Lão Đại Tôi Yêu Thầm Cũng Trọng Sinh

Chương 8: 8: Đốt Cháy 8 Cô Ấy Đẹp Không





~~~
Tầng hai, Cửa hàng xe Quang Niên.
Lâm Nhiên dùng bàn tay lành lặn không chút thương tổn xoa xoa đầu Lâm Yên Yên: "Có dọa đến em không?"
Lâm Yên Yên ngồi trên ghế đung đưa cẳng chân, gương mặt nhỏ ngẩng lên ngoan ngoãn đáp: "Điện sẽ nhanh có lại thôi, em cũng có điện thoại.

Nếu sợ em sẽ gọi cho anh nha."
Nghe vậy Lâm Nhiên cười nhẹ: "Tiểu nha đầu lá gan cũng không nhỏ."
Sau khi trấn an Lâm Yên Yên xong, Lâm Nhiện xoay người đi xuống lầu.
Anh rũ mắt nhìn vết máu loang lổ trên tay, nghĩ lại vừa rồi trong bóng tối anh chạm đến một đoạn eo thon kia.
Quần áo cô tựa hồ khá rộng rãi, lúc sau anh chặn ngang ôm người trở về, chạm đến vạt áo trống rỗng.
Trong bóng đêm hương vị của cô đặc biệt rõ ràng, mùi hương theo bóng tối từng đợt từng đợt nhẹ nhàng quấn quanh hơi thở của Lâm Nhiên.
Lâm Nhiên không nghĩ lần thứ hai anh chờ lại đến nhanh như vậy, chỉ là lúc này đây anh sẽ không dễ dàng để người chạy thoát.
Dáng người trước mặt mảnh khảnh, nhỏ nhắn.
Lâm Nhiên khàn khàn giọng cười một tiếng: "Lần thứ hai."
Vật nhỏ này an an tĩnh tĩnh không lên tiếng đáp lại, cô giãy giụa một chút muốn chạy đi, dường như chỉ muốn thừa dịp đêm tối đến ôm trộm anh một cái.
Lâm Nhiên chế trụ eo cô, ngay sau đó xoay người, đem cô vây vào giữa anh với bức tường.
Anh thu liễm ý cười, trầm giọng nói: "Chỉ 30 giây nữa sẽ có điện, tôi ngược lại muốn nhìn xem lần này cô còn chạy được đi đâu."
Lâm Nhiên anh sống hai đời cũng chưa từng gặp qua người như vậy, thỉnh thoảng giống như mèo nhỏ vươn móng vuốt lên trêu chọc anh một chút, sau đó lại nghênh ngang ngoắt đuôi quay đầu chạy trốn không thấy bóng dáng.
Hô hấp cô rất nhẹ, Lâm Nhiên nhạy bén phát hiện dường như cô có chút khẩn trương.
Anh vừa định lên tiếng thì vật nhỏ này bỗng nâng chân lên hướng bên hông anh đánh tới, Lâm Nhiên không thể không bỏ một tay ra chắn đòn của cô.

Giây tiếp theo cô tiếp tục đánh một quyền sắc bén vào bên mang tai anh.
Lâm Nhiên hơi lùi lại buông cô ra, khi anh cho rằng cô sẽ tiếp tục đánh tới, thì cô đã thu lại động tác rồi xoay người chạy đi nhanh như một cơn gió.
Lâm Nhiên: "......"
Đây lại là chiêu thức gì?
Chờ câu lạc bộ sáng lên một lần nữa, cô đã sớm không còn thấy bóng dáng.
Cảnh tượng này cùng cảnh tượng ngày đó cô ôm anh ở cổng trường xong liền chạy giống nhau như đúc.
...
Lúc Tạ Chân cùng Hà Mặc trở về, Lâm Nhiên đang ngồi ở trên sofa tự bôi thuốc, anh mặt không đổi sắc cầm cồn sát lên tay mình, hô hấp không loạn dù chỉ một chút.

Tạ Chân hít một tiếng, cậu theo bản năng nhìn thoáng qua tay mình: "Nhiên ca, anh đi làm cái gì vậy?"
Hà Mặc cũng thầm hỏi: "Không phải chỉ mất điện có hai phút sao, trong chút thời gian đó Nhiên ca đã cùng người khác đánh nhau rồi?"
Đang nói chuyện thì di động Tạ Chân vang lên, cậu liếc mắt nhìn qua một cái liền đi ra bên ngoài nghe máy.
Hà Mặc dùng ngón chân cũng dám khẳng định là người của đoàn xe gọi tới, hỏi Tạ Chân chuyện của Lâm Nhiên, cậu đi đến ngồi đối diện với Lâm Nhiên hỏi: "Nhiên ca, chúng ta còn vào đoàn xe nữa không?"
Động tác trên tay của Lâm Nhiên không ngừng: "Không vào."
Hà Mặc gãi gãi đầu: "Vậy nghỉ hè này chúng ta chơi cái gì đây?"
Lâm Nhiên ngữ khí bình đạm, thần sắc bình thản: "Học tập thật tốt, ngày ngày tiến về phía trước."
Hà Mặc: "?"
Nếu là người khác nói lời này thì cậu liền tin, nhưng người nói lời này lại là Lâm Nhiên.
Lâm Nhiên là ai, Lâm Nhiên là người viết được cái tên lên đề thi đã lao lực, chứ đừng nói đến chuyện học tập.
Trong vòng này của bọn họ, học tốt nhất chính là Lâm Yên Yên, tiểu nha đầu đó mỗi kỳ kiểm tra đều nằm trong top mười.

Tính cách hai anh em này cũng một trời một vực, quả thực không giống như một mẹ sinh ra.

Tống Thi Mạn không nghĩ đến chỉ vừa mất điện một cái Lâm Nhiên đã không thấy tăm hơi, cô ấy tìm một lượt khán đài cũng không thể tìm thấy đâu.

Đến lúc cô ấy rũ đầu trở về chỗ ngồi thì vừa hay gặp Thịnh Thanh Khê quay trở lại.
Tống Thi Mạn nghi ngờ liếc mắt nhìn Thịnh Thanh Khê một cái, không biết cô đi làm cái gì, từ cần cổ đến sau tai đều nhàn nhạt đỏ hồng, trên má cũng là một mảnh đỏ au.
Không đợi Tống Thi Mạn hỏi Thịnh Thanh Khê, cô ấy đã nhìn thấy vạt áo của Thịnh Thanh Khê dính một vết máu.
Vì thế trong giây lát Tống Thi Mạn đã ném việc này ra sau đầu, cô ấy hoảng sợ nói: "Tiểu Khê, trên quần áo cậu sao lại dính máu? Là ai bắt nạt cậu?"
Thịnh Thanh Khê khôi phục lại hô hấp rồi nhìn đến vạt áo của mình, máu dính trên quần áo là của Lâm Nhiên.
Cô lắc đầu: "Không có gì, không phải máu của mình."
Nếu Lâm Nhiên không ở đây thì Tống Thi Mạn cũng không tiếp tục ngốc ở chỗ này, nơi này toàn mùi rượu nồng nặc, cô ấy đã chịu đựng rất lâu.

Cô chào hỏi với đám bạn bè một tiếng liền mang Thịnh Thanh Khê rời khỏi đây.
Xe vẫn ngừng ở cửa.
Sau khi lên xe Tống Thi Mạn báo địa chỉ Thịnh Khai, trước tiên cô ấy phải đưa Thịnh Thanh Khê về đã.
Đèn trong xe không bật, ánh sáng loang lổ đong đưa qua lại.
Tống Thi Mạn rối rắm hồi lâu, mới nhắc lại vấn đề liên quan đến Lâm Nhiên.


Cô ấy cắn cắn môi: "Tiểu Khê.

Hôm đó mình là vì thấy ảnh chụp trên Weibo mới tìm đến cậu."
"Mình rất thích Lâm Nhiên, nhưng cậu ấy vẫn luôn cự tuyệt mình.

Rất nhanh sẽ tốt nghiệp, trước thời khi tốt nghiệp mình không muốn từ bỏ.

Bởi vì vậy nên mình mới tiếp cận cậu, thật xin lỗi."
"Mình biết cậu cũng thích Lâm Nhiên.

Mình có thể hỏi một chút hay không, cậu thích Lâm Nhiên bao lâu rồi?"
Sau khi Tống Thi Mạn nói xong, trong xe im lặng trong nháy mắt, lúc cô ấy nghĩ Thịnh Thanh Khê sẽ không trả lời vấn đề này, thì lại nghe được Thịnh Thanh Khê nhỏ giọng nói: "Mười năm."
Tống Thi Mạn cho rằng chính mình nghe nhầm, theo bản năng hỏi lại: "Cái gì?"
Thịnh Thanh Khê không trả lời lại vấn đề của Tống Thi Mạn, cô nghiêng đầu nhìn bóng đêm mù mịt bên ngoài cửa xe: "Thi Mạn, so với chuyện thích Lâm Nhiên.

Mình càng có chuyện quan trọng hơn phải làm, cho nên cậu ấy thích ai đều không quan trọng."
Tống Thi Mạn nghe xong, mơ mơ hồ hồ, cho đến khi nhìn đến Thịnh Khai đã ở phía trước, cô vẫn luôn tự hỏi điều Thịnh Thanh Khê nói.
Vậy Thịnh Thanh Khê rốt cuộc có thích Lâm Nhiên hay không???
Nếu thích, chẳng lẽ sẽ không để ý chuyện đối phương thích ai sao?
Dù sao ở thời điểm hiện tại cô ấy cũng không thể trơ mắt nhìn Lâm Nhiên ở bên người khác, cô ấy sẽ tức chết.

Nhìn Thịnh Thanh Khê xuống xe, rồi Tống Thi Mạn mới vịn cửa xe hỏi dò: "Hôm đó ở trong WC mình nói với cậu, muốn làm bạn với cậu là thật, mình...!Mình thích chơi với những người đẹp.

Về sau mình còn có thể tới tìm cậu sao?"
Thịnh Thanh Khê cong môi: "Có thể.

Cậu mau về nhà đi, đã khuya rồi."
Tống Thi Mạn Thịnh vẫy vẫy tay với Thịnh Thanh Khê, rụt đầu về đóng cửa sổ xe lại.

Cô ấy mặt buồn buồn ngồi trong xe nghịch nghịch móng tay, Thịnh Thanh Khê quá ngoan, đừng nói đến bắt nạt, cô ấy còn nghĩ muốn mua một cái váy nhỏ xinh đẹp cho Thịnh Thanh Khê mặc.
Tống Thi Mạn gõ đầu chính mình: "Tống Thi Mạn, mày thật không có tiền đồ!"
Chờ xe của Tống Thi Mạn không còn thấy bóng trên đường phố, Thịnh Thanh Khê mới xoay người chậm rãi đi về Viện phúc lợi, ký túc xá cách đó không xa còn đang sáng đèn, đám tiểu gia hỏa hẳn là vừa mới tắm xong chuẩn bị lên giường ngủ.
Ánh trăng ôn nhu bị tầng mây mờ che khuất, bóng trăng thật đẹp.

Thứ Hai.
Buổi sáng đến trường học Tống Thi Mạn mới cảm giác được mình dường như đã quên mất việc gì, thẳng đến khi cô vào lớp học nghe được mấy nữ sinh không kiêng nể gì mà thảo luận mới nhớ tới.
"Các cậu có nghe chưa, cái học sinh lớp 11 mới chuyển tới kia thích Lâm Nhiên đó."
"Hình như vì Lâm Nhiên nên mới chuyển tới đây."
"Nhiên ca trâu bò a."
"Các cậu nói xem nữ sinh đó có địa vị gì?"
Tống Thi Mạn: "......"
Cô ấy đã quên mất chuyện này, hiện tại không chừng cả trường đã biết việc này.
Lúc cô đi qua chỗ mấy nữ sinh, cố ý xô một cái ghế dựa, ghế dựa đập xuống mặt đất tạo nên một âm thanh vang dội.

Một người trong đó sắc mặt khẽ biến, đang muốn nổi trận lôi đình, nhưng ngẩng mặt lên nhìn thấy là Tống Thi Mạn liền ngậm miệng.
Đại tiểu thư này bọn họ không thể chọc đến.
Lớp 11.6 tầng dưới.
Thịnh Thanh Khê vừa bước vào phòng học đã thấy ánh mắt đánh giá ngờ vực của bạn cùng lớp, bọn bọ nhìn cô rất khác thường.

Bất quá cô không quá để ý đến điều đó, đi đến chỗ của mình ngồi xuống.
Trần Di nhìn Thịnh Thanh Khê, muốn nói lại thôi.
Trần Di băn khoăn nửa ngày cũng không biết nên mở miệng thế nào, nhưng không đợi cô ấy rối rắm quá lâu đã có người đến giải quyết vấn đề này.
Sắc mặt Cố Minh Tễ không tốt lắm, cũng không biết chỉ mấy ngày này Thịnh Thanh Khê đã chọc đến ai.

Cô mới đến Nhất Trung vài ngày, sao có thể thích Lâm Nhiên được, căn bản là còn không thể quen biết Lâm Nhiên.
Cậu đi đến bàn ba, nhìn thiếu nữ an tĩnh ngồi bên cửa sổ, nhất thời không nhìn ra được cảm xúc gì.

Cậu nhẹ giọng gọi một câu: "Tiểu Khê, cậu ra ngoài với mình một chút, mình có chuyện muốn nói với cậu."
Trên hành lang.
Lúc này trên hành lang có mấy người đang dọn vệ sinh, cũng có học sinh lục tục đi tới lớp.
Cố Minh Tễ với Thịnh Thanh Khê đứng trước lan can cũng không phải không nhìn thấy.
Cố Minh Tễ chọn lọc từ ngữ mới mở miệng: "Tiểu Khê, trong trường hiện tại đều đồn cậu thích Lâm Nhiên.

Mình giúp cậu đi hỏi thăm một chút là ai truyền ra, nếu còn không được liền đi tìm thầy Tưởng giúp đỡ."

Thịnh Thanh Khê không nghĩ tới đây lại là nguyên nhân.
Nghe Cố Minh Tễ nói vậy, cô như thở ra một hơi nhẹ nhõm, kiếp trước cô giấu kín mười năm không có cơ hội nói ra, vậy mà một đời này lại nhanh có nhiều người biết như vậy.
Để truyền đến tai Lâm Nhiên, cũng chỉ là vấn đề thời gian.
Cô bất đắc dĩ mà nghĩ, như vậy cũng tốt.
Thịnh Thanh Khê biết Cố Minh Tễ lo lắng, cô lắc đầu: "Không phải lời đồn, không cần hỏi thăm, cũng không cần đi tìm thầy Tưởng đâu.

Tôi thích Lâm Nhiên, là sự thật."
Cố Minh Tễ: "......"
Cậu không nghe lầm đâu?
Cuối cùng Cố Minh Tễ với ánh mắt phức tạp nhìn Thịnh Thanh Khê đi vào lớp.
Cho nên Thịnh Thanh Khê vì Lâm Nhiên mà chuyển đến Nhất Trung có khả năng là thật.
...
Sáng nay phiền phức liên tục tìm tới Lâm Nhiên.
Không nói đến đám người trong lớp, ngay cả ông chủ quán quyền anh thường lui tới cũng nhắn tin hỏi chuyện anh, có phải có nữ sinh vì anh mà chuyển tới Nhất Trung học hay không.
Anh đây phục.
Đến cả Tống Thi Mạn cũng không làm ra được chuyện như vậy, chứ đừng nói đến học sinh chuyển trường cái bóng còn chưa gặp qua kia.
Lâm Nhiên cau mày nghĩ, rốt cuộc cái vật nhỏ kia đến vì cái gì?
Sau khi tan học Lâm Nhiên dứt khoát đi tìm nơi thanh tịnh.
Hà Mặc và Tạ Chân như cũ cầm quả bóng rổ đập lên đập xuống ở bên cạnh anh, mà hai người ngày thường có thể lải nhải thật nhiều với loại sự tình này, vậy mà hôm nay một câu cũng không nói.
Thật giống như chưa từng nghe qua lời đồn kia.
Lâm Nhiên quen biết nhiều người, cho nên dưới tình huống như vậy, người tò mò chuyện này cũng không ít.
Vì thế Lâm Nhiên yên ổn chưa được bao lâu, một học đệ cao lớn trong đội bóng rổ đã chạy đến tìm anh.
Học đệ này từ trước đến nay lá gan rất lớn, hai mắt đảo đảo, như không nhìn thấy sắc mặt lạnh nhạt của Lâm Nhiên: "Nhiên ca, nghe nói vị tiên nữ kia vì thích anh nên mới chuyển tới là thật sao? Hai người có quen biết?"
Lâm Nhiên không kiên nhẫn mà hừm một tiếng.
Anh lười biếng dựa vào lan can, đôi mắt lạnh nhạt nhìn Thịnh Thanh Khê đi ngang qua, không chút để ý hỏi: "Không quen biết, cô ấy đẹp không?"
Người khác đều nhìn theo hướng anh chỉ.

Chờ khi hình bóng của Thịnh Thanh Khê biến mất ở ngã rẽ, mới có người nói với Lâm Nhiên ——
"Nhiên ca, đó chính là học sinh mới chuyển đến kia."
_____
Tác giả có lời muốn nói: Tiếp theo chúng ta có thể đi vào quỹ đạo học tập thật tốt:(
Tiểu Hỏa rốt cuộc biết Tiểu Khê lưu gọi là gì!
~Hết đốt cháy 8~.