Mẹ Độc Thân Tuổi 18

Chương 302



 

Edit: Meimoko

____

“Ê…. ế...... Tôi muốn trở lại khách sạn! Ai cần đi đến nhàcác người, con của anh sẽ lại đánh tôi! Tôi không muốn lại bị con anhđánh!” Người phụ nữ ở trong ngực Đường Hạo, híp mắt mơ hồ không rõnói, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại đó có thể thấy được chất đầy thống khổ.

“Được, chúng ta đã đến khách sạn rồi!” Rõ ràng Đường Hạo đangrất tức giận, nhưng bây giờ chỉ có thể dụ dỗ người phụ nữ say đến bấttỉnh nhân sự này đi về thôi. Trên đường về, cô la hét muốn đi khách sạn, không đến nhà của hắn, hơn nữa cô còn đưa chìa khóa phòng cho hắn.

Đường Hạo mở cửa phòng ra, rồi đem cô đặt ở trên mặt giường lớn, thuận tiện cởi giày cho cô:”Phụ nữ này, không có việc gì sao lại uống nhiều rượu như thế chứ?”

“Ha ha, dễ uống! Tô nói đó là Mao Thai đấy! Tôi không uống không phải là rất đáng tiếc sao?” Cô nói xong lại là cười hì hì, thoạt nhìn bộ dạng trông vui vẻ cực kỳ.

“Anh hiện tại mới biết em là một phụ nữ rất tham uống rượu đấy!” Đường Hạo từ trong phòng tắm lấy ra một chiếc khăn ướt, lau mặt cho cô.

Bạch Phương Úc nhăn cái mũi chặt hơn, mất hứng đẩy cái khăn mặt lạnh như băng ra:”Lạnh quá, không cần mà…. Đừng……. a….”

 Đường Hạo dùng sức chà lau trên khuôn mặt của cô,  ném khăn mặt sang một bên, sau đó dùng chăn đắp kín thân thể của cô: “Được rồi! Được rồi! Tốt lắm, không lau nữa, nhanh ngủ đi!”

“Ừm......” Cô lập tức nhu thuận nhắm mắt lại, trên miệng còn mang theo mỉm cười.”Em thích nghe giọng của anh! Anh muốn em ngủ, em liền ngủ!”

 ” Từ nay về sau không cho phép em uống rượu, em cũng không uống được đúng không?”

“Không uống rượu? Được......” Cô bắt đầu theo với thân thể, hai tay quấn lên cổ của hắn.”Ha ha, anh nói cái gì cũng tốt......” Cánh môi của cô tràn chủ mùi rượu chủ động hôn lên trên gương mặt củahắn, Hơn nữa đầu lưỡi đỏ bừng duỗi ra khẽ liếm lấy da thịt trên khóemiệng của hắn.

“Miệng đầy mùi rượu, đừng hôn anh......” Đường Hạo kéo hai tay của cô, muốn cô an tĩnh trở lại.

Tiếng cười Bạch Phương Úc biến mất, mở to hai mắt nhìn hắn, khổ sở  lên án nói: “Anh ghét bỏ em! Anh lại ghét bỏ em!”

“Nói cái gì đó hả?” Shit! Phụ nữ uống quá nhiều rượu vào thìlại khó dỗ như vậy sao? Bất quá, nhìn bộ dạng đáng yêu của cô, hắn thậtsự vừa tức, lại vừa muốn cười.

“Em muốn anh hôn em!” Cô chỉ chỉ môi của mình, bá đạo nói.

Đường Hạo bất đắc dĩ lắc đầu, sau đó lại mạnh mẽ cắn lên đôi môi đỏ mọng của cô.”Được chưa? Ngủ, chúng ta còn nhiều thời gian…..”

 “Anh lừa gạt em! Em muốn anh hôn thật kia!” Cô mấthứng, dây dưa cùng cánh tay của hắn, tiếp tục làm rối nói muốn hôn. Thấy hắn chậm chạp bất động, cô lại ủy khuất rời nước mắt thu hút: “Anhchính là không thích em, con của anh không muốn anh và em ở cùng mộtchỗ! Anh cũng không dám hôn em! Hu hu hu…Tôi rốt cuộc chỉ là thế thâncho người khác……. cho nên anh không nghĩ muốn tôi thật lòng…..”

“Không có! Không có! Đừng làm rộn!” Chết tiệt, cô có biết côbây giờ mê người đến như thế nào không? Một tầng phấn hồng ngưng trên da thịt tuyết trắng, làm cho hắn không nỡ rời mắt đi.

Cổ áo sơ mi của cô bởi vì vặn vẹo mà bung cúc áo, lộ ra một đoạt kherãnh thần bí thu hút, thêm vào đó phong mãn không ngừng nhấp nhô, nhũtiêm nhúc nhích giống như thỏ con, dưới lớp quần áo sáng màu mà khôngngừng run rẩy. Những đường cong mỹ lệ như ẩn như hiện, làm cho bụng dưới của hắn siết chặt, nóng bừng lên.

” Không có không thích em, vậy anh ôm em đi.....” Cô quỳgối trên giường di chuyển gần hơn về phía hắn, bưng lấy gương mặt củahắn run rẩy hôn hít, dùng vùng phong mãn trước ngực của mình không ngừng cọ sát lên người hắn.

“Phụ nữ này, nếu em không chịu ngoan ngoãn, muốn tác quái đấy phải không?” Đường Hạo hét lớn một tiếng, ngón tay thon dài rất nhanh mở mạnh áo của cô, khiến vạt áo trước của cô mở tung, lộ ra nội y màu trắng sáng chekín đôi phong nhũ đang tại nhảy lên, đứng thẳng. Hắn chủ động tiếp thuhôn môi của hai người, không cho cô cắn môi của mình. Đàu lưỡi mạnh mẽtấn công trong miệng cô, kịch liệt hút hết tất cả dịch thể của rượu cònsót lại.

“Ha ha......” Hắn hôn như chiếm đoạt, ban cho cho cô những nụ hôn thật sự, làm cô thoả mãn cười ngây ngô.

Bởi vì rượu cồn quấy phá khiến cho toàn thân cô khô nóng vô cùng, côtrút bỏ quần áo phiền phức trên người mình, cũng hướng thân trên củangười đối diện mà lao tới.”Ưm, anh không cần phải mặc...Em giúp anh cởi ra!”

Nhìn cô chủ động cởi quần áo, Đường Hạo rốt cuộc cười cũng còn khôngchưa xong, trong ánh mắt ngoại trừ có khát vọng cực độ đối với cô, cònlại đúng là tức giận. Hắn thật sự không dám nghĩ nếu lúc nãy bên cạnh cô có người đàn ông nào khác, không phải là hắn, chuyện này không biết sẽthế nào?

“Phụ nữ chết tiệt, dù em có tình hay không thì từ nay về sau cũng phải tiếp nhận hết!”Hai tay của hắn ôm chặt lấy cô, thô lỗ đem nội y của cô cời bỏ toàn bộ. Lập tức hai luồng phong mãn được phòng thích giống như hai con thỏ conkhông ngừng lay động, đơn giản là một phong cảnh câu dẫn người. Cô vôthức mà nhu hòa nhũ tiêm của mình, sau đó lại bất an che đậy lại.

“Cởi quần áo rồi bây giờ mới nhớ là phải che lại sao? Em, tiểu yêu tinh này, rõ ràng là muốn tra tấn tôi đây mà!” Đường Hạo kéo mạnh hai tay của cô xuống, hai luồng phong mãn lại bạo lộ trong không khí. Hắn nắm lấy một bên, còn một bên thì ngậm lấy cắn mút.

Bạch Phương Úc thở gấp, ngâm khẽ, mắt mịt mù cúi xuống nhìn người đàn ông đang chôn đầu trên ngực mình. Trong đầu, ngay cả suy nghĩ cũng muốn phát dục, cô cơ hồ muốn giải phóng toàn bộ bản thân. Mà người đàn ôngtrước mắt này lại chính là người cô yêu sâu đậm, cô muốn đem hết thảygiao cho hắn.

Cô hơi khát vọng mà nâng eo lên, uốn éo giống như muốn cời bỏ chiếcváy trên người. Nhưng trong cơn say mê, cô không biết phải làm sao, liền phát ra những tiếng rên nho nhỏ.

Hắn hiểu được ý của cô, lập tức giật xuống chiếc váy và cả quần lót bên trong.

Lúc này mới thật sự thoải mái, cô chậm rãi trượt xuống giường:“Thật dễ chịu….”

“ Lúc này mới mệt mỏi muốn ngủ sao?” Nhìn cô mông lung buồnngủ, hắn cũng không có ý định buông tha cho cô. Ngón tay xuyên đến vùngxuân tâm bí mật của cô, đâm thẳng đến tận đáy. Cô vặn vẹo, thốt ra kiềuthanh, thân thể đung đưa theo tiết tấu của hắn. Cảm giác thoải mái,nhiệt tình ngọt ngào, dịch thủy không ngừng chảy ra, ẩm ướt thấm đẫm cảbàn tay của hắn.

“Em thật mẫn cảm…” Khỏa lấy một khối dịch thủy đưa lên trước mắt cô, hắn muốn cô trông thấy rõ ràng.

Cô ngượng ngùng nhắm mắt lại, không muốn nhìn, nhưng chỗ bụng dướinổi nhiệt hỏa bao trùm lên mọi cảm quan của cô. Mềm mại như nước, mắtlong lanh dậy sóng ngầm, màng theo phong tình vạn chủng nhìn hắn: “ Em muốn….”

“Cái này…cho em…”Hắn vuốt ve mảng lớn da thịt bên trong hai chân cô, nhắm ngay mục tiêu mà tiến vào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.