Mandarin Của Tôi

Chương 1: Mở đầu




“Nghe nói cậu và Đồng Phi góp vốn mở studio riêng rồi hả?" Người ở đầu bên kia điện thoại kinh ngạc hỏi cô.

"Thời buổi bây giờ, nghệ sĩ, biên kịch rồi đạo diễn cũng đều có studio riêng cả. Chẳng phải thứ gì quá ghê gớm, chẳng qua là có nơi để xuất hóa đơn hợp lệ thôi mà." Sơ Kiến nhìn màn hình hiển thị trước mặt, tiện miệng đáp.

Toi rồi! Năm mươi chips(*) cuối cùng cũng thua mất rồi!

(*) Casino chips: Một dụng cụ đánh bạc thường được sử dụng trong các sòng bài.

Bên kia lại nói đôi câu vu vơ rồi cúp máy, cô lục lọi ba lô mới phát hiện tiền Hồng Kông mang theo cũng đã dùng hết... Có nên lên tầng hai tìm "cò" đổi ít tiền không nhỉ?

Cảm giác trong người không có lấy một xu quả là bức bối. Đồng Phi vứt cô ở đây chẳng biết khi nào mới quay lại. Không đổi tiền chơi tiếp thì cô còn biết làm gì đây?

Sơ Kiến còn đang do dự thì đột nhiên có một chàng trai ngồi xuống bên cạnh cô.

Anh ta đeo cặp kính gọng đen tròng phẳng, dáng vẻ trẻ trung, mặc một chiếc quần dài rộng màu xám đậm và áo thun ngắn tay kiểu thể thao bằng cotton màu trắng, dưới chân đi đôi giày thể thao màu đen, giống hệt một cậu sinh viên.

Kiểm Biên Lâm ư?

Có chút ngạc nhiên, Sơ Kiến giơ mu bàn tay lên che mặt, dáo dác nhìn xung quanh, khẽ hỏi: “Anh không sợ bị chụp ảnh à?".     I

Anh im lặng, xoay chiếc mũ trong tay nửa vòng rồi đội lên, vành mũ che đi nửa gương mặt.

"Có tiền Hồng Kông không?" Ngay câu thứ hai, Sơ Kiến đã đi thẳng vào vấn đề.

Anh vẫn lặng thinh, móc ví từ túi quần ra, sau một hồi lục lọi cũng chỉ được hai nghìn.

"Sòng bạc này thật kỳ lạ, rõ ràng đang ở Macau mà máy chỉ nhận mỗi tiền Hồng Kông." Sơ Kiến lẩm bẩm, nhận lấy hai tờ tiền giấy, lần lượt nhét vào máy rồi khẽ xoay ghế, nghiêng đầu nhìn chàng trai trẻ đang ngồi bên cạnh mình.

Ồ... có hơi khát.

Nhưng bảo anh băng qua nửa sòng bạc kiếm đồ uống cho cô thì cũng không được hay cho lắm.

Đằng sau hai người họ là vô số máy đánh bạc, còn có vài trăm bàn đánh bạc ở phía xa, tất cả tạo nên bầu không khí vô cùng huyên náo.

Sơ Kiến đành phải ngồi sát lại nói chuyện với anh: "Anh ngồi đây trông máy giúp em nhé, nhất định không được để người ta chụp ảnh đâu đấy! Em hơi khát, đi lấy hai cốc trà sữa đã!".

Anh khẽ nhíu mày, chưa kịp phản ứng thì Sơ Kiến đã chạy đi rồi. Anh nhìn theo bóng lưng nhỏ nhắn của cô, một lần nữa ấn nút tắt chiếc điện thoại đang rung trong túi quần rồi vẫy tay với nhân viên phục vụ cách đó không xa.

Đến khi Sơ Kiến cầm hai cốc trà sữa trở lại thì chỗ ngồi kia đã trống không.

"Thưa chị, anh lúc nãy đã cắm thẻ hội viên vào giúp chị rồi." Nhân viên phục vụ chỉ vào màn hình.

Số dư bên góc phải phía trên màn hình còn khá nhiều.

Vì được tài trợ nên Sơ Kiến lại có thể tiếp tục cầm cự ở sòng bạc thêm ba, bốn tiếng nữa, đến khi trở về phòng thì đã qua mươi hai giờ.

Sau khi tắm rửa qua loa, cô tiện tay bật ti vi lên, vô tình xem được chương trình phát lại lễ tổng duyệt binh. Cảnh tượng hiên ngang này dĩ nhiên có xem bao nhiêu lần vẫn không thấy chán. Cô ôm gối chống cằm, chuẩn bị xem tiết mục này để giết thời gian trong khi tiếp tục chờ Đồng Phi.

Hai phút sau, rốt cuộc Đồng Phi — cái người biên mất cả đêm - cuối cùng lương tâm cũng trỗi dậy, gọi điện đến, câu đầu tiên hỏi: "Tối nay, cậu có thấy buồn chán không?". Sơ Kiến chưa kịp trách móc thì cô bạn đã buông luôn câu thứ hai: "Cậu mau mau chuẩn bị đi. Mình đang dẫn một đám người đến bàn việc rồi đây!".

... Chuẩn bị gì cơ? Mình đâu phải là người trong giới của bọn cậu? Sơ Kiến oán thầm.

Kết quả là hơn một giờ sáng, căn phòng này còn náo nhiệt hơn cả sòng bạc.

Đồng Phi kéo hết những người quen biết từ xã giao cho đến công việc ở đất Macau về đây, bắt đầu một cuộc họp bàn dự án mới ngay tại phòng khách sạn này. Mọi người thảo luận từ việc chọn đạo diễn cho đến tiền cát-sê tăng theo thời giá của diễn viên.

"Nghe nói Kiểm Biên Lâm cũng đang ở Macau? Tôi đã gửi dàn ý và kịch bản cho quản lý của anh ta rồi, vẫn đang chờ trả lời đây!" Có người bỗng lên tiếng.

Cái tên Kiểm Biên Lâm này vừa xuất hiện, mấy nhà sản xuất đều đồng loạt bật cười.

Trong số này cũng không chỉ có một, hai người từng gửi kịch bản và dàn ý cho anh ta. Đáng tiếc vị thần tượng ngày một nối tiếng này từ năm ngoái đã bắt đầu bước vào giai đoạn thay đổi hình tượng, trở nên khắt khe trong việc lựa chọn kịch bản. Không một ai trong số những người có mặt tối nay biết được lịch làm việc thật sự của anh ta. Mọi người thảo luận hồi lâu, người này nói mức cát-sê anh ta yêu cầu quá cao, người khác bảo anh ta không chịu hợp tác truyền thông, lại có người nọ than phiền anh ta quá kén chọn kịch bản. Tóm lại là ai nấy đều bới móc đủ điều về anh chàng thần tượng đang nổi tiếng này.

Giữa không gian tràn ngập bao lời lên án, Sơ Kiến chi im lặng đun nước.

Thật ra thì...

Tính tình của anh cũng tốt mà, không tệ đến vậy đâu...

Đồng Phi thừa lúc cô bận rộn, liền liếc mắt ra hiệu: Đối tượng thầm thương trộm nhớ cậu ngày nào và cũng là hàng xóm nhà đối diện từ thuở lên bốn này của cậu đúng là nổi như cồn rồi đấy!