[Longfic] [EXO] Nghe Nói Em Thầm Yêu Tôi

Chương 87



Lúc Kim Chung Nhân nói muốn đi nhảy Bungee, Bạch Hiền kịch liệt ngăn cản, thậm chí còn không ngại giở trò làm nũng.

“Trời nóng như vậy, sẽ bị cháy nắng mất.”

Chung Nhân lặng lẽ nhìn vẻ mặt Bạch Hiền rõ ràng là đang sợ hãi nhưng còn muốn giả bộ giữ bình tĩnh, không biết nên vạch trần hay là giữ im lặng thì tốt hơn, sau một lúc lâu mới chậm rãi mở miệng:

“Ờm… Anh, chẳng phải trước kia đã từng nói, trò phấn khích nhất anh từng chơi chính là… ờm… búng trán sao?”

Gương mặt Bạch Hiền có điểm hồng: “Cái đó và chuyện này không liên quan gì đến nhau!”

“Được rồi được rồi, không liên quan…”

Kim Chung Nhân vừa dỗ dành vừa cố gắng kéo Bạch Hiền lên bục nhảy Bungee, “Bạch Hiền ca, thử một lần đi, em đã từng chơi ở thành phố mấy lần rồi, vui lắm… Thật đấy, ngay cả Tử Thao cũng nói vô cùng kích thích..”

“Tất nhiên rồi! Hoàng Tử Thao thích chơi Skyjump ở Las Vegas chết đi được! Cậu ta không phải người bình thường! Người bình thường ai lại đi học võ mười mấy năm cũng không chán chứ?”

Kim Chung Nhân liếc mắt nhìn Bạch Hiền một cái, Bạch Hiền lập tức chu mỏ ra: “Tử Thao kể cho anh đó, cậu ấy đã đến đó hồi năm nhất.”

“Bạch Hiền ca, đừng sợ, sẽ không có chuyện gì đâu…”

“Không đi đâu mà…” Bạch Hiền sống chết cũng không chịu nhúc nhích. Cuối cùng, Chung Nhân đành bất đắc dĩ vừa đỡ vừa lôi Bạch Hiền đi, chật vật mãi mới đẩy được lên đến bục cao, dắt tay tiếp tục tiến về phía trước.



Bạch Hiền nhìn khung cảnh bên dưới, lại cảm thụ một chút gió thổi “vù vù” bên tai, lập tức chân đều mềm nhũn.

“Không nếm thử một lần vĩnh viễn sẽ không biết thú vị thế nào đâu.”

Kim Chung Nhân nhìn chân Bạch Hiền đang run lên bần bật, chẳng biết tại sao càng thích thú, nghĩ lần này bằng mọi giá cũng phải làm cho người này cùng mình nhảy.

“Có loại nhảy Bungee dành cho cặp đôi, hai người cùng nhau nhảy xuống… Sẽ không có chuyện gì đâu…”

Bạch Hiền sống chết giãy giụa giương nanh múa vuốt làm Kim Chung Nhân phải siết chặt lấy bờ vai đối phương dùng sức kéo đi. Hai người giằng co qua lại một lúc lâu, cuối cùng người phụ trách buộc phương tiện an toàn chịu không nổi liền hỏi:

“Hai người nhảy cùng nhau hay là tách ra?”

“Cùng nhau.”

“Tách ra.”

Kim Chung Nhân và Bạch Hiền đồng thanh nói.



Bốn mắt nhìn nhau, Bạch Hiền giận dữ gào lên: “Anh không cần ôm em cùng nhảy giống như bọn con gái!”

Kim Chung Nhân trầm mặc nhìn đối phương, nét mặt không thay đổi nói: “Nhưng mà anh không dám nhảy một mình phải không? Vậy thì để em ôm anh nhảy nhé?”

Bạch Hiền chăm chú nhìn Chung Nhân một lúc lâu, cuối cùng quyết định đầu hàng: “Thôi được, vậy cùng nhau đi.”

Đến khi nhân viên phụ trách giúp bọn họ mặc quần áo bảo hộ vào, chân Bạch Hiền lại bắt đầu run rẩy, không thể không tựa vào trên người Kim Chung Nhân uy hiếp: “Nói cho em biết, nếu trong lúc nhảy mà dám buông tay, anh nhất định sẽ…”

“Em sẽ không buông tay đâu.” Kim Chung Nhân nghiêm túc trả lời.

Bạch Hiền hoài nghi liếc mắt một cái.

Chung Nhân chậm rãi ôm lấy Bạch Hiền, cúi đầu ghé vào tai nhẹ nhàng mà nói: “Thật sự, sẽ không buông tay.”

Cả đời cũng không.



Cho tới lúc đi đến bên cạnh bục nhảy lấy đà, Bạch Hiền liền ôm chặt lấy Chung Nhân, nghĩ nghĩ gì đó, rồi lại nhìn thoáng qua đại thúc bên kia, cuối cùng nhịn không được đành vùi đầu vào trong ngực đối phương.

Nhưng lúc nhân viên kia bắt đầu đếm “Một, hai, ba”, Bạch Hiền vẫn không xua đi được cảm giác sợ hãi dâng lên trong lòng, lập tức càng vùi đầu sâu hơn, gắt gao nhắm chặt hai mắt lại.

Ngay khi cảm giác không trọng lực xuất hiện, Bạch Hiền bắt đầu kêu lên thảm thiết, theo bản năng dang cả tay chân gắt gao bám chặt trên người Chung Nhân.

Kim Chung Nhân ban đầu một hơi nín thở ở lồng ngực, cảm giác không trọng lực mãnh liệt bốc lên lan tỏa khắp từng tế bào trong cơ thể. Tuy rằng cũng hề thấy sợ hãi, nhưng loại hưng phấn này vẫn khiến cho bản thân theo phản xạ hét lên thật to, đồng thời, cảm giác cả người Bạch Hiền càng quấn chặt lấy mình.

Bên cạnh mình chỉ có Bạch Hiền, duy nhất Bạch Hiền mà thôi.

Hơn nữa còn có tiếng gào thét khản cả giọng từ cổ họng đã qua luyện thanh, ám ảnh ba ngày không dứt bên tai.



“Thảo nào tất cả mọi người đều nói nhảy Bungee là trò thích hợp nhất dành những người yêu nhau, quả nhiên đúng vậy.” Mãi cho đến khi xuống đến mặt đất, Bạch Hiền còn chưa thể hoàn hồn, vẫn như bạch tuộc gắt gao túm chặt lấy Chung Nhân khiến cậu ta đành phải mặc cho người kia treo trên người mình mà bước đi.

“Ừ?” Thanh âm Bạch Hiền có điểm lớn, giống như bên tai vẫn còn vương lại tiếng gió rít gào.

“Không có việc gì…” Kim Chung Nhân cúi đầu nhìn cái đầu nhỏ nhắn càng yếu ớt rụt vào cổ, liền cảm thấy tim muốn mềm nhũn, “Có muốn quay về nhà trọ nghỉ ngơi một chút không?”

“Anh rất khỏe mà…” Bạch Hiền miễn cưỡng cười cười, nhưng cả người vẫn đờ đẫn bất động, “Chỉ là cái chân hình như không chịu nghe lời, cái đó và chủ ý của anh là bất đồng..”

“Đúng đúng đúng, bất đồng…”

Kim Chung Nhân vừa hùa theo vừa dùng lực nơi cánh tay, nâng cả người Bạch Hiền bế lên.

Bạch Hiền đầu óc choáng váng lộn xộn dựa vào Chung Nhân, vốn nghĩ chống cự lại tư thế “bế cô dâu” này, nhưng vì thật sự đã không hơi sức để nói gì nữa, thế nên đành phải mềm nhũn mặc cho Kim Chung Nhân làm chủ, đưa bản thân trở về trong phòng.



Kim Chung Nhân đem Bạch Hiền đặt lên giường, cẩn thận đắp chăn, sau đó bê đến một đĩa hoa quả, cầm dĩa đút từng miếng từng miếng một.

Bạch Hiền ăn mấy miếng táo xong mới miễn cưỡng khôi phục tinh thần, nghĩ nghĩ gì đó rồi vươn cánh tay về phía Kim Chung Nhân: “Lại đây.”

Kim Chung Nhân ngoan ngoãn đi tới gần, Bạch Hiền lập tức ôm chầm cổ người trước mặt, chẳng biết tại sao bắt đầu làm nũng: “Chung Nhân…”

Như này là sao? Thế nào không hề báo trước đã bày ra điệu bộ dễ thương vậy?

Thế này không khoa học nha! Mình còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý! Kim Chung Nhân lập tức gào thét trong đầu, ánh mắt trong giây lát liền dại ra.<thằng này nó đang nghĩ gì vại? o.O>

Bạch Hiền tiếp tục làm nũng: “Chung Nhân à, em gạt người ta đi chơi nhảy Bungee, làm hại anh bây giờ cả người đều không thoải mái, vậy hẳn là phải bồi thường đúng không a?”

Kim Chung Nhân nghĩ: Cho dù em không lừa anh đi chơi nhảy Bunge thì anh có muốn ánh trăng em cũng sẽ nghĩ cách lấy xuống, vậy mà còn cần kiếm cớ sao?

“Chung Nhân à, vậy để đền bù chuyện đó, để anh kẻ eyeliner cho em nha?”

Kim Chung Nhân ngẩn ngơ: “A? Cái gì?”

“Chỉ là trang điểm một chút thôi mà Chung Nhân, em phải biết rằng cơ hội thế này chẳng mấy khi có được.” Bạch Hiền nỗ lực thuyết phục, “Em nghĩ xem, để phối hợp với phong cách của em, lần nào chúng ta cùng biểu diễn trên sân khấu anh cũng phải kẻ mắt, như vậy là không công bằng…”

“Nhưng nếu là em, anh cũng sẽ không kẻ mắt phải không?” Kim Chung Nhân ý đồ lảng sang chuyện khác, “Hiện giờ anh vẫn còn mệt, hay là nghỉ ngơi cho thật khỏe đi. Em ra ngoài mua một ít đồ ăn, ngày mai chúng ta lại đi chơi tiếp…”

“Chung Nhân ơi… Chung Nhân…”

Lại là cái giọng điệu kia, lại là cái điệu bộ kia! Ánh mắt cong lên, hai tay chụm lại trước ngực, biểu tình năn nỉ nịnh nọt lấy lòng, phối hợp với hàm răng trắng muốt. Kim Chung Nhân bất đắc dĩ phát hiện mình đối với vẻ mặt như thế hoàn toàn không có sức chống cự.

“Được rồi, được rồi, mặc anh thích làm cái gì em cũng đều đồng ý..” Kim Chung Nhân giơ tay đầu hàng, cảm thấy cuộc đời bản thân đúng là thua ở trên tay Bạch Hiền, vĩnh viễn không cách nào thay đổi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.