Mê Vợ Không Lối Về

Chương 64: Không nợ nhau




Tất cả các thành viên trong gia đình của anh ta đều biết về việc từ hôn, Hà Khiếu Thiên cũng không ngoại lệ, anh ta biết từ Hà Khiếu Ninh tại sao Tông Triển Bạch lại hủy hôn ước.

Cho nên sau khi nhìn thấy anh, anh ta không thể giấu được vẻ tức giận.

Hà Khiếu Hành, anh trai của anh ta ở bên cạnh, cảm thấy tâm trạng dao động của em trai mình, vươn tay vỗ vai anh ta rồi thì thầm: “Nhà họ Hà chúng ta cũng có căn cơ sâu, nếu không đã sớm không có chỗ đứng trong thành phố B, em nhiều năm không ở trong nước, cũng không biết tình hình trong nước, lần này là cậu ta vi phạm ước định trước, nhưng chúng ta vạch mặt với cậu ta cũng không tốt.”

Hà Khiếu Thiên không chỉ tức giận vì anh từ hôn mà còn vì phát hiện ra Lâm Tử Lạp.

Sáu năm trước, để Lâm Tử Lạp hoàn toàn thoát khỏi anh, anh ta đã đưa cô rời khỏi Thành phố B, giấu cô ở Nước A.

Anh ta cứ nghĩ sau một thời gian dài, Lâm Tử Lạp sẽ có thể chấp nhận anh ta, trong thời gian sáu năm sẽ có thể cắt đứt chút liên quan giữa cô và Tông Triển Bạch.

Nhưng đã sáu năm, Lâm Tử Lạp vẫn không muốn chấp nhận anh ta.

Tông Triển Bạch cũng vì cô mà từ bỏ cuộc hôn nhân với em gái mình.

Làm sao anh ta có thể bình tĩnh được?

“Có chút tiền bẩn thỉu là muốn làm gì thì làm à?” Hà Khiếu Thiên không giấu giếm nỗi sự ghê tởm và không hài lòng với anh.

Hà Khiếu Thiên không nhỏ tiếng, Tông Triển Bạch đương nhiên nghe thấy, đưa mắt nhìn qua, nhớ tới người đàn ông này trước đây từng thân thiết với Lâm Tử Lạp.

Anh phủi lớp bụi không tồn tại trên cổ áo, nói một cách bình tĩnh: “Anh nói gì? Tôi không nghe rõ.”

Hà Khiếu Hành vội vàng bước tới hòa giải: “Còn chẳng phải là vì anh muốn cùng Ninh Ninh từ hôn sao, cậu ta phàn nàn hai câu, anh cứ mặc kệ cậu ta.”

Khi Hà Khiếu Hành nói, anh ta kéo em trai mình, bảo cậu đừng nói nữa.

Hà Khiếu Thiên không sợ Tông Triển Bạch: “Là đàn ông, anh đi làm tổn thương một người phụ nữ như thế, không sợ thiên lôi đánh sao?”

Sắc mặt Hà Khiếu Hành thay đổi, anh ta trừng mắt nhìn em trai mình, nhất định phải không làm người thân mà làm kẻ thù sao?

Họ trở thành kẻ thù với nhà họ Tông thì có ích gì?

Gã đã vất vả vì cái gia đình này, anh ta chưa bao giờ đóng góp được gì chút cho gia đình, bây giờ lại đến gây rắc rối như vậy sao?

Lúc này Hà Khiếu Hành hoàn toàn thất vọng với cậu em trai ích kỷ chỉ biết nghĩ đến bản thân mà không quan tâm đến gia đình này.

Tông Triển Bạch ngoài cười nhưng trong không cười, giọng điệu của anh sâu xa: “Tôi chỉ sợ thiên lôi này không có mắt, đánh nhầm người.”

Hà Khiếu Thiên nắm chặt hai tay, nếu không phải Hà Khiếu Hành kéo anh ta lại thì có lẽ đã lao vào đánh Tông Triển Bạch.

“Bọn họ đều ở bên trong, anh vào trước đi, em trai tôi thương em gái từ nhỏ đã lưu lạc bên ngoài chịu thương chịu khó nên mới mất bình tĩnh như vậy, anh đừng có chấp nhặt với cậu ấy.” Hà Khiếu Hành nở nụ cười.

Tông Triển Bạch khẽ liếc nhìn anh ta rồi bước vào.

Tông Tiêu Tuấn và Hà Văn Trung đang ngồi trên ghế sofa trong đại sảnh nói chuyện.

Hà Khiếu Ninh ngồi bên Hà Văn Trung, đôi mắt cô đỏ bừng, hình như vừa khóc.

Lớp trang điểm tinh tế ban đầu có chút nhoè đi.

Nhìn thấy Tông Triển Bạch bước vào, cô nhanh chóng đứng dậy: “Bạch——”

Tông Triển Bạch không trả lời tiếng gọi, ngồi trên ghế sofa, đánh đòn phủ đầu: “Cuộc đính hôn này là tôi muốn hủy, mọi người muốn yêu cầu gì?”

Tông Tiêu Tuấn gần như tức muốn nôn ra máu.

Ông và Hà Văn Trung nói chuyện trong phòng rất lâu, chính là họ không muốn hủy bỏ hôn ước.

Hai người kết hôn, hợp lực, cho dù là đối với nhà họ Tông hay nhà họ Hà, đều tốt.

Điều tốt cho đôi bên cùng có lợi.

“Triển Bạch, các con là người trẻ tuổi không hiểu vấn đề tình cảm, bác cũng không hiểu, cháu đột nhiên muốn rút lui khỏi hôn ước, có phải Ninh Ninh nhà bác đã làm chuyện gì không tốt không?” Khuôn mặt của Hà Văn Trung hiền hoà, giọng nói của ông không cáu kỉnh hay thiếu kiên nhẫn.

Bình tĩnh hơn hai cậu con trai của ông.

Sống đến từng tuổi của ông, loại chuyện gì mà chưa từng thấy qua, có thể vững vàng giữ vững.

Nếu nhà họ Hà la làng chỉ trích anh thì sẽ càng dễ xử lý hơn, chỉ sợ gặp phải một con cáo già tu hành ngàn năm như Hà Văn Trung.

Tông Triển Bạch không phải là một kẻ lương thiện, tuy chưa lõi đời bằng Hà Văn Trung, nhưng cũng từ trong sóng to gió lớn mà lao ra, khí thế không mất: “Bản chất tôi không thích người khác nói dối mình.”

Hà Văn Trung nghe không hiểu lắm, con gái mình thật sự làm gì có lỗi sao?

Tông Triển Bạch không muốn lôi lại chuyện cũ, chỉ muốn mau chóng giải quyết vấn đề trước mắt.

“Chuyện này nói cho cùng là tôi lỗ mãng, không nên hứa rồi lại đổi ý, chung quy là do tôi vi phạm ước định trước, mọi người muốn đền bù gì thì cứ mở miệng, chỉ cần tôi cho được, tôi sẽ không bao giờ keo kiệt.”

“Em không đồng ý.” Hà Văn Trung còn chưa lên tiếng, Hà Khiếu Ninh đã không thể ngồi yên.

Cô ta nhìn chằm chằm Tông Triển Bạch: “Em năm nay 28 tuổi rồi, những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời em đều đã trao cho anh, giờ anh muốn bỏ rơi em, anh là định ép chết em sao?”

Cũng chính vì điểm này, Tông Triển Bạch cũng có tình nghĩa đối với cô, nếu không thì theo tính cách của anh, sau khi biết Hà Khiếu Ninh nói dối mình, anh đã sớm không dây dưa với cô nữa.

“Anh đã nói, anh có thể bồi thường cho em bất cứ thứ gì em muốn.” Tông Triển Bạch biết mình đã sai.

Cũng giống như Hà Khiếu Thiên đã mắng anh, có tiền là có thể muốn làm gì thì làm sao?

Nhưng bây giờ, anh không có lựa chọn nào khác.

“Đừng kích động.” Hà Khiếu Thiên bước vào, ôm lấy cô em gái đang run rẩy.

Nhìn chằm chằm Tông Triển Bạch, hỏi: “Bồi thường, anh lấy cái gì bồi thường?”

Tông Triển Bạch nhìn lại anh: “Anh muốn bồi thường gì?”

Ánh mắt chạm nhau, im lặng đối đầu, đằng đằng sát khí.

Dựa vào địa vị gia tộc này của bọn họ, đòi tiền bồi thường là hành vi mức thấp nhất, tức là làm tổn thương tình thân giữa hai bên gia đình, cũng phá vỡ mối quan hệ.

Nếu hôm nay nhà họ Hà muốn lợi ích, phát tán ra ngoài cũng sẽ không tốt.

“Em muốn mạng anh, anh sẽ trao cho em chứ?” Hà Khiếu Ninh gầm lên mất kiểm soát.

Mọi người trong phòng đều sửng sốt.

“Con đang nói gì vậy?” Hà Văn Trung mắng, nhưng thật ra cũng muốn xem thử, Tông Triển Bạch sẽ giải quyết nó như thế nào.

Anh đã đồng ý đính hôn, bây giờ lại bội ước, ông đương nhiên không vui.

Không thể hiện ra ngoài mặt không có nghĩa là trong lòng ông không quan tâm.

Sắc mặt Tông Tiêu Tuấn âm trầm, ông rất hài lòng với Hà Khiếu Ninh, nhưng bây giờ ông lại bất mãn.

Mặc dù ông không muốn Tông Triển Bạch rút khỏi hôn ước.

Nhưng đây là con trai của ông.

Bây giờ cô lại không biết trời cao đất rộng như vậy.

Tông Triển Bạch rất bình tĩnh, anh đứng dậy, ngón tay mảnh khảnh cởi từng cúc áo vest ra, xắn tay áo, lộ ra cánh tay cường tráng.

Tông Tiêu Tuấn lo lắng hét lên: “Con muốn làm gì đấy?”

Hà Khiếu Ninh đã phát ngốc rồi: “Anh—— Anh Bạch——”

Tông Triển Bạch khom người nhặt con dao gọt hoa quả trong bát hoa quả, đi về phía Hà Khiếu Ninh.

Hà Khiếu Thiên cũng rất sợ hãi, vươn tay ra ôm em gái.

Sợ anh sẽ làm tổn thương em gái mình.

Tông Triển Bạch kéo Hà Khiếu Thiên ra, nhìn Hà Khiếu Ninh: “Nếu đây là điều em muốn, anh sẽ cho em.”

Anh khom người đặt con dao vào tay Hà Khiếu Ninh, nắm tay cô, áp con dao vào ngực anh.

Hà Khiếu Ninh sợ hãi, cô thực sự sợ hãi.

Lắc đầu nguầy nguậy: “Em, em không cố ý, em không muốn anh chết——”

Tông Triển Bạch mỉm cười: “Cả đời này anh chưa từng nợ ai duy chỉ có em, em muốn thì anh sẽ cho, mai sau chúng ta không nợ nhau nữa——”

Vừa nói, tay anh cũng vừa dùng lực.

“A!”

Hà Khiếu Ninh muốn buông tay, nhưng tay Tông Triển Bạch quá mạnh khiến cô không thể buông ra.

Lưỡi dao sắc bén xuyên qua áo sơ mi trắng đâm vào da thịt anh, máu đỏ tràn ra.

Hành vi của Tông Triển Bạch vượt quá mong đợi của mọi người.

Anh thực sự——

Thực sự dám!

“Không phải tôi, không phải tôi——” Mặt Hà Khiếu Ninh đầy nước mắt.

Tông Triển Bạch đưa tay còn lại của mình ra để lau nước mắt trên mặt cô: “Năm 14 tuổi, anh vô tình bị bắt cóc lên núi, được một cô bé mười tuổi cứu thoát, sau đó anh được biết cô bé mồ côi, anh bảo lãnh cho cô ấy đi học, sau khi tốt nghiệp đại học, cô ấy đi theo anh, anh đi công tác vô tình trúng độc rắn, cô ấy lại cứu anh——”

Ánh mắt và cử động ngón tay của anh rất nhẹ nhàng, như thể anh đang lau nước mắt cho một đứa bé.

“Là anh đã làm em thất vọng rồi, em đã muốn thì anh sẽ cho em, từ nay về sau, anh và em sẽ không còn là gì nữa.”