Mau Xuyên: Vai Ác Lại Hắc Hóa

Chương 35: Ngươi con mẹ nó mang thai




Nam Tầm nhìn thù hận và sát ý nồng nặc trong mắt hắn, không hỏi cười lạnh: "Ngươi hận ta? Đại nhân Hắc Trạch, ngươi kỳ quá nha. Nếu không phải ngươi tự cho là thông minh đi chọc giận Huyết Minh, mọi người cũng sẽ không đến mức như thế. Kẻ đầu sỏ là ngươi, đáng chết nhất là ngươi!" 

Nam Tầm đứng lên, áp sát hắn từng bước: "Cầm vòng tay Huyết Minh đưa ta để bảo đảm mạng mình, ngươi không thấy xấu hổ sao?"

Hắc Trạch lảo đảo lui vài bước, phịch mông ngã ngồi trên vũng máu. Hắn mở tay phải, thẫn thờ mà nhìn vòng tay xuyên huyết châu đã nát bấy. 

Nam Tầm đi tới trước mặt hắn, không chút lưu tình đạp một cước vào ngực hắn, đạp đến hắn ói ra máu.

Nữ tử quan sát hắn từ trên cao, ngữ điệu lạnh như băng: "Thật muốn thọc một đao đâm - chết - ngươi. Nhưng dáng vẻ chẳng ra người chẳng ra quỷ này của ngươi đoán chừng sống không lâu, ta cũng không muốn ô uế tay của ta."

Nam Tầm liếc hắn lần cuối cùng, rồi rời đi cùng Đại bàng Kim Sí, bỏ lại một kẻ sống dở chết dở giữa vũng máu.

"Ngươi như vậy thật giống biến thành người khác, ta thật không quen nha." Hư Không Thú đột nhiên nói.

Mặt Nam Tầm không cảm xúc, nói lạnh nhạt: "Mười mấy năm, khó tránh khỏi gần mực thì đen, nhiễm phải thật xấu hỉ nộ vô thường của Huyết Minh."

Hư Không Thú:.....

Nó vẫn còn sờ sợ. Có một giây nào đó, nó cảm thấy Nam Tầm không tim không phổi nó biết vốn là đồ giả, Nam Tầm hay cãi nhau ầm ĩ với nó cũng là đồ giả, thật giống như trong lòng nàng có một Nam Tầm khác, kia mới thật sự là nàng.

Thật đáng sợ nha.

"Tiểu Bát, huyết khế Hắc Trạch nhắc tới là vật gì?" Nam Tầm bỗng hỏi.

Hư Không Thú đột nhiên hoàn hồn, trả lời: "Hẳn là một loại khế ước. Không phải thế giới này lưu hành khế ước bình đẳng giữa người và thú sao. Chẳng qua một bên vừa chết, những khế ước rởm này sẽ hóa thành hư vô. Ngươi không cần lo lắng."

Nam Tầm rời đi chiến trường tìm đến một nơi non xanh nước biếc. Nàng tự tay đào cái hố, chôn vảy Huyết Minh vào đó, sau đó lập một bia mộ không tên.

Một người một thú dọc đường hàn huyên không ít, cuối cùng Tiểu Bát cũng coi như tìm về Nam Tầm quen thuộc kia, trong lòng cũng không hốt hoảng như vậy nữa.

"Tiểu Bát, ngươi nói xem, Huyết Minh cuối cùng tự bạo thú đan là bởi vì ta sao?" Nam Tầm nhìn bia mộ không tên hỏi.

Hư Không Thú xì một tiếng: "Ngươi ngốc à. Yêu Vương là kẻ sẽ si tình đến độ tuẫn tình sao?"

*tuẫn tình: tự sát vì tình yêu.

Nam Tầm trầm mặc một hồi, nói: "Rất giống mà. Lúc Hắc Trạch ném áo dính máu của ta cho hắn, hắn liền tự bạo thú đan. Không phải vì ta thì vì sao?"

Hư Không Thú khinh bỉ mà nói: "Hắn tự bạo thú đan không phải vì ngươi, mà bởi vì Hắc Trạch và Thanh Long bày ra đại trận Huyết sát oán linh Thượng cổ. Trận pháp này do cha hờ của ngươi tự mình bày cho họ, uy lực cực lớn, một khi mở ra, ngay cả Yêu Vương cũng cửu tử nhất sinh. Tính tình tên biến thái này ngươi không phải không biết, cho dù hắn có chết cũng phải kéo người khác chết cùng, vậy là tự bạo thú đan thôi."

"Thật không phải vì ta?" Nam Tầm chần chờ.

"Mặt ngươi lớn bao nhiêu a? Ngươi quên rồi sao, lúc đó giá trị ác niệm của Yêu Vương bắn trở về 100, đầu hắn tràn đầy ý nghĩ muốn hủy diệt thế giới, có quỷ mới nghĩ đến ngươi."

Nam Tầm ồ lên, không lại truy hỏi việc này.

"Thời gian không sớm, chúng ta nên lên đường." Hư Không Thú nhắc nhở.

Nam Tầm sững sờ: "Đi đâu?"

"Ngốc à, đi thế giới kế tiếp."

"Chờ chút, để ta rửa mặt thay quần áo một phen."

Hư Không Thú quả thực muốn quỳ: "Đều phải chết đi thế giới tiếp, ngươi còn rửa mặt thay quần áo làm cái quỷ gì a!"

"Ngươi không hiểu. Nếu muốn chết, phải chết đẹp một chút."

Hư Không Thú ha ha, tùy theo nàng. Nó có thể cảm nhận được tâm trạng Nam Tầm không tốt.

Nam Tầm tắm rửa sạch sẽ trong bồn tắm đầy cánh hoa, rửa hết mùi máu tanh trên người, mái tóc đen nhánh sáng loáng cũng được xử lý gọn gàng.

Soi mình trên mặt hồ hồi lâu, Nam Tầm hỏi Tiểu Bát: "Bây giờ dáng vẻ của ta thế nào?"

"Đẹp, hoàn mỹ!" Hư Không Thú trong vòng tay lén lút trợn trắng mắt.

Nam Tầm tìm được một biển hoa đẹp như mộng ảo, nằm xuống bày tư thế ngổn ngang xinh đẹp, đợi cho cánh hoa đỏ rơi tán loạn trên váy trắng mới nói với Hư Không Thú: "Được rồi Tiểu Bát, xuất phát đi thế giới sau thôi."

Hư Không Thú thầm nghĩ: Tổ tông coi như dằn vặt xong.

Hư Không Thú bắt đầu phát công.

Ồ? Đờ mờ chuyện gì thế này!

Nam Tầm thấy Tiểu Bát không động tĩnh gì nửa ngày, không khỏi kinh ngạc. Nàng duy trì tư thế có vẻ rất đẹp này lâu như vậy, tay chân sắp cũng sắp cứng rồi đấy.

"Tiểu Bát, ngươi nhanh lên đi." Nam Tầm giục.

Hư Không Thú nói đầy căm tức: "Ta cũng muốn nhanh đấy, nhưng vấn đề là không rút được linh hồn của ngươi!"

Nam Tầm a lên, lơ mơ hỏi: "Đây là vì sao?"

Hư Không Thú cười gằn: "Cái này phải hỏi chính ngươi, ngươi con mẹ nó có phải đang cầm thứ gì không nên cầm không? Ta đã sớm nói lúc gần đi trên người ngươi không thể mang bất cứ thứ gì của thế giới này. Ngươi con mẹ nó coi lời lão tử như gió thoảng bên tai à?"

Nam Tầm suy nghĩ một hồi, bỗng "A" lên, giơ tay của mình: "Chẳng lẽ bởi vì nhẫn trữ vật trên ngón tay ta?"

Hư Không Thú rít gào: "Còn không mau ném xuống!"

Nam Tầm có chút không nỡ: "Thật sự không thể mang đi chết sao? Linh hồn ta cũng không mang đi được mà."

Hư Không Thú nghiến răng nghiến lợi: "Không được!"

Nam Tầm tiếc hận hít một hơi, sau đó tháo xuống nhẫn trữ vật Huyết Minh đưa nàng.

"Xảy ra chuyện gì? Tại sao ta còn không thể rút linh hồn ngươi!" Hư Không Thú cả kinh, không khỏi hoài nghi: "Không phải ngươi lại cầm cái gì đấy chứ?"

Nam Tầm nói: "Thật không có." Hơi ngừng: "Quần áo có tính không?"

Hư Không Thú thoáng nghĩ ngợi: "Ta cũng không rõ. Hay là... Ngươi cởi ra thử xem?"

Nam Tầm:....

Cuối cùng đương nhiên Nam Tầm không thực sự cởi sạch. Ở lúc chưa tìm ra nguyên nhân, Nam Tầm tạm thời trở về gia tộc Túy Ly.

Vào lúc này, tình huống bi thảm trên chiến trường đã truyền khắp đại lục Ngân Xuyên, cảm xúc bi thương bao phủ toàn bộ đại lục.

Thời điểm Nam Tầm trở lại nhà Túy Ly, nàng nghe được tiếng khóc của mọi người.

Vì tiêu diệt mối thù chung của nhân tộc và Thần thú là Yêu Vương, những người có chút năng lực đều lên chiến trường. Nhà Túy Ly đứng đầu Ngũ đại gia tộc càng phải lấy mình làm gương, những người tuổi trẻ phàm là có chút bản lĩnh cũng đều lên chiến trường giết địch, mà bây giờ, tất cả người và thú đều biến thành tro tàn.

Nam Tầm trở về tiểu viện của mình, sắp đặt cấm chế, ngoại trừ mẹ nàng, bất luận người nào cũng không được đến gần.

Nam Tầm cả ngày vùi trong tiểu viện, nghiên cứu nguyên nhân không thể rời đi thế giới này cùng Tiểu Bát.

Đợi hơn một tháng sau, Hư Không Thú đột nhiên chửi đờ mờ: "Lão tử cuối cùng biết vì sao rồi!"

Nam Tầm đang ăn quả chua bị nó làm cho sợ hết hồn: "Tại sao?"

Hư Không Thú gần như gầm lên: "Ngươi mẹ nó còn hỏi ta tại sao, tự cúi đầu nhìn cái eo sắp mập thành thùng nước của ngươi đi!"

Nam Tầm sững sờ: "Không phải mập hai chút sao, ngươi giận gì a?"

Hư Không Thú khóc lóc: "Béo than bùn*, ngươi đây là mang thai! Hơn nữa đã hơn sáu tháng rồi! Ngươi có con ở thế giới này, có thể rời đi mới là lạ!"

*Béo cái cuccuc =)))