Mạt Thế Trọng Sinh Chi Phản Kích Đi, Thiếu Niên!

Chương 12




Xử lý đại BOSS xong rồi, kế tiếp chính là đi thu thập dược phẩm vật tư, Dịch Hạo Thiên tìm được một kho hàng, trong kho toàn bộ đều chứa bao tải gạo, anh nhún người nhảy lên một cái, vững vàng đáp xuống nơi cao nhất, áo khoác màu đen theo gió phất nhẹ qua rồi anh tùy ý ngồi xuống. Tay không tự chủ được âm thầm sờ vào trong túi, lại lấy ra cái đồng hồ mà chẳng biết mình đã nhìn bao nhiêu lần kia.

Vòng bạc xinh đẹp, chiếc đồng hồ với màu đồng theo phong cách cổ xưa, hoa văn tinh tế tinh xảo, không điểm nào không nói cho anh biết, đây là vật thuộc sở hữu của Tiểu Thần, là chiếc đồng hồ sinh nhật chưa từng rời khỏi người Tiểu Thần một giây phút nào.

Dịch Hạo Thiên sờ vào nó một cách nhẹ nhàng và cẩn thận, khẽ mơn trớn, cho đến khi không nén tình cảm được nữa, anh nhẹ nhàng hạ một nụ hôn lên bề mặt của chiếc đồng hồ, không mang theo bất kỳ một tia tình dục nào, chỉ là một nụ hôn đơn thuần nhất, thánh khiết nhất, mang theo vô hạn hoài niệm của anh dành cho cậu.

Anh cho rằng, khi nhìn thấy những di vật khác của Tiểu Thần cũng như đang nhìn thấy em ấy, thế nhưng mỗi lần nhìn thoáng qua, chỉ có sự băng lãnh cùng với nỗi tuyệt vọng và chết lặng mà thôi.

Thế nhưng hết lần này tới lần khác, chỉ cần mỗi lần anh nhớ đến chiếc đồng hồ này, trong ngực lại xuất hiện một tia biến động không rõ tại sao.

Không giống với cái loại tâm như tro tàn trước đây, không hề có chút cảm giác nào đối với tất cả mọi thứ xung quanh. Mà ngược lại, từ khi tìm thấy đồng hồ sinh nhật của Tiểu Thần, dường như anh đã tìm ra được mắc xích quan trọng nhất trong máy móc, một lần nữa tìm về cầu nối với thế giới này, lại có thể cảm nhận được hỉ nộ ái ố, lồng ngực trống rỗng cũng không rõ là cảm giác gì, thế nhưng hình như đã có cái gì đó tiến vào bên trong rồi.

Có lẽ là nhờ vào nó đã khiến anh sinh ra một lỗi giác, đó là loại lỗi giác Tiểu Thần vẫn còn đang ở bên cạnh anh.

Bỗng nhiên, ngón tay Dịch Hạo Thiên buộc chặt, lập tức nhét chiếc đồng hồ vào trong túi, ánh mắt lạnh lùng sáng như đuốc quét về phía cửa.

Vang lên một tiếng ‘cạch’, cửa bị mở ra, hai bóng dáng vội vã vọt vào bên trong. Đột nhiên, cước bộ của người phía trước chậm lại, người phía sau vì không kịp phản ứng, thoáng cái liền va vào nhau, nhất thời hai người ngã thành một đoàn.

“Ca, sao đột nhiên anh dừng lại để làm gì nha, em bị anh dọa sợ rồi đây này.”

“Đồ ngốc, đã có người tới đây trước rồi.”

“A ~ không thể nào, lại phải trở ra ngoài tìm thêm một lần nữa hay sao a? Nếu không ca, chúng ta cướp của người nọ đi.”

Dịch Hạo Thiên: “…”

Ca của cậu ta: “…”

Đệ, con mẹ nó chứ em thật đúng là một nhị thiếu (đã vừa ngốc còn thiếu đầu óc) mờ, đã cực lực áp chế em như vậy rồi vì cái con mẹ gì mà em còn hông chịu thấy nữa dợ, đậu má bộ em không sợ đối phương sẽ quăng một móng vuốt ra đập chết tụi mình luôn hở?



Hôm nay thu hoạch rất phong phú, cái tên Đường Văn Triết chuyên vắt cổ chày ra nước kia vui đến sắp hỏng luôn rồi kìa. So với tưởng tượng của anh thì năng lực của An Thần còn muốn tốt hơn nhiều lắm.

“Tiểu Hiên, cái tư thái kia của em cũng không tệ lắm nha, trước đây đã từng luyện qua sao?” Đàm Hải ngồi cạnh bên người An Thần, hứng thú dạt dào hỏi.

An Thần mang vẻ mặt đau khổ gặm bánh bao chay còn dư hồi sáng, tùy ý dạ dạ hai tiếng.

“Tiểu Hiên, có phải cái năng lực kia của em là thiên lý nhãn không, đại khái có thể nhìn đến cự ly bao xa?” Tào Tư Viễn cũng hăng hái bừng bừng mà bu lại, cậu ta vừa mới đoán xem, có phải là Hạo ca đã từng bị Lâm Tử Hiên không cẩn thận nhìn thấy vài thứ gì đó không nên thấy hay không?

Có thể là cái gì nha? AV, GV, nhật ký, hay là bí mật không thể nói nào đó?

“Là cảm giác.” An Thần mở miệng đáp.

“Cái gì?” Tào Tư Viễn còn đang chuyên tâm cân nhắc, nhất thời chưa kịp phản ứng lại, tâm tư thuận lợi chuyển một cái, suy nghĩ, cảm giác rình coi Hạo ca, đó là gì nha? Chẳng lẽ là Hạo ca có cảm giác với Lâm Tử Hiên, cho nên liền nhất kiến chung tình?

An Thần kỳ quái nhìn thoáng qua Tào Tư Viễn, giải thích:

“Em chỉ thông qua sự dao động tinh thần lực của đối phương, rồi cảm nhận vị trí của chúng, cùng với trình độ cấp bậc nữa. Có đôi khi, tập trung đa số tinh thần lực vào mắt hoặc tai cũng sẽ có những tác dụng khác nhau, nhưng khẳng định là không có khoa trương như thiên lý nhãn, thuận phong nhĩ gì đó đâu!”

Cậu nhún vai, tuy rằng trực giác nói cho cậu biết, có lẽ là mình không cùng tần số với Tào Tư Viễn, nhưng là một đội viên tốt, nhất định cậu phải thiết lập mối quan hệ hữu nghị với những người bên cạnh. Huống chi, thật sự thì cậu cũng rất thích ở chung với Tào Tư Viễn mà.

Tào Tư Viễn không hiểu chớp mắt mấy cái, qua vài giây sau, đột nhiên cậu ta mới kịp phản ứng lại.

… Thì ra Tiểu Hiên đang trả lời vấn đề vừa rồi của mình nha!

Che mặt, chính mình cư nhiên lại xoi mói Hạo ca đến thất thần ở trước mặt một tiểu bối a! Đờ mờ, nếu như để Hạo ca biết được, mình nếu không chết cũng sẽ thành bán thân bất toại luôn ó! 

Sau khi Đường Văn Triết kiểm kê vật tư xong liền bắt đầu an bài công tác vận chuyển. Đúng lúc này, đột nhiên đầu An Thần xoay lại,nhìn thoáng qua hướng khác, chân mày cũng cau lại, dưới đáy mắt hiện lên một tia nghi ngờ.

“Sao vậy?” Dịch Hạo Nam chọc chọc trán của Lâm Tử Hiên.

“Hạo ca đã trở về, nhưng lại mang theo hai người nữa.”

“Hửm?”

“Cái gì, chỗ này có người?”

Tất cả mọi người đều cảm thấy khó hiểu.

Kỳ thực chuyện khiến An Thần thấy kỳ quái hơn chính là, vì sao hiện tại cậu lại có thể cảm nhận được sự tồn tại của Dịch Hạo Thiên vậy kìa?

“Không cần phải lo lắng cho Hạo ca đâu, nếu bọn họ đi về cùng nhau, khẳng định Hạo ca đã có dự định riêng.”

“Nói cũng phải, tựa như lần trước Hạo ca nhận em vào đội vậy, bây giờ không phải là cực kỳ hữu dụng sao.” Dường như Tào Tư Viễn đã nhớ ra cái gì đó, liền cười hì hì.

Lập tức sắc mặt Đường Văn Triết biến đen lại.

Chỉ chốc lát sau, Dịch Hạo Thiên dẫn theo hai người người xa lạ xuất hiện trước mặt mọi người. An Thần nhìn hai người kia, họ có khuôn mặt rất giống nhau, chắc là hai anh em rồi. Dịch An Thần vẫn còn đang suy nghĩ xem,có nên bắt chuyện với đại ca Dịch Hạo Thiên hay không, liền nghe thấy…

“Cậu ấy chính là Đường Văn Triết.” Dịch Hạo Thiên khốc khốc bỏ lại những lời này, sau đó liền xoay người rời đi.

Dịch An Thần: “…”

Dịch Hạo Thiên nói không đầu không đuôi như vậy, rốt cuộc là có ý gì a? An Thần trừng mắt nhìn, bỗng nhiên phát giác, những người khác đang ở bên cạnh cậu cũng không biểu lộ ra biểu tình kỳ quái gì cả, cho nên chỉ có cậu là hoàn toàn không hiểu rõ tình trạng hiện tại à hở?

Nhất thời An Thần cảm thấy tiền đồ một mảnh hắc ám, rốt cuộc phải dùng cách nào thì cậu mới có thể hoàn toàn dung nhập vào cái tập thể này đây? Ngẩng đầu nhìn trời một góc 45 độ, cậu biểu thị có hơi ưu thương. 

“Xin chào hai cậu, không biết các cậu là?” Ngược lại Đường Văn Triết đã được rèn luyện thành thói quen gật đầu, lập tức cấp tốc bật chế độ hình thức tiếp khách, tái hiện hình tượng công tử ôn nhuận ưu nhã như ngọc, phảng phất như mấy phút trước, cái người vừa mới vung tay lên ném cái đầu của một con chuột đi nơi khác căn bản không phải là anh ta vậy.

Khi nhìn thấy cái xác kia, cả người và toàn bộ nội tâm yếu ớt của An Thần đều sợ ngây người, quá hung con mọe nó tàn rồi đó, có biết hay hông a!

“Đường đội phó, xin chào, tôi là Trầm Nguyên, em ấy là đệ đệ của tôi Trầm Đán, trước đây người thân của chúng tôi công tác ở chỗ này, cho nên lần này đến đây muốn thu thập chút thức ăn, không biết có thể gia nhập vào đội ngũ của mọi người được hay không?”

Người đang nói chuyện có tướng mạo ôn hòa, ăn nói cung kính, tư thái cũng rất khiêm nhường, đệ đệ của y là Trầm Đán, đứng ở bên cạnh người nọ, tùy tùy tiện tiện lộ ra một nụ cười sáng lạn.

Thấy hàm răng trắng bóng đang nhe ra kia, An Thần chỉ cảm thấy mắt mình bị chói mù luôn rồi, cũng làm ra động tác che mặt tương tự như cậu còn có Dịch Hạo Nam.

Hai người không hẹn mà cùng lùi về sau một bước.

Răng tốt nên khẩu vị cũng sẽ tốt, ăn đến ma ma hương (tiếng địa phương, ý chỉ ăn cái gì cũng thấy ngon, không kén ăn) luôn! Nhất thời mặt của An Thần tràn ngập hắc tuyến. Không lâu sau, cậu liền phát hiện dự cảm của mình rất chính xác, cái tên Trầm Đán này thật sự là ai đến cũng không từ chối, ăn ma ma hương, mà còn được gọi tắt là —— cật hóa.

“A? Như vậy trước tiên tôi muốn tìm hiểu một chút về năng lực của các cậu.” Đường Văn Triết trả lời.

Trầm Nguyên gật đầu, biểu thị hiểu được, chợt y lách người, đột nhiên biến mất ở trước mặt mọi người, vào một giây kế tiếp, đã ở một nơi cách đó hơn 10 thước.

Người tiến hóa tốc độ, An Thần nhíu mày, hơn nữa còn là cái loại tiến hóa 100%, là một nhân tài.

Còn Trầm Đán thì lại mở tay ra, một luồng ánh sáng nhu hòa chậm rãi xuất hiện trong lòng bàn tay của cậu ta, cậu ta cười hì hì xoa xoa đầu tóc rối bù, lôi thôi lếch thếch nói:

“Tôi là người dị năng quang hệ, hiện tại xem ra cũng có thể trị liệu, chính là cái loại nhân vật mục sư vú em á (Bạn nào có chơi game online thì biết há, riêng mình cũng hông có rành lắm. Đại khái là nhân vật mục sư này trong đoàn đội khi mà có người bị mất máu thì họ sẽ bơm máu lại ấy), bất quá tôi vẫn sẽ tận sức để trở thành một mục sư max cấp! Phải biết rằng, mỗi vú em đều có một trái tim DPS (DPS là viết tắt của Damage per second tức là sát thương mỗi giây) đó!” 

An Thần: =口=

Cho nên nói, hàng này là một đứa nhỏ chơi võng du chơi tới nghiện luôn rồi hở?! Thân, cưng xác định là cậu ta không chạy qua lộn trường quay đó chớ?

Đối với nhân tài, đương nhiên Đường Văn Triết là ai đến cũng không cự tuyệt, lập tức vung tay lên, nhận.

Đàm Hải là người cao hứng nhất, lúc này y huýt sáo một cái, vỗ vỗ lên vai của hai huynh đệ, biểu thị hoan nghênh: “Thật tốt quá, lại có hai sức lao động miễn phí nữa rồi.”

Trầm Nguyên: “…”

Ối đệch, sao y lại có cái cảm giác vừa mới thoát khỏi ổ sói liền sa chân vào hang hổ vậy trời?

Trầm Nguyên vừa quay đầu lại, liền phát hiện thế mà đệ đệ mình đã bị Đàm Hải dụ dỗ đi mất rồi, hiện tại còn đang xắn tay áo lên làm việc nữa kìa.

Trầm Nguyên: “…”

Đệ, chỉ số thông minh của em là 200, mà thật sự đếch phải là 250 hở?

“Chẳng lẽ hai anh em các cậu ra đời vào dịp nguyên đán (Tết âm lịch) hả?” Đàm Hải rất bát quái hỏi.

Trầm Đán cười ha ha, lộ ra hai cái lúm đồng tiền: “Đúng vậy, ba mẹ em nói đó là một ngày có ý nghĩa kỷ niệm, nên liền quyết định lấy nó luôn.”

Trầm Nguyên: “…”

Mọe nó sự thật hoàn toàn trái ngược a, chỉ tại vì ba mẹ lười suy nghĩ thôi có được hay hông.

“Lại nói tiếp khi còn bé em toàn bị người khác kêu là thành sinh đản (đẻ trứng) [cảm ơn nàng Yami Ryu nhiều nhá] không ấy.” Trầm Đán gãi gãi đầu, ngượng ngùng nở nụ cười.

Còn chưa nói dứt lời, Đàm Hải nghe câu đó xong liền lập tức dùng não thần cực phát triển tiến hành bổ não phong phú, nhịn không được liền bật cười ha ha.

Trầm Nguyên che mặt, y thực sự không muốn thừa nhận, cái đứa nhị thiếu này chính là đệ đệ điển hình thiên tài của mình đâu.

Thân, có thể xin đổi hàng lại sao? Thân.