Lượm Trở Về Vua Ma Cà Rồng

Chương 27: Chương 27: Hắn nói một lần cuối cùng






Edit : Linhxu
Beta: ss Vi Tiểu Bảo
Trải qua một buổi chiều “giao tranh”. Mỗ nam rốt cục thoát ra nằm trên sô pha, Senke đem gan heo đi vào phòng bếp, mỗ Phiêu đồng tình ngồi ở bên người hắn, nhíu mày nhìn hắn.
Ngón tay mảnh khảnh xẹt qua hai má càng thêm tái nhợt kia, Nam Cung Phiêu thở dài, nói: “Tuy nói sức mạnh của huyết tộc cường đại vô cùng, nhưng lại bị mấy bình máu ngoại giới này đạp hư một kẻ không giống “Quỷ”, thì ra muốn tra tấn anh cũng là một chuyện thực đơn giản.”
KING khép mi lại, lam mâu nửa nhắm nửa mở nhìn cô không nói gì, tùy ý cô đạp vào người mình, hiện tại hắn rất đói, thầm nghĩ uống máu.
Lam mâu chợt xẹt qua một tia hồng quang, Nam Cung Phiêu lập tức cảm giác được nguy hiểm, cả người bắn lên. Người này không có một chút ý thức nào đã muốn làm chuyện xấu.
Đại chưởng nhanh chóng bắt lấy cổ tay cô, kéo mạnh, bộ ngực mềm mại lập tức đặt ở trên khuôn ngực to lớn, hình thành phong cảnh ái muội, mỗ nam còn không quên liếc mắt một cái.
Nam Cung Phiêu ra sức giật tay mình ra, kinh ngạc nhắc nhở : “Này, anh … anh….. Anh là người mang mầm bệnh, đừng chạm vào tôi.”
“Huyết.”
Mỗ nam phát ra âm thanh khinh ngâm ma mị, tầm mắt đặt ở trên cổ tinh tế trắng nõn.
“Tôi lập tức đi bệnh viện giúp anh lấy, đừng đặt sự chú ý vào tôi.”
“Máu tươi.”

“… tươi cái đầu anh! Lại hấp nữa tôi sẽ thiếu máu !!!!”
” Một lần cuối cùng.”
” Tuần trước đã muốn là một lần cuối cùng!”
“Thật sự.”
“Anh, tên ma cà rồng này chính là mạnh miệng phát ngôn lung tung… A!”
“Tê!” KING dùng tốc độ phỏng chừng không thể kéo quần áo của nàng ra, hai răng nanh bỗng dưng xuất hiện, nhanh chóng đâm vào động mạch cổ của Nam Cung Phiêu, lam mâu chuyển biến, hai đạo hồng quang xẹt qua, con ngươi trở nên đỏ tươi.
“Ách…”
Nam Cung Phiêu thống khổ gầm nhẹ một tiếng, đồng tử mất đi tiêu cự, tầm mắt trở nên mơ hồ, sức lực toàn thân biến mất. Nàng ngẩng đầu lên, dại ra nhìn chăm chú vào trần nhà, tùy ý KING ôm .
Nàng nhìn thấy vô số ánh sáng lóe ra, cuối cùng bốn phía trở nên vô cùng đen tối, chớp mắt nhìn lại nương theo ánh trăng u ám ngửi thấy mùi máu lại thấy mình ở một nơi rất kì lạ.
Một giá chữ thập thật lớn sừng sững ở bên trong ánh sáng, một thân ảnh cao lớn mang theo cánh chim màu đen ngồi ở bên trên, tay chân bị xiềng xích rất nặng nề.
Hai tay hắn vây quanh đầu gối, khóe miệng nhếch lên, tư thái cao quý, khí chất cao nhã, nhìn lên vòng tròng sáng màu vàng trên đỉnh đầu giống như đang chứng minh phản bội thượng đế sẽ như thế nào?
Một cảnh tượng rách nát u linh phóng đãng, bông hoa màu đen thơm nức nở rộ, dây uốn lượn sinh trưởng, linh hồn nhìn xung quanh, ánh trăng huyết sắc, cánh tay rắn chắc thõng xuống…
Trái tim mạnh mẽ co rút, đau đớn.
Trong lúc máu bị hút ra, Nam Cung Phiêu cảm giác được sự cô độc tịch mịch của hắn. Trong khi mấy trăm năm không gian không ngừng trình diễn, cho dù mọi sự vật bên người thay đổi, hắn vẫn như cũ không thể thoát khỏi khoảng ký ức kiêu ngạo hư không này.
Bất giác, hai bàn tay mềm ôm lấy đầu KING, môi đỏ mọng gợi lên ý cười, nếu có thể dùng một chút của mình máu đổi lấy trăm năm đau đớn kịch liệt kia, cô sẽ cam tâm tình nguyện.
Răng nanh mạnh mẽ rút ra, hồng mâu nhanh chóng khôi phục. KING ngửa thân mình ra sau, hai tay đang cầm mặt của nàng, thần sắc tái nhợt đáng sợ khiến cho hắn nhất thời hối hận. Cô quá mức ngọt ngào, làm cho hắn mất đi chừng mực, lập tức luyến tiếc rời đi.
“A Phiêu?”
KING gọi nhỏ một câu, lôi Nam Cung Phiêu khỏi dòng suy nghĩ, con ngươi đen tìm được tầm mắt của hắn, nhìn lại. Thấy hắn khôi phục tức giận, từ trong suy yếu lộ ra nụ cười vừa lòng, đôi mắt đẹp dần dần khép lại, mê man.
Lúc này, Senke từ phòng bếp bưng tới cháo nóng hôi hổi, đi đến trước mặt KING: “Chủ nhân, đến uống… Di, Phiêu tiểu thư như thế nào lại ngủ?”
“Mệt mỏi.”
“Chủ nhân, khí sắc của người không tồi.”
“Đem cháo để dành cho cô ấy đi.”
“…” Mỗ nam nhìn Nam Cung Phiêu, nhìn lại chủ nhân, hai người sắc mặt thực rõ ràng đổi chỗ, chỉ biết chủ nhân đã dùng ‘cơm’ xong rồi.

Ai, Phiêu tiểu thư đáng thương.
Buổi sáng ngày hôm sau, trong biệt thự phát ra một tiếng rít gào phẫn nộ: “KING! Tôi muốn thiến anh ! ! !”
“Ba!”
Cái nắp quan tài của mỗ nam bị một chiếc búa bổ trúng, thủng một lỗ to, bàn tay mềm nhắc tới, quăng búa cùng nắp quan tài sang một bên. Nam Cung Phiêu một phen kiềm trụ cổ KING, phun hỏa trừng mắt nhìn lam mâu bán mị: “Anh biến thái, anh ngu ngốc, anh tự đại, kiêu ngạo, anh là đồ cuồng tình dục!”
“…” Hắn tuyệt đối sẽ không nhận danh hiệu cuồng tình dục.
“Tốt nhất cấp cho tôi một lý do làm tôi vừa lòng, bằng không tôi phế anh !!!” Nói vừa xong, bàn tay mềm không chút do dự bắt lấy bộ vị trọng yếu của mỗ nam, hung hăng xiết chặt.
Mỗ nam phi thường không muốn mặt nhăn, tùy miệng phun ra hai chữ: “… Tôi đói.”
“Đói sẽ hấp huyết của tôi? Sao không đi hấp của Senke ! !”
“Soàn soạt hoắc!”
Một con dơi màu đen không kịp biến trở về hình người, nhanh chóng bay khỏi hiện trường, để tránh bị chiến hỏa hại đến.
“Hắn không thơm bằng em.”
“Đây không phải lý do, đây là lấy cớ.”
“Tôi nghĩ…”
“Cái gì cũng đừng nghĩ, hôm nay nếu anh không cho tôi một lời hứa hẹn, tôi liền đem anh bán đi làm vịt!”
“… Em sớm đã có ý đồ này.”
“Mẹ kiếp! Anh tiêu tiền của Lão Tử, bán anh làm vịt rất công bằng.”

“Tayem…”
“Làm sao?”
“Tôi… Tôi nghĩ muốn đi tiểu.”
“…” Mỗ nữ mới nhớ tới mình quá xúc động, vội vàng buông tay ra, mặt đỏ tới mang tai, rũ mắt xuống, cơn tức vừa rồi lập tức tan thành mây khói.
Cả đầu chỉ có một ý tưởng: thật lớn!
KING vội vàng nhảy ra khỏi quan tài, thân ảnh cao lớn chỉ mặc quần lót màu đen, thoảng qua trước mắt Nam Cung Phiêu, tránh vào phòng tắm.
Nam Cung Phiêu bị nam nhân xích lõa câu dẫn, nhấc mi mắt lên, tầm mắt đặt ở thân ảnh mơ hồ nhìn thoáng qua trên cửa kính thủy tinh công nghiệp, sương mù màu trắng vẽ phác thảo ra đường cong to lớn. Tiếng nước tí tách vui tai mà ái muội, làm cho người ta ảo tưởng đến hình ảnh phiến tình khi bọt nước trong suốt xẹt qua thân thể mê người kia.
Đột nhiên, cô cảm giác được khuôn mặt mình cực nóng, vội vàng vỗ vỗ đầu óc: “Chết tiệt, mình suy nghĩ gì vậy?”
Trong Tưởng Niệm bar có trên trăm nam nhân, việc trần truồng là chuyện thường mỗi ngày, làm sao còn có thể bị người này dễ dàng hấp dẫn chứ?
“Nhất định là đã lâu không chạm vào nam nhân! Aiz…”
Đáng tiếc cô là nữ nhân, không thể không có rụt rè đi Tưởng Niệm nói cần vịt đi?
Nam Cung Phiêu bất đắc dĩ thở dài, đứng dậy đi đến phía trước nắp quan tài, một cước đạp lên trên, mạnh rút búa ra, khiêng ở trên vai, ủ rũ trở về phòng.
Đầu năm nay, làm nữ nhân cũng không dễ dàng nha!