Lệ Tiên Sinh, Yêu Khó Kiểm Soát!

Chương 6: Anh yêu tôi? Chứng minh cho tôi xem




"Ninh Dật, em biết, em bây giờ có nói gì thì có lẽ anh cũng chẳng tin. Sự việc cũng đã phát sinh, em chẳng có cách nào quay trở lại ngày hôm đó! Em muốn kiện Lệ Bắc Hàn! Muốn anh ta trả giá!"

"Cô còn chê mất mặt chưa đủ sao? Đó là chú nhỏ của tôi! Còn muốn tôi sau này không ngẩng đầu lên được nữa hay sao?"

Kỷ Noãn Noãn hít một hơi thật sâu, từ trong hồi ức trở lại.

Ninh Dật nắm vai của Kỷ Noãn Noãn thật chặt, anh không xác định được, Kỷ Noãn Noãn đang định làm gì, "Việc phát sinh tối đó, đều để nó lại quá khứ đi, chúng ta bắt đầu lại được không?"

Kiếp trước kiếp này, phản ứng của Ninh Dật hoàn toàn trái ngược! Nhưng mục đích thì chỉ có một. Đúng là châm biếm mà! Kỷ Noãn Noãn cười lạnh.

"Ninh Dật, tôi đên người cùng tôi lên giường là ai còn không phân biệt rõ ràng! Anh cảm thấy tôi thật sự yêu anh sao?"

Ninh Dật mặt mũi trắng bệch.

"Tôi ngủ với Bắc Hàn rồi, hơn nữa không chỉ một lần, chúng ta còn có thể bắt đầu lại không?"

Kỷ Noãn Noãn nhìn Ninh Dật, không bỏ qua bất cứ biểu tình nào trên mặt anh ta, cô lại muốn xem xem, anh ta có thể nhịn được tới đâu.

Ninh Dật có vẻ ngoài anh tuấn, gia thế hiển hách, trong mắt mọi người tinh anh ngời ngời, là bạch mã hoàng tử trong tim biết bao thiếu nữ. Bao nhiêu người ngưỡng mộ Kỷ Noãn Noãn, không những có xuất thân tốt, lại còn có một nơi quy tụ tốt hơn.

Đã từng, chính Kỷ Noãn Noãn cũng đã nghĩ như vậy.

Cô bảo vệ bong bóng hạnh phúc, bị vẻ lấp lánh dưới ánh mặt trời của nó mê hoặc.

Cô theo đuổi, cẩn thận bảo vệ, chỉ sợ nó lúc nào cũng có thể vỡ vụn!

Thật ra, lúc nó thật sự vỡ nát thì cũng chính là lúc cô được giải thoát!

Ninh Dật ôm Kỷ Noãn Noãn trong lòng, nhẹ nhàng vỗ về lưng cô, dỗ dành: "Noãn Noãn, đừng sợ, anh biết là chú ta cưỡng ép em."

Kỷ Noãn Noãn đẩy Ninh Dật ra, cười xinh đẹp: "Không, tôi từng nói qua, tôi với Lệ Bắc Hàn là đôi bên tình nguyện, chẳng ai cưỡng ép ai cả."

"Noãn Noãn, em nhất định là đang giận anh, em cố ý chọc tức anh có đúng không?" Ninh Dật có chút hoang mang, anh đã hạ mình thấp như một hạt cát rồi, cô lại còn có thái độ như vậy!

"Hôn ước giữa chúng ta đã hủy bỏ rồi! Giữa chúng ta chẳng còn quan hệ gì cả! Một lời tôi không muốn nói hai lần, đi đi, không tiễn!"

Ninh Dật nhìn thái độ của Kỷ Noãn Noãn tuyệt nhiên, xoay người nhìn ông nội Kỷ đang ngồi trên sofa.

"Ông nội, chuyện này cháu biết là do sơ suất của mình gây ra, để Noãn Noãn phải chịu nỗi ủy khuất lớn như vậy, trong lòng cháu cũng rất buồn, chuyện này cháu nhất định sẽ nghĩ hết cách để bù đắp cho Noãn Noãn. Còn về Lệ Bắc Hàn, mặc cho chú ta có thân phận gì, cháu cũng sẽ đòi lại công bằng cho Noãn Noãn."

"Cái gì công bằng với không công bằng, chuyện tình cảm không thể miễn cưỡng, Noãn Noãn cũng đã nói rõ ràng như vậy rồi, chuyện hôn sự giữa cậu và Noãn Noãn, coi như chưa từng có đi." Ông nội Kỷ là người nổi tiếng thương cháu.

Ông chỉ là già rồi chứ không phải não úng rồi!

Sáng nay, Tô Lâm cùng Ninh Dật đồng thời xuất hiện, nói rõ giữa bọn họ có vấn đề.

"Ông nội! Đây.." Ninh Dật có chút ngạc nhiện. Ngàn vạn lần không ngờ, Kỷ Noãn Noãn nhất thời đòi hủy hôn, Kỷ lão gia cũng dung túng!

Rõ ràng người sai là Kỷ Noãn Noãn! Bây giờ anh đến chịu ủy khuất để cầu toàn, lại bị ông cháu họ sỉ nhục như vậy!

Ninh Dật cố nuốt lửa giận trong lòng xuống, nhìn Kỷ Noãn Noãn, cô với Lệ Bắc Hàn lăn lộn một ngày một đêm trong khách sạn, nào có chút biểu hiện hối lỗi nào? Lẽ nào, cô từng nói yêu anh, đều là giả cả sao?

"Noãn Noãn, có phải em yêu Lệ Bắc Hàn rồi không? Lẽ nào tình cảm mà em đối với anh đều là giả cả sao?"

"Ninh Dật, anh yêu tôi không?" Kỷ Noãn Noãn không trả lời lại hỏi.

"Anh đương nhiên yêu em!"

"Phải không? Anh yêu tôi như thế nào, từ bây giờ trở đi hãy thể hiện cho tôi xem! Đợi đến lúc nào tôi thực sự cảm nhận được tình yêu của anh thì tôi sẽ suy nghĩ về mối quan hệ giữa chúng ta." Kỷ Noãn Noãn như một nữ vương thao túng được tất cả, mãn nguyện nhìn biểu tình biến hóa muôn hình phong phú của Ninh Dật.

Kiếp trước, Ninh Dật không phải cũng đã không ngừng bắt cô thể hiện sao?

Vậy nên cô mới đem cả Kỷ gia, hai tay dâng lên!

Bây giờ nghĩ lại, cô hận không thể băm vằm chính mình! Ngu xuẩn cực kỳ!

"Được! Anh sẽ để em cảm nhận được tình yêu anh dành cho em!" Ninh Dật rít một câu qua kẽ răng, âm thầm nắm chặt tay.

"Tôi rất mong chờ." Kỷ Noãn Noãn cười cười, xoay người đi về hướng Tô Lâm đứng ngẩn ở đó đã lâu.

Tô Lâm bị đánh nên có tâm lý bị ảnh hưởng, vừa nhìn thấy Kỷ Noãn Noãn đi về phía mình liền phòng bị lùi về sau một bước.

Kỷ Noãn Noãn càng có ý cười, đột nhiên nắm lấy tay Tô Lâm. Tô Lâm sợ đến nỗi run cả vai.

Ngón tay của Kỷ Noãn Noãn lướt qua mặt cô, khiến cô rùng mình.

Tim của một người, có thể đen tối đến mức độ nào nữa? Tô Lâm hiện nay vẫn chưa có quyền lực chưa có tiền của, giống như một con rắn độc con vừa thoát ra khỏi trứng, vẫn rất yếu đuối. Chỉ cần cho Tô Lâm một ít thời gian thôi, cô ta liền biến thành toàn thân đều là độc, một phát cắn là cô mất mạng ngay.

"Tô Lâm, chị thật sự không cố ý mang tôi đến căn phòng đó để hại tôi chứ?" Kỷ Noãn Noãn mở to đôi mắt xinh đẹp, nghi hoặc hỏi Tô Lâm.

Tô Lâm lập tức ngấn lệ gật đầu, "Noãn Noãn, em nhất định phải tin chị! Chị thật sự nghĩ rằng em và Ninh tổng đã đặt phòng trước rồi nên mới dìu em sang đó!"

"Xem ra, thật sự là tôi trách nhầm chị rồi, lúc nãy giận quá, đánh chị đau rồi phải không?" Kỷ Noãn Noãn giơ tay xoa xoa gương mặt của Tô Lâm.

Tô Lâm né một chút, liền nắm lấy tay của Kỷ Noãn Noãn, độ lượng lắc lắc đầu, "Noãn Noãn, chị không có trách em chút nào cả, xảy ra chuyện như vậy chị hiểu tâm trạng của em, chỉ cần em và Ninh tổng tốt đẹp, chị yên tâm rồi."

"Tôi và anh ta có thể tốt đẹp hay không, vẫn còn chưa biết." Kỷ Noãn Noãn cố ý nói.

Sắc mặt của Tô Lâm có chút gượng gạo. Trong lòng thì thầm mắng một câu: Không biết xấu hổ!

Kỷ Noãn Noãn vẫn giống như lúc trước, vài ba lời là tin ngay lời cô nói. Nhưng không biết vì sao, lúc Kỷ Noãn Noãn chạm vào lại làm cô sởn gai ốc!

"Ninh Dật, Tô Lâm nói chị ấy từ chức rồi." Kỷ Noãn Noãn xoay người nói với Ninh Dật.

"Anh không cần thư ký, có một trợ lý là được rồi, hay là để Tô Lâm đến công ty em làm việc." Ninh Dật lập tức đề nghị.

Lúc này, anh làm sao dám giữ lại Tô Lâm! Tuy là ngày nào cũng ở bên nhau thì vài khía cạnh nào đó cũng sẽ tiện lợi hơn. Bây giờ điều quan trọng hơn là phải ổn định Kỷ Noãn Noãn! Tô Lâm ở bên cạnh Kỷ Noãn Noãn cũng là giúp anh giám sát Kỷ Noãn Noãn.

Kỷ Noãn Noãn cười ngọt ngào. Cẩu nam nữ phải đi đôi với nhau! Cô làm sao lại chia cách hai người chứ? Để Tô Lâm bên cạnh mình, chẳng phải tự chuốc lấy một trái bom nổ chậm sao?

"Xem ra, là tôi hiểu nhầm hai người rồi, nếu đã là hiểu lầm thì sao phải từ chức chứ?"

"Noãn Noãn, chị.." Tô Lâm vội vàng nói nhưng bị Kỷ Noãn Noãn ngắt lời.

"Quyết định vậy đi, chị vẫn cứ làm việc ở công ty Ninh Dật! Tôi phải thay đồ chuẩn bị đi làm rồi, hai vị cứ từ từ đi, không tiễn."

Đối diện với lời đuổi khách như vậy, Ninh Dật với Tô Lâm cũng không còn mặt mũi nán lại thêm, chỉ đành rời đi.

Hai người một trước một sau cho đến hầm đỗ xe, Tô Lâm nhìn bóng lưng trước mặt mình, đột nhiên đi nhanh về phía trước, từ phía sau ôm lấy Ninh Dật!