[Lous Family Hệ Liệt] - Bộ 3 - Tử Lam

Chương 13: Hy sinh và trả giá




Louis được đưa vào phòng cấp cứu trong tình trạng hấp hối, cậu nằm trên băng ca, đôi mắt nhắm nghiền, làn da gần như trong suốt vì mất máu. Cậu cứ như một thiên thần đang say ngủ nếu như vị trí trái tim không có một con dao sắc bén cắm vào.

Nick thẫn thờ bị giữ lại bên ngoài phòng cấp cứu, đầu óc hắn trống rỗng chẳng thể suy nghĩ được gì ngoài hình ảnh Louis đẫm máu nằm bất động trên giường. Hắn chưa từng nghĩ đến kết quả này, không tin Louis có thể tàn nhẫn với bản thân đến vậy, cậu thà chết cũng không khuất phục hắn. Lúc này hắn chợt nhận ra, Louis mãi mãi sẽ không thuộc về hắn dù hắn có giam giữ cậu cả cuộc đời...

Đèn cấp cứu sáng suốt đêm mà Louis thì đang đấu tranh với cái chết...

Adam giật mình giữa đêm, cả người mồ hôi như tắm. Tâm hồn anh thấp thỏm không yên từ chiều, bây giờ lại còn gặp ác mộng. Anh thấy Louis nhắm nghiền mắt nằm trong vũng máu, dù anh có gọi thế nào cậu cũng không tỉnh dậy, và cứ thế chìm dần chìm dần, anh giơ tay kéo nhưng không nắm được cậu...

Adam nhìn ra cửa sổ nhà giam, anh chưa bao giờ mong trời mau sáng đến vậy...

----------oOo----------

Danio nhíu mày nhìn mật báo trong tay, nếu Rick đọc được thì sẽ ra sao? Sara thấy hắn như thế thì tò mò hỏi:

- Sao thế?

- Louis nguy hiểm tính mạng, sống chết chưa rõ!

Sara sửng sốt:

- Sao lại thế?

- Anh không biết! Tên nhóc kia đưa nó tới bệnh viện bị người của anh bắt gặp, hiện tại vẫn chưa rõ tình hình!

- Đừng cho Rick biết vội! Tranh thủ bệnh viện lơ là, mau cướp người về!

- Ừ, anh cũng nghĩ như em!

Ngày hôm sau Rick vẫn không hay biết gì mà đến thăm Adam, nhìn cặp mắt thâm quần của anh, hắn chợt lo lắng:

- Con sao thế, không ngủ được?

- Louis có liên lạc với bố không? Em ấy đi đã hơn một tháng mà sao vẫn chưa có tin tức gì? Cả nhà có chuyện giấu con phải không?

Rick chột dạ chối biến:

- Nào có! Nó có gọi điện về một hai lần, chắc dạo này quá bận nên không gọi nữa, chúng ta cũng không muốn làm phiền nó...

- Thật không? – Adam bình tĩnh hỏi.

- Đúng vậy!

Adam cười nhẹ nói với Rick:

- Bố biết không, khi bố nói dối sẽ vô thức sờ mặt đồng hồ trên tay, ánh mắt lại né tránh người đối diện, bố nói làm sao con tin được bố đây?

- Bố...

- Bố nói thật cho con biết đi, đừng giấu con nữa, con lớn lên trong bàn tay "tàn phá" của bố, nào còn không hiểu bố thế nào! Louis giờ sao rồi?

Rick thở dài vò mái tóc dài của mình, lo lắng nhìn vẻ bình tĩnh trước giông bão của Adam.

- Con phải bình tĩnh...

- Con đang chờ bố nói đây!

- Louis nó mất tích gần hai tháng rồi...

- Mất tích? – giọng Adam trầm xuống – Người đang sống sờ sờ sao lại mất tích được?

- Thật ra là tự nó trốn đi, mọi người đã tìm khắp nơi vẫn không bắt được dấu vết của nó! Nó có để lại một bức thư trong phòng con, Ray đã gửi ngay cho ta khi tìm được.

- Bức thư viết gì?

Rick lấy điện thoại ra đưa cho Adam xem nội dung bức thư mà Louis gởi cho anh. Adam chăm chú đọc, sau đó im lặng thật lâu khiến Rick cũng sốt ruột theo. Một lúc sau anh mới mở miệng:

- Bố mau tìm cách cho con ra khỏi đây!

- Bố vẫn đang lo liệu, nếu con thể hiện tốt, hai tháng nữa sẽ được ra ngoài!

- Con biết rồi!

Cuộc trò chuyện cứ thế kết thúc trong sự trầm mặc của Adam. Thật ra trong lòng anh rất khó chịu, anh biết rõ vì sao cậu lại viết bức thư đó, cũng biết cậu đang làm gì nhưng anh cảm thấy cậu không cần thiết vì anh mà làm đến vậy. Anh biết rõ ai đứng sau vụ này, dù cậu có theo hắn ta hay không thì anh cũng không tránh được việc đấu với hắn một phen. Louis làm vậy chỉ khiến anh thêm lo lắng cho cậu.

Anh không biết Louis mang tâm tình gì để viết bức thư này, nhưng anh cảm nhận được sự bất lực nơi cậu, sự nhớ nhung da diết cùng không muốn rời xa. Louis của anh hiện đang thế nào? Mấy tháng không gặp, không nghe cậu nói, anh thật sự nhớ cậu biết bao. Adam thật muốn phá tan bức tường này mà đi tìm cậu, nói cho cậu biết anh nhớ cậu, cho cậu biết anh không cần cậu vì anh mà làm bất cứ điều gì cả, anh có thể bảo vệ cậu cũng có khả năng bảo vệ chính mình.

Nghĩ tới Nick, Adam cảm thấy bản thân quá yếu ớt mới để hắn đắc ý như vậy. Anh cần cường đại hơn nữa, bây giờ anh chẳng có gì ngoài tiền, mà tiền thì không đấu lại các thế lực hắc đạo như Ilovastor, cho nên anh cần làm một thứ nữa...Ý định đã quyết nên Adam sẽ không đắn đo mà thực hiện, chỉ cần ra khỏi đây và tên Nick kia sẽ phải trả giá. Adam không biết rằng khi anh tìm được Louis sẽ là tình cảnh gì...

----------oOo----------

- "Louis... tỉnh lại...đừng đi...đừng rời bỏ anh... Louis..."

- "Ai đó? Ai đang gọi mình?"

- "Louis..."

Louis nằm trên giường bệnh trắng toát, đôi mắt nhắm nghiền, bàn tay hết co rồi duỗi. Tình trạng này đã kéo dài hơn một tuần mà cậu vẫn chưa có ý tỉnh lại. Trong thời gian Louis nằm viện, Danio đã cứ rất nhiều nhân lực đến cướp người nhưng đều thất bại, bên phía Ilovastor cũng nhận ra điều đó nên rất nhanh đem người đi giấu, mở ra cuộc đối đầu chưa từng có giữa lịch sử hai gia tộc. Danio cũng không giấu được Rick việc Louis bị thương khiến Rick gần như điên cuồng tàn sát một phần ba các cứ điểm, câu lạc bộ của gia tộc Ilovastor trong thành phố, đến khi cảnh sát can thiệp mới tạm dừng.

Louis được đem đến một cứ điểm khác của gia tộc Ilovastor ở thành phố khác, cơ thể cậu hồi phục dần nhưng vẫn không tỉnh lại khiến Nick vừa lo vừa sợ.

Mọi việc vẫn đi vào bế tắc, chiến tranh vẫn gay gắt giữa hai bên. Adam ở nhà giam phấn đầu rèn luyện thân thể, hàng ngày theo David và đàn em của hắn luyện tập kỹ năng chiến đấu phản xạ, một khi đã chọn con đường này, Adam sẽ bước đi rất kiên định. Louis đấu tranh trong tiềm thức giữa tỉnh lại và ngủ luôn, những lúc dường như cậu sắp buông xuôi lại bị giọng nói của ai đó kéo về, cậu đã cố đuổi nhưng vẫn không nhận rõ, chỉ biết nó rất thân thuộc.

Ai cũng không ngờ được rằng, một Louis thánh thiện dịu dàng, cứ mất đi dưới tầm mắt bọn họ tận hai năm và sau đó xuất hiện như một phép màu nhưng lại khiến tim bọn họ rỉ máu. 

----------oOo----------

Vào một ngày đẹp trời, trong căn biệt thự xinh đẹp trên núi Gorden, Nick than ngắn thở dài nhìn người trên giường. Louis đã ngủ hơn một năm mà chưa chịu dậy, trong một năm này, người của gia tộc hắn cũng khổ không kể siết bởi sự oanh tạc của Cavallone, rất nhiều người phẫn nộ việc giữ cậu lại, hắn cũng có ý định buông tha nhưng lão Udy thì không cho là vậy. Lão muốn giữ Louis làm con tin để trao đổi điều kiện với nhà Cavallone một khi cậu tỉnh lại.

Louis nằm trên giường, thời gian hôn mê không làm cậu mất đi vẻ đẹp vốn có mà khiến chúng càng tinh tế hơn, làn da cậu vốn trắng nay lại gần như trong suốt, chỉ là cậu rất gầy, gầy đến chỉ còn da bọc xương khiến Nick cũng rất đau lòng.

Người trên giường ngọ nguậy, "ưm" một tiếng rồi mở mắt. Đôi mắt xanh từ từ lấy lại tiêu cự và bắt gặp ngay vẻ mặt mừng như điên của người ngồi bên cạnh.

- Louis, cậu tỉnh rồi! Ha ha... tỉnh rồi, gọi bác sĩ! Người đâu, mau gọi bác sĩ!

Mọi quá trình kiểm tra diễn ra nhanh chóng, Louis nâng mắt nhìn cả đám người lũ lượt kéo vào lại lũ lượt kéo ra, chẳng lên tiếng, đến khi chỉ còn lại mỗi Nick, cậu mới lạnh nhạt hỏi:

- Cậu là ai? Đây là đâu?

Nụ cười trên môi Nick cứng lại tấp lự. Hắn hoảng hốt nhìn Louis, gấp gáp hỏi:

- Cậu không nhớ tôi sao? Tôi là Nick Ilovastor.

- Tại sao tôi phải nhớ cậu? – Louis lạnh lùng nhìn Nick.

- Cậu thật sự không nhớ à? Thế còn Adam Lous? – Nick chợt hỏi.

- Adam Lous? – Louis lập lại, cái tên đó dường như rất quen thuộc nhưng nghĩ mãi mà cậu nhớ chẳng ra.

Thấy cậu không trả lời, Nick ngăn lại:

- Không nhớ ra thì thôi! Hắn ta là người hại cậu ra nông nỗi này!

- Vậy à? – Louis không cho là đúng nhưng không muốn làm rõ.

- Đúng vậy! Cậu mới tỉnh cần nghỉ ngơi nhiều, mau nằm xuống đi!

- Vậy cậu là ai?

- Tôi? Tôi là... là bạn trai cậu! (Hy: * chọi dép* thằng này láo!)

Louis nhìn Nick chằm chằm khiến hắn chột dạ, vội tìm cớ chạy ra khỏi phòng. Louis nhìn theo, cười giễu:

- Bạn trai? Kẻ thù? Adam Lous...

Từng suy nghĩ và ký ức vụn vặt lóe qua nhưng Louis không nắm bắt được. Xem ra ở đây chẳng ai đáng tin cả...

Louis tỉnh lại và hồi phục nhanh chóng như phép màu nhưng tính cách cậu dường như thay đổi hẳn thành một người khác khiến Nick vô cùng hoảng hốt. Dường như thân thể cậu là Louis nhưng tâm hồn lại là của một người nào đấy làm hắn vừa yêu vừa sợ. Louis rất ít nói, đa phần thời gian cậu luôn trầm mặc và yên tĩnh đọc sách. Cậu sẽ không cùng hắn tán gẫu, chỉ những khi cần giúp đỡ cậu mới lên tiếng, sau đó lại lạnh nhạt như cũ. Sự xa cách như có như không này của cậu khiến Nick dù muốn tiến tới cũng chỉ có thể dậm chân tại chỗ...

Còn nơi Adam đang ở, lại là một khung cảnh khác...

Adam sau khi ra tù cũng gần như mất tích, chỉ có Rick biết hiện tại anh đang làm gì và đương nhiên, với tư cách là một người bố, Rick cũng chỉ có thể ủng hộ anh dù biết những việc Adam đang làm từng là cuộc sống mà ông trốn chạy.

"đoàng... đoàng... đoàng..." – tiếng súng inh tai nhức óc liên tục được phát ra từ khấu M017 thế hệ mới từ trên tay một người đàn ông anh tuấn. Phía bên cạnh anh là một người thiếu niên mảnh dẻ với vẻ mặt yêu mị đang chăm chú quan sát tấm bia hình người ở tít cuối đường bắn, khóe miệng nhếch lên vô cùng vui vẻ.

Một lúc sau tiếng súng dừng hẳn, tiếng vỗ tay cùng lúc vang lên.

- Adam, tài bắn súng của anh càng lúc càng tiến bộ thần tốc a...

- Cậu đến đây làm gì? – Adam liếc mắt nhìn tên nhóc tóc vàng hoe bên cạnh.

- Còn không phải tìm anh sao? Lão đại mời mãi anh không tới nên em mới chạy đến đây!

- Eden, tôi không có thời gian!

Adam tháo găng tay và cất súng đi, lạnh nhạt nói với cậu.

- Hừ! Ai chẳng biết anh vì tìm kiếm cái người tên là Louis mà mất ăn mất ngủ, thậm chí bán mạng mà không hề chớp mắt. Cậu ta đáng sao?

- Không nhọc cậu phiền lòng! Tôi có việc, đi trước! – Adam không nhìn Eden tiếp mà cứ thẳng hướng nhà đỗ xe mà đi.

- Adam, anh là tên đáng ghét! – Eden gọi với theo bóng dáng vừa biến mất sau cánh cửa... - Hừ! Ai chả biết ông đây thích anh, đồ máu lạnh!

Adam mở cửa xe ngồi vào, rút trong túi áo ra hộp thuốc lá, từ tốn châm. Thật ra anh biết Eden có tình cảm đặc biệt với mình, cậu ấy rất tốt, cũng rất xinh đẹp. Hồi mới nhập hội, anh gặp không ít khó khăn đều là David và Eden ra tay giúp đỡ, tạo cơ hội cho anh bước lên vị trí hiện tại – Đường chủ thứ hai của Song Long đường, cùng với David xây dựng một thế lực mạnh mẽ thuộc quản lí của gia tộc Cavallone. Anh biết mình mắc nợ bọn họ rất nhiều nhưng chuyện tình cảm không thế ép buộc, chắc chắn đời này anh sẽ phụ Eden, trái tim anh đã không còn bất kì chỗ trống nào dành cho người khác ngoài bóng hình xinh đẹp ấy...

- Louis... em đang ở nơi nào?