Long Hổ Phong Vân

Chương 9: Tai họa và mỹ nhân




Càng nghĩ, Tiểu Phi càng thêm hãi hùng, đảo mắt nhìn quanh bốn phía, không một dấu vết gì khác lạ, chứng tỏ đối phương không những cao diệu về võ công mà hành động cũng thật là khéo léo kỹ càng. Khó tìm ra được người thứ hai như thế!

Nhìn chiếc xác còng queo của Thiên Ưng Tử, Tiểu Phi chép miệng ủ rũ :

- Tuy chẳng phải tôi giết đạo trưởng, nhưng đạo trưởng vì tôi mà bị giết. Giá như kẻ đó không biết là tôi muốn tìm đạo trưởng thì vị tất y đã giết đạo trưởng làm chi? Tiếc rằng, lúc còn sống đạo trưởng đã nắm cái chìa khóa bí mật đó, nhưng chính đạo trưởng lại không hay biết!

Cho đến bây giờ, chàng chỉ phăng ra được một manh mối duy nhất, đó là sự trùng hợp của Tả Hựu Tranh, Tây Môn Thiên, Lãnh Tựu Tử và Trác Mộc Hợp.

Nhất định là họ sau khi tiếp được phong thư nọ liền vội vã ra đi. và tất nhiên, bốn phong thư nọ cùng do một người phát ra, đó cũng là đầu mối mà Tiểu Phi cần phăng ra.

Muốn vạch được điều bí mật ấy, Tiểu Phi cần phải biết rõ :

- Kẻ đưa thư là ai?

- Trên thư đã viết những gì?

* * * * *

Những tảng đá lót đường, bóng nhẵn vì vết chân người mài giũa, dưới ánh trăng giữa trưa, óng ánh đến chói mắt.

Tiểu Phi lững thững trên đường đi, môi tuy vẫn giữ nụ cười, nhưng thật ra lòng chàng hết sức chán nản!

Tả Hựu Tranh, Tây Môn Thiên, Linh Tựu Tử, ba kẻ tiếp được phong thư kỳ bí, cũng là ba nhân chứng quan trọng đều trước sau mất tích.

Luôn những kẻ liên hệ mật thiết nhất của họ có thể biết được ít nhiều hành tung bí mật của họ như Tống Cang, Dương Tùng, Thiên Ưng Tử cũng bị giết chết để chết để diệt khẩu. Chỉ còn lại duy nhất là nơi Trác Mộc Hợp, may ra có thể dò phăng được chút ít mối manh.

Nhưng, trước khi đi, biết đâu rằng Trác Mộc Hợp có thể để phong thư lại nhà? Mà dù cho có để lại nhà, nhưng làm sao biết là giao cho ai?

Hay dù cho Tiểu Phi có biết tên được giữ phong thư nhưng giữa vùng sa mạc mênh mông Đại Qua Bích đó, một vùng biển cát muôn dặm bao la hầu như không bờ bến đó, làm sao biết được tông tích của hắn ở đâu mà tìm?

Chàng thở dài sườn sượt, đủng đỉnh bước vào một ngôi tửu lầu tìm hơi rượu giải khuây!

Bất kỳ một gã đàn ông nào sau khi bao tử được dồn đầy những thức ăn ngon, tâm tính sẽ nhờ đó mà thanh thản phần nào.

Vài thức nhắm thật ngon, đôi ba chung rượu ấm lòng, dưới mắt họ, thế giới này sẽ trở nên rực rỡ hơn nhiều, dù là một cây khô bên vệ đường, họ cũng cứ cho là còn nhiều sinh khí!

Tiểu Phi đưa mắt qua khung cửa sổ, hứng thú nhìn kẻ qua người lại tấp nập bên dưới đường...

Chàng bất chợt nhìn thấy có mấy tên đại hán dẫn ngựa theo hộ tống một thiếu phụ áo tím, từ bên kia vệ đường băng qua!

Tất nhiên, đám đại hán đó không làm sao gợi được sự hứng thú cho Tiểu Phi, nhưng chính thiếu phụ áo tím nọ đã làm cho ánh mắt chàng vụt sáng rực lên, vì nàng chính là Trần San Cô!

Khuôn mặt trái xoan nàng hiện thời nặng chình chịch, đôi mày lá liễu nhíu chặt lại như sẵn sàng gây sự với bất cứ kẻ nào.

Và đám đại hán nọ thật là đáng tội, cúi đầu cắm cổ lầm lũi đi...

Thiên Tinh bang dù sao cũng là một bang lẫy lừng nơi miền Nam đất Hoán, thế mà giờ đây bị tống cổ ra khỏi thành Tế Nam, quả là một chuyện vô cùng nhục nhã.

Đến đầu đường, nơi chỗ gốc cây khô, nhóm người đó hình như thương lượng nhau một lúc, nên đám đại hán liền lên ngựa ra hướng Đông cửa thành. Trần San Cô trở lại một mình đi về hướng Tây.

Một ý nghĩ chợt nhớm lên trong đầu, Tiểu Phi ném một đĩnh bạc lên bàn trả tiền rượu, hấp tấp đuổi theo sau.

Quẹo quanh qua đầu đường, Tiểu Phi đã có thể nhìn thấy chiếc bóng thon thon màu tím đi ở phía trước.

Vóc nàng tuy có hơi mập, nhưng chiếc eo vẫn rất thon, mỗi bước đi cái eo thon ấy núng nính thật đặc biệt khiến đàn ông phải chong mắt nhìn theo thèm thuồng...

Tiểu Phi đi xa xa ở phía sau, tha hồ ngắm nghía thật no mắt. Dáng đi của những người đẹp, bao giờ cũng đem lại cho chàng một sự thích thú thưởng thức không biết chán!

Tất nhiên, Trần San Cô không hề lưu ý đến chàng, mà cho dù có nhìn thấy, nàng cũng không sao nhận ra. Vì bây giờ, Tiểu Phi không còn là bộ mặt của Trương Khiếu Lâm nữa.

Thỉnh thoảng, nàng dừng bước lại hỏi thăm những người hai bên hàng phố, hình như nàng đang dò la một chuyện gì.

Đường đi mỗi lúc một thêm hẹp lại dơ, đúng là một xó hẽm tồi tàn của thành phố Tiểu Phi đi theo phía sau chẳng khỏi lạ lùng, không hiểu nàng định tìm ai?

Một người như Trần San Cô mà đi vào những chốn này tất không tránh khỏi gợi sự tò mò của người quanh xóm...

Vài tên vô lại đã tay chỉ chỏ luận bàn, có những tên mất dạy hơn nguýt mắt nhăn mày chọc ghẹo...

Trần San Cô vẫn như tuồng chẳng biết, cứ thản nhiên cất bước ai nhìn nàng, nàng lỏ đôi mắt to trừng lại, còn chốc chốc dừng lại hỏi thăm đường.

Người mà nàng tìm đến, hình như ngụ ở đây rất lâu, cho nên những kẻ chỉ đường cho nàng luôn luôn trỏ tay về hướng một triền núi nhỏ.

Nơi triền núi đó cũng có hai dãy nhà thâm thấp toàn kiến trúc vật liệu bằng cây, ngã nghiêng xiêu vẹo, hiển nhiên là khu bần dân của thành Tế Nam.

Tiểu Phi càng thêm lạ lùng :

- Nơi đây lại có kẻ mà nàng cần tìm à?

Trần San Cô tiến lên triền núi, hỏi thăm nagy một mụ đàn bà mập ú đang núc ních đi xuống.

Bây giờ thì Tiểu Phi đã có thể lắng nghe văng vẳng tiếng của nàng :

- Tôn Học Bổ phải ở bên trên đó chăng, cái lão Tôn tú tài chuyên vẻ vời ấy mà?

Mụ đàn bà mập lắc đầu tỏ ý không biết. Đứa con mụ vụt nói :

- Má à! Tôn tú tài mà bà này hỏi chính là Tôn lão đầu ấy!

Mụ đàn bà mập bật cười :

- À, bà định tìm Tôn lão đầu hả? Lão ở căn nhà thứ bảy cửa bên trên, trước cửa nhà có tấm sao vẽ hình “bát quái” đó, dễ tìm lắm!

* * * * *

Một câu hỏi xoáy nhanh trong đầu Tiểu Phi.

Tôn lão đầu là nhân vật thế nào, tại sao Trần San Cô lại đi tìm cho được lão? Nơi khu bần dân của thành Tế Nam này, phải chăng là nơi hang rồng ổ cọp của một tổ chức ghê gớm nào?

Tiểu Phi đã nhanh hơn một bước tiến đến căn nhà thứ bảy nọ.

Theo khung cửa sổ xiêu vẹo nhìn vào, qua ánh sáng tù mù bên trong nhà, chàng nhận ra cạnh chiếc bàn mọt gặm lỗ chỗ, một cụ già tóc râu trắng xóa đang ngồi.

Thần sắc cụ già thật trầm mặc thật lạnh lùng, hình như tất cả hứng thú trên đời hoàn toàn mất hẳn trong nếp sống, và hiện giờ, lão ngồi nơi đây để đợi chờ cái chết tiến dần đến mà thôi!

Một cụ già gần đất xa trời như thế, không lẽ có đặc điểm gì khiến Trần San Cô đến độ hứng khởi phải lặn lội đến tìm?

Tiểu Phi quả không làm sao nghĩ ra nổi!

Đang lúc phân vân, Trần San Cô đã đẩy phên cửa bước vào. Đôi mắt nhìn quanh bốn phía một thoáng, nàng nhíu mày hỏi :

- Tôn giá là Tôn Học Bổ, tôn tú tài?

Cụ già vẫn trơ trơ nét mặt :

- Phải, lão chính là Tôn Học Bổ, mỗi quẻ hai phân bạc, đoán vận mạng một tiền đúng!

Trần San Cô càng nhíu đôi mày :

- Tôi chỉ muốn tìm vị họa sư Tôn tú tài, chứ không phải đến xem quẻ!

Tôn Học Bổ dửng dưng :

- Lão chính là họa sư Tôn tú tài đây, chẳng qua hai mươi năm trước đây đã đổi nghề, nếu cô nương muốn họa tượng, tiếc rằng đã đến trễ hai mươi năm!

Cho đến bây giờ đôi mày như mực kẻ của Trần San Cô mới trở về vị trí cũ :

- Ông đổi nghề hay chưa, chuyện đó đối với tôi không có gì quan hệ, chỉ cần ông là người hai mươi năm trước đây, đúng là Tôn Học Bổ chuyên họa tượng cho người, người mà tôi tìm đúng là ông là được rồi!

Vừa nói, nàng vừa lôi trong ống tay áo ra một bức họa được cuộn tròn và trải banh ra trên mặt bàn, ánh mắt nhìn xoáy vào khuôn mặt Tôn Học Bổ :

- Tôi muốn hỏi, bức tượng này phải chăng do ông vẽ? Người trong bức tượng là ai?

Tiểu Phi rất muốn được nhìn xem bức họa, nhưng khốn nổi ánh sáng trong nhà quá tối, lại thêm bóng của Trần San Cô áng mất bức họa, không làm sao xem được.

Chàng có thể nhìn thấy khuôn mặt của Tôn Học Bổ vẫn một vẻ dửng dưng bất chấp, trơ trơ không một biến đổi cũng không một nét tình cảm, y như một con người chỉ còn lại cái thể xác ở đó, còn linh hồn đã mất đi từ lúc nào.

Ánh mắt không hề rơi lên bức họa mà tựa như hai lỗ trống không nhìn thẳng về phía trước, và vẫn một giọng trống không đơn điệu đó, lão nói từng tiếng một :

- Ta không rõ bức họa do ai vẽ, cũng chẳng biết người trên bức họa là ai?

Trần San Cô túm lấy tà áo lão, giọng giận dữ :

- Tại sao chẳng biết, trên bức họa rõ ràng đề tên của ông?

Tôn Học Bổ lạnh lùng :

- Buông tay ra, không lẽ cô nương cũng như già này, nên không nhìn rõ lão là một kẻ mù?

Như vừa bị ai tát phải một tát, Trần San Cô lập tức buông xuôi bàn tay, kêu lên thất thanh :

- Ông... ông không nhìn thấy gì hết?

Tôn Học Bổ nhếch mép :

- Nếu như đôi mắt lão còn nhìn thấy sự đời, thì dễ chi lão lại chịu buông bút vẽ chứ? Hội họa tức là sinh mạng của lão, bây giờ sinh mạng đã buông mất, ngồi nơi đây, lão chỉ còn là một xác chết biết cử động mà thôi!

Trần San Cô xuất thần, đứng lặng một lúc chậm rãi cuốn lại bức họa, nhưng vừa cuộn được phân nữa, nàng vụt dừng tay lại, ánh mắt lóe lên hy vọng :

- Tuy không còn nhìn thấy trên bức họa, nhưng ít ra cũng nhớ được cái tác phẩm do ngòi bút mình tạo nên! Người trên bức họa là một trang giai nhân tuyệt sắc, chắc ông không thể quên được tên của những kẻ mà mình đã ghi bằng từng nét chấm phá truyền thần?

Tôn Học Bổ vẫn nhìn đăm đăm vào khoảng trống đáp khác đi câu hỏi :

- Bây giờ, tuy lão là một tên mù nghèo khổ, nhưng trước đây hai mươi năm...Tôn Học Bổ này cũng là một nhân vật tăm tiếng như ai...

Khuôn mặt vốn trơ trơ của lão vụt nhuộm lên một ánh nét kiêu kỳ và... chính ánh nét kiêu kỳ đó như một nhiệm màu làm cho toàn con người lão sống dậy, lão phấn khởi nói tiếp một hơi :

- Hai mươi năm trước, thiên hạ tôn sùng ta như danh họa Tào Bất Hưng, như Ngô Đạo Tử... khắp thiên hạ, không một nàng khuê tú danh môn nào mà chẳng mơ cầu được ta vẽ tượng cho nàng, thì những bức tượng mỹ nhân ta đã vẽ quả rất là nhiều!

Trần San Cô dằn giọng :

- Nhưng ở đây lại khác... ông có thể tin tưởng lời của ta, bất luận ông đã họa bao nhiêu là tượng mỹ nhân, nhưng đối với nàng, ông không thể quên được, mà cho dù bất cứ người nào, một khi đã gặp nàng rồi, cũng nhất định không sao quên được!

Tôn Học Bổ thừ đi một lúc, vụt hỏi :

- Cái bức họa mà cô nương nói, phải chăng rộng hai thước dài ba thước, người trên bức họa phải chăng mặc áo xanh, viền màu lam, nằm dưới chân nàng là con mèo mun lông đen...

Giọng nói của Tôn Học Bổ đột nhiên rung lên không ai hiểu vì một lẽ gì!

Trần San Cô trái lại mừng rỡ reo lên :

- Phải, chính là bức họa đó, tôi tin chắc là thế nào ông cũng nhớ đuợc, vậy nàng là ai?

Toàn thân Tôn Học Bổ càng lúc càng run lên lẩy bẩy, khuôn mặt vôn trơ trơ vô cảm giác, bây giờ lộ đầy vẻ kinh hoàng, giọng nói của lão cũng bắt đầu lạc hẳn :

- Thì ra cô nương định hỏi chính là nàng ấy... thì ra cô nương định hỏi chính là nàng ấy... lão... lão không nhớ được nàng là ai, lão hoàn toàn không biết nàng... không hề gặp qua nàng!

Hai bàn tay lão bấu cứng lấy thành bàn, chiếc bàn theo đó lộp cộp khua lên...

Lão chới với đứng phắt dậy và chới với tuôn ra cửa chạy đi...

Trần San Cô lôi ngay lão trở lại, ấn lão ngôi trở xuống ghế, quát lớn :

- Ông có gặp nàng, nhớ rõ tên nàng có phải thế không? Đừng chối vô ích!

Tôn Học Bổ càng rung lên dữ dội :

- Lão van cô nương, cô nương làm ơn tha cho lão, lão chỉ là một tên mù khốn khó đui mù, sống chui rút nơi đây để đợi chuỗi ngày tàn cô nương còn nỡ bức bách lão làm chi?

Trần San Cô rút soạt thanh đao găm cài bên hông ra, dí sát vào yết hầu lão, gằn gằn từng tiếng :

- Ông không chịu nói thật tôi sẽ giết chết ông!

Tôn Học Bổ rung lên một lúc, cuối cùng nói lên y như hét :

- Được rồi, lão nói, nàng... nàng không phải là người mà là một ma nữ!

* * * * *

Rình xem đến đây, Tiểu Phi càng háo hức lạ lùng...

Người trên bức họa là ai? Có liên quan gì đến Trần San Cô?

Từ phương xa đến đây là để dò la tin tức Tả Hựu Tranh vị đại sư huynh của nàng, tại sao nàng không nề khổ nhọc, lặn lội đến đây tìm lão già đui mù này để tra gạn lai lịch người con gái trên bức họa?

Phải chăng người con gái ấy có nhiều dính líu bí mật với sự mất tích của Tả Hựu Tranh?

Và cái lão họa sĩ kia dù hai mươi năm trôi qua, vẫn không dám nói lai lịch của cô gái đó ra, tại sao lão lại sợ nàng đến dường ấy? Không lẽ nàng đúng là một ma nữ như lão vừa mới thốt?

Bên trong nhà, Trần San Cô nhếch môi cười lạnh :

- Ma nữ à? Một người con gái diện mạo đẹp thế này mà gọi là ma nữ được sao?

Tôn Học Bổ giọng vừa sợ hãi vừa pha lẫn niềm phẫn hận :

- Phải, nàng đúng là một trang giai nhân tuyệt sắc trong đời họa sư của lão, từng ngắm nghía qua không biết bao nhiêu là gái đẹp, nhưng chưa thấy người nào đẹp như nàng, cái đẹp của nàng có thể khiến người phát điên lên được, có thể khiến người dám hy sinh tất cả mọi thứ, luôn cả sinh mạng mình mà không hề tiếc, dù chỉ để đổi lại một nụ cười của nàng!

Một dĩ vãng chợt khởi lên trong tâm khảm, hình ảnh của Lâm Tiên Nhi ngày nào như hiện rõ lên trước mặt mình, Tiểu Phi nhẹ cắn môi thở dài :

- Phải lắm! Một con người quá đẹp rất đáng sợ, đáng sợ hơn cả rắn rít hùm beo!

Tôn Học Bổ lại nói tiếp :

- Khi lão gặp được nàng, lão điên đảo ngay vì sắc đẹp kinh hồn ấy. Lúc đó, lão không xấu xí già nua như bây giờ, mà có thể nói là một trang mỹ nam tử ít có trên đời, đã từng được bao nhiêu giai nhân ước mơ và sẵn sàng dâng hiến, nhưng lão đều không buồn ngó ngàng đến. Nhưng với nàng... trước mặt nàng, lão hoàn toàn biến thành tên nô lệ của nàng, tự hận mình không thể mang ra tất cả những gì mình có, để hiến dâng dưới chân nàng!

Trần San Cô nhíu mày :

- Trên đời lại có cô gái đẹp đến bực ấy sao?

Tôn Học Bổ thở dài đáp :

- Người chưa gặp qua nàng, tất không làm sao tin được. Như họa mà cô nương mang đến kia, tuy lão rất tự tin là vẽ không đến đỗi kém lắm, nhưng... nhưng làm sao lột được hết cái phong tư làm say đắm lòng người ấy... Thú thật, lão chưa vẽ được hết cái đẹp của nàng trong muôn một...

Trần San Cô vụt hỏi :

- Nàng tìm đến ông để họa tượng phải không?

Tôn Học Bổ đáp :

- Phải! Nàng vừa gặp lão là đòi lão phải họa cho nàng bốn bức tượng, lão đã phí mất ba tháng trời, vận dụng tất cả tinh thần tài bà của mình mới hoàn thành nổi!

Khóe môi lão hình như ẩn chứa một nụ cười, lão nói tiếp :

- Luôn ba tháng trời ấy, ngày ngày lão đối diện với nàng. Ba tháng đó, quả là một khoảng thời gian sung sướng nhất trong đời của lão, nhưng ba tháng trôi qua, nàng... nàng...

Nụ cười nơi khóe mép vụt tắt mất, trả về cho khuôn mặt lão là một sự hãi hùng tuyệt độ thân hình lại lẩy bẩy phát rung...

Trầm San Cô không sao dằn được :

- Sau ba tháng thì thế nào?

- Ba... ba tháng sau, ngay cái đêm mà lão hoàn thành nốt bức họa cuối cùng, nàng sửa soạn sẵn một màn tiệc rượu thật khéo léo, chính tay nàng chuốc rượu, cùng lão đối ẩm. Lão như một kẻ tục bỗng lọt vào thiên thai, rượu chưa say mà đã say vì sắc trước. Đến khi lão tỉnh dậy thì mới biết là nàng... nàng...

Cục xương trong cổ lão chợt nhịp động liên hồi, từng tiếng từng tiếng một như từ trong nóc giọng thoát ra :

- Nàng đã móc mất đôi tròng mắt của lão!

Cả Trầm San Cô trong nhà, cho đến Tiểu Phi núp bên ngoài nghe xong đều giật bắn thân mình...

Một lúc khá lâu sau, Trầm San Cô mới thở dài cất tiếng :

- Tại sao lại làm thế?

Tôn Học Bổ cười chua chát :

- Vì nàng muốn rằng, sau khi ta họa tượng nàng, sẽ không còn họa cho một cô gái nào khác!

Tuy là một kẻ bình thường đã giết người như ngóe nhưng Trầm San Cô nghe xong những hành vi lang độc và tàn nhẫn của nữ nhân trong bức họa, cũng không khỏi nghe da tay tháo mồ hôi, khẽ lẩm bẩm :

- Đúng là một... ma nữ!

Tôn Học Bổ nói tiếp :

- Ta đã bảo trước, nàng là một ma nữ không hơn không kém, bất luận kẻ nào muốn chiếm hữu nàng, đều không sớm thì muộn sẽ lảnh phải một bất hạnh thảm thương. Còn cô nương... tại sao cô nương muốn hỏi nàng? Bức họa kia do đâu mà cô nương có được?

Trầm San Cô đáp :

- Bức họa này là của sư huynh ta tên Tả Hựu Tranh.

Đôi mắt Tiểu Phi vụt sáng lên : Quả nhiên sự suy đoán của ta không sai, cô gái trên bức họa có liên quan đến lão Tả Hựu Tranh!

Tôn Học Bổ gật gù :

- Đã vậy, tại sao cô nương không hỏi lai lịch của nàng ta ngay với đại sư huynh mình?

Trầm San Cô đáp :

- Đại sư huynh ta đã mất tích!

Tôn Học Bổ sắc mặt vùng biến đổi :

- Mất tích... vậy trước khi mất tích?

- Tất nhiên ta có hỏi qua, nhưng sư huynh ta nhất định không chịu nói!

Tôn Học Bổ sắc diện đã trở lại bình thường :

- Ông ta đã chẳng chịu nói, tại sao cô nương lại cứ phải hỏi?

Trầm San Cô hậm hực :

- Đại sư huynh ta suốt đời ở góa, cũng chính vì cái cô gái này! Trọn đời hạnh phúc của sư huynh ta, có thể nói chôn vùi vì tay của người đàn bà này, đêm ngày y vấn vương nhớ thương, hồn xiêu phách lạc cũng vì ả, mấy mươi năm trời vẫn không hề nguôi ngoai, thế mà ả không một chút gì ngó ngàng đến đại sư huynh ta... Chính ả đã đem lại cho đại sư huynh ta toàn là bi thương và thống khổ!...

Tôn Học Bổ ngắt ngang :

- Do đó, cô nương nhất định tìm nàng để mà báo thù cho đại sư huynh!

Trầm San Cô nghiến răng :

- Phải! Ta hận nàng... hận nàng vô cùng!

Tôn Học Bổ nhẹ thở dài :

- Cô nương hận nàng, chứng tỏ là cô nương đã thầm yêu đại sư huynh mình, vì giá như không có nàng, có thể cô nương sớm đã thành người vợ của đại sư huynh mình, có phải thế không?

Mặc dù không có mắt, nhưng bằng thính giác nhạy bén, Tôn Học Bổ đã đoán được tâm sự đối phương còn đúng hơn cả kẻ sáng mắt!

Lời nói của Tôn Học Bổ như mũi kiếm chích thẳng vào tâm sự mình, Trầm San Cô ngã ngồi trên mặt đất, tay ôm lấy mặt, nhưng rồi lại đứng lên ngay :

- Giữa ta và nàng, còn có một nguyên nhân thù hận khác!

Tôn Học Bổ nhăn mặt :

- Nguyên nhân gì khác?

Trầm San Cô đáp :

- Trước một đêm khi đại sư huynh ta xuất môn, người có nhận được một phong thư, và sau đó... như một kẻ ngây dại người ngồi suốt một đêm nhìn sững bức tượng nàng!

Tôn Học Bổ thở dài :

- Và y ra đi để không bao giờ quay về?

Trầm San Cô gật đầu :

- Phải! Do đó ta nghĩ rằng sự mất tích của đại sư huynh ta nhất định có nhiều dính líu đến nàng. Phong thư kia rất có thể là do nàng cố bày trò ma quái dụ dẫn đại sư huynh ta. Giá có thể tìm được nàng rất có thể tìm đại sư huynh ta!

Trầm ngâm khá lâu, Tôn Học Bổ mới từ từ cất tiếng :

- Ta chỉ biết được tên nàng là Thu Linh Tố.

Ba tiếng Thu Linh Tố không làm cho Trầm San Cô ngạc nhiên, nhưng Tiểu Phi bên ngoài cửa sổ lại rúng động cả đầu óc.

Chàng vụt nhớ đến bức thơ tuyệt tình trong gói hành lý của Thiên Ưng Tử :

“Trả chàng viên ngọc báu...

Vạn tạ thước tơ hồng...

Bên dưới bức thư ngắn rõ ràng có đề hai chữ “Linh Tố”.

Qua câu chuyện này, chàng có ngay một nhận định xác đáng là bức thư tuyệt tình kia không phải gửi cho Thiên Ưng Tử mà là gửi cho Linh Tựu Tử.

Sau khi Linh Tựu Tử mất tích, Thiên Ưng Tử cũng nảy ra ý hoài nghi như Trầm San Cô, đi tìm ngay cái người đàn bà nọ để phăng lần manh mối.

Nghĩ đến điều này, Tiểu Phi không còn chần chờ thêm một phút, theo khung cửa sổ lao mình vào...

* * * * *

Trầm San Cô thấy trước mắt vừa loa lên bóng người, Tiểu Phi đã hiện sừng sững trước mặt nàng.

Bằng bản năng tự vệ, Trầm San Cô hốt hoảng lui lại một bước, tựa lưng vào tường, quát lớn :

- Ngươi là ai?

Tiểu Phi cố tạo nụ cười hòa dịu :

- Cô nương đừng nên kinh hãi, tại hạ đến đây cũng không ngoài mục đích như cô nương : tìm cái vị Thu phu nhân Thu Linh Tố này đây!

Nụ cười của Tiểu Phi dù bất cứ cô gái nào cũng bị thu hút ngay. Quả nhiên, Trầm San Cô dịu ngay nét mặt :

- Các hạ tại sao lại muốn tìm nàng?

Đôi mắt nàng se sẽ ngắm nhìn Tiểu Phi thêm đôi lượt và một chút cảnh giác cuối cùng hầu như cũng lơi lỏng chẳng còn, nhưng đôi mắt to tròn cứ thao láo nhìn chàng trai.

Tiểu Phi thừa hiểu nàng nhìn mình như thế là cố ý để cho đối chú ý đôi mắt rất đẹp rất dễ thương của mình, ngoài ra không có một ác ý nào khác.

Chàng vờ ấp úng đáp :

- Chỉ vì tại hạ và Thu Linh Tố cũng...

Cùng theo câu nói, đôi mắt chàng lướt nhanh lên bức họa trên bàn...

Nhưng giọng nói của chàng vụt đứt ngang, cả người đứng thừ ra!

Vì trên bức họa, quả là một trang tuyệt thế giai nhân, khóe mắt, nụ cười đều qua nét vẽ tài tình y như một con người bằng xương bằng thịt.

Nhưng điều làm chàng kinh sững lên kia là chính cô gái trên bức họa giống hệt bức họa treo trong phòng của Tây Môn Thiên!

Bốn phía phòng ngủ của Tây Môn Thiên đều trống trơn chỉ treo độc mỗi bức họa kia, đủ thấy rằng Tây Môn Thiên đối với người đàn bà đó ray rức nhớ mãi không quên. Và cho đến bây giờ, lão vẫn sống độc thân cũng không ngoài vì nàng ta!

Chính Linh Tựu Tử cũng vì nàng mà xuất gia!

Bây giờ thì, Tiểu Phi có được một kết luận, trừ lão họa sư Tôn Học Bổ ra, ít nhất cũng có người đàn ông đã vì nàng mà điên đảo thần hồn, Tây MônThiên, Tả Hựu Tranh và Linh Tựu Tử!

Nếu như nàng viết thư bảo ba người đó chết vì nàng chắc chắn là cả ba người không một ai ngần ngừ từ chối!

Và họ đều đã chết hết đúng với ý muốn của nàng!

Trầm San Cô nhìn trừng trừng Tiểu Phi :

- Các hạ biết được nàng?

Tiểu Phi thở ra :

- Chưa... may là tôi chưa biết được nàng!

Tôn Học Bổ vụt nói :

- Bất luận các người là ai, các người đến đây không ngoài ý tìm biết nàng. Bây giờ thì ta đã nói hết ra rồi, các người có thể rời đi được rồi chứ?

Trầm San Cô gặn hỏi :

- Hiện giờ nàng ta ở đâu?

Tôn Học Bổ giọng nói đượm đầy ảm đạm :

- Ngay từ cái đêm đó, ta không còn thấy được nàng, hoặc nói một cách khác hơn, ngay từ cái đêm đó, ta không nghe lại giọng nói của nàng của nàng!

Trầm San Cô dậm chân bực dọc :

- Ông chỉ cho ta biết tên họ của nàng thì có ích lợi gì?

Tôn Học Bổ đáp :

- Nhưng ta chỉ biết được có từng ấy thôi!

Ánh mắt Tiểu Phi nhìn xoáy vào Tôn Học Bổ :

- Tôn giá nói rằng đã vẽ cho nàng đúng bốn bức họa?

Tôn Học Bổ gật đầu :

- Phải!

Tiểu Phi nhấn rõ từng tiếng :

- Tôn giá có biết, tại sao nàng phải họa đến bốn bức như thế?

Tôn Học Bổ đáp :

- Lúc đó ta cũng rất lạ lùng, vì thông thường mỗi người đều họa có một bức thôi, tại sao nàng lại họa luôn bốn bức? Cho nên, khi họa đến bức thứ ba, ta không dằn được, dùng lời gặn hỏi.

Tiểu Phi nóng nảy chận ngay :

- Nàng có nói rõ với tôn giá?

Tôn Học Bổ thở dài thật nhẹ :

- Phải! nàng cho ta biết là : cần bốn bức họa để tặng cho bốn người đàn ông, bốn người đàn ông đó đều cùng nàng trải qua một đoạn... ân tình. Nhưng giờ đây, nàng định tuyệt giao với bọn họ!

Tiểu Phi cười buồn :

- Nàng tìm một danh họa như tôn giá để vẽ tượng cốt ý là được lột tả tất cả cái đẹp của nàng trên mực giấy rồi đem tặng cho bốn người tình kia. Như vậy, dù nàng có rời bỏ họ, bốn người tinh kia cũng không làm sao quên được nàng. Nàng muốn rằng, mỗi khi ngắm bức họa đó, họ sẽ đau khổ vì nàng!

Trầm San Cô nghiến chặt hai hàm răng :

- Quả là con đàn bà độc ác! Mục đích của nàng quả nhiên đã đạt được, sư huynh ta mỗi lần ngắm bức tượng nàng, đều đau đớn như bị dao bén châm chích vào lòng.

Tiểu Phi vụt nói :

- Vấn đề hiện tại là cần biết tại sao nàng muốn tuyệt giao với bọn họ?

Trầm San Cô lạnh lùng :

- Khi một người con gái đoạn tuyệt một lượt với bốn người đàn yêu thương mình mà không chút tiếc rẻ, luôn luôn phải có một nguyên nhân.

Tiểu Phi chớp mắt :

- Nguyên nhân gì?

Trầm San Cô đáp :

- Là nàng sắp chính thức trao thân cho một người đàn ông khác tất nhiên, là phải hơn bốn người kia trên mọi phương diện!

Tiểu Phi gật đầu tán thưởng :

- Hay, hay! Tâm sự của các nàng, chỉ có các nàng mới hiểu rõ nhau thôi!

Trầm San Cô thản nhiên nói tiếp :

- Cái người mà nàng định lấy làm chồng, nếu không phải quyền thế kinh người, thì cũng là võ công tuyệt cao, bằng không nữa cũng là một tay phú gia vạn tỷ!

Nàng vụt đưa mắt nhìn Tiểu Phi bằng cái nhìn thật sâu và mỉm cười :

- Bằng không nữa, thì có thể là một người đàn ông dễ làm say lòng các cô gái, tỷ như... mẫu người của các hạ vậy!

Tiểu Phi nhướng mắt cười hỏi lại :

- Vậy bây giờ cô nương lòng đã say chưa?

Da mặt Trầm San Cô vụt đỏ hồng lên, nhưng đôi mắt vẫn nhìn Tiểu Phi không nháy, nụ cười không những ở vành môi, luôn cả trên khóe mắt :

- Rất may là trên đời số đàn ông như các hạ chẳng mấy người, mà tiền tài chưa chắc nàng đã xem trọng, vậy thì người đàn ông mà nàng chọn làm chồng, nhất định là một cao thủ võ lâm tiếng tăm thật hiển hách! Chúng mình chỉ cần tìm ra cái người đàn ông đó là ai, tất có thể tìm ra được nàng!

Hai tiếng “chúng mình” nàng cố ý nhấn thật rõ, mặc dù chưa hề biết tên tuổi Tiểu Phi gọi là chi!

Tiểu Phi chỉ mỉm cười :

- Phạm vi tuy rằng thu hẹp, nhưng cao thủ trong giang hồ đâu phải ít người? Theo tại hạ thấy, chi bằng cô nương trao bức họa ấy cho tại hạ, cứ ở nhà đợi nếu có tin tức chi lạ, tại hạ lập tức tìm đến cho cô nương hay!

Trầm San Cô tia mắt càng long lanh sắc bén như ánh dao :

- Tại sao tôi phải trao cho các hạ? Tôi làm sao tin nổi các hạ chứ?

Tiểu Phi chớp nhanh mắt và hơi cúi người xuống rỉ khẽ vào tai nàng mấy câu...

Trầm San Cô vụt biến sắc, thối lui hai bước, trừng trừng nhìn chàng lắp bắp :

- Á... Thì ra là ngươi... ngươi đúng là ác quỷ!

Và nàng vụt xoay người lao nhanh ra khỏi cửa y như là phát điên.

Tiểu Phi nhè nhẹ thở dài, cuốn gọn bức họa lại.

Nhưng sau đó, chàng vẫn đứng yên bên cạnh, đôi mắt cứ nhìn xoáy vào khuôn mặt Tôn Học Bổ chẳng nói chẳng rằng.

Dù không còn thấy đường, nhưng ánh mắt sắc bén của Tiểu Phi hình như vẫn làm lão cảm nhận ra được, do đó, lão cứ trăn trở mãi trên chiếc ghế, cuối cùng không thể dằn được, lão lên tiếng hỏi :

- Sao các hạ chưa chịu đi?

Tiểu Phi đáp :

- Tôi đang đợi!

Tôn Học Bổ hơi nao núng :

- Đợi? Mà đợi ai?

Tiểu Phi cười thật mỏng :

- Đợi tôn giá nói ra những gì còn giấu diếm với nàng!

Tôn Học Bổ sững một lúc và thở dài :

- Không có chuyện gì giấu nổi các hạ chắc?

Tiểu Phi nói chậm từng tiếng một :

- Tôi hiểu tôn giá tuy hận nàng, nhưng lại không đành lòng để người khác hại nàng. Nhưng nếu tôn giá không chịu đem sự thật nói ra, sợ rằng nàng sẽ bị người ta hại thật đấy!

Quả nhiên, Tôn Học Bổ rung động đổi sắc :

- Tại sao?

Tiểu Phi nói thật nhanh :

- Bốn người nhận đượïc bốn bức họa do tôn giá vẽ, đều chết tất cả!

Tôn Học Bổ thất thanh :

- Chết? Tại sao chết?

Tiểu Phi đáp :

- Tuy bây giờ tôi chưa rõ nguyên nhân cái chết của họ, nhưng lại biết là họ đều nhận được một bức thư của Thu Linh Tố phái người đưa đến, sau đó họ ra đi ngay và bị hại.

Tôn Học Bổ kêu lên :

- Các hạ..., các hạ muốn nói là Thu Linh Tố hại bọn họ?

Tiểu Phi lắc đầu y như nói chuyện với một người sáng mắt :

- Thu Linh Tố đã muốn họ suốt đời nhớ thương mình, tất nhiên, không khi nào có ý hại họ. Sở dĩ, nàng viết thư cho họ, có thể là nàng đang gặp chuyện gì khó khăn, muốn họ đến giúp đỡ!

Tôn Học Bổ gật nhẹ đầu :

- Đúng lắm! Một người con gái mỗi khi gặp chuyện khó khăn, kẻ đầu tiên họ mà họ nghĩ đến, tự nhiên là những kẻ đối đãi tốt với nàng, vì chỉ có những người ấy, mới thật tình dám chết vì nàng...

Tiểu Phi chận lời :

- Và bây giờ, bốn người ấy đều chết cả! Hung thủ giết chết họ, lại còn liên tiếp hại thêm mấy người, với mục đích không muốn cho ta biết sự liên hệ giữa bọn họ với nàng, không muốn cho ta nhúng tay vào điều bí mật đó. Do đó, đủ thấy rằng, sự khó khăn của nàng vẫn chưa được giải quyết, có thể nói, nàng đang trong tình trạng hết sức nguy hiểm!

Tôn Học Bổ rúng động trong thấy rõ :

- Sự tình đã hung hiểm như vậy, tại sao các hạ vẫn muốn nhúng tay? Không lẽ các hạ muốn cứu nàng?

Tiểu Phi bật thở dài :

- Nếu như không rõ nàng ở nơi nào, làm sao cứu nàng cho được?

Trầm ngâm một thoáng, Tôn Học Bổ chậm rãi cất tiếng :

- Lúc nãy, các người quên hỏi ta một việc!

Tiểu Phi tia mắt thoáng ngời lên :

- Việc chi?

Tôn Học Bổ đáp :

- Các người quên hỏi ta, vẽ tượng nàng tại nơi nào?

- À!

Tiểu Phi vỗ nhẹ trán và nói tiếp :

- Điểm đó tất có liên quan đến chỗ ngụ của nàng?

Tôn Học Bổ gật đầu :

- Phải rất nhiều liên quan! Cứ ra khỏi thành đây độ năm dặm có một chiếc am tên gọi Ô Y chính nơi đó, ta đã vẽ tượng cho nàng. Vị trụ trì am đó là Tố Tâm đại sư, vốn là bạn chi giao của nàng rất có thể biết được nơi nàng hạ lạc!

Tiểu Phi hỏi gặn :

- Còn gì nữa chăng?

Tôn Học Bổ làm thinh không đáp.

Tiểu Phi cuốn gọn bức họa, bước ra khỏi nhà.

Đột nhiên, chàng quay đầu lại nói :

- Mắt tuy mù, nhưng tâm không mù, lấy tâm thay mắt, chẳng lẽ không thể họa được hay sao? Tôn huynh... mong Tôn huynh suy nghĩ lại!

Tôn Học Bổ thừ ra một lúc, nét mặt vụt sáng lên :

- Đa tạ sự chỉ giáo, xin cho biết tính danh!

Nhưng Tiểu Phi đã bỏ đi xa lắc.

Từ trong bóng tối bên ngoài cửa sổ, một giọng nói rờn rợn chợt vang lên :

- Hắn tên là Lưu Hương, biệt danh là Đạo Soái!