Lăng Thiên Mộng Huyễn

Chương 133: Chương 133: Lăng Ba Vi Bộ




Lâm Dật Hiên không chút suy nghĩ, trực tiếp đi đến trong sơn động, kỳ thật Lâm Dật Hiên hoặc nhiều hoặc ít còn có một chút kích động, trong sơn động này có bí tịch Bắc Minh Thần Công cùng Lăng Ba Vi Bộ, trong thông đạo đen kịt đi trong chốc lát, trong lúc đó hai mắt tỏa sáng, liền đưa thân vào trong một thạch thất, mà Lâm Dật Hiên liếc nhìn Đoàn Dự trong thạch thất, đang quỳ gối trên một bồ đoàn, càng không ngừng dập đầu, trong miệng còn đếm:
- Ba trăm bảy mươi tám, ba trăm bảy mươi chín.
Ngọc Tượng kia ngược lại là trông rất sống động, Lâm Dật Hiên quả nhiên là bội phục kỹ thuật người điêu khắc, điêu ra Ngọc Tượng rất giống như chân thân, quả nhiên là Quỷ Phủ thần công.
Mà Ngọc Tượng kia quả nhiên là xinh đẹp, không hổ để Đoàn Dự hô thần tiên tỷ tỷ, bất quá ngọc tượng này tuy đẹp, nhưng so với Thượng Quan Tuyết Yên vẫn là chênh lệch rất nhiều, cho nên Lâm Dật Hiên cũng không có quá nhiều chú ý cái Ngọc Tượng kia, mà hướng về Đoàn Dự đi qua.
Mà Đoàn Dự vẫn đang dập đầu, không có phát hiện Lâm Dật Hiên đến, Lâm Dật Hiên đi tới trước thân thể của hắn, hắn vẫn chuyên tâm dập đầu.
- Đoàn huynh, phiền toái ngươi dừng một chút.
Lâm Dật Hiên nhìn Đoàn Dự tựa hồ không có ý định dừng lại, liền mở miệng nói.

- Lâm công tử?
Đoàn Dự nghe được Lâm Dật Hiên nói, không khỏi khẽ giật mình, sau đó vẻ mặt kinh hỉ mà nhìn về phía Lâm Dật Hiên, lớn tiếng nói:
- Tại sao ngươi lại ở chỗ này?
- Ta tự nhiên là tới tìm ngươi, chứng kiến ngươi không có việc gì, ta cũng yên lòng.
Lâm Dật Hiên cười nhạt một tiếng, trực tiếp cầm cái bồ đoàn trước người Đoàn Dự kia, sau đó lại từ bên cạnh cầm một cái khác đi qua, cười nhạt nói:
- Ngươi tiếp tục a. (DG: Móa, học chiêu này ở đâu vậy trời.)
Vẻ mặt Đoàn Dự khó hiểu nhìn Lâm Dật Hiên một cái, không rõ tại sao Lâm Dật Hiên lại đem cái bồ đoàn kia đi, bất quá nhớ tới thần tiên tỷ tỷ nói dập đầu 1000 cái, hiện tại mới bất quá hơn ba trăm cái, hắn liền bắt đầu dập đầu xuống đất.
Nhìn thần sắc Đoàn Dự như là gặp ma, trong nội tâm Lâm Dật Hiên một hồi bất đắc dĩ, hiện tại Đoàn Dự này đã bị Ngọc Tượng của Lý Thu Thủy, hoặc là nói thần tiên tỷ tỷ mà hắn phán đoán mê hoặc, hơn nữa đã đến cảnh giới mê muội.
Không hề quản tới Đoàn Dự, Lâm Dật Hiên trực tiếp đem ngón tay phóng tới trên bồ đoàn trước người, chân khí vận chuyển, sau đó ở trên bồ đoàn nhẹ nhàng vẽ một cái. Lập tức bồ đoàn kia tựa như bị lợi kiếm xẹt qua, trực tiếp cắt ra một lỗ hổng, một cuốn tơ lụa hiện ra.
Lâm Dật Hiên liền tranh thủ lấy cuốn tơ lụa ra, mở cuốn tơ lụa, bốn chữ Bắc Minh Thần Công ánh vào trước mắt Lâm Dật Hiên, thấy được cái này, Lâm Dật Hiên không khỏi mừng rỡ, quả nhiên có Bắc Minh Thần Công, Lâm Dật Hiên nhanh chóng xem Bắc Minh Thần Công một lần, sau khi xem xong, hắn đối với Bắc Minh Thần Công liền không có hứng thú, bởi vì muốn tu luyện Bắc Minh Thần Công này, chính là trong cơ thể không có chân khí, nếu muốn tu luyện, nhất định phải huỷ bỏ tất cả chân khí trong cơ thể mình, tuy lúc trước mơ hồ biết rõ sẽ như thế, nhưng hiện tại tận mắt nhìn thấy, vẫn còn có chút thất vọng, nếu như muốn phế mất chân khí mà nói, Bắc Minh Thần Công kia chỉ có thể bỏ qua rồi, Bắc Minh Thần Công đối với nhanh chóng tăng trưởng thực lực là không tệ, nhưng mà so với Nhất Nguyên Thần Công vẫn là thua kém rất nhiều.
Lâm Dật Hiên trực tiếp hướng về sau nhìn lại, Lăng Ba Vi Bộ, đó mới là công pháp Lâm Dật Hiên quan tâm nhất, Lăng Ba Vi Bộ xem như thân pháp khinh công lợi hại, tuy khả năng ở hậu kỳ không cường đại bằng Phong Thần Thối, nhưng mà tiền kỳ, tuyệt đối là công pháp bảo vệ tánh mạng đệ nhất.
Nhanh chóng nhìn bí tịch công pháp Lăng Ba Vi Bộ một lần, nương theo năng lực trí nhớ lợi hại kia của mình, chẳng qua là trong chốc lát, liền ghi nhớ toàn bộ công pháp xuống, phương vị bộ pháp trong đó, cũng lạc ấn thật sâu trong óc Lâm Dật Hiên, Lăng Ba Vi Bộ không chỉ thuần túy là khinh công thân pháp, mỗi lần đi đến một bộ pháp nguyên vẹn, bản thân nội lực cũng sẽ tùy theo tăng lên.

- Lâm công tử, ngươi đang nhìn cái gì?
Lúc này Đoàn Dự đã dập đầu xong 1000 lần, trông thấy trong tay Lâm Dật Hiên cầm cuốn tơ lụa, không khỏi nghi ngờ hỏi.
- Võ công.
Lâm Dật Hiên cũng không có ý định dấu diếm Đoàn Dự, bởi vì Lâm Dật Hiên biết rõ Đoàn Dự vô cùng chán ghét võ công, bằng không cũng sẽ không bởi vì bị bức học võ, mà rời nhà trốn đi.
Đoàn Dự đang nghe là võ công, không khỏi mất hào hứng, với hắn mà nói võ công là đồ vật hắn bài xích nhất, sau đó hắn quay đầu si ngốc mà nhìn lên Ngọc Tượng kia.
Lâm Dật Hiên khẽ cười một tiếng, cũng không để ý tới Đoàn Dự, hơn nữa đứng dậy dựa theo pháp môn Lăng Ba Vi Bộ bắt đầu luyện tập ở trên mặt đất, vừa bắt đầu bởi vì chưa quen, cho nên Lâm Dật Hiên đi rất chậm, bất quá chẳng qua là trong chốc lát, Lâm Dật Hiên liền quen thuộc bí quyết trong đó, một đại chu thiên như nước chảy mây trôi đi xuống. Mà nội lực của Lâm Dật Hiên cũng thoáng cái tăng trưởng một ít, tuy không phải hết sức rõ ràng.
Kế tiếp, Lâm Dật Hiên liền bắt đầu quen thuộc Lăng Ba Vi Bộ, theo Lâm Dật Hiên càng ngày càng quen thuộc bộ pháp kia, cả người cũng càng chạy càng nhanh, thân thể cũng càng ngày càng phiêu dật, trong nháy mắt trong phạm vi mấy trượng hầu như đồng thời xuất hiện hơn mười Lâm Dật Hiên, bọn hắn riêng phần mình nện bước bộ pháp bất đồng, làm lấy động tác bất đồng, như là phân thân vậy.
Thoáng qua tầm đó, Lâm Dật Hiên lại đi đến một chu thiên, mà những hư ảnh kia cũng lập tức biến mất, lúc này trên mặt Lâm Dật Hiên lộ ra một tia đại hỉ, hắn chẳng thể nghĩ tới lĩnh ngộ của hắn đối với Lăng Ba Vi Bộ quá nhanh, chẳng qua là trong chốc lát, liền nắm giữ bí quyết trong đó, hơn nữa Phong Thần Thối phụ trợ, Lăng Ba Vi Bộ của Lâm Dật Hiên là nâng cao một bước, chỉ sợ cũng xem như người sáng lập Lăng Ba Vi Bộ, cũng chưa chắc có điều kiện thân pháp như Lâm Dật Hiên.
- Chúng ta cần phải đi, không phải ngươi còn có chuyện phải làm sao?

Lâm Dật Hiên luyện trong chốc lát, liền hướng về Đoàn Dự còn đang si mê mà nhìn Ngọc Tượng nói, bây giờ Chung Linh còn đang trên vách đá, Lâm Dật Hiên sợ nàng xảy ra chuyện gì, dù sao bây giờ Vô Lượng Sơn cũng không an bình.
- Đúng rồi, ta còn muốn đến nhà Chung Linh cầu thuốc giải, nhưng mà lối ra ở nơi nào?
Lúc này Đoàn Dự mới nhớ tới còn có Chung Linh chờ hắn đi cứu, mà cái mạng nhỏ của mình tựa hồ cũng nằm trong tay người khác.
- Cùng ta rời đi.
Lâm Dật Hiên khẽ cười nói, đạt được Lăng Ba Vi Bộ, thực lực của mình lại tăng lên rất nhiều, ít nhất chỉ cần không phải thực lực chênh lệch quá xa, như vậy nương tựa theo thân pháp bây giờ của mình, hầu như có thể dựng ở thế bất bại, phát triển như vậy, lại để cho Lâm Dật Hiên hết sức cao hứng.