Lưu Tinh Hồ Điệp Kiếm

Chương 15: Bạn thù đổi vị




Lão Bá đang đứng trước mặt Diệp Tường, toàn thân run lên.

Nhưng cuối cùng ông cũng dằn được cơn thinh nộ, buông Diệp Tường ra nói:

- Thôi được! Bây giờ ngươi nói đi. Hài tử đó có đúng là con của ngươi không?

Diệp Tường đáp:

- Không phải!

Hắn thở dài một tiếng nói tiếp:

- Nhưng tôi thà phải chịu đựng tất cả để làm phụ thân của hài tử đó.

Lão Bá nghiến răng rít lên:

- Đồ súc sinh! Ngươi dám...

Diệp Tường bình tĩnh ngắt lời:

- Vì sao ông căm hận hài tử đó như vậy? Hài tử đó có tội tình gì chứ? Nó đã không có cha, như vậy đã đáng thương lắm rồi, ông là ông ngoại nó, lẽ ra nên thương nó để cùng Tiểu Điệp san sẻ bớt nỗi đau mới phải...

Lão Bá hét lên:

- Ai là ông ngoại nó?

Diệp Tường không chút sợ hãi, cứng rắn trả lời:

- Chính ông!

Giọng hắn cũng trở nên gay gắt hơn:

- Ông muốn thừa nhận hay không cũng được! Vì trong cơ thể nó có máu thịt của ông.

Hắn chưa kịp nói hết thì Lão Bá đã bổ tới giang thẳng cánh tay tát vào mặt hắn.

Diệp Tường không tránh, và dù có muốn tránh cũng không được, bởi vì cái tát của Lão Bá nhanh như ánh chớp.

Diệp Tường còn chưa kịp trông thấy gì thì mắt đã tối sầm lại, đầu óc quay cuồng.

Hắn không ngất đi, vì ngay sau đó bị cú đấm thứ hai giáng thẳng vào tiểu phúc.

Cơn đau này làm cho Diệp Tường tỉnh lại, lưng gập xuống, tay ôm lấy bụng dưới ngã xuống quằn quại, máu tươi lẫn nước bọt trong miệng trào ra.

Mạnh Tinh Hồn chỉ biết giương mắt nhìn, toàn thân cứng đờ như hóa đá.

Diệp Tường chịu được, nhưng y hầu như không sao chịu nổi, tưởng chừng bất chấp tất cả để xuất thủ.

Nhưng y nghiến chặt răng cố nhịn, vì vọng động lúc này có nghĩa là mất mạng.

Hành động đó trái với ước nguyện của chính Diệp Tường, và Tiểu Điệp sẽ không sao tha thứ được.

Bởi Lão Bá là phụ thân của nàng.

Diệp Tường vẫn không ngừng lăn lộn, miệng tiếp tục rỉ máu, chỉ cần nhìn dáng điệu cũng biết hắn chịu đau đớn thế nào.

Lão Bá đứng lặng nhìn hắn.

Cơn phẫn nộ đã được trút xuống, ông bình tĩnh lại dần, nhưng miệng vẫn còn thở phì phì.

Đột nhiên, Diệp Tường đang ôm bụng lăn lộn bỗng bật người lên.

Từ chiếc chuông nhỏ trong tay hắn chợt phát ra mười mấy ánh hào quang về phía Lão Bá.

Đồng thời từ bàn tay phải không biết từ bằng cách nào đã xuất hiện một thanh đoản kiếm chỉ dài chừng một gang tay nhưng nhìn ánh thép cũng đủ biết sắc khủng khiếp.

Lưỡi kiếm vạch một đường như vệt sao băng, nhanh đến kinh hồn.

Ám khí bất ngờ, kiếm thế thần tốc, không ai có khả năng đối phó nổi, cũng không ai tránh được.

Mạnh Tinh Hồn đương nhiên biết rõ Diệp Tường là kẻ giết người đáng sợ thế nào, thế nhưng xưa nay chưa bao giờ y được tận mắt chứng kiến hành động thực sự của hắn.

Bây giờ thì y đã thấy.

Thời gian gần đây y có mối hoài nghi, không tin rằng trước đây Diệp Tường có thể giết nhiều người đến thế.

Còn bây giờ thì y đã tin.

Hành động của Diệp Tường chẳng những chọn đúng thời cơ bất ngờ nhất mà còn thần tốc đến khó mà tưởng tượng.

Thời cơ không ai ngờ nhất cũng là thời điểm chọn lựa chính xác nhất.

Lúc đó chỉ cần xuất thủ thì đối phương không sao đối phó nổi, cũng không sao tránh nổi.

Hành động chuẩn xác, thần tốc và thâm độc.

Đó là ba điều kiện cơ bản nhất để giết người, và kết quả duy nhất là chết. Cho dù có thể chưa biết kết quả đó thuộc về ai.

Thời gian gần đây ai đã thấy qua Diệp Tường tất không nghĩ rằng hắn lại có khả năng phát xuất ra hành động như vậy.

Dưới con mắt Mạnh Tinh Hồn, Diệp Tường đã khôi phục lại bản lĩnh năm xưa, giai đoạn mà hắn ở đỉnh điểm khiến cho cả ba tên đàn em là Mạnh Tinh Hồn, Tiểu Hà và Thạch Quần đều kính phục và ao ước.

Mạnh Tinh Hồn cũng hiểu rằng lẽ ra tráng khí đó trong Diệp Tường đã nguội tắt, chỉ do tình bằng hữu với Mạnh Tinh Hồn và tình yêu đối với Tiểu Điệp mà hắn dốc tận lực phát xuất chiêu kiếm tối hậu đó, vận dụng hết tiềm lực của bản thân.

Không ai đủ khả năng tránh được cú phản kích này... chỉ ngoại trừ Lão Bá.

Thanh đoản kiếm phóng tới như vệt sao băng, nhưng chưa kịp tới mục tiêu thì đã gãy làm đôi xuống đất.

Diệp Tường vừa phi thân lên đã ngã bịch xuống, cánh tay phải gãy lìa.

Lão Bá vẫn đứng nguyên chỗ cũ, tưởng chừng chưa hề có cử động nào.

Mặc dù ông đã dùng ống tay áo phất rụng những mũi ám khí nhưng Mạnh Tinh Hồn vẫn thấy rõ có tới ba bốn vệt sáng cắm vào ngực ông ta.

Y tin rằng mình đã thấy rõ,và không còn nghi ngờ gì được.

Mạnh Tinh Hồn hiểu rõ uy lực của những ám khí này, bởi vì chính y cũng định dùng ám khí như Diệp Tường vừa dùng để giết Lão Bá.

Bất kỳ ai chỉ cần bị một mũi ám khí như vậy cắm vào người là ngã ngay, và trút hơi thở cuối cùng trước khi đứng dậy.

Thế mà Lão Bá vẫn không ngã xuống, cùng không chết.

Mấy mũi ám khí trúng vào người ông ta giống như chạm phải tường thép, phát ra những tiếng leng kenh.

Mạnh Tinh Hồn hiểu ngay rằng bên trong y phục Lão Bá còn một lớp áo bảo vệ dệt bằng sợi thép hoặc thứ kim loại nào đó làm cho ám khí không xuyên qua nổi.

Mạnh Tinh Hồn bỗng thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.

Kế hoạch của y định giết Lão Bá chưa chu toàn bằng Diệp Tường, thời điểm y chọn ra tay cũng chưa bất ngờ bằng hắn, độ thâm độc của Mạnh Tinh Hồn cũng không thể sánh bằng Diệp Tường bởi hẳn ra tay bằng sức mạnh của tình yêu và tình bằng hữu.

Thế nhưng, cho dù bỏ qua tất cả những điều đó, nếu những mũi ám khí của Mạnh Tinh Hồn có thể cắm được vào người Lão Bá thì nhất định cái chết của y sẽ rất bi thảm.

Đó là bài học thiết thực cho Mạnh Tinh Hồn, đúng là một bài học xương máu theo đúng nghĩa vốn có của nó.

Bài học đó được rút ra không phải do kinh nghiệm hoặc do tổn thất mà Mạnh Tinh Hồn phải trả. Chính Diệp Tường đã phải đổi bằng sinh mạng mình để cho Mạnh Tinh Hồn bài học này.

Diệp Tường cố bò lên nhưng không được, lại ngã vật xuống nhưng vẫn gượng nhổm đầu dậy nói:

- Ta đã không nhầm. Đúng vậy, ta đã không nhầm!

Mạnh Tinh Hồn hiểu rằng câu đó là Diệp Tường muốn trối trăng lại cho mình.

Hắn cất tràng cười điên cuồng, nói tiếp:

- Quả nhiên ta không thể giết được ông. Hiện tại trên đời không ai giết được ông.

Lão Bá không nói gì, chỉ đưa mắt nhìn Lục Hương Xuyên rồi quay người bỏ đi, thậm chí không nhìn lại Diệp Tường một lần.

Lục Hương Xuyên thừa hiểu ý nghĩa của cái nhìn đó.

Hắn lạnh lùng nhìn Diệp Tường lăn lộn trên mặt đất hồi lâu rồi chợt quay sang Mạnh Tinh Hồn hỏi:

- Ngươi có mang theo đao không?

Mạnh Tinh Hồn trả lời ngay:

- Không có!

Lục Hương Xuyên lại hỏi:

- Ngươi giết người không cần dùng đao ư?

- Có dùng, nhưng tôi dùng đao người khác. Trong tay đối phương có bất kỳ binh khí gì tôi đều dùng được.

Mạnh Tinh Hồn nói câu đó một cách máy móc. Đến nỗi y ngỡ ngàng trước giọng nói của mình, như nghe âm thanh của ai khác vậy.

Lục Hương Xuyên cúi nhặt đoạn lưỡi của thanh đoản kiếm gãy lên hỏi:

- Ngươi có thể dùng khúc kiếm này để giết người không?

Mạnh Tinh Hồn gật đầu:

- Được!

Lục Hương Xuyên lại nói:

- Còn chưa vì Lão Bá mà giết người. Bây giờ chính là cơ hội đó.

Hắn vừa nói vừa cười rất điềm tĩnh, như mời Mạnh Tinh Hồn dùng một bữa cơm, lại tiếp:

- Ta đã nói rằng ngươi chẳng cần vội, cơ hội đó trước sau gì cũng có. Bây giờ thì ngươi đã tin ta rồi chứ?

Hầu như Mạnh Tinh Hồn không nghe hắn nói gì.

Thanh đoản kiếm vốn rất ngắn, sau khi gãy chỉ còn dài hơn ngón tay.

Mạnh Tinh Hồn máy móc cầm lấy đoạn kiếm gãy, nhưng không biết phải làm gì.

Trong tai y vang lên những tiếng ong ong, còn mắt không thấy gì, mọi vật quay cuồng như chong chóng.

Ngoài những ý nghĩ hỗn độn, Mạnh Tinh Hồn không nghe gì, cũng không thấy gì hết.

Chỉ có một ý nghĩ xuyên suốt trong đầu Mạnh Tinh Hồn là Diệp Tường bất chấp tính mạng làm việc đó vì mình, và chỉ vì việc đó mà Diệp Tường đã chuẩn bị rất lâu, đã chờ đợi rất lâu.

Hiển nhiên trước khi tới đây, Diệp Tường không mảy may hy vọng mình sẽ sống trở về, bởi vì cuộc sống của hắn đã mất hết ý nghĩa.

Mạnh Tinh Hồn hiểu rằng Diệp Tường hy vọng mình sẽ vì hắn mà sống tiếp.

Diệp Tường đã coi Mạnh Tinh Hồn là hình ảnh của mình, đã đem sinh mệnh tình bằng hữu và tình yêu dồn tất cả lên người Mạnh Tinh Hồn, muốn Mạnh Tinh Hồn tiếp tục sống, cũng như tiếp tục cuộc sống của chính mình.

Thứ tình cảm đó rất ít người hiểu được, nhưng Mạnh Tinh Hồn lại rất hiểu.

Y biết Diệp Tường làm việc đó vì mình, tự nguyện chết bởi tay mình.

Nhưng Mạnh Tinh Hồn không nỡ.

Y thà chết chứ không chịu hạ thủ giết người bằng hữu tốt nhất của mình, dù biết cho dù chết bằng tay ai thì Diệp Tường đã không còn mảy may hy vọng sống.

* * * * *

Đoạn kiếm gãy lạnh ngắt trong tay Mạnh Tinh Hồn, ướt nhòe mồ hôi.

Y chợt ngẩng lên nhìn Lục Hương Xuyên nói:

- Tôi không thể giết người này!

Lục Hương Xuyên phóng ánh mắt sắc lạnh nhìn Mạnh Tinh Hồn hồi lâu mới hỏi:

- Vì sao thế? Hắn là bằng hữu của ngươi ư?

Mạnh Tinh Hồn lạnh lùng đáp:

- Tôi có thể vì bằng hữu mà giết người, nhưng không giết người đã ngã.

- Ngay cả vì Lão Bá cũng không giết?

- Tôi có thể vì Lão Bá mà giết người khác. Nhất định cơ hội còn nhiều...

Lục Hương Xuyên nhìn Mạnh Tinh Hồn không lộ vẻ tức giận hay ngạc nhiên.

Hắn cũng không cưỡng bách.

Mạnh Tinh Hồn chậm chạp quay người bỏ đi.

Lục Hương Xuyên không gọi lại.

Mạnh Tinh Hồn cũng không ngoái lại nhìn. Đi được mấy bước, y nghe tiếng rú thảm khốc của Diệp Tường.

Nhưng Mạnh Tinh Hồn vẫn không quay lại, không nhỏ giọt nước mắt nào.

Y cố nén lại dòng lệ thương xót cho đến đêm, khi không còn ai thấy cả.

Tình thế bắt buộc phải như vậy, và y biết rằng chính Diệp Tường cũng hy vọng như thế.

Mạnh Tinh Hồn trở về gian phòng được Lục Hương Xuyên dành riêng cho mình.

Lúc này tuy chưa là đêm tối, nhưng y đóng chặt cửa lại nước mắt trào ra ướt đẫm cả gối.

“Diệp Tường đã liều thân vì mình, thế mà lâu nay mình chưa thể nói rằng đã tận tình với người bằng hữu chí tình chí nghĩa đó!”.

“Hành động của Diệp Tường nói rõ cho mình hai điều:

Tiểu Điệp là nhi nữ của Lão Bá.

Lão Bá là người không ai giết được.

Ý nguyện cuối cùng của Diệp Tường là muốn mình tiếp tục sống cùng Tiểu Điệp và làm sao có thể có cuộc sống tốt đẹp hơn.

Diệp Tường đã không làm được điều này.”

Mạnh Tinh Hồn băn khoăn tự hỏi:

- Nhưng mình có thể làm được không?

Y chợt thấy dũng khí dâng đầy, nắm chặt tay lẩm bẩm phát thệ:

- Bất cứ hoàn cảnh thế nào ta cũng quyết làm bằng được việc đó, hoàn thành ý nguyện của Diệp Tường. Nếu không chẳng đáng sống làm gì.

Đó là cách duy nhất có thể báo đáp ân tình của người bằng hữu xấu số.

Mặc dù y còn nợ Cao lão đại rất nhiều, nhưng sau này có thể tìm cách khác để báo đáp.

Nhưng nhiệm vụ trước mắt buộc phải từ bỏ, và bây giờ cần rời khỏi đây!

Nhưng đâu dễ gì rời khỏi nơi này được?

Mới trước đây không lâu, Lục Hương Xuyên chỉ ra vô số mả bên ngoài hoa viên nói với y:

- Bất kỳ ai đã nhập vào tổ chức của chúng ta thì vĩnh viễn không bao giờ rời khỏi đây được, dù sống hay chết và Lão Bá cũng quan tâm cẩn thận.

Hiển nhiên đó là lời cảnh cáo đối với Mạnh Tinh Hồn.

Mới rồi thấy thái độ khác thường của Lục Hương Xuyên, y có cảm giác như hắn đã nhìn ra quan hệ giữa mình với Diệp Tường, có thể vì thế mà hắn không ép buộc Mạnh Tinh Hồn phải giết Diệp Tường.

Không chỉ Lục Hương Xuyên mà còn có Lục Mãn Thiên nữa. Đời nào lão ma đó lại cho y rời khỏi đây?

Mạnh Tinh Hồn chợt nghĩ:

“Ngay cả Diệp Tường cũng biết rõ không thể giết được Lão Bá, lẽ nào Lục Mãn Thiên lại không biết? Quan hệ giữa Lục Mãn Thiên và Lão Bá rất gần gũi, đương nhiên lão ta là người hiểu rõ Lão Bá hơn hết. Lục Mãn Thiên đã biết không thể giết được Lão Bá, tại sao lão còn bảo cho mình làm việc này?”.

Những dòng lệ trên khóe mắt Mạnh Tinh Hồn bỗng khô đi, đồng thời mồ hôi toát ra khắp người.

Y chợt phát hiện ra kế hoạch của Lục Mãn Thiên còn đáng sợ hơn mình nghĩ rất nhiều.

Điểm mấu chốt của kế hoạch này hoàn toàn không phải là cần Mạnh Tinh Hồn giết Lão Bá, mà sử dụng y như một nấc thang để Lục Mãn Thiên nhảy qua để đạt mục đích nham hiểm của mình.

Nghĩ tới đó, nỗi bi thương trong lòng Mạnh Tinh Hồn lập tức biến thành phẫn nộ.

Không ai tình nguyện làm nấc thang cho người khác, chịu để đối phương đạp qua đầu mình.

Mạnh Tinh Hồn lau khô nước mắt ngồi lên chờ đợi.

Đương nhiên y chờ đợi Lục Mãn Thiên. Y biết rằng Lục Mãn Thiên không đời nào chịu để cho mình bỏ đi, nhất định tới đây tìm mình.

* * * * *

Lục Mãn Thiên đến sớm hơn Mạnh Tinh Hồn dự định.

Lục Hương Xuyên không thấy trở về. Gian nhà vắng vẻ giống như ngoài Mạnh Tinh Hồn không còn ai khác. Bởi thế trước khi Lục Mãn Thiên đẩy cửa bước vào, y nghe rõ tiếng bước chân ngay.

Tiếng bước chân Lục Mãn Thiên chậm rãi, chắc nịch, đầy tự tin như khi người ta trở về nhà mình vậy.

Vẻ mặt của lão ta cũng rất trấn tĩnh và tự tin, dù nhìn kỹ bao nhiêu người ta cũng không sao phát hiện ra lão là kẻ phản bội.

Bất cứ kẻ nào phản nghịch đều ít nhiều lộ ra nét mặt lo lắng, nhưng Lục Mãn Thiên thì không.

Thậm chí trên mặt hắn còn thấp thoáng nụ cười.

Mạnh Tinh Hồn cố kiềm chế cơn phẫn nộ, lạnh lùng hỏi:

- Ông đến đây làm gì?

Lục Mãn Thiên cười đáp:

- Không có gì cả. Ta chỉ đến xem ngươi chuẩn bị tới đâu rồi. Cũng gần đến lúc...

Mạnh Tinh Hồn xẵng giọng:

- Tôi không chuẩn bị.

Lục Mãn Thiên nhướng mi hỏi:

- Không chuẩn bị gì cả ư? Dù ngươi có nhiều kinh nghiệm đến đâu, trước khi giết người cũng phải chuẩn bị.

- Tôi không định giết người!

Lục Mãn Thiên chừng đã hiểu ra, nghiến răng nói:

- Ngươi không thể không giết!

Mạnh Tinh Hồn nhìn thẳng vào mặt đối phương, nói nhấn từng tiếng:

- Vì tôi không muốn trở thành nấc thang để kẻ khác dẫm lên đầu!

Lục Mãn Thiên trố mắt hỏi:

- Nấc thang ư? Nấc thang nào đây?

Mạnh Tinh Hồn thấy không cần phải úp mở nữa, thẳng thừng nói:

- Thâm ý của ông hoàn toàn không phải muốn tôi giết Lão Bá bởi vì ông biết rõ tôi hoàn toàn không có cơ hội thành công nào.

Lục Mãn Thiên yếu ớt nói:

- Nếu vậy ta muốn ngươi đến đây làm gì?

- Để phục vụ cho kế hoạch đen tối của ông!

- Kế hoạch thế nào?

- Ông có muốn tôi nói ra kế hoạch đó hay không?

Lục Mãn Thiên hấp háy mắt, cười nói:

- Thú vị đấy! Ngươi nói thử xem!

Mạnh Tinh Hồn gật đầu:

- Vậy ông nghe đây. Ông thuê đến đây một tên thích khách định giết Lão Bá nhưng thực chất chỉ thay ông mang tội danh mà không có cơ hội thực hiện mưu sát, giúp ông củng cố địa vị.

- Ngươi nói rõ thêm một chút nữa xem?

- Ông bố trí tôi vào phục kích mật động, nhưng tôi sẽ không có cơ hội xuất thủ, vì ông đã phát hiện được tôi trước đó...

Lục Mãn Thiên giục:

- Nói tiếp đi!

- Từ đầu ông đã bộc lộ sự không tín nhiệm tôi. Đương nhiên Lão Bá không nghi ngờ rằng kế hoạch đó là do ông vạch ra. Vì ông đã giúp Lão Bá bắt được thích khách, vì thế càng được Lão Bá tín nhiệm hơn, điều này giúp ông rất nhiều trong việc củng cố địa vị dần dần thay thế Lão Bá.

Có lẽ lúc này thì cả Lục Mãn Thiên cũng bị cuốn hút, giục:

- Sau đó thì sao?

Mạnh Tinh Hồn đáp:

- Chờ khi ông được tín nhiệm tuyệt đối và thời cơ chín mùi nhất, ông sẽ làm việc của tôi...

- Ngươi cho rằng ta đủ khả năng giết Lão Bá hay sao?

Mạnh Tinh Hồn cười nhạt đáp:

- Ông là bằng hữu vong niên của Lão Bá, cũng là người được Lão Bá tín nhiệm nhất, đương nhiên biết rõ những nhược điểm của ông ta hơn bất kỳ ai khác, Lão Bá hoàn toàn không đề phòng...

Lục Mãn Thiên hỏi:

- Vì thế ngươi cho rằng cơ hội của ta rất lớn?

Mạnh Tinh Hồn khẳng định:

- Nếu trên đời có một người đủ khả năng giết được Lão Bá thì người đó là ông!

Lục Mãn Thiên cười nói:

- Xin cảm ơn ngươi vì đã đánh giá ta cao như thế.

Mạnh Tinh Hồn không để ý vẫn tiếp giọng:

- Sau khi giết tôi xong, ông có thể tuyên bố với mọi người rằng mình đã tiêu diệt được thích khách định giết Lão Bá, giúp ông ta phục cừu. Lúc đó không ai còn nghi ngờ ông nữa. Ông có thể thuận lý thành chương, kế nhiệm địa vị của Lão Bá.

- Nhưng ngươi cũng có miệng. Ngươi có thể tố cáo ta mà!

- Ai tin lời tôi? Hơn nữa đời nào ông cho tôi cơ hội để biện minh.

Lục Mãn Thiên nhìn đối phương mặt không để lộ chút tình cảm nào.

Cuối cùng, lão cười một tràng nói:

- Không ngờ ngươi rất thông minh. Đã là thích khách thì không nên thông minh như thế.

- Tôi biết!

- Đương nhiên ngươi phải biết rằng thay người khác giết người là hành động ngu muội. Kẻ thông minh không ai làm việc đó.

Vẻ mặt Mạnh Tinh Hồn trông rất thống khổ. Y biết Lục Mãn Thiên nói câu đó không sai.

Câu đó chạm vào nỗi đau thầm kín trong lòng y.

Lục Mãn Thiên hiểu điều đó, cười đầy ác ý nói thêm:

- Những người thông minh đều mắc một căn bệnh, đúng hơn họ đều có nhược điểm là sợ chết.

Mạnh Tinh Hồn nói:

- Người sợ chết không ai làm sát thủ...

- Đó là vì trước đây ngươi chưa đủ thông minh. Nhưng bây giờ ngươi đã hiểu rằng dù thế nào thì cuộc sống vẫn quý giá hơn cái chết rất nhiều.

Lão chợt cười hỏi:

- Ngươi có biết một kẻ tên là Diệp Tường vừa tới đây không?

Mạnh Tinh Hồn nghiến răng không đáp.

Lục Mãn Thiên nói tiếp:

- Đương nhiên ngươi biết Diệp Tường vì hắn là bằng hữu chí cốt của ngươi. Thế mà thấy hắn bị giết ngay trước mắt, ngươi vẫn không chút phản ứng. Vì sao vậy?

Mạnh Tinh Hồn vẫn không nói gì.

Lục Mãn Thiên lại tiếp:

- Đó là vì ngươi trở nên thông minh hơn, không muốn chết cùng hắn. Cứ cho là ngươi còn có lý do khác, nhưng đó chỉ là ngươi tự lừa dối mình mà thôi.

Mạnh Tinh Hồn như bị một mũi dao cắm vào tim.

Quả tình chứng kiến Diệp Tường chết trước mặt mình, hắn đã không phản kháng và lý giải rằng mình không thể để bằng hữu chết một cách uổng phí, rằng mình sẽ vì Diệp Tường mà sống tiếp và thực hiện ý nguyện này.

Nhưng lúc này Lục Mãn Thiên lại lý giải theo cách khác và Mạnh Tinh Hồn không thể phản bác.

Y chợt thấy mình chẳng phải lớn lao gì như mình đã nghĩ, chẳng qua mình hành động như vậy chỉ vì sợ chết mà thôi, ý nghĩ đó khiến mặt y nóng bừng vì hổ thẹn và thống khổ.

Giọng Lục Mãn Thiên vẫn vang lên đều đều như một liều thuốc độc ngấm vào tận tâm phế Mạnh Tinh Hồn:

- Những điều ngươi vừa nói không sai. Nhưng chỉ được phép tới đó là dừng. Hiện tại còn chưa ai nghi ngờ ta. Bất cứ lúc nào ta cũng có thể bóc lột trần thân phận ngươi, lúc nào cũng có thể làm ngươi phải chết!

Lão ngưng mắt nhìn Mạnh Tinh Hồn như con mèo nhìn con chuột bất lực và tuyệt vọng dưới móng vuốt của mình, lại cười tiếp:

- Bởi thế ngươi nếu muốn tiếp tục sống thì phải làm theo lời ta, vì ngươi không còn đường nào khác.

Mạnh Tinh Hồn nghiến răng hỏi:

- Cho dù tôi có làm theo ý ông thì kết quả cũng nhận lấy cái chết chứ có gì khác?

Lục Mãn Thiên nghiêm mặt nói:

- Nếu ngươi làm tốt việc này thì có thể ta vẫn để ngươi sống, có thể tìm một người khác chết thay ngươi với bộ mặt giống như ngươi để ngươi cao bay xa chạy tìm một nơi không có ai biết mà an nhàn sống tiếp, chỉ cần ngươi đừng quay lại làm phiền ta.

Thấy Mạnh Tinh Hồn im lặng, lão lại cười nói thêm:

- Ngoài ra ta còn cho ngươi một món tiền thưởng kha khá để ngươi sống thoải mái suốt đời. Chung quy con người ta chỉ cần có thể sống yên ổn và thoải mái.

Mạnh Tinh Hồn ngập ngừng một lúc rồi chợt nói:

- Những lời ông nói có đáng tin không?

Lục Mãn Thiên đáp:

- Ngươi không thể không tin bởi vì đối với ngươi đó là cơ hội duy nhất. Ngươi hoàn toàn không có cách nào lựa chọn.

Nói xong câu, lão quay người bỏ đi, bước đi chậm rãi và chắc nịch lộ rõ sự tự tin cũng như lúc mới đến.

Tới cửa, lão còn quay lại nói thêm:

- Ngươi hãy chuẩn bị cho tốt vào! Và nhớ rằng đừng giở trò gì ra, bởi vì bất cứ lúc nào ngươi cũng nằm trong sự giám sát của ta.

Đương nhiên lão không tin tưởng Mạnh Tinh Hồn một cách tuyệt đối, nhưng rất yên trí rằng Mạnh Tinh Hồn không dám làm trái lời mình.

Quả thật lúc này Mạnh Tinh Hồn chẳng khác gì con cá đã nằm trong lưới.

Y nhìn theo tấm lưng bè và thân thể đồ sộ của Lục Mãn Thiên đi xa dần, tự hỏi:

- Chẳng lẽ ta không còn con đường nào khác?

Cho dù tất cả mọi lối đi đều bịt kín, vẫn không thể đi theo con đường đó.

“Ta tuyệt đối không thể giết Lão Bá, không thể giết phụ thân Tiểu Điệp”.

Huống hồ Mạnh Tinh Hồn hoàn toàn chưa và không bao giờ tin lời nói của Lục Mãn Thiên.

Y tin chắc rằng trong bất cứ tình huống nào, Lục Mãn Thiên quyết không để mình sống.

“Nếu vậy chẳng lẽ ta chỉ còn con đường chết?”.

Chết có khi là cách giải quyết tốt.

Trước đây một thời gian, có lúc Mạnh Tinh Hồn đã tìm đến cách giải thoát này.

Đó là lúc y chán ghét tất cả, cuộc sống không ra sống với những giết chóc kế tiếp nhau không biết khi nào mới chấm dứt.

Lúc đó cái chết đối với y chẳng có gì khó khăn, cũng không phải nỗi thống khổ.

Còn bây giờ thì sao?...

* * * * *

Gần cuối thu.

Trong thời gian này, hoàng hôn đến rất sớm.

Tuy mùa hoa cúc đã sắp hết nhưng trong ánh chiều tà, Cúc Hoa viên trông vẫn còn mỹ lệ.

Hoa cúc cũng giống như loài bướm, trong vẻ mỹ lệ đã nhuốm màu tàn tạ.

Đó chẳng phải là điều khiến người ta phải mủi lòng, phải thở dài tiếc nuối ư?

Mạnh Tinh Hồn chợt nhớ lại lời của Tiểu Điệp:

- Sinh mệnh của loài bướm tuy cũng ngắn ngủi như những bông hoa nhưng nó sống thật thanh thản, vô tư và cuộc đời thật đẹp. Cuộc đời của chúng chỉ kéo dài vài tháng nhưng rất đáng sống, vì thế dẫu có chết, chúng không có gì phải ân hận nuối tiếc!...

Đời người cũng thế chăng?

Người ta dù tuổi thọ nhiều hay ít, đó không phải là vấn đề quan trọng.

Điều quan trọng là sống thế nào và đáng được coi là cuộc sống với đầy đủ ý nghĩa của nó hay không?

* * * * *

Hoàng hôn.

Trong gió vẳng lại tiếng chuông. Mạnh Tinh Hồn nhớ ra đó là tiếng chuông báo hiệu bữa ăn tối, bởi thế thấy trong lòng rất khẩn trương.

Y đứng lên bước nhanh ra khỏi phòng.

“Ta tuyệt đối không thể chết được!”

Mạnh Tinh Hồn nghĩ thế, nhưng làm cách nào để sống tiếp ở nơi đầy hiểm họa và cạm bẫy này?

Y đi qua những luống cúc và nhận ra bây giờ đang là thời gian chúng bắt đầu tàn tạ.

Hoa cúc là loài hoa sớm phô vẻ mỹ diệu của mình, và cũng chính là loài hoa sớm tàn tạ nhất.

* * * * *

Lão Bá dùng móng tay tỉa những chiếc lá tàn úa dưới những bông cúc cuối thu.

Ông cố giữ vẻ đẹp cho những bông hoa cuối cùng, dù biết đó là những cố gắng tuyệt vọng.

Không ai có thể làm thay đổi quy luật thiên nhiên, chẳng qua cố gắng để phần nào thỏa mãn ước nguyện của mình.

Bàn tay của Lão Bá tỉa lá không còn như thời trai tráng nữa mà có phần run rẩy báo hiệu sự già nua.

Nhưng Lão Bá lý giải theo cách của mình.

“Hoa cúc tàn thì đã có hoa đào, sau đó là hoa mai, hoa hồng... trong vườn của ta bốn bốn mùa hoa nở sum xuê thì cần gì phải do một loài hoa tàn mà cảm khái?”

“Hơn nữa một mùa hoa đang úa tàn đã phô hết vẻ đẹp, tức dâng hết giá trị của mình, ngay chính loài hoa còn không thương tiếc cho mình thì sao ta lại phải cảm hoài?”

“Ngay cả con người cũng thế thôi!”

Người sống có thể làm được hay không những ý nguyện của mình, cũng ví như bông hoa có thể khoe sắc hay không.

Nhưng khi chết đi là không còn gì đáng để giữ lại.

Mạnh Tinh Hồn lại không hoàn toàn tán đồng với quan niệm đó.

Y dần dần cảm thấy giá trị của một người không phải giới hạn trong cuộc sống hoặc cái chết mà chủ yếu là ở tình cảm giữ lại trong lòng những người khác.

Mạnh Tinh Hồn hồ nghi tự hỏi:

“Còn quan niệm của Lão Bá thì sao?”

Lão Bá vẫn tuyệt đối không nghi ngờ quan niệm của mình và lúc ngẩng đầu lên đã trông thấy Mạnh Tinh Hồn.

Tuy vẻ mặt trầm trọng nhưng bước chân của Mạnh Tinh Hồn vẫn nhanh và chắc nịch.

Trong ánh hoàng hôn, chỉ cần nghe tiếng bước chân đã cảm phục trước sức thanh xuân mà đời người chỉ trải qua có một lần.

Chỉ cần nghe tiếng bước chân, Lão Bá đã thấy thèm muốn và ganh tị.

Vì ông không bao giờ có thể quay lại thời kỳ thanh xuân như vậy nữa.

Sự thật Lão Bá không quá khắc nghiệt. Giá như Tôn Kiếm vẫn còn sống để tái tạo tuổi thanh xuân cho ông, có lẽ Lão Bá không quá nghiệt ngã ghen tị với đời như vậy.

Nhưng bây giờ Tôn Kiếm đã chết, nghĩa là Lão Bá mất hết mọi hy vọng.

Vì vậy nếu ông có nhìn cuộc đời với nhân quan quá nhiều ghen tị thì có lẽ cùng nên lượng tình mà bỏ quá phần nào.

Trên thế gian vì sao có quá nhiều người đáng chết mà Tôn Kiếm lại bị giết chết?

Câu hỏi đó hoàn toàn không vô tư, nhưng dù sao có thể hiểu được, có thể tha thứ.

Mạnh Tinh Hồn đi thẳng đến trước mặt Lão Bá.

Lão Bá hỏi ngay:

- Ngươi có biết vì sao ta chọn thời điểm này để đi tản bộ không?

Mạnh Tinh Hồn đáp:

- Tôi biết.

Vẻ mặt Lão Bá rất khó coi.

Ông lại tiếp:

- Lục Hương Xuyên chẳng lẽ không nói với ngươi rằng bây giờ đang là bữa ăn tối hay sao?

Mạnh Tinh Hồn lại bình thản đáp:

- Tôi cùng biết.

Giọng Lão Bá gay gắt:

- Xem ra ngươi biết không ít. Ngươi có thể trả lời vì sao ta đi tản bộ vào giờ này.

- Vì ông không muốn bị ai làm phiền.

Lão Bá gật đầu nói:

- Vì thế lẽ ra ngươi không nên đến đây!

Mạnh Tinh Hồn chợt cười nói:

- Tôi bây giờ nên ở đâu, có lẽ ông không bao giờ ngờ tới!

Lão Bá nhíu mày hỏi:

- Lẽ ra ngươi nên ở đâu?

Mạnh Tinh Hồn đáp:

- Ở đây!

Y nói xong nhổ bật khóm cúc để lộ cửa mật động mà mờ sáng hôm nay đã được Lục Mãn Thiên hướng dẫn cho biết.

Lão Bá nhíu mày nhìn vào mật động hồi lâu mới hỏi:

- Đáng lẽ ngươi phải mai phục trong đó?

Mạnh Tinh Hồn gật đầu:

- Chính thế!

- Với mục đích gì?

- Giết ông!

Lão Bá chợt nhìn vào mặt Mạnh Tinh Hồn, nhưng ánh mắt tỏ vẻ ngạc nhiên mà như muốn bóc trần hết nội tâm đối phương, nhưng không nói gì.

Mạnh Tinh Hồn không khỏi lúng túng đành nói:

- Tôi đến đây chỉ nhằm mục đích giết ông!

Lão Bá trầm mặc một hồi lâu rồi chợt cười hỏi:

- Ngươi tưởng rằng ta không biết sao?

Mạnh Tinh Hồn kinh hãi thốt lên:

- Ông biết?

Lão Bá gật đầu:

- Đương nhiên!

Mạnh Tinh Hồn không giữ được bình tĩnh, hỏi tiếp:

- Ông biết gì?

Lão Bá càng bình tĩnh hơn, trả lời:

- Trước hết, ngươi không phải là Tần Trung Đình.

- Làm sao ông nói thế?

Lão Bá cười nhạt nói:

- Nước da ngươi không bắt nắng, chứng tỏ ít khi tiếp xúc với ánh thái dương, như vậy không phải người từ nhỏ ở trên thương thuyền lênh đênh trên biển với nước da sạm nắng.

Nghe tới đó, Mạnh Tinh Hồn tái mét mặt, và chính y cũng tự biết mình hoang mang đến đâu.

Đương nhiên Lão Bá không cần quan sát vẻ mặt y lúc này để khẳng định mà biết rõ từ trước.

Mạnh Tinh Hồn ngỡ rằng chuyến này mình không để lộ bất cứ sơ hở nào.

Y tin tưởng vào kế hoạch của Cao lão đại mà y cho rằng hết sức chu đáo, thế mà không ngờ có một điểm bị Lão Bá bóc trần.

Như vậy y đã đánh giá thấp Lão Bá.

Không ai nên đánh giá thấp Lão Bá, đặc biệt là Mạnh Tinh Hồn.

Bởi vì sự sống và cái chết của y đều phụ thuộc vào đó.

Mà chẳng phải chỉ bản thân Mạnh Tinh Hồn mà còn có mẫu tử Tiểu Điệp nữa.

Thế mà lần đầu gặp Lão Bá, chẳng những Mạnh Tinh Hồn tin rằng kế hoạch của mình trót lọt mà còn chính mình đã đánh lừa được Lão Bá.

Đó mới chính là đòn cân não lớn nhất giáng vào đầu Mạnh Tinh Hồn.

Xưa nay y tin vào thành công của mình như là điều đương nhiên, nhưng bây giờ lại không đơn giản thế.

Xưa nay không ai phát hiện được ý đồ của Mạnh Tinh Hồn và khả năng xuất quỷ nhập thần của y, nhưng bây giờ kế hoạch đã không thể sử dụng.

Xưa nay, đến thời điểm quyết định, Mạnh Tinh Hồn buộc phải dùng tuyệt chiêu được chuẩn bị hết sức công phu, nhưng chiêu này hoàn toàn bị phá.

Mạnh Tinh Hồn không cay cú, trái lại trong lòng lộ vẻ khâm phục hỏi:

- Ông đã biết tôi đến đây để giết ông, vậy sao còn để tôi tự do mà không bị câu thúc?

Lão Bá chỉ gật đầu mà không đáp.

Mạnh Tinh Hồn không nén nổi hỏi tiếp:

- Có phải vì ông tin chắc rằng tôi không thể giết được ông?

Lão Bá cười đáp:

- Nếu như chỉ có thế thì bây giờ ta đã chết rồi!

Mạnh Tinh Hồn ngạc nhiên hỏi:

- Chẳng lẽ còn nguyên nhân nào khác?

Lão Bá trầm giọng:

- Bởi vì ta cần loại người như ngươi. Ngươi đã có thể vì người khác mà giết ta thì cũng có thể vì ta mà giết người khác.

Ông dừng một lúc, lại tiếp:

- Ngay cả ta mà ngươi cũng dám giết thì còn kiêng kỵ ai mà không dám nữa? Kẻ sát nhân trước hết phải can đảm. Mà ngươi can đảm không thiếu lắm!

Mạnh Tinh Hồn hỏi:

- Ông định mua chuộc tôi ư?

- Người khác mua chuộc được, vì sao ta không mua chuộc được ngươi chứ? Ta có thể trả tiền nhiều hơn bất kỳ ai khác!

Mạnh Tinh Hồn chợt hỏi:

- Ông có biết ai thuê tôi để giết mình không?

Lão Bá trả lời lấp lửng:

- Những người ta biết còn nhiều hơn ngươi hằng tưởng!

Mạnh Tinh Hồn càng ngạc nhiên hơn, hỏi tiếp:

- Nếu ông đã biết thì sao còn để phản đồ kia tiếp tục sống?

Lão Bá cười nhạt đáp:

- Hắn sống cũng chẳng khác gì chết cả!

- Thật vậy ư? Nhưng hắn đã phản bội ông, và rất có thể lúc nào đó sẽ thành công.

Lão Bá gật đầu, thản nhiên đáp:

- Hắn đã phản bội ta, đương nhiên có thể phản bội người khác. Đó chính là điều ta cần.

Ông chợt cất tiếng cười tàn khốc rồi chậm rãi nói tiếp:

- Mỗi người đều có giá trị nhất định để lợi dụng. Chỉ cần ngươi biết cách lợi dụng mà thôi.

Mạnh Tinh Hồn hỏi:

- Ông cần lão ta phản bội ai?

Lão Bá đáp:

- Một mình hắn thì không có khả năng làm việc này, và chưa đủ gan làm cái chuyện tày đình như thế!

- Ông cho rằng lão ta có đồng mưu?

Lão Bá gật đầu.

Mạnh Tinh Hồn hỏi tiếp:

- Có phải ông muốn lão ta khai ra kẻ đồng mưu với mình?

Lão Bá lắc đầu:

- Chẳng cần phải nói. Sớm muộn gì tự ta cũng sẽ biết.

Mạnh Tinh Hồn ngưng mục nhìn Lão Bá hồi lâu chợt thở dài nói:

- Đến bây giờ tôi mới tin một điều...

Lão Bá hỏi:

- Điều gì vậy?

- Ông có địa vị hôm nay tuyệt nhiên không phải nhờ vào may mắn. Ông có thể sống được tới bây giờ cũng chẳng phải nhờ vào số phận và hạnh vận...

Lão Bá cười nói:

- Vì thế nên nếu ngươi theo ta thì nhất định không đến nỗi bị thiệt thòi, ít nhất ngươi có thể học được nhiều điều, có thể sống lâu thêm một chút. Cách lựa chọn của ngươi thông minh đấy!

Mạnh Tinh Hồn cười nhạt hỏi:

- Ông tưởng tôi hành động như vậy là vì muốn dựa vào ông?

- Không phải!

Mạnh Tinh Hồn gật đầu:

- Ông đoán đúng!

Lão Bá nói tiếp:

- Nhưng ta còn chưa biết ngươi tới tìm ta định đề xuất yêu cầu gì.

Mạnh Tinh Hồn cứng cỏi đáp:

- Tôi muốn ông để tôi đi.

Lão Bá cười nói:

- Ngươi thật thẳng thắn! Nhưng ta hỏi ngươi dựa vào đâu mà ngươi cho rằng ta để cho ngươi đi? Nếu người khác có thể lợi dụng ngươi thì sao ta không thể làm điều đó?

Mạnh Tinh Hồn đáp:

- Bởi vì nữ nhi của ông!

Nụ cười trên môi lão lập tức biến mất, thay vào đó là cơn phẫn nộ.

Ông gào lên:

- Ta từ lâu không có nữ nhi nữa!

Mạnh Tinh Hồn bình tĩnh nói:

- Tôi không biết vì sao ông không nhận nhi nữ của mình. Tôi chỉ biết một việc. Bất kỳ ông nghĩ thế nào nhưng cô ấy vẫn là con gái ông. Dù sao thì máu vẫn còn hơn nước lã.

Y ngưng mục nhìn Lão Bá.

Sự phẫn nộ của Lão Bá rất khủng khiếp, nhưng Mạnh Tinh Hồn không chút tỏ ra khiếp sợ.

Y nói tiếp:

- Có những việc không ai có thể thay đổi được, kể cả ông cũng thế!

Lão Bá nắm chặt hai tay hỏi:

- Ngươi với nó quan hệ thế nào?

Mạnh Tinh Hồn nghiêm nghị đáp:

- Tôi nguyện ý làm chồng cô ấy.

Lão Bá chợt chộp lấy ngực áo Mạnh Tinh Hồn, hét lên:

- Ta muốn ngươi vì nó mà chết!

Mạnh Tinh Hồn rắn rỏi trả lời:

- Tôi không muốn chết, bởi vì tôi muốn sống vì cô ấy cũng như cô ấy muốn sống vì tôi. Nếu ông giết tôi, nhất định ông sẽ hối hận.

- Hối hận ư? Xưa nay ta giết người chưa bao giờ phải hối hận cả.

Thái độ của Lão Bá mỗi lúc một dữ tợn nhưng Mạnh Tinh Hồn vẫn không hề khiếp sợ.

Y không sợ bởi y đến đây với lòng chân thành.

- Bây giờ ông không còn nhi tử nữa, bởi thế cô ấy là cốt nhục còn lại duy nhất của ông.

Cơn giận của Lão Bá càng bùng lên dữ dội:

- Ngươi dám... nói những lời đó trước mặt ta?

- Bởi vì tôi biết ông là người hiểu rõ phải trái nên tôi không sợ nói thật.

Lão Bá trầm mặc hồi lâu hỏi:

- Ngươi quen biết nó lâu chưa?

- Chưa lâu!

- Ngươi có biết rõ nó là người thế nào không?

- Dù cô ấy thế nào thì cũng như nhau cả!

- Nhưng trước đây nó...

Mạnh Tinh Hồn ngắt lời:

- Trước đây cô ấy càng bi thảm thì sau này tôi càng yêu thương cô ấy. Hơn nữa chuyện trước kia đã thành quá khứ, tôi căn bản không muốn biết.

Đôi bàn tay Lão Bá dãn ra, nỗi phẫn nộ trong ánh mắt cũng mất hẳn.

Mạnh Tinh Hồn có cảm giác rằng chỉ mới qua một lúc mà ông già hẳn đi.

Cuối cùng ông nói bằng giọng ảm đạm:

- Ngươi nói không sai. Ta không còn nhi tử nữa. Nó là cốt nhục duy nhất của ta.

Mạnh Tinh Hồn tiếp lời:

- Vì thế ông không thể hắt hủi mẹ con cô ấy.

Lão Bá cắn môi hỏi:

- Ngươi có biết cha của hài tử đó không?

Mạnh Tinh Hồn đáp:

- Tôi không biết, và cũng không để tâm điều này.

- Ngươi thật không để tâm.

- Tôi đã nguyện ý làm chồng cô ấy thì cũng nguyện ý làm cha đứa trẻ đó.

Hai người im lặng một lúc, sau đó...

(Thiếu hai trang)

... càng dịu lại.

Ông nhận ra thiếu niên là người đáng tin, chỉ cần nói ra tất có thể làm được.

Chừng như Lão Bá thấy mình có thể đặt niềm hy vọng vào thiếu niên này.

- Rốt cuộc ta cũng có một nhi nữ, hơn nữa còn có...

Đột nhiên ông ngừng bặt, nắm chặt tay Mạnh Tinh Hồn nói tha thiết:

- Nếu ngươi quả thật cần nó thì ta nguyện ý giao nó cho ngươi.

Mạnh Tinh Hồn thấy cổ họng mình tắc nghẹn lại, dòng nước mắt nóng hổi trào ra.

Hồi lâu y mới hắng giọng, run run nói:

- Tôi... quyết không để... lão nhân gia phải hối hận!

Lão Bá nói, giọng bình tĩnh trở lại:

- Ngươi còn cần gì nữa không?

Mạnh Tinh Hồn đáp:

- Chỉ cần có cô ấy, tôi đã thấy mình mãn nguyện lắm rồi.

Lão Bá gật đầu hỏi tiếp:

- Ngươi định đưa nó đi đâu?

Mạnh Tinh Hồn nghĩ ngợi nhưng chưa kịp trả lời thì Lão Bá đã tiếp:

- Ta hy vọng ngươi mang nó đi thật xa, càng xa càng tốt. Bởi vì...

Giọng ông trở nên nặng nề:

- Tình hình ở đây càng ngày càng trở nên nguy hiểm. Ta không muốn các ngươi liên lụy vì ta, càng không thể sống yên trong phạm vi quanh đây được.

Mạnh Tinh Hồn ngước mắt nhìn Lão Bá, những nếp nhăn càng lúc càng hằn sâu và vẻ tư lự trong ánh mắt, trong lòng bỗng nảy sinh sự đồng cảm.

Dù sao ông ta cũng đã già, và đang cô đơn. Sự già nua và nỗi cô đơn của con người là nỗi bất hạnh lớn.

Giữa hai người từ nay đã có mối quan hệ khắng khít và chẳng những Mạnh Tinh Hồn mà ngay cả Lão Bá cũng thấy gắn bó với thiếu niên này.

Bởi vì y đã thành chồng của nhi nữ ông và trái lại.

Mạnh Tinh Hồn cất giọng quan hoài hỏi:

- Một mình lão nhân gia ở đây có thể ứng phó nổi không?

Lão Bá cười đáp:

- Ngươi không cần phải bận tâm vì ta. Ta đã ứng phó được rất lâu, và còn ứng phó tốt!

Mạnh Tinh Hồn vẫn chưa hết băn khoăn:

- Nhưng trước đây khác. Trước đây lão nhân gia còn có bằng hữu. Còn bây giờ...

Lão Bá ngắt lời:

- Ta cũng là con bạc, một con bạc thực thụ! Xưa nay ta chưa bao giờ thua nhẵn túi, dù có thua cũng chừa lại trong túi mình một số vốn để tìm cơ hội gỡ lại.

Ông cười một cách thoải mái, nói thêm:

- Bởi vì ta không phải là kẻ điên.

Mạnh Tinh Hồn cũng cười, tiếp giọng:

- Chỉ cần canh bạc chưa kết thúc thì luôn luôn có cơ hội lật ngược lại cục diện.

Lão Bá gật đầu:

- Cho dù lần này canh bạc kết thúc thì vẫn còn lần khác. Một con bạc thực thụ bao giờ cũng tìm được cơ hội cho mình.

Ông vỗ vai Mạnh Tinh Hồn nói tiếp:

- Tiếc rằng ngươi không thể cùng ta dự một canh bạc.

Mạnh Tinh Hồn hỏi:

- Vì sao?

Lão Bá cười, mắt nhấp nháy đáp:

- Vì ngươi là con rể của ta. Không ai tình nguyện đem con rể mình đi đặt cược.

Hai tiếng con rể lúc này mang ý nghĩa thật kỳ diệu, làm Mạnh Tinh Hồn lòng xao xuyến hẳn lên.

Chàng chợt thấy Lão Bá trở nên thân thương và cuộc sống cũng đáng yêu hơn.

Có nhiều việc trên thế gian này thay đổi thật không sao ngờ được.

Chỉ cách đây không lâu Mạnh Tinh Hồn đâu ngờ rằng mình là con rể của Lão Bá.

Chàng tới đây với mục đích giết ông, thế mà bây giờ sự việc diễn ra khác hẳn, chàng phải có nhiệm vụ bảo vệ ông.

Đêm càng khuya, gió càng lạnh.

Thế nhưng trong lòng Mạnh Tinh Hồn lại cảm thấy ấm áp.

Lão Bá dịu dàng hỏi:

- Tiểu Điệp đang chờ ngươi phải không?

Mạnh Tinh Hồn gật đầu:

- Dạ!

- Vậy thì hãy nhanh quay về đi, ta sẽ đưa ngươi ra khỏi đây!

Ông cười nói thêm:

- Cho dù đưa nó đi đâu, ta cũng hy vọng ngươi hãy đáp ứng ta một việc...

- Xin lão nhân gia cứ nói!

Lão Bá nắm chặt tay Mạnh Tinh Hồn nói:

- Khi nào ngươi có con của mình thì hãy mang nó tới đây gặp ta.