Long Đồ Án

Quyển 2 - Chương 26: Nội bộ đấu đá




Triệu Phổ nhận lây cái vảy hình mai kia mà nhìn nhìn, lại đưa đến gần mũi ngửi ngửi, nhíu mày lắc đầu: “Không có mùi tanh.”

Công Tôn cũng tiến đến gần, hai người cùng nhìn chiếc vảy kia.

Có lẽ là vì quá mức chuyên chú, hai người cũng không có chú ý đến việc đầu đã kề sát cạnh nhau rồi.

Tiểu Tứ Tử bị đặt trên mặt đất, lúc này đứng giữa hai người, ngẩng mặt lên nghiêm túc nhìn, lại nhìn thấy đầu hai người đựa vào nhau rất gần…

Tiểu Tứ Tử vươn bàn tay nhỏ mũm mĩm lên sờ sờ cằm, đôi mắt to liên tục chớp chớp, hình như đang suy nghĩ cái gì đó.

Âu Dương Thiếu Chinh khoanh tay, ngồi xổm cạnh hồ nước mà ngắm, lắc đầu một cái: “Lực mạnh như vậy, là Kỳ Lân hay là Rồng chứ? Gia hỏa này được, hay là cứ mang năm trăm quân binh đến vớt thử xem đi?”

“Vương gia.” Lúc này Bao Chửng không có chút hứng thú nào với Kỳ Lân hay là Rồng hết, điều hắn quan tâm bây giờ chính là án mạng tại Thiên Sơn, vì thế liền giục Triệu Phổ: “Bằng không cứ lên núi trước đi?”

“À.” Triệu Phổ vừa ngẩng đầu lên, Công Tôn cũng hồi phục tinh thần lại mà ngẩng đầu…

Hai người lúc này mới phát hiện đã dựa vào nhau rất gần, cùng nhìn nhau một cái, Công Tôn liền lui ra một bước, híp mắt mà nhìn Triệu Phổ.

Triệu Phổ gãi gãi đầu, tâm nói Ngốc tử này sao vậy? Bị ong chích sao?

Mọi người cũng không có nháo loạn nữa, lên núi tìm bọn Triển Chiêu.

Ngay phía trên đầm Bích Thủy có một con đường nhỏ dẫn thắng đến Phái Thiên Sơn, Triệu Phổ liền bế Tiểu Tứ Tử lên, chạy về phía trước.

Công Tôn cũng chậm rãi chạy theo sau, lúc này hắn cảm thấy thật lạ – Sao Tiểu Tứ Tử lại có thể thân thiết với Triệu Phổ như vậy chứ?

Mà lúc này, bọn Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đã đi theo Lục Phong lên Phái Thiên Sơn ở sau núi rồi. Tiến vào từ cửa sau, đi thêm một chút đã nghe thấy tiếng binh khí va chạm, cũng có thể đoán được song phương hẳn là đánh đến đầu rơi máu chảy.

“Đao phong còn mang theo cả sát khí à.” Triển Chiêu cảm khái một câu: “Hai người này có thâm thù đại hận gì sao?”

Bạch Ngọc Đường hỏi Lục Phong: “Bình thường hai người này có thù oán?”

“Không có.” Lục Phong một mực lắc đầu: “Vương Lạc tuy có lỗ mãng một chút, rất thích cùng đồng môn luận võ, thế nhưng tính cách hắn rất ngay thẳng, cũng không có xấu. Mà Trình Chí lại tư văn nho nhã, không thích cãi nhau với người, cũng không hiểu hai người này vì sao lại đánh tới thế này nữa.”

Đi qua hậu viện, lại nhìn thấy ở cửa có không ít người vây quanh, bên trong thì đao quang kiếm ảnh.

“Chưởng môn.”

Có mấy đồ đệ tinh mắt, liếc cái đã nhìn thấy Lục Phong, đều kêu lên, lại vừa gọi vừa khuyên người đang đánh bên trong: “Sư huynh a, đừng đánh nữa, chưởng môn đến rồi.”

Thế nhưng, cái tên của Lục Phong hiển nhiên là chẳng có tác dụng gì với Thập đại cao thủ, người ta vẫn cứ tiếp tục đánh cho đến ta sống ngươi chết.

Bạch Ngọc Đường nhìn thoáng qua một chút, hai người công phu thực ra cũng không chênh lệch mấy, một người dùng đao, người kia dùng kiếm.

Triển Chiêu cũng cảm thấy buồn bực, liền hỏi Bạch Ngọc Đường: “Phái Thiên Sơn cũng dùng kiếm sao?”

Không chờ Bạch Ngọc Đường giải thích, Lục Phong liền nói: “Đúng vậy, võ học Phái Thiên Sơn bác đại tinh thông, nói là Thiên Tôn truyền thụ, thực chất đầu tiên là truyền thụ nội lực, sau đó mới là đao pháp. Ngoại trừ Bạch Ngọc Đường Tiểu sư thúc, tất cả mọi người đều bị đánh rớt ở vòng đầu tiên. Thế nhưng, tuy rằng nội lực chỉ học được lơ mơ, cũng đủ thuần hậu vô cùng, cho nên học những cái khác cũng nhanh. Cũng vì vậy mà đệ tử Phái Thiên Sơn hầu như đều là cao thủ.”

Triển Chiêu hiểu rõ mà gật đầu.

“Trình Chí, Vương Lạc, các ngươi còn không mau dừng tay?”

Lục Phong bắt đầu ra mặt, đáng tiếc là cũng chẳng có uy phong gì: “Phái Thiên Sơn nghiêm cấm nội đấu, hai ngươi điên rồi sao?”

Thế nhưng hai người cũng không có để ý đến, lúc hoán chiêu còn nói với Lục Phong một câu: “Bớt lo chuyện người khác, hôm nay có hắn không có ta.”

Triển Chiêu chớp chớp mắt – Thật ăn ý a!

Lục Phong xấu hổ gãi gãi đầu, đám tiểu đồ đệ phía sau cũng thực bất đắc dĩ, bên cạnh còn có mấy người trẻ tuổi đang khoanh tay, dáng vẻ như chuyện chẳng có gì liên quan đến mình mà quan sát, đầy mặt đều là tâm tư xem náo nhiệt, có lẽ cũng chính là những người nằm trong Thập đại cao thủ.

Triển Chiêu âm thầm lắc đầu, đây có chỗ nào giống sư huynh đệ đồng môn chứ? Đã là đồng môn hẳn là phải tình như thủ túc, thương yêu đùm bọc lẫn nhau như người trong một gia đình mới đúng, làm gì có chuyện thấy huynh đệ mình đánh nhau, đã không khuyên can thì chớ, lại còn đứng đó xem náo nhiệt, thật quá không trượng nghĩa chút nào.

Có lẽ nhận ra được thần sắc thất vọng của Triển Chiêu, Lục Phong cũng cảm thấy ngượng ngùng, Phái Thiên Sơn vốn là đứng đầu võ lâm, nay lại nội bộ đấu đá, chính mình làm Chưởng môn lại chẳng thể khiến người ta dừng lại, đúng là khiến người khác chê cười, có chút làm tổn hại uy danh của Thiên Tôn a…

Lục Phong theo bản năng mà nhìn nhìn Bạch Ngọc Đường.

Bạch Ngọc Đường không mang theo đao, Hắn vốn nghĩ chỉ ra ngoài một chút mà thôi, lại không nghĩ tới đụng phải đánh nhau. Thực ra ban đầu Hắn cứ nghĩ chắc không có việc gì, chỉ cần Lục Phong khuyên nhủ hẳn là sẽ dừng lại thôi. Lại không nghĩ đến hai người kia lại quay sang Lục Phong mà nói một câu vô lễ như vậy, khiến Hắn cũng cảm thấy có chút không thoải mái.

Từ trước đến nay Thiên Tôn đối với đệ tử Thiên Sơn cũng không có yêu cầu gì, chỉ có ba điểm. Thứ nhất, không cho phép ỷ mạnh hiếp yếu. Thứ hai, huynh đệ trong môn phải hòa thuận, cấm nội đấu. Thứ ba, phải tôn trọng Chưởng môn Lục Phong.

Cái lũ được gọi là cao thủ này, lại đem những lời Thiên Tôn căn dặn như gió thoảng bên tai như vậy.

Lúc này, ở bên ngoài, đám người Triệu Phổ cũng đã chạy đến.

Tiểu Tứ Tử ngồi trên cánh tay Triệu Phổ, tò mò mà nhìn mấy người trong viện đang giao đấu, sau đó bé ghé vào tai Triệu Phổ nói: “Cửu Cửu nha, trên người bọn họ đều có máu a.”

Triệu Phổ hơi nhướng mày, hai người này nội lực đều không tệ cho nên đao phong lướt qua khó tránh khỏi bị thương, lại nói, cũng chẳng biết phải gọi Phái Thiên Sơn là cái gì nữa, đồng môn huynh đệ cũng có thể đánh thành như vậy, chiếu theo quân pháp của hắn mà xử lý, cả hai tên đều phải đem chém để răn đe kẻ khác mới được.

Đúng lúc hắn còn đang bất mãn, Công Tôn ở bên cạnh lại không nóng không lạnh mà tới một câu: “Đây là môn phái giang hồ, ngươi cho là họ sẽ nghe lời như quân binh trong quân doanh của ngươi sao?”

Triệu Phổ sờ cằm, gật đầu: “Cũng đúng!”

Nói xong, hắn cũng ngẩn người, cùng Công Tôn liếc mắt nhìn nhau một cái, Triệu Phổ buồn bực – Tại sao Ngốc tử này lại biết ban nãy ta muốn làm gì?

Công Tôn tiếp tục quan chiến, hắn càng hiếu kỳ hơn chính là, Bạch Ngọc Đường sẽ xử lý tình huống này thế nào, thế nhưng, hắn cũng không có nghĩ nhiều.

Tiểu Tứ Tử nhìn Triệu Phổ lại nhìn Công Tôn, theo bản năng mà nheo lại ánh mắt, thần sắc có chút vi diệu.

Thấy có nhiều người lạ đến như vậy, những tiểu đồ đệ Phái Thiên Sơn cũng cảm thấy thật mất mặt, càng khuyên can nhiều hơn.

Vương Lạc thực không vui, rống lên một câu: “Cút hết cho lão tử, ai nhúng tay vào ta giết…”

Hắn còn chưa dứt lời, chỉ thấy một bạch ảnh chợt lóe lên.

Vương Lạc cùng Trình Chí đều ngây người, lúc phục hồi tinh thân lại rồi lại càng sửng sốt, nhìn lại lần nữa… Binh khí trên tay đều biến mất.

Trong nhất thời, hai ngươi đều ngây ngẩn, hai mặt nhìn nhau, hình như là hoàn toàn không thể tin được.

Mọi người ở đây đều ngây ngẩn cả người.

Tử Ảnh nhẹ nhạng đụng Giả Ảnh, liếc mắt một cái, ý là – Bạch Ngọc Đường này lợi hại thế sao? Vương gia không chừng cũng không đánh lại hắn đi?

Giả Ảnh cũng cảm thấy kỳ quái, chiêu này của Bạch Ngọc Đường thực sự cũng có chút dọa người. Theo lý mà nói, người của Phái Thiên Sơn cũng đều là những nhân vật đỉnh đỉnh đại danh, hai người vừa so chiêu kia, mọi người nhìn qua cũng biết không phải là phường vô dụng a! Bạch Ngọc Đường lại có thể làm thế nào mà thu hồi binh khí của hai người họ chứ…

Thế nhưng, Triển Chiêu cùng Triệu Phổ lại rất bình tĩnh…. Chiêu này của Bạch Ngọc Đường quả thực rất dọa người, thế nhưng thực tế, chẳng qua đây cũng là do khinh công quỷ dị của Hắn mà thôi. Bạch Ngọc Đường được sự chân truyền của Thiên Tôn, một chiêu Như Ảnh Tùy Hình này, tên như nghĩa, chính là khi thi triển khinh công, thân pháp chẳng khác nào cái bóng. Loại khinh công này cực kỳ khó học, thế nhưng dùng để dọa người lại vô cùng tốt, xem ra vị Tiểu sư thúc tổ này hôm nay muốn bộc lộ tài năng trước đám hậu bối lớn tuổi này rồi đây.

Quả nhiên, chỉ một chiêu này đã trấn áp được tinh thần của hai vị cao thủ kia.

Hai người bọn họ đều cùng nhau nhìn về phía Bạch Ngọc Đường, sau đó lại ngẩn người, rồi đều xoay mặt đi không nói gì.

Lục Phong cũng thở ra một hơi, Triển Chiêu bất đắc dĩ – Võ lâm giang hồ, quả nhiên nói chuyện bằng công phu.

Bạch Ngọc Đường đeo đao giao cho Lục Phong, ý bảo hắn xử lý.

Lục Phong tâm nói, quả nhiên vẫn là Tiểu sư thúc tốt nhất, hắn nhận đao rồi cẩn thận để bên cạnh, hỏi Vương Lạc cùng Trình Chí: “Hai ngươi có tranh chấp gì? Tại sao lại phải đồng môn tương tàn đến vậy?”

Vương Lạc lúc này cũng đã hồi phục tinh thần lại rồi, hung tợn mà trừng mắt nhìn Trình Chí một cái, cũng không thèm để ý đến Lục Phong, quay qua cầm đao của mình, xoay người bước đi.

“Ai!” Lục Phong gọi hắn lại: “Vương Lạc!”

Vương Lạc kia ngay cả bước chân cũng không dừng lại, căn bản là không thèm để ý đến lời của Lục Phong.

Triển Chiêu cùng Triệu Phổ đều phải nén giận – Thực kiêu ngạo, muốn đánh…

Vương Lạc còn chưa đi được mấy bước, đột nhiên lại nghe thấy Bạch Ngọc Đường ở phía sau mở miệng nói: “Ngươi đi sai hướng rồi!”

Vương Lạc hơi sửng sốt, quay đầu lại nhìn.

Bạch Ngọc Đường nhìn nhìn Vương Lạc, sau đó lại nhìn nhìn Trình Chí, chỉ tay về một phía: “Đường xuống núi ở bên này.” Nói xong liền phân phó mấy tiểu đồ đệ Phái Thiên Sơn đang há to miệng bên cạnh: “Chuẩn bị đồ cho bọn họ, từ nay Thập đại cao thủ Phái Thiên Sơn sửa thành Bát đại, hai người này trục xuất sư môn, vĩnh viễn không cho phép quay lại Thiên Sơn.”

Bạch Ngọc Đường nói một câu này, sắc mặt Vương Lạc cùng Trình Chí đều biến đổi.

Lục Phong cũng nhìn Bạch Ngọc Đường, hắn tương đối mềm lòng, cảm thấy trừng phạt thế này rất nghiêm khắc.

“Ngươi nói cái gì?” Vương Lạc trợn mắt mà nhìn Bạch Ngọc Đường.

Thanh âm Bạch Ngọc Đường vẫn lạnh lùng như cũ: “Thì ra ngươi không phải bị điếc sao? Hóa ra lại nghe được à? Vừa rồi Chưởng môn gọi ngươi tại sao ngươi lại không đáp lại?”

Trên mặt Vương Lạc xấu hổ.

Tính cách Trình Chí khác với Vương Lạc, hắn biết Bạch Ngọc Đường không có dễ nói chuyện như Lục Phong, Thiên Tôn lại có tiếng là vô cùng sủng Hắn, đừng nói là đuổi đi hai người, cho dù Bạch Ngọc Đường có muốn giải tán Phái Thiên Sơn, một lần hỏa thiêu Phái Thiên Sơn, Thiên Tôn chắc chắn cũng không nói một lời.

Trình Chí trắng mắt liếc Vương Lạc một cái, chủ yếu là do cái tên lỗ mãng này, thường ngày không nể mặt Lục Phong thì thôi đi, hôm nay lại còn giở trò trước mặt Bạch Ngọc Đường và nhiều người ngoài như vậy, lại không biết thu liễm một chút.

Mà lúc này, Triển Chiêu gật đầu một cái, cảm thấy nên như vậy, Triệu Phổ thì còn cảm thấy cái này thật quá tiện nghi cho hai tiểu tử kia, ít nhất phải đánh mỗi người một trăm quân côn.

Lúc này Vương Lạc cùng Trình Chí có chút hối hận, mà điều kỳ quái nhất chính là – Thập đại cao thủ ở nơi này cũng có mấy người, tuy rằng Bạch Ngọc Đường không có nhớ hết tên, thế nhưng có thể nhận ra được. Dưới trướng Vương Lạc cùng Trình Chí cũng có không ít môn đồ, lại ở Thiên Sơn lâu như vậy, hẳn là cũng phải có mấy bằng hữu đi? Thế nhưng, khi biết hai người bọn họ bị trục xuất sư môn như vậy, thế nhưng lại chẳng có một ai thay bọn họ cầu tình cả.

Triển Chiêu âm thầm mà ‘sách’ mấy tiếng, cũng không biết hai người này bình thường đối nhân quá thất bại hay là nên nói nhân tình Phái Thiên Sơn bình thường lạnh lẽo như vậy nữa…. Tại sao đồng môn với nhau lại lạnh lùng thế a, vậy học công phu tại một nơi thế này còn gì là nghĩa lý nữa?

“Sư thúc a, hay là…” Lục Phong thấy sắc mặt Trình Chí cùng Vương Lạc tái nhợt, thần sắc cũng có chút hối hận mà nhìn mình có ý xin hãy khoan dung, cho nên liền thay bọn họ cầu tình.

Chỉ là hắn còn chưa kịp mở miệng, Bạch Ngọc Đường đã xua tay với mọi người xung quanh: “Chuyện nhỏ, đều tan đi, người nào cần làm gì thì làm đó đi.” Nói xong rồi lại quay sang vỗ vỗ Lục Phong, ý bảo Bao Đại Nhân cùng Bàng Thái Sư vẫn còn ở phía sau đợi đã lâu rồi, nói: “Làm chính sự đã.”

Lục Phong xấu hổ.

Triển Chiêu cùng Triệu Phổ đều liếc mắt nhìn nhau một cái. Ai nha! Bạch Ngọc Đường thâm tàng bất lộ a, chuyện hai vị cao thủ bị đuổi ra khỏi sư môn thế này mà Hắn còn nói chỉ là chuyện nhỏ thôi sao.

Lục Phong cũng biết tính tình Tiểu sư thúc này của hắn cực kỳ giống hệt Thiên Tôn, bây giờ mà cầu tình hẳn là không có tác dụng …

Quay đầu lại nhìn Trình Chí cùng Vương Lạc, Lục Phong đánh mắt ra hiệu một cái, ý là – Đứng đó làm gì, nhanh xin tha thứ đi.

Vương Lạc cùng Trình Chí liếc mắt nhìn nhau một cái, đều có chút xấu hổ, xin tha thứ như thế nào? Mấy vị cao thủ Phái Thiên Sơn đã lâu không có người quản, đối với vị Chưởng môn là Lục Phong này bọn họ đã không thèm để mắt đến, từ lâu đã trèo lên đầu hắn rồi, bọn họ đã sớm không còn nhớ tư vị cúi đầu từ lâu rồi.

Cuối cùng, đến khi mắt thấy bọn Bạch Ngọc Đường sắp rời khỏi sân rồi, đột nhiên lại nghe thấy “xoảng” một tiếng.

Mọi người quay đầu lại, chỉ thấy Vương Lạc ném đao, quỳ rạp xuống đất: “Xin Sư thúc tổ thu hồi mệnh lệnh đã ban ra, Vương Lạc nguyện ý nhận sai!”

Triệu Phổ sờ cằm – Thì ra cũng chỉ là mãng tử thô nhân a, còn tưởng đồ đệ Phái Thiên Sơn đều cùng dạng với Bạch Ngọc Đường chứ, hóa ra cũng có kẻ thiếu tâm nhãn nữa.

Công Tôn liếc hắn một cái – Người luyện võ đa số đều là thô nhân.

Triệu Phổ mở to hai mắt – Cái này ngươi cũng biết?!

Tiểu Tứ Tử ngẩng mặt quan sát hai người – Oa! Mắt qua mày lại!

Trình Chí do dự một chút, cũng quỳ xuống nhận lỗi: “Xin Sư thúc tổ tùy ý xử phạt, thế nhưng, đừng trục xuất chúng ta khỏi sư môn.”

Bạch Ngọc Đường lúc này cũng hành động chẳng khác Vương Lạc ban nãy là bao, làm như hoàn toàn không hề nghe thấy, tiếp tục dẫn người đi ra ngoài.

Triển Chiêu hơi mỉm cười, cảm thấy rất kỳ quái tại sao năm đó Thiên Tôn lại không để cho Bạch Ngọc Đường làm Chưởng môn. Lúc Hắn không cười trông đặc biệt nghiêm túc, cũng rất có khi phái Chưởng môn, tuy cũng hơi trẻ một chút.

Vẫn là câu nói cũ, tuy Bạch Ngọc Đường không nhớ rõ Thập đại cao thủ này, thế nhưng Thập đại cao thủ này đều nhớ rõ Hắn! Tính tình vị Tiểu sư thúc tổ này căn bản giống hệt Thiên Tôn, lời đã nói ra không bao giờ đổi lại, là thiên chi kiêu tử càng không thèm để ý đến cảm thụ của người khác, cầu tình chỉ e là vô dụng mà thôi. Thế nhưng, nếu như thực sự bị trục xuất sư môn, sau này bọn họ phải làm sao đây?

Tính cách Vương Lạc tương đối nóng này, nói chuyện cũng rất trực tiếp: “Ta không tôn trọng Chưởng môn, tự mình dùng binh khí đánh nhau là ta sai, cam nguyện chịu phạt, thế nhưng ta muốn giết Trình Chí là có lý do, chỉ cần không đuổi ta ra khỏi Thiên Sơn, từ nay về sau, cho dù có bắt ta giống như con chó bị kẹp đuôi mà nuôi cũng được, như vậy vừa lòng Sư thúc tổ đi?!”

Mọi người đều nhìn nhau.

Triệu Phổ có chút không hiểu – Đám bang nhân này, vì sao cứ phải sống chết lưu lại Phái Thiên Sơn chứ? Thiên Tôn đối với bọn họ cũng không được tính là đặc biệt quan tâm, cũng không nhận bọn họ là đồ đệ, chỉ nói là môn hạ, chưởng môn Phái Thiên Sơn Lục Phong cũng không có năng lực gì nhiều, dựa vào công phu của bọn họ, xuống núi rồi cũng có thể sáng lập môn phái cũng không tệ đi? Đâu cần miễn cưỡng như vậy?

Chỉ có Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường trong lòng hiểu rõ, chỉ có người từng thấy qua công phu chân chính của Thiên Tôn, mới có thể biết cái gì gọi là thánh giả vô địch võ lâm, chỉ có người được người có cấp bậc như Thiên Tôn chỉ điểm qua đôi chút, mới có thể hiểu được cái gì gọi là tiến bộ cực nhanh! Không có bất kỳ một người luyện võ nào lại tình nguyện bỏ đi ánh hào quang là Thiên Tôn hết.

Mặt khác, đối với người giang hồ mà nói, kiêng kỵ nhất chính là bị trục xuất sư môn, bởi vì bị trục xuất sư môn cũng không nằm ngoài mấy cái lý do – Phản bộ sư môn, vi phạm môn lệnh, tàn sát đồng môn…

Một khi bị dính dáng đến mấy tội danh như vậy, từ đây đừng mong hành tẩu giang hồ, tiền đồ cũng hủy hết.

Bạch Ngọc Đường quay đầu lại nhìn hai người, hình như còn cảm thấy rất kỳ quái, hỏi một câu: “Ngươi làm chó làm gì? Ta cũng đâu có thích chó.”

Mọi người đều sửng sốt…. Sau đó lập tức á khẩu mà nhìn Bạch Ngọc Đường, chỉ thấy Hắn lại còn có vẻ rất hợp tình hợp lý mà nói: “Từ nhỏ đến lớn, ta đều chỉ thích mèo.”

Vương Lạc nhụt chí, quả nhiên là bách độc bất xâm, giọng điệu nói chuyện cũng giống hệt Thiên Tôn.

So với Vương Lạc, Trình Chí có vẻ thông minh hơn nhiều, cầu xin Lục Phong: “Chưởng môn sư huynh, chúng ta biết sai rồi.”

Lục Phong mềm lòng, liền phất tay với hai người: “Trước tiên… các ngươi cứ về phòng tự kiểm điểm đi, lát nữa ta sẽ cho người gọi các ngươi tới, nói rõ cho ta biết chuyện gì xảy ra, còn nữa, không cho phép lại đánh nhau.”

Vương Lạc cùng Trình Chí nghe xong, lại nhìn Bạch Ngọc Đường, thấy Hắn không tỏ vẻ gì, hình như cũng không muốn can dự đến quyết định của Lục Phong liền biết, được cứu rồi, vì vậy nhanh chóng tạ ơn rồi chạy về phòng mình.

Bạch Ngọc Đường cũng không có nói gì, Phái Thiên Sơn là của Lục Phong, cứ để hắn quản đi, muốn giết gà dọa khỉ hay răn đe cảnh cáo cái gì đó, cũng để cho Lục Phong tự mình giải quyết đi.

Lục Phong thấy Bạch Ngọc Đường đồng ý, liền nhanh chóng dẫn mọi người tới phòng chứa thi thể, đi xem thi thể Nhạc Thành Tây và Yến Lâm cùng Từ Phi.

Lúc đi xuống chân núi, Bạch Ngọc Đường thấy Triển Chiêu ôm Tiểu Tứ Tử đang thủ thỉ cái gì đó, chỉ thấy Triển Chiêu mở to hai mắt, vẻ mặt rất ngạc nhiên.

Bạch Ngọc Đường đi nhanh lên mấy bước, chợt nghe thấy Tiểu Tứ Tử nói với Triển Chiêu chuyện Triệu Phổ bắt Kỳ Lân vĩ đại vừa rồi.

“Thật sự có Kỳ Lân sao?” Bạch Ngọc Đường cũng không quá tin tưởng: “Từ trước đến giờ ta chưa từng thấy qua.”

“Chỉ còn một cái vảy.” Tiểu Tứ Tử móc từ trong hà bao nhỏ xíu của mình ra một cái vảy cứng, đưa cho Bạch Ngọc Đường. Đây chính là cái vảy mà ban nãy Công Tôn nhét vào trong hà bao của bé, bảo bé giữ cẩn thận, mặc kệ đây là vảy rồng hay vảy kỳ lân, cứ giữ lại trước đã.

Bạch Ngọc Đường nhận cái vảy kia, nhìn một lát rồi nhíu mày.

“Làm sao vậy?” Triển Chiêu cũng tiến lại nhìn xem, thế nhưng cảm giác như cái vảy này là một mặt gương vậy… Làm gì có vảy nào lại cứng vậy chứ?

Tới gần phòng chứa thi thể, Công Tôn cùng Bao Chửng vào xem thi thể, Bạch Ngọc Đường cảm thấy không có hứng thú, nhìn thoáng qua lại thấy Triển Chiêu cũng đi ra.

Lúc này, mấy đồ đệ Phái Thiên Sơn đang khiêng một cái lưới đánh cá thật lớn đã bị thủng một lỗ đến, nhìn thấy Bạch Ngọc Đường liền hỏi: “Thái sư thúc tổ, lưới đánh cá này hỏng rồi, bỏ đi chứ?”

Triển Chiêu chỉ chỉ mặt đất: “Đặt xuống đây xem.”

Tiểu đồ đệ đặt lưới xuống mặt đất.

Triển Chiêu cầm cái lưới mở ra nhìn xem, cuối cùng cũng tìm được chỗ rách, kinh ngạc: “Chỗ rách thật lớn!”

Bạch Ngọc Đường sau khi nhìn thoáng qua liền khẽ nhíu mày lại, lại cầm cái vẩy kia lên nhìn.

Hai người đó như đột nhiên phát hiện ra cái gì đó, liền ngồi xổm xuống mặt đất cầm một đoạn dây thừng to bằng đầu ngón tay bị đứt để xem, cuối cùng lại ngẩng đầu nhìn nhau một cái…

Triển Chiêu hơi mỉm cười, lấy chiếc vảy kia nói: “Ta biết đây là cái gì.”

Bạch Ngọc Đường gật gật đầu: “Ta cũng vậy.”

Tiểu Tứ Tử ngẩng mặt lên nhìn thấy hai người lại bắt đầu thần bí, cũng cảm thấy tò mò, chính lúc đó bé lại đột nhiên cảm thấy hình như có một nhúm lông mao mềm mại đang cọ cọ vào chân mình, bé cúi đầu xuống vừa nhìn, Tiểu Tứ Tử lập tức nở nụ cười.

Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu đang tâm bất chiếu tuyên mà cùng nhau xem lại thật kỹ chiếc vẩy kia thì lại đột nhiên nghe thấy một tiếng “mieo” vang lên.

Bạch Ngọc Đường theo bản năng mà nhìn Triển Chiêu, Triển Chiêu thì lại cúi đầu, chỉ thấy Tiểu Tứ Tử đang ôm một con mèo đen có bộ móng chân trắng muốt nhỏ nhắn, giơ lên trước mặt hai người: “Xem nha!”

Chú mèo con kia cùng hai người nhìn nhau một lát, lại thấy Bạch Ngọc Đường đột nhiên đưa tay, cầm cái lấy núm da sau cổ của nó mà nhấc lên.

Tiểu miêu kia bị kéo đến tê rần, vừa kêu vài tiếng “mieo mieo” vừa giãy dụa, muốn thoát ra, lại có chút bất mãn mà trừng mắt “lườm” Bạch Ngọc Đường.

Bạch Ngọc Đường nhướng mày, tay lại nhẹ nhàng túm lấy râu mèo, quả nhiên tiểu miêu kia lại bắt đầu nháo loạn lên.

Triển Chiêu liền đoạt lại chú mèo kia, khó hiểu mà nhìn Bạch Ngọc Đường: “Không phải ngươi thích mèo sao?”

Bạch Ngọc Đường gật gật đầu: “Ta thích chứ.” Nói xong lại đưa tay nhéo nhéo đệm thịt ở chân mèo, thuận tiện còn kéo cái đuôi nó một cái.

Hắc miêu kia gấp đến độ giương móng vuốt ra chụp tay Hắn, có điều Bạch Ngọc Đường nhanh tay tránh thoát, rõ ràng là rất có kinh nghiệm.

“Ngươi xác định ngươi thích sao?” Triển Chiêu đem tiểu miêu trả lại cho Tiểu Tứ Tử, bảo bé nhanh chóng giấu đi.

Bạch Ngọc Đường cười nhàn nhạt: “Ta thích nhất là mèo, đặc biệt là cảm giác “bắt nạt” mèo.”

Triển Chiêu cả kinh – Vừa rồi, chỉ trong nháy mắt, ánh mắt Bạch Ngọc Đường đột nhiên sáng quắc lên, cũng không biết là Hắn nói chơi hay nói thật, dù sao thì Triển Chiêu cũng cảm thấy được có một trận gió lạnh “vèo” qua sau gáy.