Mai Nở Dưới Sao

Chương 74: Ánh mắt si tình



Mai Lang Vương và Vĩnh Nghiêm tiến ra bãi đậu của Lâu thuyền, Vĩnh Nghiêm thoạt tiên sai người sửa sang lại khu nhà phía tây, ý định sẽ để Mai Thần nghỉ ngơi ở đó.

Mai Lang Vương dặn nhỏ với hầu cận những thứ cần mang xuống khu lưu trú mới mà Vĩnh Nghiêm xếp đặt, người hầu cận chăm chú lắng nghe chàng một chốc, Mai Lang Vương dặn dò xong, gật đầu nói với hắn - Đi đi.

- Vâng! - Người hầu cận nhanh chân đi làm việc.

Trong lúc đó, Vĩnh Nghiêm khoanh tay tựa vào gốc đa trong sân, lim dim đợi Mai Thần. Mai Lang Vương xử lí xong công việc, khẽ đưa mắt sang Vĩnh Nghiêm, đã thấy chàng gà gật dưới bóng cây rồi.

- Lười nhác. - Mai Thần gõ vào trán Vĩnh Nghiêm đánh cốc.

- Oái! - Bị chàng gõ mạnh như vậy, Vĩnh Nghiêm tỉnh cả ngủ, tâm trí hoảng loạn còn da trán thì đau ê ẩm.

- Chết tiệt! - Vĩnh Nghiêm gầm lên, định lao vào Mai Lang Vương vật lộn một trận. Thế nhưng chẳng biết chàng nghĩ gì, khí thế lập tức xìu xuống, chàng xoa trán chửi rủa. - Thấy người ta ngủ quên thì gọi dậy đàng hoàng đi! Đúng là cái thứ khó ưa! Còn thượng cẳng chân hạ cẳng tay với người ta nữa!

Mai Lang Vương cười nhẹ, chàng dường như thích thú với thái độ kì quái của Vĩnh Nghiêm. Mai Thần lấy chiếc quạt giấy cất trong tay áo ra, chậm rãi mở rộng nan quạt xanh màu liễu, vừa lay quạt tao nhã vừa thong thả nói - Đêm qua làm việc cực nhọc lắm à? Chẳng lẽ là vì chuyện thế tập chức vị ư?

- Ừm. - Vĩnh Nghiêm ngồi xổm xuống, khuôn mặt anh tuấn tả tơi mệt mỏi - Là vậy đó, bắt đầu từ hôm qua trở đi, đêm nào ta cũng sẽ phải xem một đống sổ sách.

Mai Lang Vương thỏa mãn cười - Giờ biết nỗi khổ chưa?

- Ừ, mệt chết đi được, ngươi đúng là giỏi thật đó.

Vì sức khỏe của thần sông không tốt, ngài lại chẳng có con trai, vì vậy từ nay Vĩnh Nghiêm sẽ thế tập chức thần sông của ngài. Kể từ đêm qua, thần sông đã bắt Vĩnh Nghiêm phải làm quen với việc quản lí, kết quả là chàng không được ngủ cả đêm, phải căng mắt đọc một đống sổ sách.

Vĩnh Nghiêm vốn là người ưa vận động hơn ngồi lì một chỗ. Chàng cũng yêu thích võ nghệ hơn là văn thư. Vĩnh Nghiêm từ bé đến lớn đều rong chơi la cà, chưa từng phải làm việc gì, nay gặp phải cớ sự này, chàng tự dưng bị ấn vào bàn làm việc, Vĩnh Nghiêm vì vậy cảm thấy cuộc sống trở nên rất khổ sở.

Còn nhớ trước đây, chàng thường trêu chọc Mai Lang Vương. Vĩnh Nghiêm luôn cho rằng cuộc sống bận bịu của Mai Thần là một cuộc sống vô vị, không có tự do.

- Thần sông ưu tư nhiều quá. - Mai Lang Vương u buồn nói - Ngài ấy có lẽ rất đau đớn, chuyện truyền lại chức vị là điều không thể tránh khỏi.

- Ừ. - Vĩnh Nghiêm chóng cằm, dù vẻ mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt rất dứt khoát - Ta cũng không muốn trở thành gánh nặng của anh nữa. Bây giờ tuy ta bắt đầu mọi chuyện một cách chật vật khó khăn nhưng sẽ mau chóng thôi, ta sẽ quen với trách nhiệm mới. Ta sẽ trở thành người bảo vệ cho anh. Anh đã vất vả nhiều rồi, ta không muốn anh phiền muộn về mình thêm nữa.

- Hừm. - Mai Lang Vương không nói gì nữa.

Cuộc hội ngộ với tên Vĩnh Nghiêm này sau ba trăm năm dài đăng đẵng rốt cuộc cũng mang đến cho chàng nhiều điều suy niệm. Ai rồi cũng sẽ trưởng thành đúng không? Kể cả cái tên bướng bỉnh đầu đất này.

- Nhưng mà… - Đôi mắt nâu đột nhiên mở ra, đáy mắt lóe qua một tia lạnh lẽo - Phu nhân vì chuyện gì mà qua đời vậy?

Vĩnh Nghiêm hơi quay lại nhìn chàng. Ánh mắt hai người chạm vào nhau, hai ánh nhìn sâu xa, dè dặt.

Sau cùng, Vĩnh Nghiêm thở hắt ra một hơi.

- Chị dâu nuốt phải lưỡi câu nên qua đời. - Chàng nói.

- Lưỡi câu?

Mai Lang Vương nâng quạt trầm tư. Đối với những thần linh hóa thân từ thủy tộc như họ, lưỡi câu chính là khắc tinh chí mạng. Ngay từ lúc hay tin phu nhân qua đời, chàng đã biết ngay cái chết của bà không phải là điều tự nhiên. Bà và thần sông vốn có tuổi thọ vĩnh cửu, nếu không phải do gặp tai nạn chí tử hoặc bị kẻ khác ám hại thì không thể qua đời được.

Quả nhiên bà ấy đã gặp nạn. Nuốt phải lưỡi câu đối với bà ấy chẳng khác nào nuốt phải độc dược chết người cả.

- Tại sao chứ? Chẳng phải lưỡi câu không được tồn tại ở khu vực này sao?

- Chị dâu có xuống trần du ngoạn, sau đó thì nuốt phải lưỡi câu của nhân giới. - Vĩnh Nghiêm kể - Ta cũng chỉ nghe kẻ khác nói lại thôi. Thật lòng ta cũng khó hiểu lắm, chị dâu vốn là người cẩn trọng, làm sao có thể nuốt phải lưỡi câu cơ chứ?

- … Thần sông đã cố cứu bà ư? - Mai Lang Vương nhớ ra sắc mặt u ám như mắc bệnh lâu năm của thần sông, xót xa hỏi.

- Ừm. - Vĩnh Nghiêm gật đầu - Anh gần như đã dùng toàn bộ sức mạnh để cứu chị nhưng vô vọng. Chị dâu nuốt rất nhiều lưỡi câu, sức anh không thể vãn hồi được. - Vĩnh Nghiêm nói đến đây, ánh mắt trở nên đau đớn, chàng ta im bặt đi.

Mai Lang Vương tựa người vào thân đa, đôi mắt nâu nhắm chặt. Chàng siết lấy quạt, nét mặt cũng tràn đầy đau xót.

Trải qua từng ấy chuyện, thần sông vẫn cố vui vẻ ôn hòa trước mặt chàng, ngài ấy… Thật là…

- o-

Khi chiều tà bắt đầu buông xuống, thần sông đưa Sao trở về khu phía tây. Trước đó em đã nghe ngài kể rất nhiều chuyện, đều là những chuyện phiêu lưu của ngài khi còn trẻ. Sao thích những chuyến phiêu lưu, vì vậy em nghe ngài mê mãi, cho đến lúc hai người sực tỉnh thì thời gian đã trôi qua khá lâu, thần sông lo rằng Sao sẽ không biết đường đến chỗ lưu trú nên đích thân đưa em về.

- Thiếu chủ sắp xếp cho Mai Thần ở đâu vậy? - Thần sông gọi một tên hầu đến để hỏi chuyện khi hai người vừa ra đến con đường chính lát đá trắng.

- Dạ thưa, là khu phía tây ạ. - Tên hầu cúi người nghiêm cẩn bẩm báo.

- Ừ, đi đi. - Thần sông gật đầu, nhận được thông tin rồi ngài liền cho người hầu lui đi.

- Khu phía tây. - Sao háo hức trong lòng.

Thần sông dường như nhận ra được sự háo hức đó, ngài nắm tay Sao, cười nói - Khu đó yên tĩnh, cũng khá rộng lớn, bên trong bài trí tao nhã, rất thích hợp với Mai Thần đấy. - Ngài lại tấm tắc khen - Vĩnh Nghiêm sắp đặt thật hợp ý ta. Thằng bé ngày càng trưởng thành rồi, ta không cần lo lắng quá nhiều nữa.

- Anh Vĩnh Nghiêm có vẻ hiểu rõ Mai Lang lắm ạ. - Sao nhận xét.

- Hẳn rồi, Mai Thần cũng hiểu thằng nhóc hơn bất cứ ai. - Thần sông vuốt râu, bật cười.

Trên đường đi, hai người có qua một khu nhà khác. Từ cổng vào của khu nhà vừa hay lúc ấy cũng có một đoàn người bất chợt đi ra. Khi thấy thần sông, người đi đầu của đoàn người kia lập tức lùi lại hành lễ. Sao ngạc nhiên mở lớn mắt nhìn, đó là một thiếu nữ.

Thiếu nữ ấy khoác áo giao lĩnh màu xanh, bên trong mặc yếm còn phía dưới thì mặc thường tía và váy đỏ. Trang phục của nàng dệt bằng lụa, hẳn không phải người có xuất thân tầm thường. Tóc nàng búi qua một bên và cài lại bằng trâm ngọc, đuôi tóc xõa dài rũ xuống vai, mềm mại mảnh dẻ, nhẹ bay trong gió chiều.

Nàng quỳ xuống, cúi đầu trước thần sông một cách cung kính. Đoàn người đi theo nàng cũng rạp người phía sau.

- Thủy Cơ, xong việc rồi à? - Thần sông thân mật hỏi.

- Vâng ạ. - Thiếu nữ tên Thủy Cơ dịu dàng đáp, giọng nói mềm mại trong veo.

Dáng vẻ đó khiến thần sông thoáng lặng đi. Sao quan sát ngài, em chỉ thấy ánh mắt ngài chất chứa nhu hòa.

- Thật giống nàng như đúc. - Hồi lâu sau, ngài cất tiếng, chiếc quạt lụa xanh sẫm mở lớn, che ngang khuôn mặt hòa nhã, chỉ chừa lại đôi mắt hiền từ.

- Anh rể lại nói thế rồi… - Thủy Cơ thoáng đỏ mặt, cười duyên đáp. Nàng là em gái của phu nhân thần sông, thường tới lui phủ để làm việc lặt vặt. Kể từ khi nàng đến tuổi cập kê, mỗi khi nhìn nàng thần sông lại thốt lên câu ấy, khiến nàng rất ngại.

- Ha ha… - Thần sông cười trầm ngâm - Em có thấy Vĩnh Nghiêm không?

Tay áo của Thủy Cơ hơi run lên, nàng thấp giọng trả lời - Hình như anh Vĩnh Nghiêm vừa trở về khu tây, đi bên cạnh còn có Mai Thần nữa ạ. Họ vừa về đó vài khắc trước thôi, có lẽ việc sắp xếp vẫn chưa hoàn tất.

- Thế à? Nếu em không gấp thì qua đó giúp Vĩnh Nghiêm một tay nhé. - Thần sông nói rồi dắt tay Sao lướt đi.

- Vâng ạ! - Thủy Cơ nghe vậy, đôi mắt thu ba lập tức bừng sáng. Nàng đứng lên, cùng thần sông và Sao đến khu tây.

- o-

Lúc mọi người đến nơi, Mai Lang Vương và Vĩnh Nghiêm quả thật vẫn còn bận sắp xếp. Vật dụng của Mai Thần và Sao vốn không nhiều lắm nhưng do phải chuyển chúng từ lâu thuyền nơi bãi đậu đến khu nhà ở tận phía Tây này nên hơi mất thời gian.

Thần sông đi đến chỗ hai chàng, hỏi han xem có cần ngài giúp thêm gì không, ba người trò chuyện với nhau dưới mái hiên còn Sao và Thủy Cơ thì đứng dưới tán Muồng Hoàng Yến chờ lệnh. Những chùm hoa vàng ươm, trĩu nặng rũ xuống, mơ màng say ngủ bên hai đôi má ươm hồng.

- Em là tiểu đồng của Mai Thần ư? - Thủy Cơ bất chợt hỏi.

- Vâng ạ. - Sao mỉm cười đáp.

- Mai Thần cũng thu nhận tiểu đồng nữ à? - Nàng ngạc nhiên, nhìn về phía Mai Lang Vương. Kể từ lần đầu gặp chàng cách đây ba trăm năm trước, bộ dạng nghiêm nghị khó gần đó vẫn chẳng hề thay đổi. Thủy Cơ không sao tưởng tượng được rằng chàng lại để một cô bé bên cạnh mình, hơn nữa còn là một đứa trẻ nhỏ tuổi ngây thơ.

- Chị có vẻ hiểu về Mai Lang. - Sao tò mò hỏi.

Thủy Cơ không trả lời ngay, ánh mắt nhìn Mai Thần có chút gì u ám. Nàng hơi vén tay áo lên, chỉnh lại đôi vòng huyết cẩm thạch đeo bên tay phải, chất ngọc va vào nhau tạo nên âm thanh trong vắt - Chúng ta cùng tuổi. - Nàng đáp gãy gọn.

- Ra vậy… Chị có hay nói chuyện với Mai Lang không? - Sao vẫn tiếp tục tìm hiểu.

Thủy Cơ nghe vậy, cười cười lắc đầu, giọng bình thản - Ngài ấy như vậy thì ai dám đến gần chứ? Một người vô vị khó chịu.

Sao nuốt nước bọt, đến đây thì ngậm miệng.

Dường như… Chị Thủy Cơ không có thiện cảm với Mai Lang…

Ngay lúc ấy, một tiểu đồng từ ngoài cổng chạy vào bẩm báo điều gì đó với Vĩnh Nghiêm. Đôi mày lưỡi mác nhíu lại, dường như đó là một chuyện hệ trọng.

Vĩnh Nghiêm nói gì đó với Mai Lang rồi vội vã rời đi.

Thủy Cơ nhìn theo bóng chàng cho đến khi chàng khuất hẳn sau cửa tròn, Sao ngước nhìn, em thấy ánh mắt nàng lay động long lanh, giống như Vĩnh Nghiêm kia chính là tia sáng trong mắt nàng. Chàng đi đến đâu, ánh mắt nàng lại sáng bừng dõi theo đến đấy.

- Chị ấy không thích Mai Lang nhưng có vẻ rất thích anh Vĩnh Nghiêm… - Sao bối rối nghĩ.

- Ánh mắt mà chị ấy dành cho anh Vĩnh Nghiêm… - Sao ưu tư - Khiến mình nhớ mãi…



Hai người đứng đợi thêm một lúc vẫn không có công việc gì được giao. Vĩnh Nghiêm đi mãi chẳng thấy quay lại, không biết chàng đã ra khỏi phủ hay chưa.

Thủy Cơ nhìn sắc trời, đáy mắt nôn nóng. Nàng vốn định đến đây để giúp đỡ Vĩnh Nghiêm nhưng rốt cuộc chỉ có thể đứng đợi vô vọng thế này, thời gian nàng phải quay về cũng sắp đến rồi, nếu không có việc gì, nàng định đến xin thần sông cho về.

Khi Thủy Cơ đã hết kiên nhẫn thì thần sông trở lại. Ngài khoát tay cho Thủy Cơ quay về, nàng ta nhận lệnh của ngài, cúi thấp người chào thần sông và Mai Thần phía xa rồi gấp gáp lui đi.

Sao nghiêng đầu nhìn Mai Lang Vương. Chàng vẫn đứng dưới hiên nhà kia, mỉm cười tao nhã dõi theo em. Sao vén một chùm muồng Hoàng Yến ra để nhìn rõ chàng, Mai Lang Vương thấy thế, chàng hơi quay đi, tay đưa lên miệng giống như đang nén cười.

Sao không hiểu vì điều gì chàng lại cười. Em chỉ bị mấy chùm muồng Hoàng Yến che mắt thôi mà.

- Sao, giờ con nhớ đường về khu tây chưa? - Thần sông hỏi.

- Dạ rồi ạ. - Sao không chú ý đến Mai Thần nữa, ngoan ngoãn đáp lời thần sông. Em cũng nhận ra công việc sắp xếp của chàng vẫn chưa xong và chàng đang tập trung vào đó.

- Ừm, ta vừa hỏi qua Mai Thần rồi, chiều nay con ở lại dùng bữa cùng ta nhé. - Thần sông hiền hòa nói.

- A… - Sao nhớ đến cuộc phiêu lưu đến nước Chân Lạp mà ngài kể dang dở trước đó, háo hức vỗ tay, gật đầu - Vâng ạ!

Thần sông vui vẻ nắm tay Sao dắt đi. Sự có mặt của em khiến lòng ngài nguôi ngoai một chút… Ít ra, ngài sẽ tạm thời không nhớ về nỗi đau nữa.

Khi ra đến cổng, Sao có ngoái lại nhìn Mai Lang Vương. Chàng vừa vặn thay cũng đang hướng về phía em, chiếc quạt màu liễu mở rộng trước ngực, tà áo dài thanh thoát nhẹ bay.

Mai Thần mỉm môi cười nhẹ nhàng. Đôi mắt nâu trong veo hơi sẫm lại, tựa như một lời thì thầm vô thanh.

Sao bắt lấy lời thì thầm ấy.

Cũng chẳng có từ ngữ nào, chỉ có ánh mắt và cảm xúc mà thôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.