Mạnh Mẽ Chiếm Đoạt: Cô Gái Chớ Càn Rỡ

Chương 20: Nhìn thấy anh (hai)




Yêu, có thể để cho người ta hạnh phúc cũng có thể để cho người ta thống khổ. Tử Ca không biết đã trải qua cái gọi là hạnh phúc cùng thống khổ bao nhiêu lần. Khuôn mặt của anh ta trải qua bao năm buôn bán, khá trầm ổn, giờ cô và anh ta có vẻ khá xa nhau. Bên cạnh anh ta là một cô gái xinh đẹp với chiếc váy màu hồng, khiến Tử Ca cảm thấy chua xót.

"Không tính là muộn, Mộ thiếu cũng là mới vừa tới đây." Người đàn ông ngồi ở phía sau ghế salon đứng lên bắt tay Chung Nham, dẫn anh ta ngồi xuống. Trên người anh ta mặc một bộ tây trang màu xám tro, trong đôi mắt mang theo sự ôn hòa mà sạch sẻ vui vẻ, anh ta vẫn vậy trước sau như một, tao nhã lịch sự.

"Vị này là Mộ Diễn, bạn học của tôi thời đại học, cũng là tổng giám đốc của Mộ thị . Vị này là Chung Nham người sở hữu các khu đất , chúng tôi đã hợp tác rất nhiều năm." Người ngồi bên cạnh anh giới thiệu hai người với nhau.

Chung Nham ánh mắt đang nhìn Hạ Tử Ca dừng một lúc, ngay sau đó dời đi chỗ khác, Tử Ca cụp đầu ngoan ngoãn ngồi bên cạnh Mộ Diễn, thân thể hơi có vẻ cứng ngắc.

Tức thì trong đôi mắt không che giấu nỗi sự đau đớn, loại đau đớn này cô không cách nào coi thường, khoảng cách gần như vậy, cô không tránh được liền hít vào hơi thở thuộc về anh ta.

Cô gái kia ngồi xuống bên cạnh Chung Nham, trong đôi mắt đơn thuần cũng có thể nhìn ra được cô ta được che chở bao bọc rất tốt, chẳng qua là đang nhìn đến Hạ Tử Ca cô ta hơi sửng sốt một chút, lông mi thật dài vụt sáng chọc người .

"Nham, em muốn đi rửa tay." Thanh âm dịu dàng lưu loát, mềm mại khiến Tử Ca cơ hồ sinh lòng ghen ghét. Chung Nham mỉm cười giương mắt, vỗ nhẹ cô ta một cái, "Đi đi, chớ đi loạn."

Bọn họ chỉ nói chuyện làm ăn, chắc hẳn là bàn về chuyện lời lãi . Tử Ca không cảm thấy hứng thú lắm, cô bây giờ chỉ biết ngồi im,cô vẫn chơi ngón tay của mình, đem mình cách ly ra ngoài.

Mộ Diễn tay đặt ở đầu vai cô hơi dùng sức, đem thân thể của cô hướng một phần về phía anh, cúi thấp đầu hỏi, "Buồn bực?"

Tử Ca kinh ngạc ngước mắt, anh đột nhiên xuất hiện quan tâm, ngay sau đó lắc đầu một cái.

Toàn bộ nhìn thấy tình cảnh này nở nụ cười ha ha, "Mộ Diễn, không giới thiệu một chút sao? Thật khó có người nào khiến anh nhu tình như vậy."

Lời trêu chọc của gã đó, lập tức đưa tới sự chú ý của người khác, bọn họ ở hai bên ôm theo những cô gái điệu đà cầm cái ly tiến về phía anh

"Mộ thiếu, anh lại đi tìm người đẹp hả. Mới vừa rồi vừa vào cửa cũng làm tôi giật cả mình , khẩu vị của anh thật tốt. Cả Chung thiếu cũng mang theo vị hôn thê đến đây nữa." Người đàn ông ngồi bên cạnh Tử Ca , thanh âm trêu chọc lọt vào tai, tay hắn để lên người cô, ngón tay cô không tự chủ hơi nắm thật chặc, trên mặt một chút vẻ mặt cũng không biểu hiện ra ngoài, mà cô quả thật không tìm được vẻ mặt nào để bày ra, trong lòng khẩn trương nhảy múa.

Mộ Diễn cười khẽ, "Tổng Ngật Lạt, hưởng thụ không được sao. Thỉnh thoảng điểu chỉnh một chút cũng tốt."

Lời nói của Mộ Diễn khiến Tử Ca trong đầu ong một cái, Cô ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt dừng trên mặt Mộ Diễn, âm thầm không mang theo một nụ cười, ngầm ý có một tia cảnh cáo, thân thể của cô đột nhiên lạnh lẽo.

Một bên tay để ngang hông cô nhéo một cái, cả kinh nghiêng đầu nhìn sang, liền thấy ánh mắt cười khẽ của hắn ta, tay không có ý định rời đi. Ngón tay hung hăng nhéo mạnh, khiến Hạ Tử Ca cảm thấy đau.

Nhếch miệng lên, ánh mắt cong lên, Tử Ca buộc mình làm ra vẻ mặt mỉm cười, người đàn ông bên cạnh cũng cười một cái, tay đăt ở thắt lưng cô càng thêm càn rỡ. Cả quá trình, Mộ Diễn thờ ơ lạnh nhạt, nhưng Tử Ca cũng trong nháy mắt hiểu, người đàn ông này làm ăn buôn bán, anh không dùng người vô dụng, anh đã có toan tính từ trước.

Đối diện với tầm mắt của Tử Ca cơ hồ không ngóc đầu lên được. Cô biết Chung Nham đang nhìn Cô, Hạ Minh Châu cũng ở đây nhìn Cô, cái loại cảm giác khinh bỉ thấu vào da thịt cô. Cắn chặt hàm răng, Tử Ca khó chịu muốn chạy thoát, đau lòng vô cùng, trong lòng không biết sao lại đột nhiên cảm thấy buồn cười, rất muốn cười, Hạ Tử Ca, ngươi đến tột tại sao lại đẩy mình vào hoàn cảnh này.

"Nham, cô gái kia nhìn có chút quen." Hạ Minh Châu nói từng chữ gõ vào tai Tử Ca , Cô cụp đầu xuống, thân thể nhẹ nhàng run rẩy.

Tay của đàn ông dọc theo vòng eo mềm mại của cô, liền bị một bàn tay bắt lấy, Mộ Diễn sắc mặt vẫn như cũ bình tĩnh mà lạnh nhạt, khóe miệng không chút vui vẻ, "Tần, không muốn tôi chặt tay anh đi thì hãy biết điều."

Hừ, người đàn ông phẫn nộ thu tay lại, chẳng qua là nhìn về phía Mộ Diễn trong đôi mắt vẫn có một tia hứng thú .

Tử Ca thở phào nhẹ nhỏm, thân thể còn chưa hoàn toàn buông lỏng, Mộ Diễn nhìn Cô, mặt dán rất gần, gần đến nỗi cô không thể nào thở được, gần đến nỗi cô có thể thấy rõ ràng ánh mắt của anh, sương mù dày đặc khiến cô không biết là anh muốn như thế nào. Tay của anh bắt lấy bàn tay nhỏ bé của cô, ngón tay nhẹ nhành vuốt ve chỗ đau của cô, khiến cô cảm thấy chút ấm áp.

Nhưng là, không phải anh là Mộ Diễn sao? Cô biết anh không bao giờ dư thừa cảm xúc như vậy, nhưng vì sao anh lại giúp cô lúc khó khăn, cô đột nhiên rất muốn rơi lệ ở đây. Như vậy có phải rất mềm yếu không?

Trong tay Mộ Diễn cầm một ly rượu màu đỏ , nhẹ nhàng đẩy đến trước mặt này, bá đạo hạ lệnh, "Uống đi."