Mẹ Ngốc Cực Phẩm Thật Uy Vũ

Chương 14: Tức giận đến phát run




Cô lập tức thăm hỏi qua, lại là Hiên Viên Liệt, thân thể cứng đờ, lập tức cúi thấp đầu: "Chủ thượng."

Hiên Viên Liệt sải bước đi tiến đến: "Nghe nói cậu hôm nay cự tuyệt bác sĩ trị liệu."

Cô biết sẽ không dễ dàng như thế: "Ừm, tôi đã tự mình xử lý tốt rồi. Hôm nay đa tạ chủ thượng cứu mạng. Tiểu nhân không dám cho chủ thượng thêm phiền phức."

"Cậu hôm nay biểu hiện cũng rất tốt. Từ hôm nay trở đi, cậu ở lại đây, thẳng đến thương tổn dưỡng tốt mới thôi." Hiên Viên Liệt nói qua đã ngồi vào một bên trên ghế sofa.

Cái gì? Anh đối với người dưới cũng không tránh khỏi tốt quá mức?"Chủ thượng, cái này, cái này chỉ sợ không tốt lắm đâu. Tiểu nhân không dám."

"Đây là mệnh lệnh!"

Ách... "Vâng." Bất đắc dĩ cô cũng chỉ đành gật đầu đáp ứng rồi.

Lúc này, ánh mắt Hiên Viên Liệt lạnh như băng rơi xuống bên trên khăn mặt trong tay cô: "Cậu là chuẩn bị muốn đi tắm rửa ngủ rồi hả?"

"Đúng."

"Bác sĩ chẳng lẽ không có nói cho cậu biết, bị vết thương đạn bắn, vết thương không thể dính nước, chỉ có thể dùng khăn lông ướt lau người sao?" Con ngươi Hiên Viên Liệt trở nên sắc bén.

"Tôi biết, tạ ơn chủ thượng quan tâm." Cô vẫn duy trì trấn định như cũ.

Lúc này, Hiên Viên Liệt đứng lên, hướng cô đi qua: "Cởi quần áo, hôm nay, tôi thay cậu lau." Anh một câu băng lãnh trực tiếp nện qua!

Cái gì!

Tiêu Tiêu lập tức nâng đầu lên không thể tưởng tượng theo dõi anh, cái này có ý tứ gì, anh muốn đích thân giúp cô tắm rửa? Không có lầm chứ, quả thực là sửng sốt một hồi: "Người, chủ thượng... Cái này chỉ sợ, không tốt lắm đâu. Tiểu nhân làm sao dám làm phiền ngài đâu?"

"Cởi!" Anh một chữ lại nện qua.

Cô chỉ cảm thấy trái tim nhất thời đập loạn, không nghĩ tới Hiên Viên Liệt vậy nói cái này: "Chủ thượng, tôi, tôi là đàn ông!"

"Tôi biết." Anh cúi người nhìn chằm chằm thân thể cô gầy yếu. Ánh mắt lóe lên một tia nghi hoặc.

"Chủ thượng... Cám ơn anh hậu ái, tiểu nhân làm sao dám để chủ thượng tới hầu hạ tiểu nhân. Phục tùng tùy tùng, cũng là tôi tới hầu hạ ngài." Tiêu Tiêu khẩn trương thuận miệng nói ra câu nói này, chậc chậc chậc, cô cho dù chết cũng không cho Hiên Viên Liệt thay cô lau người.

"Tốt! Vậy thì cậu tới hầu hạ tôi ngâm trong bồn tắm." Anh trực tiếp theo cô nói đáp ứng rồi.

Ách... Cô làm sao cũng không nghĩ tới Hiên Viên Liệt vậy mà đáp ứng rồi? Làm sao bây giờ, nói ra mà nói lại không thể lại nuốt trở về, cô cũng chỉ đành kiên trì phụ họa: "Tôi, tôi vô cùng vinh hạnh, có thể, phục thị chủ thượng ngài..." Thanh âm đều phát run, là tức đến phát run.

"Một hồi tôi để cho người mang cậu qua, cậu tắm rửa đi." Hiên Viên Liệt không có bất kỳ biểu lộ gì, nói dứt lời, vứt xuống ánh mắt làm Tiêu Tiêu choáng váng rồi đi.

Lúc này...

Tiêu Tiêu một người đứng trong phòng, tại sao có thể như vậy? Chẳng lẽ là Hiên Viên Liệt nhìn ra chuyện ở bên trong rồi hả? Thế nhưng là nét mặt của anh cũng quá bình thường đi!

Được rồi, binh đến tướng chặn, nước đến đất chặn, còn thật không tin Hiên Viên Liệt tốt. Nói bất định cũng cùng với cô thủ hạ đùa giỡn. Ừ... Có khả năng...

Tiêu Tiêu tắm xong, đều chuẩn bị ngủ rồi. Ai ngờ...

"Cộc cộc cộc" đột nhiên truyền đến tiếng đập cửa, ngay sau đó cửa phòng bị người làm nữ đẩy ra: "Tiêu Mộ tiên sinh, chủ nhân để cho tôi tới mang anh qua."

A? Không? Tiêu Tiêu bỗng nhiên từ trên giường ngồi lên: "Chủ nhân? Gọi tôi? Qua?"