Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 517: Địa tiên trấn yêu (1) 




“Tháng trước, có phải là hắn đã đi qua Tây Xuyên?”

Tiểu Thanh hỏi.

Trương Vô Sinh suy nghĩ rồi nói “Chuyện này đúng là không biết được, sư thúc của ta ở tại Linh Lung Tháp, không phải là đang bế quan thì là đi vân du, ta đã một hai năm còn chưa có thấy qua thúc ấy, có quỷ mới biết được thúc ấy đang ở địa phương nào.”

Tiểu Thanh gật gật đầu, nói “Có thể hay không dẫn ta đi gặp người một chút?”

Trương Vô Sinh chần chờ nói “Hai người tuy là tiểu yêu đến báo ân, ta rất là thích các ngươi, cũng nói thật cho các ngươi biết đi, sư thúc này của ta tình tình rất theo nguyên tắc, cũng giống như Pháp Hải trong bạch xà truyện, ta nói vậy các ngươi có hiểu không, nếu mà nhìn thấy quỷ yêu thì chẳng cần phân biệt tốt xấu gì, đều phải bắt lại, trong Linh lung tháp của thúc ấy, bị bắt không biết bao nhiêu là quỷ yêu rồi, các ngươi mà đi gặp hắn, sợ là có chuyện xảy ra.”

Tiểu Thanh cười cười nói “Ta là muốn nhìn xem hắn có bản lĩnh lưu lại chúng ta hay không”

Trương Vô Sinh cười bất đắc dĩ “Ta đã lớn đến vậy rồi, mà còn chưa có thấy qua quỷ yêu mà thúc ấy không bắt được.”

“Nói không biết được lần này thất bại thì sao?”

Tiểu Bạch không phục nói.

Trương Vô Sinh cũng mỉm cười, cũng không có nói nữa, xoay người đi lên trên núi, đoàn người đều kéo theo nhau cùng đi, một đường đi vào Ngọc Thanh cung.Tiểu Thanh cùng Tiểu Bạch vẫn còn tính cảnh giác của xà yêu, nên không có tiến vào điện mà đi theo tường vây vòng qua, ngẩng đầu thì nhìn thấy, có một toàn tháp cao đứng ở cạnh thiên sư phủ trong ngọc thanh cung.

Trương Vô Sinh đi vào trước của của tháp, khom người về phía tháp, thật là cung kính nói “Sư thúc, người có ở bên trong không?”

dùng tay gõ gõ cánh cửa, đợi một lúc, thì thấy cánh cửa mở ra.

Bên trong rất tối, chỉ có thể nhìn thấy một cái bàn, ở trên còn có một ngọn đèn dầu, một lão già tóc bạch đang nghiêng người ngồi ở bên cạnh bàn, trợn mắt nhìn Trương Vô Sinh, ánh mắt rất sắc bén, Đó chính là Đạo Uyên chân nhân.

Trương Vô Sinh liền đem tình huống gặp được nới ra, dò hỏi hắn xem có phải là do hắn cứu hay không, tuy là lão này có sơ thích bắt quỷ thu yêu, nhưng bản tính rất tốt, Trương Vô Sinh không chắc được là hắn có thể làm ra chuyện phong yêu này hay không.

Đạo Uyên chân nhân sau khi nghe hắn nói xong, xoay đầu nhìn về hai người Tiểu Thanh,Trong lòng Tiểu Bạch thì không ngừng cầu nguyện: nhất định là không phải là lão nhân này, nhất định là không phải là lão nhân này…… “Các ngươi lại đây, ta sẽ nói chân tướng cho các ngươi biết.”

Thanh âm của Đạo uyên chân nhân rất là khô khốc, không mang theo cảm xúc gì.

Tiểu Thanh cùng Tiểu Bạch liếc nhìn nhau, rồi cùng đi qua.

Đạo uyên chân nhân, mặt đầu nếp nhăn, nhìn qua thấy già không thể nào già hơn được nữa, cả người khô gầy như là một khối đậu hủ khô vậy, ánh mắt rất là sáng, trên dưới đánh giá hai người, nhàn nhạt nói “Xà yêu?”

Hai người gật gật đầu.

Đạo uyên chân nhân ngừng lại một chút rồi nói “Các ngươi là đã tìm lầm địa phương rồi, đại thiên phong yêu này không phải là ta làm, chuyện sinh tử là theo thiên mệnh, ta cũng không làm ra chuyện nhàm chán này.”

Tiểu Thanh trong lỗ mũi hừ một tiếng.

Tiểu Bạch thì đôi mắt sáng ngời, lập tức cảm thấy lão nhân này thật thân thiết,nói “Lão gia gia, không phải người thì là ai?”

Đạo Uyên chân nhân nói “Mao sơn Diệp Thiếu Dương.”

Trương Vô Sinh nghe thấy ba chữ “Diệp Thiếu Dương ”

, cau mày lại, buồn bực hỏi “Sư thúc người như thế nào lại biết là tiểu tử kia, người thấy qua rồi à?”

“Trừ ngươi và ta ra, hiện tại trên đời chỉ có năm vị thiên sư là có bài vị đạo sĩ, Thanh Vân Tử, Đạo Phong, còn có hai vị lão nhân ở Huyền Không Quan, Huyền Không quan thì chưa bao giờ ra khỏi núi, Thanh Vân Tử tuy là một lão già hồ đồ, nhưng tuyệt đối không làm ra chuyện đại thiên phong yêu này, Đạo Phong thì đã mất tích đã nhiều năm, thật không có khả năng làm ra, chỉ có đồ nhi của hắn là Diệp Thiếu Dương.”

Trương Vô Sinh gãi gãi cái ót, nghĩ thầm hóa ra là người cũng chỉ đoán, nhưng mà cẩn thận suy nghĩ lại, thì chính xác là có chuyện như vậy, với lại gần đây Diệp Thiếu Dương kế thừa y bát của Mao Sơn, xuống núi lịch lãm, thật là có khả năng đi qua Tây Xuyên, lập tức gật đầu, nhưng cũng không quên vuốt đít ngựa, “Sư thúc anh minh.”

Tiểu Bạch hai mắt tỏa sáng nhìn Đạo Uyên chân nhân “Lão gia gia, nghe người nói vậy, thì Diệp Thiếu Dương kia là một người trẻ tuổi à.”

Đạo Uyên chân nhân nói “Đúng vậy.”

“Hắn …..

có soái không?”

Đạo Uyên chân nhân nhìn nàng một cái, không có lên tiếng, như là sống đã lâu, nhưng còn không biết cái gì kêu là soái.

Trương Thi Minh nhịn không được mà lầu bầu nói: “Ngươi nhận chủ nhân, lại có phải là nhận lão công đâu, mà quản người ta có soái hay không để làm gì?”

Tiểu Bạch cười hắc hắc “Chủ nhân cũng là phải chút soái, thì cùng ở bên hắn mới có phong cách, nếu giống như là Lý Dịch Phong soái ca như vậy…...”

Trương Thi Minh ngẩn ra, nói “Ngươi cũng biết Lý Dịch Phong?”

Tiểu Bạch cùng hắn tán dóc một hồi, Tiểu Thanh trừng mắt nhìn nàng, rồi chắp tay với Đạo Uyên chân nhân, nói “Vậy đa tạ lão tiên sinh, chúng ta lại đến Mao Sơn tìm chủ nhân, cáo biệt ở đây.”

Hắn xoay người đi ra ngoài, đột nhiên nghe thấy “Ca ca ”

vài tiếng, thì thấy mấy cái đồng tiền rơi xuống sàn nhà phía trước người mình, làm thành một vòng tròn, đang không ngừng xoay tròn, một một đồng tiền đều thả ra một cột sáng vô hình, đem hai huynh muội vây vào chính giữa.

Tiểu Thanh liền sửng sốt, biết là do Đạo Uyên chân nhân làm ra, quay đầu lại nhìn lão, lạnh lùng nói “Lão tiên sinh đây là có ý gì?”

Đạo Uyên đạo nhân chậm rì rì nói “Ta lúc còn trẻ đã hạ chí nguyện to lớn, nếu gặp quỷ yêu thì bắt hết, huống hồ các ngươi lại là yêu vật, đánh lên sơn môn ta, thật ra tưởng Long Hổ Sơn của ta muốn đến thì đến, muốn đi thì đi à?”

Nói xong, lấy tay nhấc lên cái đèn dầu trên bàn, tiến lên phía trước, thổi một hơi nhẹ nhàng vào ánh nến, lập tức có mấy đạo ngọn lửa, bay vụt về hướng Tiểu Thanh.

Tiểu Thanh hừ lạnh một tiếng, nâng tay phải lên, ngón tay út theo gió mà bến hóa ra, hóa thành một cây cốt kiếm màu bích sắc, cùng với một đạo yêu khí xanh nhạt, phóng ra cùng đâm vào ngọn lửa, va chạm với nhau, ngọn lửa ngay lập tức nổ tung, hóa thành tám cái hỏa cầu nhỏ, vòng quanh Tiểu Thanh mà xoay tròn lên.

Tiểu Thanh chăm chú nhìn lại, lúc này mới phát hiện mỗi một hỏa cầu đều là một lá linh phù bị thiêu đốt.

“Bát môn kim tỏa ấn!”

(tỏa: khóa) Trương Vô Sinh nhìn thấy vậy liền hít vào sâu một hơi, lần này lão gia tử là động thủ thật, thật không khỏi vì hai tiểu yêu đáng yêu kia mà lo lắng.

Đạo Uyên chân nhân vươn đôi tay khô đét giống như chết ra, kết ấn nhanh chóng, tám cái khóa vàng kia liền xoay tròn nhanh lên, vòng tròn của tám ngọn lửa tạo ra mau chóng chuyển vòng nhỏ lại.

Tiểu Thanh tuy lâm nguy nhưng không sợ, bình tĩnh mà quan sát, cầm cốt kiếm trong tay, đột ngột đâm vào một cái hỏa cầu trong tám cái kia, oanh một tiếng, lập tức tám ngọn lửa tan nát.

Trong miệng Tiểu Thanh hú lên một tiếng, yêu khí quanh thân bạo phát ra, thân thể nhanh chóng biến hóa, thành một con rắn to lớn, trườn qua nhanh về Đạo Uyên đạo nhân.

Đạo Uyên chân nhân ném đèn dầu xuống, đôi tay chắp lại chém ra, lập tức đánh ra ba lá linh phù, theo hình tam giác mà bay ra, cùng với yêu khí kia mà va chạm nhau, tay phải chỉ về phía trước, trên ngón tay cái có một cái nhẫn đột nhiên rời khỏi tay mà bay ra, hóa thành một cái vòng tròn to lớn, đem Tiểu Thanh vây khốn chặt chẽ, còn không đợi nó phản kháng, nhanh chóng đôi tay liền vươn ra, trong nháy mắt điểm lên người nó bảy lần, đem yêu khí trong cơ thể nó mà phong tỏa lại.

Ngón tay lôi một phát, liền kéo Tiểu Thanh vào trong lồng ngực, trong miệng nhàn nhạt nói “Nếu đã tới đây, thì lưu lại thôi.”

“Lão lỗ mũi trâu, ngươi đây là xảo trá!”

Tiểu Thanh phẫn nộ lên, đột nhiên há mồm, liền lộ ra xà tín, biến thành hai đạo ảnh mơ hồ, nhanh như một đạo sấm sét..