Mẫu Hậu, Ta Chỉ Cần Người!

Chương 20



Trời vừa sang thu, thời tiết trong kinh thành đã bớt nóng, hoàng đế nghỉ hè trên hành cung đã đến lúc phải về kinh.

Thiên tử xuất hành, xa giá nối đuôi nhau đi về một nơi. Vệ binh mặc áo giáp cầm khiên đi đầu dẫn đường, vệ binh cầm thương đứng san sát nhau theo sau, cấm quân nâng ngọn giáo hộ giá quanh xa giá. Đội ngũ chậm rãi di chuyển theo đường núi uốn lượn. Ngay chính giữa đội ngũ là hai cỗ xa giá vô cùng chói mắt, chiếc trước do sáu con ngựa cùng kéo, chiếc sau là bốn con, chính là xa giá của thiên tử và thái hậu.

Đường núi bằng phẳng, người đánh xe tài nghệ thành thạo, cho nên xe đi trên đường không chút xóc nảy. Tiêu Diệp ngồi  trong buồng xe rộng rãi, phía trước là một cái bàn thấp, trên bàn còn có tấu chương mà hắn chưa phê duyệt xong. Giá bút, nghiên mực, cái chặn giấy… Văn phong tứ bảo không thiếu thứ nào, hắn đem bút son duỗi đến một cái đĩa đựng màu đỏ thẫm, trong đĩa không phải là màu chu sa thường dùng, mà là một thứ son thơm ngào ngạt. Hắn viết lên giấy vài nét bút, đầu bút liền có chút khô ráp, Tiêu Diệp không đem bút son duỗi đến chỗ rửa bút mà cười nói: “Nương nương, mau thưởng cho ta chút nước a.”

Diệp Huyên “ưm” một tiếng, trước ánh mắt nóng rực của Tiêu Diệp cố nén xấu hổ mở rộng hai chân. Nàng trần như nhộng, thân thể trần trụi xinh đẹp dựa vào bên ghế cạnh người Tiêu Diệp. Lúc này cặp đùi thon dài trắng như tuyết chậm rãi mở ra, để lộ đóa hoa nhỏ phấn nộn. Cánh hoa mấp máy dữ dội, hoa dịch thơm ngọt theo hoa khẩu chảy ra, giống như nhụy hoa dính đầy sương sớm, vừa đáng thương vừa đáng yêu.

Không ai dám nghĩ, trong xa giá của hoàng đế, thái hậu và hoàng đế đang ở cùng nhau, còn trình diễn một màn hương diễm, dâm mỹ bậc này. Bàn tay Diệp Huyên nắm chặt chăn gấm dưới thân, nhìn bút son kia chậm rãi duỗi đến nơi giữa hai chân mình. Đầu bút lông thô ráp tách ra bối thịt khép kín, ở huyệt khẩu họa vài vòng tròn rồi chậm rãi đâm vào tiểu huyệt.

“Ân… Ngô…” Nàng khắc chế không được tiếng rên rỉ, hàm răng cắn chặt miếng vải nhét trong miệng, mới khắc chế được tiếng rên rỉ tao mị đến tận xương không bật ra khỏi môi.

”Nương nương, nàng nên nhỏ tiếng một chút, nếu để người bên ngoài nghe được thì không tốt đâu.” Tiêu Diệp ung dung chuyển động bút son, ngòi bút thấm đẫm dâm thủy, ở trong hoa kính không ngừng xoay tròn.

Hắn nói như vậy, Diệp Huyên càng động tình khó nhịn. Nghĩ đến bên ngoài xe  ngựa là vài trăm thị vệ hộ giá, bản thân chỉ cách họ một tầng vách tường xe ngựa, mình cả người lõa lồ bị con nuôi đùa bỡn. “Không cần…” Nàng nhỏ giọng cầu xin, bởi vì trong miệng bị nhét tiết khố, âm thanh mơ hồ không rõ, vừa như khóc lại vừa như nỉ non.

Hô hấp Tiêu Diệp không khỏi nặng nề hơn mấy phần, hắn nghiến răng nghiến lợi nghĩ, thật sự là cái tiểu dâm oa câu người, côn thịt trong tiết khố lại nảy lên, hận không thể ngay lập tức cắm vào tiểu dâm huyệt của Diệp Huyên, không phá tiểu tao huyệt kia nát quyết không bỏ qua. Hít sâu một hơi, Tiêu Diệp đem bút son rút ra. Giữa ngòi bút cùng huyệt khẩu kéo ra một đường chỉ bạc dâm mỹ, trong hoa huyệt phát ra một tiếng “ba” nho nhỏ, trêu chọc Tiêu Diệp thiếu chút nữa không nhịn xuống được.

Thấy Tiêu Diệp muốn nhào lên, Diệp Huyên vừa thở dốc vừa nói: “Nếu chàng… Nếu bây giờ chàng vào, tính là… Thua cuộc.”

Tiêu Diệp ngừng lại, oán hận nhìn Diệp Huyên một lúc, mới miễn cưỡng áp xuống dục vọng đang bừng bừng phấn chấn trong cơ thể: “Tốt, đây chính là nàng tự tìm, nhìn xem chúng ta ai nhịn không được trước.”

Diệp Huyên thầm nghĩ, dục vọng nam nhân so với nữ nhân tất nhiên là mạnh hơn, nàng không tin Tiêu Diệp có thể nhẫn nhịn hơn mình. Tình thế giữa hai người bây giờ là một hồi đánh cuộc. Nếu Tiêu Diệp nhịn không được mà đem côn thịt cắm vào tiểu huyệt của Diệp Huyên trước, thì tính là hắn thua. Nếu Diệp Huyên bị Tiêu Diệp đùa bỡn cao trào, liền xem là Diệp Huyên thua. Tiêu Diệp thua, ba tháng không được thân cận Diệp Huyên. Còn nếu Diệp Huyên thua, cũng trong vòng ba tháng, điên đảo loan phượng đều nghe theo Tiêu Diệp.

Diệp Huyên biết rõ thủ đoạn tính sự của Tiêu Diệp cao siêu, lúc đưa ra điều kiện, còn bắt buộc Tiêu Diệp không thể chạm vào thân thể mình. Vốn tưởng rằng như vậy là thắng rồi, không nghĩ tới Tiêu Diệp cười như không cười lôi ra một cây bút. Diệp Huyên lúc đó còn mơ hồ không hiểu, đây là muốn làm gì?

Rất nhanh, nàng liền được thưởng thức sự lợi hại của cây bút kia. Nếu không phải Tiêu Diệp thương tiếc nàng, không dùng thủ đoạn quá mức kịch liệt, nếu không Diệp Huyên đã sớm tiết. Đương nhiên, nhìn cảnh đẹp trước mặt, Tiêu Diệp cũng khó nhẫn nhịn. Hai người cứ như vậy giằng co, đều khát vọng thân thể đối phương, nhưng chỉ vì một hồi đánh cuộc đành phải cật lực nhẫn nại.

Cảm giác được cán bút lạnh băng lại duỗi vào hoa huyệt, cả người Diệp Huyên run rẩy, dĩ nhiên là không chịu nổi. Mị thịt trong hoa huyệt ra sức hút chặt cán bút, nhưng cán bút kia thật nhỏ, làm sao có thể thỏa mãn nàng. Ánh mắt Diệp Huyên không khỏi liếc về nơi khố hạ Tiêu Diệp, đáng tiếc nam nhân mặc quần áo chỉnh tề, chí thấy dưới bụng phồng lên một khối. Nàng không tự chủ phác họa ra hình dáng căn côn thịt kia, bổng thân thô cứng, quy đầu to như trứng vịt… Thật muốn côn thịt nóng bỏng hung hăng cắm vào trong thân thể nàng, mỗi một lần đâm vào đều khiến linh hồn nhỏ bé của nàng muốn bay lên. Rất muốn… Hai mắt Diệp Huyên mê muội, rất muốn thịt heo bổng…

Tiêu Diệp cong môi cười, biết nàng sắp đến. Hắn đem ngòi bút thay đổi phương hướng, tìm được điểm quen thuộc trong hoa kính, cấp tốc đâm vào.

“Đừng!” Thân thể Diệp Huyên trong nháy mắt gần như muốn nhảy dựng lên, dưới thế tấn công không ngừng của Tiêu Diệp, ngòi bút cứng rắn nhiều lần đỉnh đến chỗ mẫn cảm nhất của nàng. Đầu lông tơ mỗi lần quét qua, liền giống như mấy trăm lần tra tấn ôn nhu. Cuối cùng, trong hoa tâm của nàng trào ra một cỗ dâm thủy, trong tầm mắt mơ hồ, Diệp Huyên nhìn thấy Tiêu Diệp đem ngòi bút quăng đi, cấp bách đem thân thể mình áp lên.

“Huyên nhi. Nàng thua rồi…” Giọng nói Tiêu Diệp khàn khàn, hắn nặng nề đem côn thịt sáp vào… Bên ngoài xe ngựa cảnh thu hiu quạnh, bên trong xe ngựa cảnh xuân kiềm diễm đang lan tràn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.