Lãnh Đế Độc Y

Chương 13: Tâm tư tác quái




Editor : Lãnh Huy3t

Nào ngờ Tử Tình nhìn lão một cái, vẻ mặt đứng đắn thành thật gật đầu nói: "Ừm, nhìn rất giống quỷ." Nhưng quỷ cũng không tham ăn giống như lão.

"Lão nhân ta có chỗ nào giống quỷ hả? Ngươi vậy mà nói ta giống quỷ? Ở đâu giống quỷ hả? Ở đâu giống quỷ hả?" Lão nghe xong liền hỏi, rất muốn hỏi đầu đuôi mà không có ý định bỏ qua

Tử Tình chỉ chỉ bộ áo bào đen rộng thùng thình trên người lão, lại chỉ chỉ mái tóc cùng bộ râu bạc trắng của lão: "Hai thứ này, nhìn thế nào cũng rất giống quỷ. Hơn nữa, lúc ngươi đi không có phát ra tiếng động." Nàng nghiêng đầu suy nghĩ một chút rồi nói tiếp: "Giống như không dùng chân để đi, trực tiếp bay qua."

"Cái này gọi là khinh công, cái này gọi là khinh công có biết hay không? Tiểu nha đầu không hiểu thì không nên nói lung tung, quỷ hay không quỷ gì chứ? Nhớ năm đó ta cũng là một nam tử tuấn mỹ phong độ, lúc đó không biết đã mê đảo bao nhiêu thiếu nữ ngây thơ. Hiện tại người đã già lại vô dụng, ba bữa cơm đều ăn không đủ no, phải trốn đông trốn tây tìm một chỗ làm nơi sinh sống, bộ hắc bào trên người này tốt xấu gì cũng theo ta mấy chục năm rồi, ta không nỡ bỏ đi."

Lão nhân nói nửa thật nửa giả, khi ánh mắt lão nhìn bộ hắc bào toát ra một tia sáng làm cho người khác không hiểu, ngón tay nhẹ nhàng ma sát bộ quần áo, giống như nhớ tới điều gì khiến cho lão trong lúc đó có chút thất thần.

"Ta phải đi về ngủ." Tử Tình đột nhiên đứng lên, thu thập một chút liền hướng phòng của mình đi.

Lúc đó, lão đầu có chút thất thần nhưng khi nghe thấy nàng nói như vậy cũng liền đứng lên, rũ mấy ngọn cỏ bám trên người, nói: "Tiểu nha đầu, lần tới nếu có thứ tốt nhớ là lưu lại cho ta một phần. Nhớ kỹ, không được cùng người khác nhắc tới ta, ta đi rồi, lần sau sẽ trở lại thăm ngươi." Nói xong, bóng dáng đột nhiên lóe lên biến mất.

Tử Tình chỉ nhìn thấy bóng dáng kia giống như gió cuốn qua liền biến mất trong bóng tối, ánh mắt quét qua mặt đất, phát hiện cái nồi sắt vừa nấu súp rắn cùng với nửa chén súp rắn sót lại cũng bị lão mượn gió bẻ măng mang đi luôn.

Sáng sớm hôm sau, Tử Tình đứng dậy mặc quần áo tử tế liền cầm cây chổi chuẩn bị đi quét dọn, đi đến sân nàng vẫn luôn quét lá rụng, từ xa đã nhìn thấy mấy người bọn họ còn đang quỳ gối trên mặt đất, cả một đám người nhìn thấy nàng xuất hiện, bộ dáng đều hận không thể ăn tươi nuốt sống nàng. Nàng giả bộ như không nhìn thấy, đi tới trước mặt bọn họ, bắt đầu quét dọn.

Tử Sa cùng Tử Cầm oán hận trừng mắt nhìn nàng. Bởi vì nàng nên bọn họ mới ở chỗ này quỳ suốt một đêm, trước kia khi nàng chưa tới đây, sư phó ngoại trừ ở bên ngoài đối với nàng ta có nghiêm khắc một chút, căn bản chưa bao giờ phạt nàng ta như vậy. Càng nghĩ càng thấy tức giận, lúc ở nhà cha mẹ đều xem nàng ta như bảo bối mà nâng niu trong lòng bàn tay, chưa từng chịu qua uất ức như thế này? Nếu không thể chỉnh nàng ở trước mặt, thì nàng ta sẽ ở sau lưng từ từ chỉnh chết nàng! Nàng ta không tin đấu không lại nàng!

Không bao lâu sau, Lăng Thành cũng đi ra, cả người áo bào màu xám xuất hiện ở trước mặt bọn họ, hắn vừa xuất hiện thì mọi người trăm miệng một lời, đồng thanh hô: "Sư phó."

"Ừ, các ngươi đứng lên đi!" Lăng Thành trầm giọng nói xong, ý bảo bọn hắn đứng lên .

Nghe nói như thế, mấy người lúc này mới từ trên mặt đất đứng lên. Mấy nam hài tử như Tử Nghiên còn đỡ, Tử Sa cùng Tử Cầm hai tiểu cô nương thì ngay cả đứng cũng đứng không vững, may mà có Tử Kiệt đứng bên cạnh đỡ nên hai người bọn họ mới không té ngã trên mặt đất

"Cảm ơn Tam sư huynh." Hai người nhẹ giọng nói, khuôn mặt xinh đẹp nhỏ nhắn hướng hắn nhẹ nhàng mỉm cười .

"Ân." Tử Kiệt nhẹ gật đầu, đến khi hai người bọn họ đứng vững mới buông tay, cung kính đứng ở trước mặt Lăng Thành .

Lăng Thành liếc mắt nhìn Tử Tình đang ở một bên quét rác, trầm giọng lên tiếng : "Các ngươi về đổi y phục trước, rồi đem những chiêu thức hôm qua vi sư đã dạy tự mình luyện tập. Hôm nay ta muốn dạy Tử Tình kiếm pháp cùng tâm pháp, các ngươi có thể ở một bên quan sát."

Mấy người kinh ngạc nhìn sư phó, sư phó muốn tự mình dạy kiếm pháp cùng tâm pháp cho Tử Tình? Nàng tới nơi này mới có vài ngày ngắn ngủi, ngay cả kiến thức cơ bản cũng còn không học, sư phó đã muốn dạy nàng tâm pháp cùng kiếm pháp rồi sao? Nhớ ngày đó, khi bọn hắn tới nơi này cũng là học công phu cơ bản hơn một tháng, sư phó mới bắt đầu dạy tâm pháp cùng kiếm pháp cho bọn họ, vậy mà hôm nay lại đối với Tử Tình tốt như vậy, rốt cuộc là vì cái gì?

Tuy bọn họ cảm thấy bất mãn nhưng cũng không dám biểu lộ ra, chỉ đành cung kính đáp: "Vâng!" Ít nhất, bọn hắn cũng có thể ở một bên quan sát. Cứ như vậy, sư phó dạy Tử Tình cái gì, bọn hắn cũng có thể ở bên cạnh mà học tập, bọn họ cũng không tin, thiên phú tu luyện của Tử Tình có thể so sánh với thiên phú tu luyện của bọn họ.

"Tử Tình, ngươi theo ta đến bên kia đi." Lăng Thành nói xong thì cất bước đi đến bãi đất trống phía trước.

Trải qua ngày hôm qua, Tử Tình ngược lại cũng không bài xích vị sư phó này. Sư phó đối với nàng rất tốt, nàng có thể cảm giác được, tuy là không biết vì là cái gì, nhưng họ đối xử tốt với nàng thì nàng cũng sẽ đối xử tôt với họ. Đây là mẫu thân đã dạy nàng, người khác thật tâm đối đãi với mình thì mình càng phải dùng chân thành cùng chân tâm để đáp lại .

Đi đến bãi đất trống mà mọi người vẫn thường luyện võ, Lăng Thành lúc này mới dừng bước, đang chuẩn bị mở miệng nói chuyện liền thấy mấy người hắn bảo đi thay quần áo cũng đã trở. Y phục trên người toàn bộ đã thay, nhưng xem bộ dạng cũng chỉ là đổi quần áo mà thôi, cũng không rửa mặt chải đầu. Điều này khiến hắn không khỏi nhìn bọn họ, bình thường, mấy người này cũng không có tốc độ nhanh như vậy.

Mấy người Tử Nghiên bước nhanh tới, đứng ở một bên. Bọn họ vốn định lấy nước rửa mặt một rồi mới đến, nhưng Tử Kiệt nói nếu sư phó âm thầm dạy tâm pháp lợi hại cho Tử Tình, vậy bọn họ nhất định sẽ chịu thiệt. Vì vậy mấy người bọ họ không rửa mặt, chỉ đổi một bộ quần áo, liền vội vàng chạy đến. Sư phó đối xử với Tử Tình cùng bọn họ không giống nhau, bọn họ đều nhìn thấy, nói không chừng sư phó đem tâm pháp lợi hại dạy cho Tử Tình, cho nên bọn hắn đương nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn.

Lăng Thành thu hồi ánh mắt, nhìn Tử Tình, mở miệng hỏi: "Ngươi biết viết chữ?" Muốn tu tập tâm pháp chủ yếu cần nắm chắc khẩu quyết, nếu không biết chữ, lúc học sẽ gặp phiền toái nhiều hơn.

Ở một bên, mấy người nghe Lăng Thành hỏi như thế, ánh mắt khinh miệt quét đến Tử Tình đang đứng yên ở bên kia, bộ dáng keo kiệt nghèo nàn như nàng thì làm sao có thể biết chữ? Trẻ con nhà nghèo cả đời đều không thể đến trường, đừng nói là mời phu tử. Nhìn bộ dạng của nàng cũng chỉ bốn năm tuổi, làm sao có thể biết chữ!

Mấy người bọn hắn, là nghĩ nàng không biết chữ đấy.

Tử Tình bình tĩnh nhìn Lăng Thành, dừng một chút mới nói: "Mẫu thân của ta đã dạy ta một ít." Mẫu thân đã dạy nàng một ít, nhưng vì nàng có được trí nhớ cao siêu, vô luận là cái gì, chỉ cần nhìn một lần sẽ nhớ kỹ, cho nên tập viết căn bản không làm khó được nàng.

Nghe nói như thế, Lăng Thành có chút nhíu nhíu mày, đã dạy một ít?

Một bên trong tâm tư Tử Sa không hi vọng Tử Tình có thể biết chữ, nhìn thấy Lăng Thành nhíu mày, lập tức nói: "Sư phó, đoán chừng nàng không nhìn được chữ nên không có cách nào tu luyện tâm pháp được rồi, không bằng trước tiên người dạy vũ kỹ cho nàng! Dù sao nàng bây giờ còn quá nhỏ nhận thức chữ cũng không nhiều, qua hai năm nữa hãy tu luyện tâm pháp cũng không vấn đề gì."