Luôn Có Người Đợi Anh

Chương 19




Năm đó, khi biết tin chồng bị tai nạn, bà Điền Quyên suýt nữa đã ngất lịm đi. Khi kéo con gái lao đến bệnh viện, trong đầu bà tự nhủ: “Đừng xảy ra chuyện gì. Đừng xảy ra chuyện gì. Đừng xảy ra chuyện gì…”

Nhưng thực tế thì hoàn toàn ngược lại. Càng sợ điều gì thì nó càng nhanh chóng xảy ra. Khi bà và con gái đến nơi, chồng bà đã chết. Chiếc khăn trắng phủ kín ông từ đầu đến chân. Bà không nghe được những lời trăn chối của ông trước khi chết. Cứ như vậy mà âm dương cách biệt. Dù bà có bổ nhào lên thi thể ông, khóc xé gan xé ruột thế nào thì ông cũng không mở mắt ra để an ủi bà.

Tình cảm vợ chồng giữa bà Điền Quyên và ông Diệp Chấn Hùng rất tốt. Họ là bạn bè từ thời cấp ba và đã sớm có tình cảm với nhau. Tình cảm của họ trước sau không hề thay đổi. Năm đó, khi bà Điền Quyên muốn lấy ông Diệp Chấn Hùng, bố mẹ bà không đồng ý vì gia cảnh nhà ông không tốt, bố ông đã sớm qua đời, mẹ ông lại nhiều bệnh tật, họ sợ con gái theo ông sẽ khổ cả đời. Nhưng bà yêu ông nên khăng khăng quyết định kết hôn. Sau đám cưới một năm, họ có Điền Điền, cô con gái xinh xắn, đáng yêu. Sinh con không bao lâu, bà mẹ chồng bị bệnh nhiều năm của bà qua đời nhưng cụ ra đi trong mãn nguyện: “Dù sao, trước lúc nhắm mắt, mẹ cũng đã được nhìn thấy cháu nội của mình rồi. Sau này, ba người các con phải sống cho tốt nhé.”

Bà Điền Quyên làm y tá ở bệnh viện, ông Diệp Chấn Hùng làm kỹ sư ở một công ty điện tử. Tuy cuộc sống không hẳn là sung túc nhưng cũng có của ăn của để. Năm con gái lên tám tuổi, họ đã lấy tiền tiết kiệm ra cộng với số tiền bố mẹ bà Điền Quyên giúp đỡ, thuê dài hạn một căn hộ hai phòng mới. Từ khi chuyển nhà, cuộc sống của họ càng ngày càng tốt đẹp hơn. Nào ngờ, đêm mùa hè năm đó, tai họa ập đến đặt một dấu chấm hết cho những ngày tháng tốt đẹp của gia đình họ.

Ban đầu, dù thế nào bà Điền Quyên cũng không thể chấp nhận sự thật đẫm máu này. Nhưng sự thực vẫn là sự thực, không vì bà nhất quyết không chấp nhận mà tiêu tan, vẫn lạnh lùng hiện hữu. Dù bà có khóc đến ngất đi bao nhiêu lần, chỉ cần mở mắt ra là nó lại hiện lên trong đầu bà, nhắc nhở bà: chồng bà đã chết, bà không còn chồng nữa, con gái bà không còn bố nữa. Sự thực vô tình, tàn nhẫn này giày vò bà Điền Quyên đến phát điên. Một gia đình hoàn chỉnh bỗng chốc không còn nữa. Chồng là trời, bầu trời của bà đã sụp xuống. Đi đâu để tim được Nữ Oa giúp bà đây?

Trái tim bà dần dần bị thù hận chiếm giữ. Tại sao chồng bà lại chết? Tại sao gia đình bà lại tan vỡ? Đều là vì người lái xe đó đã lãi quá nhanh. Tại sao anh ta phải lái nhanh như vậy? Tại sao anh ta phải cố vượt ba giây đèn xanh? Nếu anh ta lái chậm hơn một chút, không vội vàng như thế thì đã không xảy ra chuyện gì rồi. Đồng thời, bà cũng nhìn bức chân dung của chồng bà mà khóc lóc oán trách: “Chấn Hùng, tại sao lúc đó anh lại vội vã qua đường chứ? Đợi thêm ba giây không được sao? Kết quả, anh cứ thế vội vàng ra đi mà chẳng dặn dò lại một câu. Anh bỏ lại em và con gái, mẹ góa con côi, những ngày sau này, mẹ con em biết sống thế nào?”

Dù bà có khóc đến thế nào thì chồng bà cũng không thể đáp lời, mặt khác, bà cũng không thật sự oán trách chồng, người bà oán hận là kẻ lái xe gây tai nạn kia. Bà hận anh ta lái xe quá nhanh, gây tai nạn rồi không chịu trách nhiệm mà lại bỏ trốn. Hơn nữa, người đàn ông Liên Gia Kỳ đó luôn né tránh, chẳng hề xuất hiện trong suốt quá trình xử lí vụ việc. Anh ta chỉ để luật sư ra mặt nói chuyện bồi thường hòa giải gì đó. Họ còn đề nghị bồi thường nhiều tiền, chỉ hi vọng chuyện này nhanh chóng được giải quyết.

Bà thấy bọn họ quá ích kỷ, bất luận thế nào bà cũng không để bọn họ được toại nguyện. Bà hận Liên Gia Kỳ đã khiến bà tan cửa nát nhà. Nhất định bà phải lôi anh ta ra tòa để pháp luật trừng trị. Bà muốn anh ta phải ngồi tù, phải trả giá vì mạng người vô tội đã chết dưới bánh xe của anh ta. Bà tuyệt đối không tham khoản tiền bồi thường mà để người chồng của mình chết không nhắm được mắt. Tính mạng của chồng bà tuyệt đối không thể mua được bằng tiền.

Vì vậy, bà Điền Quyên kiên quyết không chịu nói chuyện bồi thường và hòa giải với luật sư. Bà nhất định đòi Liên Gia Kỳ phải đích thân gặp mặt nói chuyện. Từ sau khi sự việc xảy ra, anh ta vẫn chưa hề ra mặt. Bà phải ép kẻ thù này xuất hiện. Cuối cùng anh ta cũng đến. Vừa gặp mặt, không đợi anh ta lên tiếng, bà đã mất tự chủ lao vào đánh cho anh ta một trận, vừa đánh vừa khóc. “Hung thủ giết người, tôi không cần tiền của cậu. Cậu trả lại chồng cho tôi, trả lại chồng cho tôi!”

Họ nghĩ rằng dùng tiền có thể giải quyết được vấn đề sao? Tình mạng chồng bà, bố của con gái bà chỉ đáng giá bằng một tờ ngân phiếu dơ bẩn sao? Nếu bây giờ thời gian có thể quay ngược trở lại để ba người nhà bà tiếp tục sống yên ổn thì bà sẵn sàng khuynh gia bại sản để trao cho Liên Gia Kỳ một khoản tiền lớn hơn, chỉ mong anh ta lúc đó đừng lái xe qua ngã tư đó, đừng dùng bánh xe nghiệt ngã để lấy đi tính mạng của chồng bà.

Sau khi mất lí trí đánh cho Liên Gia Kỳ một trận, bà Điền Quyên trở về nhà mà chỉ cảm thấy kiệt sức, gân cốt mỏi nhừ. Bà nằm trên giường bất động. Điện thoại đổ chuông, bà cũng chẳng buồn để ý, còn con gái thì ngoan ngoãn chạy đến nghe máy. Sau đó, nó chạy lại nói với bà: “Mẹ ơi, cô trong điện thoại hỏi sao nhà mình vẫn chưa trả tiền điện tháng này ạ?”

Bà Điền Quyên sững người. Tiền điện vẫn chưa trả sao? Bà không biết. Trước đây, những chuyện này đều do ông Diệp Chấn Hùng làm, bà chưa hề hỏi đến. Nhưng bây giờ, bà phải gánh vác mọi chuyện rồi. Nghĩ đến đây, nước mắt bà bất giác lưng tròng. Chỉ là, cho dù khóc lóc đau khổ đến mấy thì cuối cùng bà cũng hiểu ra rằng, chồng bà đã không còn nữa, bà bắt buộc phải học cách đối mặt với mọi vấn đề của cuộc sống.

Ngày hôm sau, đưa con gái đến trường xong, bà Điền Quyên lấy lại tinh thần đi quét dọn một lượt nhà cửa đã để bụi bặm lâu ngày. Sau đó bà thay đồ, chuẩn bị đi trả tiền điện. Bà lấy chiếc túi xách đã lâu không dùng đến phía sau cánh cửa phòng ngủ ra, kéo khóa. Đang định bỏ chìa khóa vào thì bất ngờ bà phát hiện ra một lá thư ở bên trong. Tiện tay bà mở ra xem, trên phong bì thư là hàng chữ cực kỳ quen thuộc: “Gửi vợ yêu Điền Quyên”

Bà sững sờ nhìn vào lá thư mất nửa phút, đoạn run rẩy xé phong bì ra. Lá thư rất dài, vừa mở ra là đã thấy ngoài hai trang giấy kín đặc chữ còn có ba tờ kết quả chuẩn đoán của các bệnh viện khác nhau. Tên người bệnh ghi trên đó là Diệp Chấn Hùng. Kết quả đều là sáu chữ: ung thư gan giai đoạn cuối. Khi sáu chữ này đập vào mắt bà Điền Quyên, lòng bà đau đớn như lửa đốt. Đặt đống giấy tờ sang một bên, bà Điền Quyên run rẩy mở bức thư ra đọc. Câu đầu tiên khiến nước mắt bà tuôn ra như suối.

A Quyên,

Khi em đọc bức thư này thì anh đã không còn ở trên nhân thế nữa rồi. Anh biết, chắc chắn điều này sẽ khiến em rất đau khổ. Phải đưa ra quyết định thế này, bản thân anh cũng vô cùng khổ sở. Nhưng thực sự anh không còn cách nào khác. Cuối cùng, anh vẫn phải rời xa mẹ con em. Thế nên, sau khi suy nghĩ rất kĩ, anh đã đưa ra một lựa chọn. Anh hy vọng sự lựa chọn ra đi này của anh có thể giúp ích cho cuộc sống sau này của mẹ con em.

A Quyên, em đã nhìn thấy ba tờ kết quả chuẩn đoán bệnh đó chưa? Thời gian này anh thường cảm thấy bị đầy hơi, có lúc vừa ăn xong lại bị đau bụng. Ban đầu anh nghĩ rằng là do tiêu hóa không tốt. Em cũng đã mua cho anh mấy hộp thuốc đau dạ dày nhưng sau khi uống xong, anh vẫn thấy không có tác dụng gì. Hôm đó, anh có việc đi qua một bệnh viện thì lại bị đau bụng. Tiện đường, anh vào khám thử xem sao. Kết quả, bác sĩ kiểm tra xong đã đưa tờ chuẩn đoán khiến anh bàng hoàng như sét đánh ngang tai.

Ban đầu, anh hoàn toàn không tin mình lại mắc căn bệnh nan y này. Vì bình thường, anh không hề có bệnh gì nghiêm trọng cả. Sao đột nhiên lại là ung thư gan giai đoạn cuối chứ? Thế là anh đi xét nghiệm ở hai bệnh viện khác. Nhưng kết quả hoàn toàn giống lần trước. Anh không thể không tuyệt vọng khi đối diện với hiện thực này. Anh hỏi bác sĩ là mình có thể sống được bao lâu nữa. Lúc đầu, bác sĩ không chịu nói cho anh biết mà muốn nói chuyện với người nhà. Anh kiên trì bảo rằng mình phải biết. Cuối cùng, bác sĩ đã nói thật, rằng ung thư gan giai đoạn cuối không có hy vọng chữa trị, bệnh của anh nhiều nhất cũng chỉ sống thêm được hai tháng.

Chỉ có thời gian là hai tháng thôi. A Quyên, khi đó anh đã chạy lên sân thượng của bệnh viện khóc một trận. Không phải anh sợ chết, con người rồi sẽ phải chết, không ai có thể tránh được điều đó. Điều anh sợ là sau khi anh chết đi, mẹ con em sẽ thế nào? Ban đầu, khi em lấy anh, bố mẹ em đều kiên quyết phản đối, sợ em phải chịu khổ theo anh, nhưng em vẫn kiên trì. Ngày cưới em, anh đã thề với lòng mình rằng nhất định sẽ đối xử tốt với em cả đời. Nhưng bây giờ, anh lại bỏ em ra đi. Điền Điền còn nhỏ như thế, một mình em vừa làm cha vừa làm mẹ nuôi dạy con khôn lớn thật không dễ dàng gì. Hơn nữa, căn hộ của chúng ta mới đặt cọc có mười lăm năm, còn những hai năm nữa. Anh đi rồi, gánh nặng này sẽ đè cả lên vai em, một người phụ nữ như em làm sao gánh vác nổi?

A Quyên ,anh không sợ chết nhưng anh thật sự không muốn chết nhanh như vậy. Anh thật sự hi vọng có thể sống thêm vài năm để ở bên em và Điền Điền, để anh kiếm thêm chút tiền, để căn hộ đang ở này thực sự thuộc về hai mẹ con em. Nhưng căn bệnh quái ác này không chịu cho anh thời gian. Anh chỉ sống được nhiều nhất hai tháng nữa thôi. Anh thật sự không cam lòng.

A Quyên, hôm đó, anh đã ngây người ra trên sân thượng bệnh viện rất lâu. Khi anh xuống thì trời đã tối. Ở sảnh bệnh viện, anh nhìn thấy một người chết vì tai nạn giao thông, đang được đưa đến nhà xác. Người thân của người đó, người thì đang khóc, người thì nổi giận với lái xe gây tai nạn cũng đến bệnh viện chữa trị. Có người đứng quanh đó nói người lái xe này đâm chết người chắc chắn sẽ phải đền không ít tiền. Khi nghe câu này, một ý nghĩ lập tức hiện lên trong đầu anh.

A Quyên, bây giờ em đã biết ý nghĩ khi đó của anh là gì rồi chứ? Đúng vậy. Khi đó anh đã quyết định rồi. Nếu anh nhất định phải chết vì bệnh tật thế này chẳng bằng, anh chết vì tai nạn còn hơn. Như vậy có thể để lại cho mẹ con em một khoản tiền bồi thường đảm bảo cho cuộc sống sau này.

Sau khi hạ quyết tâm, anh bắt đầu thực hiện kế hoạch, làm thế nào để thông qua vụ tai nạn, kết thúc cuộc đời mình mà khiến người lái xe phải bồi thường cho mẹ con em một khoản tiền. Anh đã quan sát rất kỹ và phát hiện ra không ít lái xe thích phóng nhanh ở những giây đèn xanh cuối cùng. Lúc này, nếu có một người băng qua đường thì người đó không thể phanh kịp. Gần khu vực đường Xuân Quang có mấy khu biệt thự cao cấp, không ít người có tiền lái xe qua lại. Thêm nữa, họ chẳng để ý tốc độ đâu, rất nhiều xe chạy rất nhanh.Anh quyết định chọn ngã tư này để “lên đường”.

Không biết là người lái xe nào vô tình đâm phải anh, chắc chắn người đó sẽ cảm thấy mình thật xui xẻo. Khiến người đó chịu oan uổng như vậy, trong lòng anh cũng cảm thấy rất có lỗi, nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Vì vợ và con gái của mình, anh chỉ có thể ích ký mặc kệ người khác. A Quyên, anh hiểu tính cách của em. Anh biết mình chết thì em sẽ không tha thứ cho người kia, sẽ không chấp nhận bồi thường hòa giải. Xem xong bức thư này, em đã hiểu ý anh rồi chứ? Thế nên, đừng cố chấp nữa. Em hãy chấp nhận tiền bồi thường đi. Khoản tiền này là anh dùng tính mạng của mình để đổi về cho em và con gái đấy. Ít nhất cũng có thể được hai trăm nghìn tệ. Có nó, anh có thể yên tâm một chút về những ngày tháng sau này của mẹ con em.

A Quyên, anh đi đây. Anh phải rời xa em và con gái rồi. Dù không đành lòng nhưng anh không đi không được. Mẹ con em bảo trọng nhé! Đừng quá đau buồn vì cái chết của anh. Đặc biệt là em. Nhất định em phải kiên cường lên để giúp anh nuôi dạy con gái cho tốt. Cảm ơn em.

Vĩnh việt A Quyên. Anh yêu em, yêu Điền Điền rất nhiều. Nhất định hai mẹ con em phải tiếp tục sống thật tốt nhé!

Chồng yêu của em: Diệp Chấn Hùng tuyệt bút.