[Lous Family Hệ Liệt] - Bộ 3 - Tử Lam

Chương 30: Truy đuổi và chạy trốn




Mấy ngày sau đó Nick vẫn như thường lệ đi đi về về chăm sóc vườn nho của hắn, thấy Eden buồn chán cũng kéo cậu theo. Mặc dù bên ngoài rất nóng, việc chăm sóc vườn nho cũng không dễ dàng nhưng Eden lại vô cùng hạnh phúc, cậu cảm thấy bọn họ cứ như một cặp bạn đời đã trải qua rất nhiều sóng gió và đang sống một cuộc sống bình dị, ngày ra đồng, đêm về ngủ. Những lúc rãnh rỗi, cậu lại tìm mọi cách lôi Nick lên giường, mặc dù lúc nào bản thân cũng là người buông vũ khí đầu hàng và cầu xin tha thứ trước nhưng nụ cười của Eden lúc nào cũng hiện trên môi, Nick nhìn thấy cũng vui vẻ hơn nhiều.

Cứ tưởng mọi thứ sẽ như thế mãi, nhưng chia xa vẫn phải chia xa. Eden không muốn làm Nick khó xử nên đêm cuối cùng, sau khi bọn họ điên cuồng làm tình, Eden quyết định đi. Nick không lên tiếng, chỉ là tham luyến nhìn cậu, lần này chia xa, chẳng biết bao giờ gặp lại, trong lòng ai cũng chẳng dễ chịu nhưng lại sợ mở miệng ra lại rồi không nỡ.

Eden mặc quần áo tươm tất, quay lại nhìn Nick giây lát. Trái tim khó chịu đến muốn nổ tung, cậu rất muốn bất chấp tất cả mà ở lại đây, rất muốn đem người đàn ông kia khảm sâu vào máu thịt, Eden chưa bao giờ nghĩ cậu lại yêu Nick đến vậy, yêu đến nỗi nghĩ đến việc chia xa sẽ khiến toàn thân đau đớn. Cậu biết Nick cũng chẳng khá hơn mình chút nào...

Eden lại lần nữa bổ nhào vào người Nick, đôi môi tham lam tìm kiếm môi hắn. Cả hai hôn như chưa từng được hôn, tham lam hít lấy mùi hương của nhau để mà sống qua những ngày sắp tới, dù biết họ sẽ còn gặp lại nhưng chẳng biết đến bao giờ...

Nick ném lòng dứt nụ hôn của họ ra, chăm chú nhìn Eden rồi nhẹ giọng nói:

- Đi đi!

Eden đột nhiên nắm lấy tay hắn, cắn thật mạnh. Nick nén đau nhíu mày, đến khi Eden buông ra, trên đấy là một vòng răng rướm máu.

- Nhớ kỹ! Anh là của em!

Nick gật đầu, tháo sợi dây chuyền trên cổ đeo lên cho Eden, đây là món di vật duy nhất người mẹ xinh đẹp của hắn để lại, lúc này hắn trao cho cậu – trao tâm hắn cho người con trai này. Eden không nhìn hắn nữa, túm lấy áo khoát trên giá trùm lên người rồi nhanh chóng chạy ra khỏi phòng, cậu sợ mình lại nhịn không được mà lưu luyến...

Nick vẫn ngồi yên tĩnh nơi đó, dường như cả thế giới quanh hắn từ lúc Eden rời đi đã không còn tồn tại. Căn phòng này tràn ngập mùi hương cậu, cả ánh mắt loan loan ý cười mỗi khi cậu trêu chọc hắn... Trái tim Nick siết lại, thì ra có được rồi mất đi càng khiến người ta đau đớn.

Sự yên tĩnh kéo dài không được bao lâu thì bị một tiếng súng đinh tai phá vỡ, sự sợ hãi xâm nhập vào xương tủy Nick lại lần nữa dâng lên, hắn chẳng kịp nghĩ ngợi gì, chỉ vội lấy khẩu súng trong hộc tủ, phi như bay ra ngoài. Eden vừa đi... Eden đang gặp nguy hiểm?

Đúng là Eden đang gặp nguy hiểm, cậu rời khỏi trang trại chưa được 100m đã cảm giác được sự nguy hiểm đang chực chờ cậu bước tới. Bản năng cùng kinh nghiệm từng trải của mafia khiến Eden thoát được trong đường tơ kẻ tóc trước khi viên đạn từ đâu đó ghim vào người mình. Eden núp sau một gốc cây, khỏi cần nghĩ cũng biết ai muốn giết cậu. Mấy hôm trước Nick và cậu đã dự đoán được, không ngờ lão già kia lại ra tay sớm như vậy, nghĩ đến đây Eden lại càng lo lắng, Nick cũng không an toàn.

- Hắn ta đâu?

- Hắn ta chạy về hướng đó!

- Còn đứng đây làm gì? Mau đi tìm! Còn tụi bây, đến trang trại xử lí tên kia, lão đại có lệnh phải khử cho bằng được nếu không tụi bây đem mạng về thế đi!

Trái tim Eden run lên, Nick hiện tại không đủ sức chống lại nhiều người, cậu phải nhanh chóng xử lí bọn này rồi đi tìm hắn.

Cuộc đối đầu diễn ra gay gắt, tiếng súng ầm ĩ vang dội trong đêm yên tĩnh, Eden thở hồng hộc, cậu bắn chết được vài tên nhưng nhân số của bọn chúng còn lại rất nhiều, lão Udi lần này dốc hết vốn luyến mà khử cậu cùng Nick ah. Eden cười lạnh, móc chiếc điện thoại từ lâu không sử dụng trong túi ra, gọi một cuộc khẩn cấp cho Adam, báo cáo tình hình rồi bảo Adam tìm người đến giúp. Eden chỉ cầm cự được một ngày thôi, đạn trên người cậu không nhiều.

Adam sau khi nghe xong chỉ nhíu mày thật chặt, sau đó làm ra một quyết định lớn. Anh liên hệ về tổng bộ bảo David cho người sang ứng cứu, bản thân mang Louis bay sang Ý ngay trong đêm để chuẩn bị kế hoạch đánh vào tổng bộ gia tộc Ilovastor, lần này lão Udi cho nhiều người đi như vậy là cơ hội tốt để bọn họ xóa sổ lão ta.

Các kế hoạch cứ rầm rộ diễn ra, mà Eden và Nick đang lâm vào cảnh dầu sôi lửa bỏng. Ở nơi này không ai rành bằng Nick, cho nên hắn có thể lẫn trốn bọn chúng rất dễ dàng, chỉ là trong lòng vô cùng lo lắng cho Eden. Bên hắn đã nhiều người như vậy thì bên cậu chẳng ít hơn là bao, dù sao người bọn chúng muốn giết nhất chính là Eden.

----------oOo----------

Eden ném hơi thở xuống thật thấp, băng đạn của cậu chỉ còn 3 viên, lúc này tình hình đã vô cùng bất lợi. Nếu không đối đầu thì cậu vẫn có thể lẫn trốn nhưng không thể trở về tìm Nick được. Eden đang đau đầu tìm đối sách không hay biết sau lưng có người đang đi về phía cậu, lo lắng làm tính cảnh giác của cậu giảm xuống đáng kể.

Tên thủ hạ của Udi đang mừng rỡ vì sắp tóm được người, nhưng có người còn nhanh hơn hắn, không tiếng động cho hắn một dao rồi bẻ cổ. Eden giật mình quay người lại, thấy người đến là ai thì thở phào, vui vẻ nhào qua. Nick dang tay ôm người vào lòng, trái tim đau đớn của hắn rốt cuộc cũng nhẹ nhõm đôi chút.

- Sao lại thiếu cảnh giác như vậy? – Nick trách khẽ.

- Còn không phải lo cho anh sao!

- Nơi này không an toàn, chúng ta đi nơi khác! – Nick không nhiều lời, nắm tay Eden tìm những chỗ khuất mà đi. Hắn biết có một nơi rất an toàn mà chỉ mình hắn biết.

Eden không nghĩ ngợi gì mà đi theo hắn. Bọn họ lẫn tránh một lúc khá lâu mới đến được nơi mà Nick nói, đó là một hầm rượu được chủ trang trại lúc trước dựng, có điều đã quá cũ kỹ nên bị bỏ hoang lâu năm, nằm sâu trong vườn nho. Chỗ này thật bẩn nhưng lúc này lại là nơi an toàn nhất.

- Tạm thời an toàn rồi!

Lúc này Nick mới thả lỏng bản thân, cúi người nhìn xuống bụng mình, lúc nãy hắn che áo khoác nên Eden không nhìn thấy, lúc này mới nhận ra Nick trúng đạn. Sắc mặt cậu khó coi hơn bao giờ hết, cậu nhảy bổ lại, vạch áo hắn ra xem, Nick vì đau mà nhíu mày nhưng không rên một tiếng.

- Không sao đâu mà! Không nghiêm trọng lắm! – Hắn vỗ tay cậu an ủi.

- Vậy rồi còn không nghiêm trọng? Lúc này mà bị thương có khác nào tìm chết!

- Chẳng phải vẫn chưa chết sao?

- Anh còn mạnh miệng! – Eden tức giận mắng.

Nick bật cười động đến vết thương làm hắn nhíu mày, bàn tay ấm áp xoa nhẹ má Eden:

- Giúp anh băng bó nào! Bây giờ không thể để nó tệ thêm! Em tìm xem còn chai rượu nào sót lại không?

Eden thở dài đi tìm xung quanh, đúng là hầm rượu, tuy đã bỏ nhiều năm nhưng vẫn còn sót lại rất nhiều rượu ah. Eden lấy đại một chai vang trắng, chả biết sản xuất từ bao giờ, đi đến bên cạnh Nick. Cậu cởi áo hắn ra, lộ ra vết thương đã ngừng chảy máu nhưng vô cùng xấu xí, khui nắp chai rượu đổ vào. Nick cắn chặt răng vì đau. Khử trùng vết thương xong, Eden xé vạt áo sơ mi của mình rồi băng chặt vết thương lại, tránh nó tiếp tục chảy máu rồi nhiễm trùng. Làm tươm tất mọi thứ, cậu mới dám thở ra một hơi, tựa vào vai Nick nghỉ ngơi.

- Em có kế hoạch gì không?

- Chờ đợi!

Bọn họ lại im lặng, thật lâu sau đó Nick mới lên tiếng:

- Nếu có cơ hội, em hãy thoát khỏi đây! Đừng lo cho anh!

Eden bật dậy, trừng mắt nhìn hắn ý nói: "Anh mà nói nữa em cắn chết anh!". Nick cười nhẹ xoa má cậu:

- Lão Udi không bắt được em anh mới có cơ hội sống! Nếu bắt được em rồi, anh đâu còn giá trị cho lão lợi dụng nữa. Ngoan, nghe lời!

- Đừng hòng bắt em bỏ anh lại! Không đời nào, Adam đã cho người tiếp ứng! Chúng ta chỉ cần cầm cự một ngày thôi, anh đừng nghĩ lung tung nữa, em không bỏ anh lại đâu!

Eden không cho hắn tiếp tục mở miệng, nắm lấy cằm hắn, hôn lên cái miệng khiến người ta nổi điên kia. Nick bất đắc dĩ đáp lại nụ hôn cường bạo của Eden, không lên tiếng nữa, cái tên này rất cứng đầu, đã quyết định điều gì sẽ không thay đổi đâu, huống chi việc này khiến hắn rơi vào nguy hiểm, Eden lại càng không đồng ý.

Bên ngoài loáng thoáng có tiếng nói khiến hai người họ giật mình buông nhau ra. Eden chụp lấy khẩu súng dưới đất:

- Em ra ngoài xem một lát!

- Cẩn thận!

Eden cẩn thận ra ngoài nghe ngóng, mặc dù Nick rất muốn đi theo nhưng hắn đang bị thương, đi theo chỉ càng vướng víu nên đành để cậu đi một mình. Không lâu sau Eden trở lại, có vẻ như nơi này thật sự an toàn nên bọn chúng chưa tìm ra.

- Anh ngủ một lát đi!

Nick gật đầu, dựa vào tường nhắm mắt lại. Eden cũng ngồi vào bên cạnh, canh chừng cho hắn ngủ, trong lòng thầm mong Adam mau mau tới cứu.

----------oOo----------

Bên này là thế, bên Ý lại long trời lở đất. Hai gia tộc lần đầu tiên trực diện chiến với nhau, bom đạn bắn nhau tung tóe, lửa cháy khắp nơi. Gia tộc Ilovastor giờ đây tiếng oán than dậy trời, lão Udi trốn chui trốn nhũi. Lúc trước không phải Cavallone sợ lão mà là để lão lại giúp cân bằng các thể lực hắc đạo thôi, lúc này đã vào thời thế mới nên không cần phải nể mặt lão nữa. Lần này Cavallone dưới sự lãnh đạo của Adam và David, đánh cho lão không ngốc đầu dậy nổi. Cuộc chiến bùng nổ trong một ngày một đêm rồi đi vào kết thúc...

David lo lắng chạy đi tìm Adam, lúc này anh đang ngồi nghỉ ngơi cùng Louis ở căn cứ tạm thời của gia tộc Cavallone.

- Bên kia thế nào rồi? Có tin gì của Eden không?

- Hiện tại vẫn chưa! Nhưng nghe nói lần này lão Udi giống như chó cùng đường, muốn tóm cho bằng được cậu ấy làm bùa bảo mệnh. Bọn họ rất nhanh sẽ tìm được Eden. – Adam âm trầm nói.

Louis ngồi bên cạnh nghe thế cũng vô cùng lo lắng, mặc dù Eden với y không thân lắm nhưng y rất thích tính cách hào sảng mà thẳng thắng của cậu ấy, y cũng không muốn Eden gặp nguy hiểm gì.

- Vậy làm sao bây giờ?

- Ở nơi này giao cho anh! Tôi sẽ bay sang đó ngay lập tức, hi vọng chúng ta sẽ tìm được họ sớm hơn người của lão Udi.

David vội vã gật đầu. Adam ra hiệu cho Louis rồi hai người nhanh chóng lên trực thăng bay gấp sang Pháp. Hi vọng bọn họ sẽ không đến quá muộn.