Mau Xuyên: Pháo Hôi Nữ Khác Loại Tu Tiên

Chương 607: Kế hoạch cứu vớt ảnh đế 13



Lâm Tịch cười cười: "Không cần, trận của mình tự mình đánh. Mặt mũi chú La quý giá, không cần vì chút chuyện nhỏ như vậy liền tế ra tới."

Mặt mũi ông chú này đều dùng để kiếm tài nguyên, nếu ngay cả một chương trình cầu sinh ngoài trời nho nhỏ cô đều không giải quyết được, còn không bằng trực tiếp trở về xã khu bảo A Lê đem cô cô đọng thành linh dịch ngâm chân được rồi.

Bị Lâm Tịch nói chọc cười một tiếng, La Hoài cũng không nói gì thêm nữa, ban đầu có một chút xíu không thoải mái bởi vì Lâm Tịch xin phép nghỉ cho Tây Lăng Mặc cũng đã tan thành mây khói.

Ông ta còn tưởng rằng Tây Lăng Mặc không chịu khổ nổi, đuổi trợ lý của mình tìm cái cớ để lười nhác.

Trên đường trở về Lâm Tịch đã mua một loạt vật phẩm, ngân châm, dược phẩm thường dùng, bình xịt đuổi muỗi, đèn cắm trại..

Về phần uống, bên trong không gian còn có mấy bình nước khoáng, lại nói, thực sự không được còn có hai bình linh tửu nữa, Ích Cốc đan chắc chắn Lâm Tịch sẽ không lấy ra dùng, chỉ có ba ngày hai đêm, không cần phải đại tài tiểu dụng.

Lâm Tịch còn đi một chuyến siêu thị, mua chút đồ ăn, dù sao không tốn bao nhiêu tiền, chuẩn bị dù sao cũng mạnh hơn đến lúc đó chịu đói.

Cuối cùng cô lại mua máy quay phim lỗ kim, đồng hồ video, bút ghi hình ghi âm, những thứ này là không thể công khai lấy ra, cho nên Lâm Tịch đã cẩn thận hỏi người bán sử dụng trong thời gian dài, bảo đảm có thể quay toàn bộ tiết mục, Lâm Tịch đều sẽ có video của mình, máy ghi âm có thể dùng.

Chỗ Thỏa Nghiêm có thể xuống tay không có gì hơn tại ẩm thực, an toàn và cuối cùng trên phần quay chụp biên tập tiết mục, trong đó biên tập là quan trọng nhất, bản thân Lâm Tịch cũng đếm không hết có bao nhiêu minh tinh bị hủy dưới tay biên tập độc ác.

Cắt câu lấy nghĩa, chắp vá lung tung, thậm chí xáo trộn trình tự ngươi nói chuyện, chỉ vì để người khác hiểu lầm ngươi.

Trong trí nhớ của cô có một biên tập thất đức điển hình đổi trắng thay đen, chính là năm 97 lúc ấy, trở về Tử Cấm Thành.

Phóng viên Hong Kong nào đó phỏng vấn một doanh nhân, người này nói rất nhiều chúc phúc tổ quốc, vui vẻ có thể trở lại vòng tay ôm ấp của tổ quốc. Cuối cùng nói một câu "Chủ yếu vẫn là dân giàu nước mạnh, Trung Quốc chúng ta mới có thể được coi trọng trên bản đồ, nếu không giống như thương nhân chúng tôi, tay không tấc sắt, lại sốt ruột, thì có biện pháp gì?"

Kết quả lúc tiết mục phát ra, phóng viên hỏi: "Mời ngài nói cách nhìn về chuyện mình trở về."

Chỉ thấy vẻ mặt doanh nhân buông tay thở dài một cái, sau đó phối hợp với một câu "Giống như thương nhân chúng tôi, tay không tấc sắt, lại sốt ruột, thì có biện pháp gì?" Toàn bộ phỏng vấn tươi sống biến thành người ta căn bản là bất đắc dĩ tiếp nhận chuyện này, doanh nhân kia tức giận muốn chết, nhưng cũng không có một chút biện pháp nào.

Đây chính là biên tập thần kỳ.

Quan trọng cũng không phải là ngươi biểu hiện và biểu đạt cái gì, mà là người ta muốn ngươi hiện ra cái gì.

Lâm Tịch cảm thấy trước mắt Thỏa Nghiêm vẫn không hết hi vọng đối với Tây Lăng Mặc.

Làm Tây Lăng Mặc hủy hết tiền đồ, cùng đường bí lối đi cầu xin anh ta, mặc anh ta muốn gì cứ lấy, chẳng phải đây là biện pháp những nhị thế tổ chưa bao giờ ăn khó khăn nhân gian này đã từng dùng nhất sao?

Nhưng vào lúc bọn họ tùy ý đùa bỡn vận mệnh người khác, thay đổi cả đời người khác, tuyệt đối sẽ không đi cân nhắc, những người bị bọn họ tai họa, đã từng trải qua giãy dụa và phấn đấu như thế nào mới có thể có cuộc sống như bây giờ, lại tuỳ tiện bị bọn họ phá hủy.

Bên trong cốt truyện, sau khi Tây Lăng Mặc tự sát, cả ngày Thỏa Nghiêm trốn đông trốn tây tránh né chuyện này.

Một mặt phàn nàn Tây Lăng Mặc này vừa chết đưa tới cho mình bao nhiêu phiền phức, làm hại mình không dám đi gặp anh chị, sợ bị phạt; một mặt cảm thấy người này thực sự quá bình thường, tất nhiên Thỏa Nghiêm tiếc hận vì vẫn chưa thể đoạt Tây Lăng Mặc tới tay kết quả người đã chết, sợ bản thân sẽ bị chuyện này liên lụy.

Đối với chuyện anh ta tuỳ tiện đùa giỡn khiến một người mất mạng, chưa bao giờ có bất kỳ áy náy gì.

Lâm Tịch cũng không phải là người thù phú, thật ra nhân tính tốt xấu, lòng người thiện ác, tuyệt đối không liên quan đến giàu nghèo.

Chẳng qua giống như người giàu có và mỹ nhân, bản thân tương đối hấp dẫn ánh mắt người khác, lại thêm tiền tài và vật chất trường kỳ tạo ra cảm giác ưu việt sẽ khiến cho một bộ phận kẻ có tiền trở nên kiêu căng, ương ngạnh mới đưa đến cách nói vì giàu bất nhân.

Chân chính thế gia hào môn, truyền thừa mấy đời, ngược lại càng thêm trầm ổn, có đôi khi thậm chí có hàm dưỡng hơn hầu hết mọi người, những người ngầu bá đạo luôn là tâm điểm chú ý, mấy con hàng trung nhị thuận ta thì sống nghịch ta thì chết chẳng qua là số ít trong đó.

Chẳng qua số ít này lại là con sâu làm rầu nồi canh, sau khi phủ thêm áo ngoài tiền tài, lực sát thương rất lớn.

Thỏa Nghiêm chính là dùng tài đại khí thô của mình chế tạo một loạt âm mưu quỷ kế, nện Tây Lăng Mặc đến mức từ đây không tin thế gian này còn có ánh nắng nữa.

Tây Lăng Mặc chưa chắc là thật sự yếu ớt, anh ta chết, chủ yếu là đã tuyệt vọng đối với tình người.

Cho nên mới nói, thi ân cũng tốt, cảm ơn, báo ân cũng được, có đôi khi vẫn nên để người khác biết được một chút, chỉ cần ngươi không phải vì giả vờ giả vịt mà đi làm những chuyện này là được.

Nếu như thế nhân biết, vào lúc Tây Lăng Mặc còn rất nghèo liền bắt đầu yên lặng trợ giúp nhiều người như vậy mà không cầu bất kỳ hồi báo gì, có phải sẽ tha thứ anh ta một ít hay không?

Nếu như Tây Lăng Mặc biết, tiểu trợ lý bên cạnh anh ta thật ra chỉ là vì cảm ơn nên một mực yên lặng chăm sóc anh ta, vẫn luôn dốc hết toàn lực trợ giúp anh ta, có phải cũng sẽ không bởi vì nản chí tuyệt vọng mà lựa chọn tự sát hay không?

Đáng tiếc chính là, nhân sinh không có nếu như, nếu không sao lại có bi kịch?

Dưới những cuộc gọi và thúc giục thường xuyên của Giang Tự Bình, Lâm Tịch đi cùng Tây Lăng Mặc đến ký tên vào hợp đồng << Toàn năng cầu sinh >>, trông thấy nụ cười lơ đãng đạt được âm mưu trên mặt Giang Tự Bình, Lâm Tịch cũng đang mỉm cười.

Chắc hẳn bọn họ cảm thấy, ba ngày mười lăm vạn, dùng để hủy một người thật sự là quá tiện nghi đi.

Lâm Tịch vốn muốn thông qua Tây Lăng Mặc yêu cầu bọn họ tối thiểu lại muốn một trăm vạn, thật ra đừng nói một trăm vạn, cho dù Tây Lăng Mặc muốn hai trăm vạn, chắc chắn tổ tiết mục cũng sẽ đồng ý, dù sao trả tiền cho Tây Lăng Mặc, khẳng định là Thỏa Nghiêm.

Nhưng thứ nhất lấy địa vị bây giờ của Tây Lăng Mặc tại ngành giải trí, anh ta thật sự không xứng với cái giá này, thứ hai Tây Lăng Mặc đã đồng ý giá cả mười lăm vạn, lên giá ngay tại chỗ dễ dàng để cho người mượn cớ bị Thỏa Nghiêm lợi dụng sơ hở, cho nên Lâm Tịch cuối cùng vẫn từ bỏ cơ hội phát tài này.

Hôm qua cô mua sắm những vật tư kia, đã tiêu hết hơn năm ngàn, đó còn là kết quả Lâm Tịch đã tính toán tỉ mỉ rồi đấy, đoán chừng xưa nay đối với bản thân keo kiệt đến chết, nếu Tây Lăng Mặc biết tiểu trợ lý một lần tiêu nhiều tiền như vậy, sẽ đau lòng chết mất.

Động vật đơn bào cũng rất tốt, tiểu tử này giao năm vạn cho cô, xưa nay không hỏi đến Lâm Tịch sử dụng như thế nào, bây giờ còn có bao nhiêu tiền.

Nhìn ngón tay xinh đẹp thon dài như trúc của Tây Lăng Mặc cầm lấy bút máy nghiêm túc kí lên tên của mình, Lâm Tịch lấy đi một phần thuộc về bọn họ, Tây Lăng Mặc hất mái tóc hơi xoăn của mình lên, nói một tiếng cám ơn với Giang Tự Bình.

Lâm Tịch biết, cứ việc Tây Lăng Mặc đã tiếp nhận những suy đoán kia của cô, nhưng ở chỗ sâu trong lòng vẫn hi vọng Lâm Tịch đã sai, vẫn hi vọng bọn họ oan uổng Giang Tự Bình.

Để anh ta ăn chút thiệt thòi nhỏ cũng tốt, nếu không tính cách cảm thấy ai cũng là người tốt này, sớm muộn cũng ăn thiệt thòi lớn.

Lâm Tịch suy đoán cuộc sống lúc trước của Tây Lăng Mặc, hẳn là rất hạnh phúc rất ấm áp, hơn nữa "Chị Hiểu Đường" trong miệng anh ta nhất định chiếu cố anh ta rất tốt.

Bởi vì bình thường mà nói, chỉ có ở trong bình mật mới có thể ngâm ra Tây Lăng Mặc ngốc bạch ngọt như vậy.

Giang Tự Bình vẫn không có chính diện trả lời nội dung cụ thể << Toàn năng cầu sinh >>, Lâm Tịch cũng không có tra hỏi kỹ càng, dù sao khâu trò chơi nhìn từ bề ngoài chắc chắn sẽ không quá mức, dù sao khẩu hiệu của tiết mục này là "Chế tạo trò chơi cầu sinh ngoài trời chân thật nhất sôi động nhất," bọn họ tuyệt đối không hi vọng tiết mục bỏ dở nửa chừng.

Chẳng qua hi vọng là tốt đẹp, tốt nhất các ngươi ra tay với Tây Lăng Mặc đừng quá hung ác, bởi vì từ giờ trở đi, tiết mục có thể làm tiếp hay không, quyết định ở lão tử!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.