Mạnh Kiếp Có Thiên Nhiên

Chương 46: Chương 46






Ngày Mạnh Vĩ Đình mất, bầu trời rất âm u, nhưng không mưa, rất nhiều người tới tham gia tang lễ. Mạnh Diên Châu nhìn những khuôn mặt kia, cảm thấy bọn họ xa lạ thậm chí còn mơ hồ. Mấy ngày cuối cùng Mạnh Vĩ Đình ở bệnh viện là Mạnh Diên Châu tự mình chăm sóc ông, anh từng nghe người nói qua, người sắp chết, là lúc mong muốn sống nhất, nhưng anh thấy Mạnh Vĩ Đình, ông cũng không biểu lộ ra cảm xúc gì đặc biệt, chỉ là nói không ra lời.
Mạnh Vĩ Đình nỗ lực nói chuyện, anh nghiêm túc nghe, “Có thể nấu cho anh bát cháo…. Không?” Âm cuối cùng, nhẹ giống như chỉ là ảo giác. Mạnh Diên Châu dùng sức gật đầu, lúc ra khỏi phòng bệnh, nước mắt đột nhiên rơi xuống. Mạnh Vĩ Đình ở trong lòng anh, tựa như ngọn núi lớn, sao bây giờ lại xuất hiện ánh mắt van xin chứ?
Thậm chí anh đủ hiểu, Mạnh Vĩ Đình còn chưa nói hết lời, anh liền tự mình đi nấu cháo. Kể từ khi Mạnh Vĩ Đình nằm viện, Dư Hà quả thật như là quản gia vậy, ở bệnh viện mượn một phòng bếp nhỏ, nhưng Mạnh Vĩ Đình vẫn ăn được rất ít.
Mạnh Diên Châu đi nấu cháo cho Mạnh Vĩ Đình, anh sống lâu như vậy, lần đầu tiên làm chuyện như vậy. Nhìn nước trong nồi sôi, lần đầu tiên anh có cảm giác mình vô dụng như vậy, chỉ một chuyện nhỏ như vậy, tại sao anh cũng không làm tốt. Anh đã từng muốn làm người đàn ông đội trời đạp đất, nhưng giờ thì anh hối hận, anh đã làm những việc mà không hiểu, một thiếu niên phản nghịch, khiến Mạnh Vĩ Đình đi dọn dẹp hộ anh, có lẽ như vậy, người kia cũng sẽ không bình tĩnh rời đi như vậy. Anh cho gạo vào trong nồi, gạo trắng trong nồi không ngừng sôi trào. Anh nhìn những hạt trắng nhỏ kia, rốt cuộc không nhịn được, ngồi xổm khóc rống lên.

Dư Hà đi tới, yên lặng kéo Mạnh Diên Châu đứng dậy, “Đừng khóc, anh ấy cũng không muốn gặp em với bộ dạng này.”
Bác sĩ thông báo Mạnh Vĩ Đình sắp chết, người bình tĩnh nhất là Dư Hà, chỉ có bà biết, Mạnh Vĩ Đình không tiếc nuối gì nữa. Bởi vì ông thấy Mạnh Diên Châu bây giờ không còn là một đứa trẻ không hiểu gì nữa, Mạnh Diên Châu bây giờ có thể tự đảm đương được rồi, thậm chí với lòng can đảm và lời nói mạnh mẽ của mình, cũng chiếm được không ít ưu thế. Nếu như nói Mạnh Vĩ Đình sống trên đời này sợ gì, chỉ sợ không kịp nhìn thấy Mạnh Diên Châu lớn lên, bây giờ ông không lo lắng nữa, có thể an tâm rời khỏi cõi đời này rồi.
Nếu như còn sống không vui vẻ, may ra sẽ ở một thế giới khác, cũng là một lựa chọn.
Dưới sự giúp đỡ của Dư Hà, Mạnh Diên Châu rốt cuộc đã nấu xong cháo.

Lúc Mạnh Diên Châu đẩy cửa phòng bệnh lần nữa thì Mạnh Vĩ Đình cười với anh, gương mặt già nua, khe lộ rõ, lại cười thật như vậy. Mạnh Diên Châu nghĩ là mình nhìn nhầm rồi, nhưng nó là thật.
Anh dùng thìa lấy ra một thìa cháo, đặt ở khóe miệng thổi, mới từ từ để vào trong miệng Mạnh Vĩ Đình. Mạnh Vĩ Đình vẫn nhìn anh, thậm chí vươn tay ra, ông lập tức khom người, nỗ lực mở miệng, “Chôn anh ở đây…..”
Anh còn có thể cảm thấy nhiệt độ lòng bàn tay truyền tới, thậm chí còn thấy Mạnh Vĩ Đình đang cười, nhưng bác sĩ đã chạy tới, nói cho anh biết, Mạnh Vĩ Đình đã qua đời. Trong tay anh cầm bát, nhiệt độ đang bắt đầu lạnh dần.
Mạnh Vĩ Đình không sợ chết, thậm chí còn suy nghĩ tới mọi việc sau khi mình chết. Anh yên lặng đi ra khỏi phòng bệnh, nghĩ đến trước kia anh đi nấu cháo, Mạnh Vĩ Đình vẫn còn nói: Trước kia cô ý mất, còn nấu cho anh một nồi cháo….
Nước mắt rơi xuống mặt đất, một lần lại một lần, tay hung hăng đập vào tường.