dật Hiên liền phát hiện Tôn Lỗi đang đứng ở cửa ra vào lễ đường, tựa hồ là chào hỏi khách đi vào.
Nhìn thấy Lâm Dật Hiên, Tôn Lỗi vội vàng đi tới, hắn khẽ cười nói:
- Lâm huynh đệ đã tới, hảo huynh đệ ta đã lưu lại mấy vị trí tốt, các ngươi trước hết chớ đi vào, đợi lát nữa cùng chúng ta một chỗ đi vào a.
Sau khi nói xong, Tôn Lỗi nhẹ nhàng vỗ vỗ bả vai Lâm Dật Hiên, ở bên tai Lâm Dật Hiên nhỏ giọng nói:
- Lâm huynh đệ, ngươi thật đúng là diễm phúc sâu a, Băng mỹ nhân nổi danh giới kinh doanh này, lại bị ngươi câu được, chậc chậc...
Tôn Lỗi vậy mà nhận thức Thượng Quan Tuyết Yên, Lâm Dật Hiên không khỏi nao nao, bất quá sau đó nghĩ đến Thượng Quan Tuyết Yên dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, ở Long thành sáng tạo ra công ty lớn như vậy, cũng có được danh khí không nhỏ rồi.
- Tôn tổng!
Thượng Quan Tuyết Yên hiển nhiên đã nghe được Tôn Lỗi nói, ngữ khí mang theo băng hàn nói một tiếng.