Mạt Thế Dưỡng Oa Bản Chép Tay

Chương 38




38. Tốc độ chúng nó tiến hóa thực nhanh

Ngoài hộp chocolate buộc một dải lụa, trêи dải lụa có một tấm thiệp nhỏ, ở trêи viết một câu: [Anh biết sinh mệnh con người thực ngắn ngủi, gả cho anh đi, hãy làm sinh mệnh ngắn ngủi của anh trở nên phong phú cùng rộng mở].

Đây là một tấm thiệp cầu hôn, câu chữ ở trêи không quan hệ với An Nhiên, nhưng không hiểu sao làm nàng đỏ hốc mắt, nàng có chút cảm khái, cảm thấy mình như đang chứng kiến một đoạn tình yêu, thấy được sự tiếc nuối trong đó.

Cũng khó trách người y tá được tặng món quà này sẽ mang nó vào đây, nàng nhất định là rất vui mừng khi nhận hộp chocolate này, trong lòng chắc chắc ngọt tư tư chờ làm tân nương của nam nhân nào đó, nhưng chưa từng nghĩ đến, nàng còn chưa mở nếm thử chocolate ở bên trong đã tao ngộ mạt thế.

Vậy, người nam nhân cầu hôn nàng đâu? Bị biến thành tang thi hay vẫn đang chờ đợi tân nương tương lai của hắn?

Có lẽ hai người đều không còn tương lai nữa.....

Trong nội tâm An Nhiên rất buồn phiền, đi ra phòng nghỉ tiếp tục đi về phía trước, đi lướt qua vài cánh cửa, đối diện là cửa sau phòng chăm sóc đặc biệt ICU, lúc này nàng mới phát hiện, tựa hồ đây là một hành lang chuyên dụng, hành lang này có khả năng vòng hết tầng 5 khoa Sơ sinh.

Nơi này hẳn là sẽ có một cái cửa, trực tiếp nối thẳng đến cửa thoát hiểm tầng 5, thiết kế của bệnh viện không phải đều như vậy sao? Các loại hành lang linh tinh đều thông với nhau, còn nếu hành lang này không nối với cửa thoát hiểm thì chắc chắc cũng phải nối với đường đi xuống tầng dưới, vì để kịp thời di dời trẻ nhỏ đề phòng phát sinh hỏa hoạn linh tinh, chỉ là tạm thời An Nhiên chưa tìm được cánh cửa đó thôi.

Nàng không dám tiếp tục đi dò xét phía trước, sợ mình quá xa Oa Oa và Tiểu Bảo sẽ khóc, cho nên An Nhiên quay về đến ngoài hành lang của khu lồng kính, tìm được một cánh cửa ngầm, trong cửa có một gian phòng không nhỏ.

Gian phòng xếp một loạt ngăn tủ, trong ngăn tủ toàn là quần áo của trẻ nhỏ, mà trêи tường của gian phòng này có một mặt trong suốt, dùng một chiếc màn màu xanh lam làm rèm che, ngày thường người nhà muốn thấy hài tử các y tá sẽ ôm bảo bảo đến đây cho người nhà nhìn qua một cái.

An Nhiên mở rèm che nhìn bên ngoài qua cửa kính trong suốt, nhìn những tang thi đang du đãng qua lại mà lòng không ngăn được rung động, không rõ là do sợ hãi hay đắc ý, nàng thấy được chúng nó nhưng chúng nó lại như không thấy nàng.

Sau đó, An Nhiên ở trong mặt tường trong suốt, quan sát đặc biệt cẩn thận những tang thi ở bên ngoài, khi nàng mới đi vào khoa Sơ sinh, dường như không có nhiều tang thi có răng nanh dài ra như vậy, hiện tại nhìn xem, tang thi có răng nanh nhiều hơn nhiều so với lúc ra ngoài lấy rổ hoa quả.

Tốc độ tiến hóa của chúng thực nhanh, nhưng không biết cái gì làm chúng tiến hóa, giống như con người cần đồ ăn? hay giống thực vật cần ánh sáng và nước?

Những thứ này chỉ có thể chờ về sau tìm người thông minh hỏi thôi, An Nhiên quá ngốc, nàng không có tâm tư để phân tích những thứ này, nàng chỉ nghĩ làm cách nào mang theo hai đứa nhỏ mà vẫn có thể sống sót là tốt rồi.

Nhìn rõ hoàn cảnh của mình, trong lòng An Nhiên an tâm một chút, nàng đem Oa Oa và tiểu bảo di rời vào phòng nghỉ của bác sĩ y tá ở hành lang, hai hài tử không thể đặt ở trong lồng kính khoa cách ly được, sau đó mới tháo miếng vải đen che mắt của hai đứa nhỏ ra, đi đến cửa ngầm lấy cho hai đứa nhỏ mấy bộ quần áo nhỏ, thay cho chúng.

Tương thành đã vào đầu thu, đã có chút lạnh nhưng bệnh viện không bị mất điện, điều hòa tổng còn đang mở, ở trong phòng này cũng không cần ăn mặc quá dày.