Lão Bà Theo Ta Về Nhà Đi

Chương 27: “Diễn ân ái”




Buổi sáng ta đang ngồi trước gương sửa sang lại dung nhan, Giang Ly đột nhiên nói: “Ngươi đem tóc vấn lên.”

Ta nhất thời không nghe rõ hắn muốn nói cái gì: “A ?”

Giang Ly lất từ trong ngăn kéo bàn trang điểm ra một cái kẹp, lại lặp lại một lần nữa: “Vấn tóc lên.”

Ta: “Làm gì?”

Giang Ly dùng cái kẹp nhỏ gõ vào đều ta, nói: “Đương nhiên là có việc cần, nhanh lên một chút, nếu không ngươi sẽ muộn.”

Ta đành ngoan ngoãn nghe lời, vấn tóc lên.

Sau đó, Giang Ly đi tới phía sau ta, cầm cái kẹp hung hăng kẹp vào sau gáy ta một cái….

“A—– đau a—-” Ta bi thảm kêu lên một tiếng, che cổ, quay đầu trợn mắt nhìn hắn. “Ngươi định làm cái gì ?!”

Giang Ly vô tội nói : “Diễn ân ái nha.”

Ta: “Diễn ân ái cái con khỉ, ngươi rõ ràng là đang mưu sát ta !”

Giang Ly nghiêm trang mà nói: “Lúc ân ái xong sẽ có dấu vết, ngươi phải diễn chính là cái này.”

Ta lặng đi một chút, lập tức hiểu ra ý tứ của hắn, sau đó mặt liền mạc danh kỳ diệu nóng lên. Cái kia….mọi người chắc cũng hiểu cả rồi?

Giang Ly ngắm nghía mặt ta một chút, âm dương quái khí* nói: “Không ngờ ngươi cũng biết thẹn thùng.”

*quái dị

Thiện tai, lão nương ta cũng là con gái a! Hơn nữa ta còn chưa có cùng người khác ân ái bao giờ ….

Lúc này, Giang Ly đẩy tay của ta ra, chuẩn bị ở sau gáy ta “động thủ” lại một lần, ta vẫn gắt gao ôm lấy cổ không buông. Vì vậy, hắn hù dọa ta: “Ngươi nếu không phối hợp, ta chỉ còn cách dùng miệng cắn.”

Được rồi, so với việc bị Giang Ly cắn, ta vẫn chọn bị kẹp vài cái đi, dù sao cũng không chết người.

Vì vậy tiếp đó, trong phòng thật lâu vẫn quanh quẩn tiếng kêu thảm thiết của mỗ nữ nhân.

Chờ Giang Ly làm nhiệm vụ ngược đãi xong, ta vẫn còn có chuyện chưa hiểu lắm: “Giang Ly, ngươi sao chỉ kẹp phía sau mà không kẹp phía trước vậy?”

Giang Ly: “Bởi vì phía sau chính ngươi cũng không nhìn thấy, đồ ngốc.”

Hiểu rồi, nguyên lai kịch bản là như thế này : gáy ta có “dấu vết ân ái”, chính ta cũng không biết, vì thế hôm nay ta mới ngốc nghếch mà vấn tóc lên, sau đó vui vẻ tung tăng mà chạy đi làm…Nhưng mà như vậy chẳng phải sẽ có rất nhiều người thấy sao? Như thế rất dọa người nha….

Vì vậy ta nói với Giang Ly thắc mắc của mình, Giang Ly điềm nhiên mà nói cho ta biết: “Đúng vậy, không phải bây giờ ngươi mới nghĩ ra đấy chứ ?”

Ta, bi thống gần chết.

Nhưng mà trong lòng ta vẫn còn chưa yên :”Nếu hôm nay ta không gặp Vu Tử Phi thì làm thế nào?”

Giang Ly hết sức thản nhiên mà đáp: “Nếu thế thì ngày mai tiếp tục, sớm muộn gì mà chả có ngày ngươi đụng phải hắn!”

Lật bàn, đây là cái chủ ý quái quỷ gì!

Bởi vì kiệt tác của Giang Ly, buổi sáng lúc ta đi làm thiếu chút nữa đến muộn. Mặc dù ta “không biết” trên có mình có “dấu vết”, nhưng mà ta thật sự không thể biểu diễn xuất sắc được như Giang Ly, cho nên vùa bước vào cửa lớn của công ty đã chột dạ, đầu vẫn cúi gằm.

Sau đó, lúc tan ca buổi tối, Giang Ly nói cho ta biết, cúi đầu, chỉ làm “dấu vết” kia càng thêm rõ ràng mà bại lộ trước tầm mắt của mọi người mà thôi. Lúc ấy, ta ngay cả tư tưởng liều chết cũng có.

Chuyện kể rằng lúc ta cúi đầu bước vào phòng làm việc của Vương Khải, muốn hỏi xem lãnh đạo có chỉ thị mới nhất nào không. Lúc này Vương Khải đang nhàn nhã mà tựa vào ghế xem báo, trong tay bưng một cốc cà phê độc hại, làm bộ làm tịch mà uống.

Làm thư ký của hắn, ta hết sức có trách nhiệm mà nhắc nhở hắn: “Vương tổng, hôm nay việc cần làm rất nhiều…”

Vương Khải ngẩng đầu nhìn ta, cười nói: “Không sao, năng suất làm việc của bổn thiếu gia rất cao.”

Không nói gì. Nguyên nhân ta im lặng không phải bởi vì sự tự kỷ của hắn, mà là bởi vì, năng suất làm việc của hắn thật sự rất cao, ta thật ghen tị a thật ghen tị a….

Buổi sáng có một cuộc hẹn do Vương Khải chủ trì, Vu Tử Phi cũng sẽ tới. Đương nhiên, ta là thư kí của người nào đó, cũng bị lôi vào phòng họp.

Cái tên Vương Khải vô sỉ kiệt xuất này, lúc họp cũng đâu ra đấy, cũng không nói những lời tức cười. Cũng chỉ có những lúc như thế này, khí chất của hắn mới hơi thoát khỏi sự hèn mọn một chút, so với hắn lúc bình thường như hai người khác nhau. Nếu như không phải do đã quen biết hắn từ lâu, ta nhất định sẽ cho rằng hắn bị quỷ nhập, hoặc là nhân cách phân liệt.

Lúc họp ta ngồi ở vị trí trợ lý của Vương Khải, mà Vu Tử Phi vừa vặn lại ngồi ở bên cạnh ta….Thế này ta lại càng không có dũng khí ngẩng đầu lên .

Ta không thể nào cảm thấy hứng thú được với nội dung của hội nghị, hơn nữa lúc đó tâm trạng hỗn loạn, cho nên dứt khoát một người bò ra trước bàn, ngây ngốc nhìn chằm chằm màn hình máy tính. Ta đang nghĩ xem, Vu Tử Phi rốt cuộc có nhìn thấy “dấu vết ân ái” trên cổ ta không? Nếu như thấy được hắn sẽ phản ứng như thế nào? Nếu hắn nhìn thấy, ta có phải nên cảm thấy sảng khoái hay không? Nếu như hắn không nhìn thấy….Không được, cho dù hắn không nhìn thấy được, lúc về ta cũng phải báo cáo với Giang Ly là hắn thấy được, bằng không cổ của lão nương chẳng phải sẽ bị ma chưởng của tên biến thái kia làm cho tàn phế sao! Hơn nữa, Vu Tử Phi có thấy được “dấu vết” kia hay không rất quan trọng sao? Quan trong đến mức có thể khiến ta hy sinh cổ của mình hay sao?

Đáp án là, no !

Ta vẫn đang thần du, đột nhiên có người lay lay cánh tay của ta, thanh âm quen thuộc mà hèn mọn của Vương Khải truyền đến: “Tiểu Yến Yến, đang ngốc cái gì?”

Ta mí mắt cũng không thèm nâng, nói: “Ta van ngươi, Vương tổng ! Ngươi vẫn đang họp cơ mà….”

Trong giọng nói Vương Khải mang theo ý cười: “Ngu ngốc a, họp đã tan lâu rồi, mọi người đã đi hết sạch rồi.”

Ta ngẩng đầu, phát hiện quả đúng như lời hắn nói. Bây giờ cả phòng họp chỉ còn có hai người chúng ta.

Vương Khải tò mò mà hỏi thăm: “Tiểu Yến Yến, trên gáy ngươi có cái gì? Vừa rồi Vu tổng giám cứ nhìn chằm chằm vào cổ ngươi, như là mất hồn ý.”

Mặt của ta “Phừng” một cái nóng lên, cúi đầu lắp bắp mà nói: “Cái kia… ta….ta làm sao mà biết được…”

Vương khải thấy ta xấu hổ, càng thêm tò mò: “Tiểu Yến Yến, ngươi sẽ không ngầm nhắm vào tâm hồn thiếu nữ của Vu tổng giám đi ?”Vừa nói, hắn lại gần muốn nhìn xem trên cổ ta rốt cuộc có cái gì.

Ta vô thức mà ôm lấy cổ: “Vương tổng, ta có phải nên quay về hay không?”

Vương Khải căn bản không để ý tới lời ta nói, hắn bắt lấy cổ tay của ta, dễ dàng mà gạt ra hai bên, sau đó chăm chú nhìn vào gáy của ta.

Ta xấu hổ mà cúi đầu, chờ bị hắn cười nhạo.

Đợi một lúc lâu, cũng không nghe thấy hắn nói gì. Ta ngẩng đầu nhìn hắn, chỉ thấy vẻ mặt của hắn lúc là có thể gọi là bình tĩnh, ngay cả khí chất hèn mọn bình thường dường như cũng mờ đi chút ít.

Ta giãy dụa muốn giựt cổ tay rút về, nhưng Vương Khải vấn nắm rất chặt, chết tiệt!

Ta có chút nóng nảy: “Vương tổng, ngươi là muốn bắt cóc thư ký của chính mình hay thế nào ?”

Vương Khải vẫn giữ lấy hai tay ta như cũ, cười tủm tỉm mà nói: “Tiểu Yến Yến, lão công nhà ngươi dùng tráng dương dược loại gì ?”

Ta biết ngay miệng chó không phun ra được ngà voi ! Ta đang muốn phản bác hắn, lúc này, đột nhiên cảnh của phòng họp lại bị đẩy ra, có một người bước tới.

Ta ngẩng đầu lên nhìn, TNND, Vu Tử Phi !

Vu Tử Phi nhìn thấy chúng ta, rõ ràng kinh ngạc, Ta lúc này mới phát hiện, giờ khoảng cách giữa ta và Vương Khải quá ư là gần gũi, phía sau lưng ta cơ hồ như dán vào ngực hắn. Hơn nữa…hắn lại còn đang nắm lấy hai tay của ta.

Tóm lại, tình cảnh như thế này, có muốn người ta không hiểu lầm cũng khó.

Ta dùng sức mà đẩy Vương Khải ra, ánh mắt có chút hốt hoảng.

Vương Khải vẫn trấn định, tự nhiên mà nói: “Vu tổng giám, ngươi còn có chuyện gì sao?

Vu Tử Phi bình tĩnh mà đáp: “Ta bỏ quên vài thứ ở đây.” Vừa nói, liền đi về phía chỗ ngồi bên cạnh ta. Ta lướt nhanh qua chỗ ngồi kia liếc mắt một cái, phát hiện trên bàn có một tập tư liệu, đây chắc là thứ hắn bỏ quên.

Lúc Vu Tử Phi cầm lấy tư liệu, Vương Khải đột nhiên rất không hợp thời mà tiến đến bên tai ta, cười tủm tỉm mà nói: “Tiểu Yến Yến, tối qua đau không ?”

Ta vừa nghe những lời này, tóc trên đầu thiếu chút nữa dựng thắng hết cả lên, ngươi đây là đang nói cái gì! Hắn không khiến ta tức chết thì không bỏ qua sao!

Lúc ta nhìn Vương Khải nổi giông bão, Vu Tử Phi đã cầm lấy tư liệu không nói câu nào mà rời đi.

“Vương Khải, nhà ngươi chán sống rồi phải không ?!”

“Tiểu Yến Yến, ta không dám nữa, lần sau nhất định sẽ ôn nhu với ngươi một chút!”

“Ngươi còn nói!”

“A a a a a….này, ngươi muốn mưu sát lãnh đạo sao?!”

“Nói nhảm, ta đây giết chính là ngươi!”

“A a a a a …Ta là lãnh đạo của ngươi a, ngươi không muốn làm việc nữa hả?”

“TNND, ngày chết không có cách nào qua, lão nương muốn từ chức!”

“A a a a a… Ta đang muốn tăng lương cho ngươi đây, ngươi lại muốn từ chức….”

“Tăng bao nhiêu ?”

“Mười phần trăm thế nào? A a a a a…hai mươi, hai mươi…. A a a a a…, ba mươi đi?….. A a a a a…, năm mươi, không thể nhiều hơn được nữa!… A a a a a…, tăng gấp đôi, gấp đôi!! Nhiều hơn nữa sẽ thành bao dưỡng rồi…”

Ta buông cái bút kí tên trong tay, thỏa mãn mà phủi phủi tay, sau đó vỗ vỗ bả vai Vương Khải, cười tủm tỉm mà nói: “Tăng gấp đôi lương nga, bắt đầu từ ngày mai.”

Vương Khải cúi đầu ủ rũ mà hừ hừ hai tiếng, xem như đã chấp thuận.

Oa ha ha ha ha, chẳng trách Giang Ly biến thái kia thích bắt nạt người khác như vậy, quả nhiên cảm giác bắt nạt người khác thật là sảng khoái a !

Lúc tan ca buổi tối bên ngoài đột nhiên nổi lên mưa gió. Ta đứng bên ngoài cổng công ty, giống như một hòn đá Vọng Phu, nhìn tới nhìn lui xe cộ. Chờ một lúc lâu cũng không thấy bóng dáng Giang Ly đâu…Bình thường giờ này hắn đã đến nơi rồi.

Thiện tai, thằng nhãi Giang Ly này chắc chắc là ngại trời mưa phiền toái cho nên không tới rồi.

Sau khi đã khẳng định chắc chắn dự đoán này, ta có chút uể oải, lúc cần thì lại chẳng thấy người đâu! Hôm nay trời mưa, nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ. Hơn nữa bây giờ trời đã sang thu, nếu như dầm mưa mấy lần, không cảm mạo mới là lạ, Bị cảm sẽ đau đầu, bị cảm sẽ phải uống thuốc, bị cảm lại còn có thể phải đi tiêm…Ta sợ run cả người, không thể nghĩ tiếp được nữa.

Ngay lúc ta đang do dự xem là nên lao ra đi vẫn là lao ra đi hay là lao ra đi (đoạn này bản gốc nó lằng nhằng như rứa chứ ko phải pạn gõ nhầm đâu a nha ), Vu Tử Phi đột nhiên xuất hiện trước mặt ta. Trong tay hắn cầm theo một cái ô, cúi đầu nhìn ta, muốn nói lại thôi vài lần, rốt cục mở miệng: “Yến…Quan thư ký, ta đưa người về.”

Ta lắc đầu, lão nương thà rằng mắc cảm cúm phải đi tiêm. cũng không muốn nhận sự trợ giúp của hắn.

Vu Tử Phi lấy lại bình tĩnh, còn nói thêm: “Ta chỉ đứng trên lập trường của một người đồng nghiệp, muốn đưa ngươi trở về.”

Ta còn chưa mở miệng, đã nghe thấy phía sau có người tiếp lời nói : “Nếu không ngươi còn muốn lấy lập trường nào, Vu tổng giám?”

Ta quay đầu lại, Vương Khải đang cầm theo một cái ô lòe loẹt, cười hì hì đi tới. Xét thấy hôm nay hắn ở trên tay ta bị hao tổn không ít, ta có chút chột dạ xoay mặt đi, không dám nhìn hắn…. Vương Khải cũng không phải đèn cạn dầu, vạn nhất hắn muốn tìm ta báo thù thì làm sao bây giờ ?

Ta nghiêng mặt nhìn ra phía ngoài, cách đó không xa, có một thân ảnh cao lớn đang cầm một chiếc ô đi tới !

Ta nhe răng cười một chút, Giang Ly ngươi nha coi như còn có lương tâm.