Lâu Rồi Không Gặp - Bắc Nam

Chương 50: Hầu hạ ở cữ




Cửa mở ra, chiếc Tesla trước cửa không khóa, cốp sau mở ra một cái khe, Trang Phàm Tâm vào nhà, nghe thấy tiếng dép lê giẫm trên sàn nhà, lạch bạch lạch bạch rất nhanh, giẫm đến nỗi nhịp tim cũng không đều.

Cậu lặng lẽ vào nhà, trước tiên phải thay quần áo rồi tính tiếp, dù không thay cũng phải cất cái quần lót ẩm ướt đi đã. Đợi thu dọn xong, tự tay cậu pha trà và gọt hoa quả, bảo Trang Hiển Dương và Triệu Kiến Thu cùng ngồi xuống, nghe cậu trình bày.

Trang Phàm Tâm chuẩn bị sẵn, nói cậu và Cố Chuyết Ngôn đang giao du, thực chất là comeout, không khỏi có hơi sốt sắng.

Đi lên cầu thang được một nửa, động tĩnh lầu hai từ xa đến gần, Triệu Kiến Thu xếp đồ vừa đi ra, nhìn thấy cậu thì sợ hết hồn: “Sao con đi chẳng có tiếng động gì hết vậy, vừa về à?”

Trang Phàm Tâm dán vào tường ngẩng mặt lên, điềm đạm mà “Dạ” một tiếng.

Triệu Kiến Thu hỏi: “Hôm qua gọi cho con bao nhiêu cuộc, tại sao không bắt máy?”

“Híc…” Trang Phàm Tâm nói quanh co, “Con ở nhà ông Tiết uống say.”

“Giỏi thật.” Triệu Kiến Thu nói, “Cho nên cả đêm ở bên đó, trời sáng mới chịu về?”

Trang Phàm Tâm không dám nhận, đêm không về, trong ấn tượng của cậu đây không phải là từ gì quang minh chính đại, giống như ẩn ý là nói cậu cẩu thả, người ngợm chả ra đâu, một đêm không về đã làm gì cũng không thể nói.

Triệu Kiến Thu nhẹ giọng quở trách cậu, hai nhà chỉ cách chưa tới 100 mét, bò cũng có thể bò về, thế mà ngày lễ còn làm phiền nhà người ta, có thể đáng tin cậy một chút hay không.

Trang Phàm Tâm biết vâng lời gật đầu, trong lòng nghĩ, cậu nào có sức bò, bị Cố Chuyết Ngôn bóp eo, dạng chân, chơi đùa hết cả một buổi trưa, trời tối khi nào cậu cũng không biết, chỉ biết là trước mắt dần đen như mực.

May là Triệu Kiến Thu không nhiều lời, có vẻ như đang dọn phòng, đi xuống lầu, từ trên ghế sa lông lấy cái gối chữ U ra, lúc đi qua Trang Phàm Tâm thấy con trai cản đường, tiện tay vỗ vào mông cậu một cái.

“—— A!” Trang Phàm Tâm nhịn không được.

“Con la cái gì?” Triệu Kiến Thu kỳ quái nói, “Có đến mức đó không? Sao còn khóc nữa?”

Trong nháy mắt đó đau đơn bao phủ toàn thân, da đầu cũng ngứa ngáy, khoái cảm ngày hôm qua mãnh liệt đến đâu, lúc này đau đớn tê buốt bấy nhiêu. Trang Phàm Tâm nén nước mắt, cắn chặt môi dưới chống đỡ, cái mông căng đến mức như ép bánh quy.

Cậu dựa tường một lúc lâu rồi mới nhấc hai cái chân run run, cành tơ liễu rũ cũng không yểu xìu như cậu, leo lên lầu hai, phòng khách có hơi loạn, Triệu Kiến Thu ra ra vào vào tìm đồ vật.

“Phàm Tâm về rồi à?” Trang Hiển Dương gọi cậu.

Đi tới ngoài phòng ngủ, Trang Phàm Tâm thấy trên sàn nhà bày valy, Trang Hiển Dương ngồi xổm bên valy gấp quần áo, gối chữ U vừa nãy cũng thả ở trong.

“Ba, ba phải đi công tác sao?” Cậu hỏi.

Trang Hiển Dương đáp: “Bay một chuyến đến Los Angeles.”

Trang Phàm Tâm không rõ vì sao: “Sao thế ạ?”

Trang Hiển Dương nói: “Ông nội con bị bệnh.”

Một cú điện thoại từ nước Mỹ, bên này tức khắc rầm rộ, thậm chí không có thời gian học viện mỹ thuật xin nghỉ, Trang Hiển Dương đưa đơn xin nghỉ cho Trang Phàm Tâm, bảo cậu mấy ngày này đến nhà Bùi Tri, giao cho giáo sư Bùi sắp xếp.

Đi gấp, thu thập đơn giản xong liền đến sân bay, Triệu Kiến Thu lái xe, quần áo Trang Phàm Tâm cũng không thay, đi tiễn sân bay cùng. Cậu ngồi một mình ở phía sau, rất ủ rũ, ngã bệnh đúng là khổ sở, cách nửa vòng trái đất cũng không cách nào lập tức đến thăm.

Đầu mùa xuân cũng đã như vậy một lần, lúc đó Trang Hiển Dương vội vã bay qua, ở chừng mười ngày, mấy tháng trước Trang Phàm Tâm thi đấu kết thúc sớm về nước, cũng là bởi vì sức khỏe ông nội không tốt, không có sức ở chơi với cậu.

“Ba…” Trang Phàm Tâm mở miệng, “Bà nội nói thế nào?”

Trang Hiển Dương nói: “Tình hình cụ thể chưa nói rõ, ba phải đi qua mới biết được.” Ông quay đầu lại, “Bà nội còn bảo ba giấu con, sợ con cuối kỳ ôn tập sẽ phân tâm, nên con cứ giả vờ không biết.”

Trang Phàm Tâm nói: “Con đã biết rồi thì giả vờ thế nào?”

“Không sao đâu, con không cần quá lo lắng, cứ làm tốt chuyện của mình là được.” Trang Hiển Dương nhìn bên ngoài cửa sổ, “Người già mà, ốm đau khó tránh khỏi, ba đi chăm sóc ba của ba, con ở nhà chăm sóc cho mẹ của con.” 

Triệu Kiến Thu cầm tay lái nói, hi vọng cậu chăm sóc cái gì, không thêm phiền là tốt lắm rồi. Trang Phàm Tâm cảm thấy rất oan uổng, cậu không phải chỉ mới một đêm không về thôi sao, lúc bảo cậu làm cỏ bón phân cũng không có thái độ này.

“Con trai à.” Nhưng mà Triệu Kiến Thu không cảm kích, “Mẹ không cầu xin con giúp mẹ làm việc, chỉ xin con đừng làm mẹ mất mặt, trước đây con chỉ là đến nhà Tiểu Cố ăn chùa, bây giờ còn ngủ chùa, mẹ gặp ông Tiết thì ngại lắm.”

Trang Hiển Dương nói: “Nếu như Tiểu Cố là con gái, ba thậm chí còn hoài nghi sau đó con sẽ đến ở rể nhà cậu ta luôn.”

Toàn bộ câu chuyện đều đổ lên người mình, Trang Phàm Tâm không cãi được, ông nội bị bệnh, sốt ruột hoảng loạn ra sân bay, cậu không dám thẳng thắn.

Cậu biết áp lực của ba mẹ, nhưng không đoán được phản ứng của ba mẹ sau khi nghe, thôi, chờ Trang Hiển Dương trở về rồi nói sau.

Đưa Trang Hiển Dương đến sân bay, đường về còn lại hai mẹ con, Triệu Kiến Thu lười nấu cơm liền lái xe tìm quán ăn. Chỉ khổ cho cái mông nhỏ của Trang Phàm Tâm, vừa khai bao đã bị làm ác như vậy, đau như thế mà mà còn phải ngồi xe xóc nảy gần hai tiếng đồng hồ.

Cậu cuộn tròn ngồi ghế phó lái run cầm cập, mẹ ơi, chọn đại đi, ăn cái gì cũng được.

Triệu Kiến Thu xem như gió bên tai, quán ăn lề đường không vệ sinh, nhà hàng theo chủ đề (*) thì phải xếp hàng, cuối cùng chọn một nhà hàng tư gia. Lúc dùng cơm thoáng nhìn, thấy mặt Trang Phàm Tâm đỏ hồng, mắt xụ xuống, hoài nghi chất cồn vẫn chưa tiêu hết.

(*) nhà hàng theo chủ đề: là một kiểu nhà hàng sử dụng giao diện để thu hút những người đến ăn bằng cách tạo ra những trải nghiệm đáng nhớ. Nhà hàng theo chủ đề sở hữu một chủ đề hay tạo hình thống nhất cũng như tận dụng kiến trúc, dàn cảnh, các hiệu ứng đặc biệt và nhiều kỹ xảo khác.

Trang Phàm Tâm cúi đầu ăn rong biển cuốn thịt, kéo dây kéo áo khoác lên tới trên cùng, nhịn một lúc mới hỏi: “Mẹ, nhà hàng này nhiệt độ có phải là hơi thấp không?”

“Đâu có.” Triệu Kiến Thu múc canh cho cậu, “Con lạnh à, húp canh nóng đi.”

Trang Phàm Tâm không dám ăn nhiều, ăn hai bát canh liền dừng lại, ăn xong về nhà lạnh run, chui thẳng vào ổ chăn, lén lút cặp nhiệt độ, 38 độ, sốt thật rồi.

Cậu nhìn trần nhà mờ màng, cơn sốt này là do chuyện đó sao?

Lúc trước còn cảm thấy Bùi Tri hoang đường, hóa ra cậu cũng không tốt hơn là bao.

Cuối hẻm, Cố Chuyết Ngôn dắt Bond đi ra, mượn danh nghĩa dắt chó đi dạo dò hỏi tình hình nhà họ Trang, Trang Phàm Tâm nói muốn comeout, tính ra đã ba bốn tiếng trôi qua rồi, sao một chút động tĩnh cũng không có.

Lưu luyến ở ngoài cửa, Cố Chuyết Ngôn gửi tin nhắn cho Trang Phàm Tâm: “Thế nào rồi?”

Trang Phàm Tâm trả lời: “Em sốt rồi.”

Cố Chuyết Ngôn xem xong liền quên chó bên cạnh, thả chó về, chạy ra phòng khám mua thuốc hạ sốt, chờ Triệu Kiến Thu mở cửa, anh mới bừng tỉnh nhớ tới chuyện comeout.

“Tiểu Cố tới rồi à.” Triệu Kiến Thu rất nhiệt tình, “Tối hôm qua Phàm Tâm quấy rầy con rồi.”

Cố Chuyết Ngôn vội vàng nói: “Không có đâu ạ.”

Anh nhìn phản ứng của đối phương, đây là chẳng hay biết gì, hay là comeout thành công cha mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng vừa mắt… Anh đờ ra, hỏi: “Dì ơi, chú không có ở nhà sao ạ?”

Triệu Kiến Thu nói: “Đến Los Angeles thăm ông bà nội Phàm Tâm rồi.”

Cố Chuyết Ngôn gật gật đầu, chỉ ba ngày nghỉ mà bay một chuyến đến nước Mỹ, lẽ nào có chuyện gì sao? Anh hàn huyên xong lên lầu, tiến vào phòng ngủ nhìn thấy Trang Phàm Tâm, người kia nằm ở trên giường thành một cục, sốt đến mơ mơ màng màng.

Khóa kỹ cửa, Cố Chuyết Ngôn ngồi bên giường đút Trang Phàm Tâm uống thuốc, nói: “Nằm một mình thế à, sao không nói với dì một tiếng?”

Trang Phàm Tâm thành thật đáp lại, không dám. Thấy ánh mắt Cố Chuyết Ngôn hơi dừng lại, cậu nhích người sang, ôm eo Cố Chuyết Ngôn tựa đầu lên vai anh, nói, đều là tại anh đó, sao mà em không ngại ngùng để mẹ biết được chứ.

Cố Chuyết Ngôn nghi hoặc: “Tối hôm qua anh đắp chăn cho em kín lắm mà, đáng lẽ là không cảm lạnh chứ.”

Trang Phàm Tâm im lặng một lát, giống như vận công đề khí trước khi ra chiêu, vận từ từ đến khi tâm tình thuần thục, đem lưu luyến như mộng hôm qua, đau đớn gân cốt hôm nay, kết nối với một chút vụn vặt trước đó, mắng: “Là bị anh chịch đó!”

Mỗi chữ đều rất nặng, mang theo một chút ý vị thô tục, rất lỗ mãng, rất thoải mái. Trang Phàm Tâm mắng xong câu này, bị ánh mắt của Cố Chuyết Ngôn làm cho mềm nhũn, kéo cổ áo đối phương xuống liếm dấu răng kia. Môi lưỡi cậu nóng bỏng vì sốt cao, liếm đến nỗi lòng Cố Chuyết Ngôn chộn rộn, ôm lấy cậu, bàn tay xoa xoa lưng cậu.

Tình nồng ý mật, phát sốt vẫn muốn trêu đùa, một chút lý trí còn sót lại không nhịn được bị mê hoặc, hết cách, chỉ có thể dán vào nhau, có chuyện thì nói, không có thì kề cổ cọ cọ, âu yếm thân thiết.

Trang Phàm Tâm dựa vào trong lồng ngực Cố Chuyết Ngôn ngủ say, sốt đến nỗi xoang mũi khô khốc, khò khè lúc cao lúc thấp. Cố Chuyết Ngôn xoay người lại, cởi quần ra, lấy thuốc mỡ giảm đau từ túi quần sau ra, anh cũng mạnh tay lắm, mới lần đầu đã làm người ta nhũn thành thế này.

Gáy cọ vào gối. Cậu lim dim kéo tay áo Cố Chuyết Ngôn: “Phải đi à?”

“Không đi.” Cố Chuyết Ngôn nói, “Làm bài tập cho em.”

Trang Phàm Tâm an tâm, kéo chăn chìm vào giấc ngủ.

Trên bàn bày một xấp tranh phác họa, vẽ vương miện, Cố Chuyết Ngôn nhớ tới sản phẩm Trang Phàm Tâm đoạt giải quán quân trong cuộc thi ACC chính là vương miện, tên là “Bạch Kỳ Hoàng Hậu”, thiết kế có sự pha trộn với yếu tố cờ vây Trung Quốc, đường nét cũng tiêu sái như ván cờ vây. Cố Chuyết Ngôn cất gọn tranh, Trang Phàm Tâm ngủ, anh nhanh nhẹn làm hết bài tập nghỉ lễ. sstruyen reup là chó

Thực sự là mệt đến ngoan, Trang Phàm Tâm ngủ một giấc đến khi hoàng hôn, đôi mắt hơi sưng, Cố Chuyết Ngôn vắt khăn lông ướt lau mặt cho cậu, khóe miệng cứ cười hoài.

Giọng cậu khàn khàn hỏi: “Anh cười cái gì?”

Cố Chuyết Ngôn nói: “Anh cảm giác như mình đang hầu hạ vợ đang ở cữ.”

Trang Phàm Tâm không chịu, còn muốn nhảy ào lên, không thành công, tiếng gào to làm Triệu Kiến Thu tới. Cố Chuyết Ngôn lập tức bày bộ dạng chính nhân quân tử, cũng thật nhanh nhạy giấu lọ thuốc mỡ, vừa mở miệng gọi dì, Triệu Kiến Thu chỉ cảm thấy đứa nhỏ này chỗ nào cũng ngoan ngoãn khiến người ta thích.

“Tiểu Cố, dì nấu cơm xong rồi, canh thì phải hầm một lúc nữa, con ở lại ăn nhé.”

“Cảm ơn dì, chắc con phải về nhà ăn.” Cố Chuyết Ngôn nói, “Con phải trông em gái, chứ không nó sẽ hành hạ ông ngoại cả một bữa.”

Triệu Kiến Thu nói: “Canh hầm xong con mang về một ít nhé.”

Cố Chuyết Ngôn thở một hơi, anh cũng không dám ở lại ăn cơm, dù Triệu Kiến Thu không có hỏa nhãn kim tinh, thì phỏng chừng cũng có thể chọc thủng vấn đề giữa anh và Trang Phàm Tâm. Dù sao hai người bọn họ đang trong thời kỳ nồng nhiệt mà.

Cửa đóng lại, căn phòng ngủ rơi vào yên tĩnh, quậy chưa xong cũng không quậy nữa, Cố Chuyết Ngôn sờ trán Trang Phàm Tâm, đã hạ sốt rồi.

Trang Phàm Tâm nhếch miệng, rốt cuộc nói: “Em chưa nói với ba mẹ.”

“Ừm, nhìn ra rồi.” Cố Chuyết Ngôn cũng rốt cuộc hỏi, “Chú bay sang Mỹ à?”

Trang Phàm Tâm nói: “Ông nội em bị bệnh, vừa vào nhà thì ba đang thu dọn đồ đạc, cho nên em chưa nói.” Cậu tự giác nuốt lời đuối lý, “Xin lỗi, chờ ba em về em sẽ nói.”

Cố Chuyết Ngôn không thèm để ý, có nói hay không cũng không sao, nói khi nào cũng được, sợ Trang Phàm Tâm coi chuyện này là to tát, nói: “Đừng sốt ruột, em không cần phải xoắn xuýt những chuyện này.”

“Như vậy sao được!” Trang Phàm Tâm chân thành, “Em đã ngủ với anh rồi, em phải chịu trách nhiệm cho anh chứ.”

Cố Chuyết Ngôn thiếu chút nữa cười đến nỗi tráng niên mất sớm, thảo nào sau khi tỉnh giấc đã muốn comeout, hóa ra là muốn chịu trách nhiệm, Trang Phàm Tâm thuần khiết đến hết nói nổi.

Trước khi đi, Cố Chuyết Ngôn đưa thuốc mỡ cho Trang Phàm Tâm, dặn cậu một ngày thoa mấy lần, thoa bao nhiêu, Trang Phàm Tâm không muốn nghe tỉ mỉ, đặt thuốc mỡ dưới gối: “Em tự biết.”

Cố Chuyết Ngôn nhích lại gần như nói chuyện cơ mật, vân vê vành tai Trang Phàm Tâm: “Chỉ cho phép thoa thuốc, không được chơi một mình.”

Trang Phàm Tâm chậm chạp năm, sáu giây mới hiểu, cũng không màng đau đớn, cầm Monchhichi đập Cố Chuyết Ngôn ra cửa. Tiếng bước chân xa dần, cậu trở lại đứng ở bệ cửa sổ, sau gáy Cố Chuyết Ngôn giống như mọc ra một con mắt, trước khi ra cửa còn quay đầu lại nhìn.

Nghe nói Romeo và Juliet cũng nhìn nhau như vậy.

Cửa sắt đóng kín, Cố Chuyết Ngôn đi ra ngoài một đoạn điện thoại rung, anh đổi tay cầm cà mên canh, móc điện thoại ra không hề liếc mắt đã bắt máy: “Alo?”

“Là ba đây.” Là Cố Sĩ Bá đã lâu không gặp.

Tác giả có lời muốn nói: Trang Phàm Tâm thật sự rất ham hư vinh, gửi tin nhắn cho Bùi Tri: Em cũng sốt nè, khà khà.
Cái câu Romeo và Juliet chính là điềm báo đấy, sắp chia tay 10 năm rồi. Các bạn đã sẵn sàng cho cú ngược siêu toa khổng lồ chưa? Tối mai 8h đăng 6 chương để kết thúc luôn thời niên thiếu nheeee