Lão Bà Theo Ta Về Nhà Đi

Chương 23: Trù nghệ của Giang Ly




Ta vừa định mở miệng nói chuyện, nước mắt đột nhiên “Xoát” một tiếng chảy ra, muốn ngừng cũng ngừng không được.

Giang Ly cúi người ngồi xổm xuống, không thể tin được mà nhìn mặt ta:”Ngươi….khóc?”

Nói nhảm, ngươi không ìn thấy hay sao !

Giọng nói Giang Ly có chút hòa hoãn: “Ngươi khóc so với cười có vẻ dễ nhìn hơn.”

Ta giương mắt nhìn khuôn mặt đang gần trong gang tấc của hắn, thật muốn vung một quyền đánh cho hắn lệch mặt.

Giang Ly đứng dậy ngồi lên ghế sô pha, thuận tay rút khăn tay đưa cho ta: “Da mặt dày như thế mà cũng có thể khóc thành như vậy, ai khi dễ ngươi hả ?”

Ta nhận lấy khăn tay, chỉ lau nước mắt không nói lời nào. Đúng vậy, ta vì sao lại khóc a, ai khi dể ta hả ? Làm gì có a a….Còn có, ai bảo da mặt ta dày hả….

Giang Ly tựa vào trên ghế, bình chân như vại mà nói: “Có phải bị đuổi việc rồi đúng không ? Vậy cũng không sao, cùng lắm thì, ta nuôi ngươi.”

Ta cảm giác tên này đang cười trên nỗi đau khổ của người khác, vì vậy tức giận: “A thèm ngươi nuôi!”

Giang Ly lại nói: “Ở bên ngoài bị khi dễ, chạy về nhà phát hỏa với ta, ngươi cũng chỉ có từng ấy tiền đồ.”

Ta mặc xác hắn, đứng dậy chuẩn bị nấu cơm, thuận tiện phân tán tư tưởng một chút.

Giang Ly: “Ngươi muốn làm cái gì ?”

Ta: “Nấu cơm.”

Giang Ly lại đột nhiên bắt lấy cổ tay ta, kéo xuống, lôi ta ngồi trở lại trên ghế.

Ta thật sự phát hỏa: ” Ngươi làm cái gì! “

Giang Ly không nhanh không chậm mà đáp: ” Ta sợ ngươi sẽ thiêu cháy nhà bếp.”

“Giang Ly ! Ngươi có thể nể tình tâm trạng ta đang không tốt mà thôi bắt nạt ta đi được không ?

“Ta đâu có bắt nạt ngươi.” Giang Ly suy nghĩ một chút, đột nhiên đứng thẳng người dậy, nói, “Được rồi, ta nấu cơm, ngươi giám sát.”

Ta nghĩ rằng mình đã nghe lầm rồi.



Bởi vì Gang Ly nấu cơm thật sự là một màn hiếm có khó tìm, cho nên lúc này tinh thần ta cũng trở nên phơi phới, cùng hắn đi tới phòng bếp.

Giang Ly chỉ vào một góc ở phòng bếp, nói với ta: “Ngươi đứng ở chỗ này, không được nhúc nhích, chỉ chú ý giám sát.”

Ta ngoan ngoãn làm theo.

Giang Ly lục lọi lôi hết rau còn lại trong tủ lạnh ra, vứt hết những thứ không còn tươi đi, sau đó đem những thứ còn lại bỏ vào bồn rửa rau, thuần thục vừa nhặt vừa rửa.

Ta có chút khó hiểu: “Ngươi rất chuyên nghiệp nha, không giống người không biết nấu ăn a.”

Giang Ly cúi đầu vừa rửa rau vừa đáp: “Ta chỉ biết rửa rau, trước kia ở nhà là mẹ ta nấu cơm, ta rửa rau, cha ta rửa bát.”

Thật là một gia đình hạnh phúc a, ta có chút hâm mộ hắn, Giang Ly hình như cũng đoán được ta đang nghĩ cái gì, hắn đột nhiên ngẩng đầu liếc mắt nhìn ta một cái, nói: “Sau này cha ta chính là cha ngươi, không cần xem mình là người ngoài.”

Mặc dù lời này có chút dở ngô dở khoai, nhưng mà trong lòng ta thật sự vẫn có chút cảm động. Cái tên Giang Ly này, có khi cũng biết nói tiếng người.

Giang Ly rửa rau xong, liền đem cà rôt và rau chân vịt cùng với rau cải để ở một chỗ, tay trái đặt ở sau lưng, tay phải bắt đầu vung dao lên mà lạch cà lạch cạch “Chém” xuống.

Ta khiếp sợ tại trận, hồi lâu mới phục hồi lại tinh thần. Sau đó, răng ta run lập cập mà nói: “Giang Ly, ngươi đang chặt xương sao ….”

Giang Ly dừng lại, có chút ngượng ngùng mà nói: “Ta…sợ thái vào tay…” (dễ thương quá đi mất thôi=>___