Mang Thai Với Cha Của Vai Ác

Chương 9




Trên đường Hứa Hàm thấy nó ăn gà, sợ con này sẽ ăn trộm gà nhà mình. Tuy gà nhà mình vẫn còn choai choai, nhưng nuôi đến khi béo tốt mập mạp, có lẽ con vật nhỏ này sẽ thích.

Cho nên Hứa Hàm định đuổi nó đi.

Kết quả hung dữ với nó nó nghe không hiểu, làm bộ muốn đánh nó, nó lại không sợ, quan sát một lúc rồi nó không coi ai ra gì vào sân nhà cô.

Hứa Hàm bị làm lơ: “…..”

Hứa Hàm bất đắc dĩ đành phải để nó ngây người ở chỗ này trước rồi tìm bà nội Kiều kiến thức rộng rãi hỏi bà xem nên xử lý như thế nào.

Bận rộn một ngày, Hứa Hàm cũng mệt mỏi, cô rửa sạch cà chua nhỏ của nhà mình rồi ngồi ở ghế nghỉ ngơi một lúc, thuận tay ném hai quả cho con vật kia.

Bà nội Kiều dỗ Khẩu Khẩu xong đi ra, thấy con vật nhỏ kia rõ ràng sửng sốt: “Làm thế nào nhà chúng ta lại có chồn?”

Chồn?!

Hóa ra thứ này chính là chồn, Hứa Hàm lại liếc nhìn nó một cái. Con vật nhỏ này chính là ăn quả cô ném cho nó đến ngon, thậm chí còn ngon hơn so với gà nó vừa ăn.

Rau dưa trái cây nhà cô cả người và cả động vật đều thích ăn, Hứa Hàm thấy nhiều cũng không bất ngờ.

“Trên đường đi cháu thấy nó, không biết vì sao nó theo cháu về nhà, đuổi đi cũng không đi, chẳng lẽ cháu lớn lên giống chủ nhân của nó?”

“Con này hẳn là chồn hoang,” bà nội Kiều nói, “Nhưng bà cũng nhiều năm chưa thấy nó. Trước kia trong thôn nhiều chồn tới đây trộm gà, hiện tại cũng không còn.”

Hứa Hàm vừa nghe nói nó ăn trộm gà liền nóng nảy: “Vậy làm thế nào bây giờ bà?”

“Trước kia các cụ thường nói ‘Hoàng Đại Tiên’ tới nhà là chuyện tốt, nếu nó không trộm gà nhà mình, đầu tiên cứ kệ nó đi.”

“……” Cho nên theo truyền thuyết đây là điều tốt?

A…

Nhưng nếu bà nội Kiều nói vậy, cô cũng không có biện pháp, không đuổi được nó đi, cũng không hạ thủ đánh nó được, đành ngày thường cho nó một ít đồ ăn. Hy vọng nó có thể đại phát từ bi không theo dõi gà nhà mình.

Ngày hôm sau cửa hàng xe đạp điện đem xe của cô đến nhà, Hứa Hàm tìm một bác gái trong thôn biết đi xe đạp điện dạy một chút, dễ dàng học được.

Lần trước Hứa Hàm nhờ dì Lý giúp cô mua ba bó cây trúc cũng đã chém xong đưa đến đây. Người đưa chính là một chàng trai còn trẻ tuổi.

“Tổng cộng 128.5, chỗ tiền lẻ không đưa cũng được.” Chàng trai gãi gãi cổ nói, không dám đưa mắt nhìn Hứa Hàm.

“Cảm ơn nha,” Hứa Hàm đem tiền đưa cho chàng trai, nói, “Làm phiền anh rồi, tiểu soái ca.”

Thật ra Hứa Hàm nói câu này cũng không có ý trêu chọc tiểu soái ca, đại khái cũng như muốn khen một đứa trẻ, nhưng anh vừa nghe thì làn da ngăm đen lại lập tức đỏ hồng.

“Không, không cần cảm ơn,” anh nhận tiền, nắm chặt tiền trong tay, mơ mơ hồ hồ nói, “À, tôi đi trước.”

“Được.”

Sau đó, Hứa Hàm thấy anh cùng tay cùng chân đi ra ngoài…

Anh vừa đi tới cửa vừa vặn gặp phải bà nội Kiều đang đẩy Khẩu Khẩu phơi nắng tản bộ bên ngoài về, bên người còn mang theo con chồn lừa ăn lừa uống đã nhiều ngày ở nhà Hứa Hàm.

Anh nhìn thấy chồn, đầu tiên là hoảng sợ, sau thấy nó không sợ người liền ngoài ý muốn kinh hỉ hỏi: “Đây là Hoàng Đại Tiên sao?”

Bà nội Kiều cười nói: “Đúng vậy.”

“Nó lại không sợ người,” vẻ mặt anh mới lạ nhìn nó, đột nhiên thành kính bái nó ba cái, “Hoàng Đại Tiên phù hộ tôi trong năm nay cưới được vợ, tôi nhất định sẽ báo đáp.”

Hứa Hàm chuẩn bị đi tới bế Khẩu Khẩu mang đi bú sữa: “…..”

Thế này cũng được?

Hơn nữa theo lịch năm nay chỉ còn hơn một tháng.

Anh nhìn Hứa Hàm đi tới lại không được tự nhiên, cười cười với bọn họ rồi chạy nhanh như chớp.

Hứa Hàm biết người trong thôn ít nhiều cũng tương đối mê tín, nên không để ý mà duỗi tay ôm Khẩu Khẩu, lại thấy đôi mắt Khẩu Khẩu đỏ hồng, tựa hồ như vừa khóc.

Khẩu Khẩu rất ít khi khóc, mà nếu khóc thì cũng là gào nhưng không ra nước mắt. Mà hơn phân nửa là để Hứa Hàm ôm nó, tuổi còn nhỏ nhưng vô cùng tâm cơ.

Nhưng nếu khóc ra nước mắt chứng tỏ nó bị ủy khuất cái gì hoặc bị dọa sợ.

“Sao Khẩu Khẩu lại khóc vậy bà?”

“Là bà không đúng, vừa làm nó bị dọa,” bà nội Kiều với vẻ mặt tự trách mà nói, “Bà dẫn nó đi chơi, đi qua trường học bên kia. Không biết trường học mới có chuyện gì tốt, tự nhiên đốt pháo, bà không chuẩn bị, làm Khẩu Khẩu bị pháo dọa.”

Hóa ra như vậy, Hứa Hàm biết trong thôn không cấm đốt pháo, chuyện này đúng là không có biện pháp ngăn cản, vội đem Khẩu Khẩu ôm vào trong ngực: “Khẩu Khẩu không sợ, mẹ ôm ôm.”

Khẩu Khẩu lúc này đã sớm quên mất chuyện kia, thấy Hứa Hàm ôm nó vui vẻ giơ lên tay nhỏ ôm ôm cô.

Hứa Hàm thấy nó không sao, cũng không để việc này trong lòng, ôm nó vào cho bú sữa. Khẩu Khẩu ăn uống thật tốt, hiện tại sữa không đủ, còn phải bổ sung một ít đồ ăn khác, thích nhất được Hứa Hàm cho ăn rau giã nhỏ.

…… Nói đến cùng là nước tiểu của nó tưới ra đồ ăn ăn ngon.

Giữa trưa, Hứa Hàm đào khoai sọ bên cạnh ao, hôm qua dì Lý cho bọn họ một khối thịt khô, vừa văn có thể làm cơm thịt khô khoai sọ. Đúng lúc này, cổng nhà bọn họ bị gõ vang.

“Ai vậy ạ?” Hứa Hàm dừng việc trong tay hỏi.

“Là dì, dì Chu.” Bên ngoài truyền đến thanh âm của dì Chu, Hứa Hàm rửa sạch tay ra mở cửa.

Hứa Hàm mở cửa thấy dì Chu thở hồng hộc bên ngoài, Hứa Hàm sửng sốt: “Dì làm sao vậy, có việc gì gấp ạ?”

Dì Chu dựa vào khung cửa, hít thở đều trở lại mới nói: “Là như này, hiệu trưởng của chúng ta muốn cháu hái một rổ súp lơ, cà chua, củ cải gì đó mang qua, nhất định phải đẹp và mới mẻ.”

“Dạ được, cháu đi lấy cái rổ,” Hứa Hàm về phòng cầm cái rổ bà nội Kiều tự mình làm ra rồi đi cùng dì Chu đến chỗ trồng rau, lại hỏi, “Sao đột nhiên lại muốn ăn rau dưa vậy ạ, có ai muốn hay sao ạ?”

“Là như này,” dì Chu vười nói, “Trong thành có một người quyên góp tiền cho tiểu học Đông Dương của chúng ta, hôm nay thực hiện nghi thức quyên tiền, vị tiên sinh kia tự mình tới, làm nghi thức xong muốn ăn cơm ở nhà ăn trường ta. Kết quả thịt cá ông ấy đều không ăn, cố tình lại thích ăn rau dưa nhà cháu, nói ăn đặc biệt ngon, khen đồ nông thôn thuần thiên nhiên ăn ngon.”

“Thế ạ.” Hứa Hàm cười cười, rau dưa nhà mình đúng là già trẻ đều thích.

Theo lý thuyết, rau nhà mình trồng trái mùa mà ăn ngon như vậy thì người trong thôn sẽ nghi ngờ họ dùng thủ đoạn gì đó.

Nhưng vì Hứa Hàm luôn kiên trì nói mình học kĩ thuật trồng rau nên mọi người cũng không quá hoài nghi.

Mặc dù thật sự cũng có người nghi ngờ, nhưng bình thường họ cũng thấy nhà cô không mua phân bón cùng nông dược, trồng rau cũng dùng phương pháp bình thường không có gì đặc biệt, cũng chẳng tìm ra điều gì không thích hợp nên cũng không nghi ngờ nữa.

“Đúng rồi, hiệu trưởng thấy ông ấy thích ăn rau nên muốn tặng ông ấy một rổ.”

“……” Cái này thật là lễ khinh trọng tình ý*.

* lễ khinh trọng tình ý: có thể hiểu là không quan trọng vật chất mà quan trọng tình cảm.

Hai người cùng hái rất nhiều loại rau mới mẻ ở vườn, rửa sạch rồi bỏ vào rổ.

Một rổ đầy, màu hồng trắng xanh giao nhau, đẹp lại mới mẻ, dì Chu hài lòng cầm rổ mang đi.

……

Tuy rằng Khẩu Khẩu tuổi còn nhỏ nên hay quên, sớm không nhớ rõ việc bị pháo hoa dọa sợ, nhưng không có nghĩa là không tạo ra thương tổn gì với nó. Lúc ngủ trưa, bỗng nhiên nó khóc lên, Hứa Hàm vội dỗ nó, Khẩu Khẩu trong lòng mẹ dần an tĩnh.

Nhưng tới buổi chiều, nó đột nhiên khóc tê tâm liệt phế không ngừng, dỗ thế nào cũng không được, còn sốt cao tới 40 độ.

Điều đó đã dọa Hứa Hàm cùng bà nội Kiều, Hứa Hàm lái xe đạp điện, bà nội Kiều ôm Khẩu Khẩu ngồi đằng sau đi thật nhanh đến bệnh viện.

Bác sĩ thấy khuôn mặt nó nóng đỏ bừng, bình tĩnh tiêm cho nó một liều hạ sốt, rồi bảo Hứa Hàm dùng cách vật lý hạ nhiệt độ cho nó. Lăn lộn một hồi, cuối cùng cũng hạ sốt.

Ra khỏi bệnh viện, Hứa Hàm vẫn sợ hãi nhìn Khẩu Khẩu ngủ, phát hiện tay mình run run.

Đột nhiên nó sốt như vậy làm cô thật sợ hãi.

Tuy chỉ là một bà mẹ tiện nghi, nhưng ở chung sớm chiều với nhau, dù là một đứa trẻ nhặt được ven đường cũng đều sẽ có cảm tình với nó, huống chi nó còn là đứa trẻ Hứa Hàm vất vả sinh ra.

Cô sớm không còn khúc mắc với việc nó là con của ai.

“Bà ơi, bà ôm Khẩu Khẩu đợi chỗ này, cháu đi đẩy xe đẩy đến đây.”

“Phía trước có một quán ăn không tồi, trước tiên chúng ta qua đó ăn tạm đi.”

Bà nội Kiều thấy sắc mặt Hứa Hàm không tốt, trong lòng lo lắng liền kiến nghị.

Hứa Hàm không có ý kiến, cô lái xe mang theo hai người qua. Nhưng vừa đỗ xe trước quán thì phía sau có tiếng còi ô tô.

Hứa Hàm tưởng xe mình chắn xe của người ta, định đem xe dịch vào một chút liền nghe được thanh âm thanh lãnh của người đàn ông từ đằng sau truyền đến: “Kiều Vãn Tình.”

Hứa Hàm: “……”

Đến, cha vai ác lại tới nữa.

Cốt truyện này thật không khoa học! Người này không phải nên offline rồi sao?

Đừng nói là thái độ của cô với anh không tốt đã thành công làm vị tổng tài bá đạo này chú ý tới mình nhé!

“Anh làm sao lại tới nữa, bộ chưa chết tâm hả?”

Khẩu khí Hứa Hàm không tốt, khóa xe của mình rồi ngẩng đầu xem anh từ trên xuống dưới, còn không cẩn thận ngắm xe của anh, rõ ràng là mù cả mắt.

Ở nông thôn, nhiều người không có kiến thức về đại gia, cũng không hiểu giá trị của chiếc xe này nhưng vẫn lặng lẽ đánh giá đôi nam nữ có tướng mạo xuất sắc này.

Cố Yến Khanh nói: “Tôi đến đây thăm Khẩu Khẩu.”

Đột nhiên tối qua Cố Yến mơ thấy Khẩu Khẩu xảy ra chuyện, tuy rằng anh không có cảm tình với đứa con này, nhưng dù sao cũng là con ruột. Cả buổi sáng trong đầu Cố Yến Khanh toàn là khuôn mặt đáng yêu kia của Khẩu Khẩu, làm việc không hiệu quả, mà số mới của Hứa Hàm anh cũng không có.

Vừa vặn nơi công tác mới của Cố Yến Khanh cách chỗ Hứa Hàm không xa, cuối cùng anh thỏa hiệp với nội tâm, lái xe qua đây.

“Cho nên, vì sao lại tới tìm tôi?”

Hứa Hàm thật buồn bực, trước phố cũng có thể gặp được Cố Yến Khanh, vận khí này cũng thật tốt.

Trong sách viết nữ phụ mang theo con trai, vì muốn leo lên Cố Yến Khanh hao tổn tâm cơ, nhưng vì vận mệnh trêu chọc nên mãi không gặp được, đến chết mới có cơ hội gặp mặt lần cuối. Nhưng hiện tại đây là lần thứ ba cô gặp được Cố Yến Khanh?

Cố Yến Khanh: “Tôi lái xe đến đây nhìn thấy cô.”

“Không phải lần này,” Hứa Hàm nói, “Tôi hỏi là lần đầu tiên tại sao anh đến tìm tôi, vì sao anh biết tôi có con?”

“Lúc cô đi kiểm tra ở bệnh viện gặp phải một cấp dưới ở công ty tôi biết gian tình của chúng ta, anh ta nói cho tôi.”

“…..”

Hứa Hàm đột nhiên nhớ tới, khi đó cô mới xuyên vào Kiều Vãn Tình, bởi vì nội tâm cực kỳ bài xích nên không đi kiểm tra đúng thời gian, hai ngày sau mới đi.

Sau đó liền gặp cấp dưới của Cố Yến Khanh cũng đi bệnh viện đúng hôm ấy.

Chỉ vì trùng hợp lần đó liền dẫn đến một loạt sự tình phát sinh về sau?

Hứa Hàm dở khóc dở cười, vận mệnh cũng thật quá thần kỳ.

Nhưng mà Hứa Hàm vừa mới trải qua một hồi kinh hãi, hôm nay không có tâm tình nói chuyện với Cố Yến Khanh, “À” một tiếng rồi đi vào trong tiệm.

Cố Yến Khanh dừng một chút xong cũng đi theo vào trong tiệm.

Chủ quá thấy có cô gái xinh đẹp tới tiệm nhà mình, ánh mắt sáng ngời, đang định đi qua ân cần hỏi thăm cô, lại thấy một người đàn ông anh tuấn đi phía sau cô tiến vào.

Anh ta rõ ràng trông không hung ác, thậm chí sắc mặt thật bình thản lại làm chủ tiệm nháy mắt lúng túng, cẩn thận tiếp đón.