Mạt Thế Trọng Sinh Chi Phản Kích Đi, Thiếu Niên!

Chương 24: Mang theo nữ nhân kia!




An Thần cũng không biết tại sao, kể từ sau đêm đó, mỗi khi nhìn cậu ánh mắt Trầm Nguyên sẽ mang theo một chút quái dị, càng nhiều hơn chính là ý tứ trốn trốn tránh tránh.

An Thần suy nghĩ một chút, có thể là do bộ dáng phát điên quấn lấy Dịch Hạo Thiên vào đêm đó quá mức kinh thiên hãi tục, khiến lòng người run sợ, cho nên cũng không cần không biết xấu hổ mà sáp lại gần người khác đi.

Thế là, liền sinh ra cái loại hiểu lầm mỹ lệ này đây. 

Về phần Trầm Đán, cậu ta chỉ nói lúc mình uống say đã mơ thấy một giấc mộng thập phần kinh khủng, tuy rằng hiện tại nhớ không ra nhưng mỗi khi nghĩ tới thì trong lòng vẫn còn rất sợ hãi.

Còn Dịch Hạo Nam thì sao… Đêm đó ở ban công hứng gió lạnh cả đêm, đến bây giờ đầu vẫn còn có chút đau nhức, nói An Thần không có suy nghĩ, tự mình rút về thế mà lại không tha cậu về cùng.

An Thần ngượng ngùng nói là chính mình sống chết lôi kéo Dịch Hạo Thiên, sau đó bị mang đi, không thể làm gì khác hơn là nói xin lỗi, tiện thể hống hống người ta.

Ngược lại hình như Tào Tư Viễn đang định nói gì đó với cậu, nhưng thấy Đường Văn Triết quét mắt qua, hàng này lập tức im bặt, dù hỏi thế nào cũng không chịu hé miệng.

Cứ như vậy, rốt cuộc sự kiện say rượu vào đêm sinh nhật cũng chính thức trôi qua.

Hôm nay, sau khi An Thần rời giường liền nhận được thông báo của Đường Văn Triết, có một chuyến nhiệm vụ mới. Trong trung tâm thành phố có một quán bar ngầm nổi danh —— Cực Dạ, có một số lượng lớn súng ống đạn được cất ở trong đó, vào lúc hai hắc bang chuẩn bị thương thảo, mạt thế lại bùng nổ một cách thình lình, cho nên những thứ này đều bị bỏ lại.

Tại Z quốc, số lượng súng ống đạn được bị khống chế rất nghiêm ngặt, nếu như không phải địa vị của Dịch gia đặc thù, cho dù bản thân bọn họ có nắm giữ một phần vũ khí cũng không có khả năng nhanh như vậy liền có thể thành lập được căn cứ của riêng mình. Cho nên đối với loại vật tư này, Đường Văn Triết rất xem trọng nó.

Kỳ thực thông qua ký ức của Lâm Tử Hiên An Thần đã thấy rất rõ ràng, thế giới sau mạt thế là thiên hạ của dị năng giả, những súng đạn bình thường căn bản là không hữu dụng, nhất là khi phải đối mặt với tang thị biến dị của hậu kỳ mạt thế, ngay cả phòng ngự cũng không thể phá vỡ được.

Thế nhưng, hiện tại mạt thế mới chỉ vừa bắt đầu không bao lâu thì đây đúng là một mê hoặc hấp dẫn. Không trách được Đường Văn Triết sẽ vội vã muốn ngốn đống vật tư này.

“Gần đây có ít nhất ba căn cứ cũng biết chuyện này.” Đường Văn Triết đẩy kính mắt một cái, chân mày nhíu chặt, “Trong đó có hai căn cứ cách nơi này gần hơn một chút, cho nên tỷ lệ bọn họ xuất hiện cản trở là rất lớn.”

“Nếu vị trí của bọn họ gần hơn chúng ta, vì sao lại không đi lấy trước?” Trầm Nguyên lập tức chỉ ra điểm đáng ngờ.

Đường Văn Triết nhìn y tán thưởng, tiếp tục nói: “Đây là nguyên nhân lớn nhất, tôi đã từng phái người đi thăm dò, tập hợp tư liệu về các phương diện của những căn cứ đó đến xem, bên trong quán bar này có một con tang thi cấp 4 trấn thủ, không rõ năng lực cụ thể. Hai căn cứ kia cũng đã từng phái người đi vào nhưng lại không thể đột nhập thành công.”

“Thảo nào!” Dịch Hạo Nam khinh thường hừ một tiếng, “Đại ca đã cấp 4, cơ hội của chúng ta lớn hơn bọn họ rất nhiều.”

“Chỉ sợ bọn họ sẽ ngán chân sau của chúng ta thôi.” Gương mặt baby của Tào Tư Viễn hiện lên chút lo âu.

An Thần lặng lẽ nuốt một ngụm nước bọt, rất muốn len lén dịch ra vị trí phía sau, nhưng thế nhưng mỗi khi cậu có xu hướng muốn chuyển động, Dịch Hạo Thiên luôn có thể tặng cậu một ánh mắt cảnh cáo trước, ngay cả độ ấm quanh thân cũng cấp tốc hạ xuống, làm hại An Thần muốn đi cũng không được, mà muốn ở lại cũng không xong. Hơn nữa, cậu cũng lo lắng nếu như mình đột ngột đổi vị trí sẽ làm ảnh hưởng đến cuộc hội nghị của mọi người.

Kỳ thực đứng ở bên người Dịch Hạo Thiên cũng không có khốn khổ như vậy, nếu như đại ca đừng cứ hơi một chút lại chà đạp cái đầu quả dưa, lát sau lại véo hai cái vào thắt lưng nho nhỏ của cậu là được. 

Đương nhiên, động tác vò đầu kia mọi người đều thấy được, thế nhưng đã trải qua mấy ngày tẩy não, cơ bản là mọi người đều tập mãi thành thói quen nên mới làm như không thấy. Động tác véo eo thì lại tương đối bí mật, khiến cho An Thần giận dữ nhưng lại không dám nói gì.

(#‵′) Phắc! Cái trình độ động tay động chân của hàng này lại thăng cấp rồi a, nếu như cậu là một tiểu thư khuê các thì đã sớm tát cho một cái rồi á, thân!!!

Bậy! Ký ức của An Thần chợt lóe, bỗng nhiên cậu nhớ đến, những người theo đuổi đại ca gần như có thể xếp hàng từ Vân Nam đến thành Bắc Kinh, cực kỳ buồn bực. Nếu như là một cô nương, hiện tại hẳn là đã trực tiếp trèo lên giường mới đúng.  

Vì vậy, vào lúc Dịch Hạo Thiên tiếp tục vươn ma trảo quấy rầy tiểu đệ nhà mình, An Thần rất không khách khí mà ngắt cho một cái, đến khi Dịch Hạo Thiên căm tức nhìn qua, An Thần cực kỳ không nể tình mà hất mặt qua một bên.

Lúc này, Đường Văn Triết đang chuẩn bị an bài mấy thành viên nòng cốt lưu lại trong coi căn cứ, sau đó mang theo hai nhóm người bên tổ chiến đấu, bây giờ căn cứ đã ngày càng quy mô hóa, vật tư cũng nhiều, không thể tùy ý giống như trước đây được nữa.

Đáy mắt Dịch Hạo Thiên chợt lóe, một tay vỗ xuống đầu An Thần, một bên chuyển ánh mắt qua cho Đường Văn Triết. Từ khi anh thành công thăng lên cấp 4 liền có thể cảm nhận được sức mạnh đã mạnh hơn trước đây rất nhiều, cũng tinh tế hơn, anh đã sớm cảm nhận được một cổ khí thế cường đại ở gần quán bar, xét theo một mức độ nào đó đây cũng là một loại khiêu khích của đối phương đối dành cho anh.

Tuy rằng anh đã thành công thăng lên cấp 4, nhưng là căn cơ còn chưa đủ vững chắc. Trước khi có thể nắm chắc trăm phần trăm, anh tuyệt không muốn để Tiểu Thần rơi vào nguy hiểm thêm lần thứ hai, mà đặc biệt là sau khi đã phát sinh sự kiện kia rồi.

Thống khổ sinh ly tử biệt, Dịch Hạo Thiên khẳng định tuyệt đối bản thân mình không thể nào chịu đựng thêm một lần nữa, bằng không, có thể khống chế lý trí được hay không đã không còn nằm trong tầm kiểm soát của anh nữa rồi.

Đường Văn Triết vốn đang khai hỏa toàn bộ rađa nên đương nhiên sẽ lập tức bắt được sóng điện não của Dịch Hạo Thiên, An Thần phát giác ra được chút gì đó, ngẩng đầu một cái bỗng nhiên đối mặt với ánh mắt của Dịch Hạo Thiên, cặp con ngươi màu đen kia lóe ra sự cố chấp và quật cường cậu rất quen thuộc.

Chỉ là trong nháy mắt, Dịch Hạo Thiên lại do dự. Từ khi Đường Văn Triết đi theo Hạo ca liền hiểu được hình thức ở chung của hai anh em, dưới điều kiện tiên quyết là tuyệt đối không có nguy hiểm, hầu như Dịch Hạo Thiên đều dung túng An Thần, trước đây không biết thân phận còn chưa tính, hiện tại đã nhận ra rồi còn có thể ứng phó cho qua chuyện mới là chuyện lạ đó.

Đừng thấy Dịch Hạo Thiên bình thường sát phạt quyết đoán, nói một không hai, chỉ cần là chuyện có dính tới An Thần, cái gì cũng phải có chiết khấu, cân nhắc một chút. Cho nên mới nói, bất kể là người lợi hại đến cỡ nào đều sẽ có một thiên địch khắc chế gắt gao a có được hay hông 

Thấy thế, Đường Văn Triết không nói hai lời, quẳng sóng điện não của Dịch Hạo Thiên ra sau đầu, trên thực tế cũng đúng như anh nghĩ, Dịch Hạo Thiên liền hoàn toàn quên mất ám chỉ mới nãy, vẻ mặt bình tĩnh tiếp tục lắng nghe, An Thần cũng hài lòng híp mắt lại.

Vì vậy cuối cùng, Đường Văn Triết an bài Trầm Đán trấn thủ ở căn cứ, sau khi bọn Trầm Nguyên và Đàm Hải xuất phát một khoảng thời gian thì bọn họ mới xuất phát, để phòng ngừa sau khi bọn họ giành được vật tư lại bị người của những căn cứ khác ngán chân sau.

Vào lúc gần như đã an bài xong hết rồi, bỗng nhiên cặp mắt An Thần sáng lên, đề nghị: “Chúng ta có nên mang Trương Tuyết Yến theo luôn không?”

“Hửm? Mang theo cô ta làm gì?” Vẻ mặt Dịch Hạo Nam chán ghét nói, ở trong mắt cậu nữ nhân kia chỉ là một trở ngại, bộ dáng thoạt nhìn đứng đắn, sau lưng lại sử dụng thủ đoạn quyến rũ người đáng ghê tởm.

Nhớ tới buổi tối bị say rượu kia, nếu như không phải nhờ tiềm thức được huấn luyện của Dịch gia, phỏng chừng nữ nhân này đã thuận lợi trèo lên giường của cậu luôn rồi.

An Thần gãi đầu một cái, nhân cơ hội tránh thoát khỏi Dịch Hạo Thiên lại vươn móng vuốt tới, mỉm cười nói: “Em chỉ đang nghĩ, lúc này đã không còn giống với trước đây, chúng ta ở trong địa bàn của người khác, lúc đậu xe có thể tìm một người để trông cũng là chuyện không tồi.”

Tào Tư Viễn gật đầu đồng ý: “Tiểu Hiên nói đúng đó, mặc dù không có xe thì có thể đi tìm, thế nhưng vào lúc đó sẽ khá tốn thời gian.”

Trầm Đán giơ hai tay tán thành đến mức càng khoa trương hơn: “Đúng đúng, coi như em cầu các anh, mang cô ta theo đi, động một chút là gặp cô ta, làm hại em cũng không dám đi ra khỏi cửa nữa rồi.”

Đáy mắt Đường Văn Triết chợt lóe tinh quang, kỳ thực anh đã sớm nghĩ tới vấn đề này, dù sao đến lúc đó bọn họ sẽ dẫn theo vài tiểu đội ra ngoài, khi ấy để ai lại trông xe đều giống nhau mà thôi, chỉ là hiện tại Lâm Tử Hiên lại đơn độc nói ra, đồng thời còn điểm danh muốn Trương Tuyết Yến đi, thật sự là khiến anh phải suy nghĩ nhiều a.

Lúc này Dịch Hạo Thiên bởi vì vừa nãy muốn ăn đậu hũ mà lại bị Tiểu Thần tránh né cho nên tâm tình rất khó chịu, anh cường thế kéo An Thần qua, túm lấy cổ áo của cậu sau đó liền xách ra ngoài.

“Cứ như vậy đi!” Anh dùng ánh mắt đảo qua toàn trường, cuối cùng dừng lại một giây trên người Đường Văn Triết, mở cửa, đi ra.

Toàn bộ người trong phòng yên lặng chừng ba giây, sau đó làm bộ như cái gì cũng chưa phát sinh, nên hỏi thời gian thì hỏi thời gian, nên phân tích chi tiết thì phân tích chi tiết, nên thảo luận an bài thì thảo luận an bài. Nói chung, dưới sự an bài cẩn thận của Đường Văn Triết mỗi người đều cực kỳ bận rộn, tất cả bình thản mà tốt đẹp!

Bình thản tốt đẹp em gái cưng á (lật bàn! (╯‵□′)╯︵┻━┻) Khi mắt bọn họ bị mù hay sao? Khi bọn họ là người bệnh mất trí nhớ rồi sao? Khi thần kinh bát quái của bọn họ đều ngừng phát triển hết rồi hả?

Loại tiến triển như thần này rốt cuộc là cái quái gì vậy a!!!

Rốt cuộc giữa Dịch Hạo Thiên và Lâm Tử Hiên đã xảy ra chuyện gì chính là bí mật không thể nói a, thân!

Tào Tư Viễn sờ sờ mũi, gương mặt tròn tròn hiện lên một mạt nghi ngờ, cậu luôn cảm thấy… Hình như mình đã loáng thoáng phát hiện ra một chân tướng hãi hùng rồi đó nha.