Mê Vợ Không Lối Về

Chương 76: Chuyện giấu diếm lúc trước




Điện thoại ngắt kết nối, Lâm Tử Lạp cầm điện thoại, đứng im trước cửa sổ, vẫn nhìn ra ngoài như cũ, rõ ràng mà một mảng tối đen như mực, không thấy cái gì cả.

“Mẹ,” Lâm Tinh Tuyệt gọi cô.

Lâm Tử Lạp quay người lại, nhìn dáng vẻ đẹp trai của con trai, cười: “Gọi mẹ làm gì?”

Lâm Tinh Tuyệt đặt máy tỉnh bảng xuống, chạy tới, ôm đùi cô, làm nũng: “Mẹ, em gái ngủ rồi, hôm nay mẹ tắm cho con có được không?”

Cô véo mặt con trai, cực kỳ cưng chiều, nói: “Được.”

Lâm Tinh Tuyệt cười hihi, túm lấy áo Lâm Tử Lạp, trong lòng hơi hưng phấn, không có em gái bám người tranh với nó, cuối cùng nó cũng có thể ở riêng với mẹ.

Em gái mà tỉnh dậy, là lại bám lấy mẹ, hại nó không có thời gian ở riêng với mẹ.

Lâm Tử Lạp mở đèn nhà tắm, vặn vòi nước nóng, xả một bồn nước ấm.

Tự Lâm Tinh Tuyệt cởi quần áo của mình, lột sạch sẽ, trần như nhộng: “Nước xong rồi…” Lâm Tử Lạp quay đầu lại, liền thấy con trai đã lột sạch sẽ, ánh mắt lướt qua thân người trắng mềm của nó.

Lâm Tinh Tuyệt phát hiện bản thân: “…” Nó che hai chân lại, mặt đỏ bừng: “Mẹ.”

Lâm Tử Lạp cố ý trêu nó: “Con trai mẹ còn biết xấu hổ cơ?”

Lâm Tinh Tuyệt cúi đầu, mặt đỏ bừng.

Xấu hổ.

Lâm Tử Lạp không trêu nó nữa, đi tới ôm nó đặt vào bồn tắm, Lâm Tinh Tuyệt trốn trong nước, chỉ lộ đầu ra, Lâm Tử Lạp lấy dầu gôi gội đầu cho nó, nhẹ nhàng xoa.

Lâm Tinh Tuyệt rất ngoan ngoãn, ngồi yên tĩnh trong bồn nước để Lâm Tử Lạp gội đầu cho nó, nó nhìn dáng vẻ dịu dàng của mẹ, gọi: “Mẹ.”

“Hả?”

Lâm Tinh Tuyệt cười, không nói gì.

Trong lòng lại càng quyết tâm phải tìm cho mẹ một người đàn ông tốt, chăm sóc mẹ.

Lâm Tử Lạp cố ý làm bọt xà phòng dính lên mũi nó, coi như là nó nghịch ngợm, cố ý gọi cô nhưng không nói gì, nhưng cô không hề biết, trong lòng nó đã hạ quyết định phải tìm một người đàn ông tốt cho cô.

Chỉ là người đàn ông tốt không dễ tìm như thế.

Ngày cuối cùng của tháng 7, Lâm Tử Lạp dẫn các con về nước.

Vì trong nước đã sắp xếp xong hết, cô chỉ cần dẫn theo các con và một ít quần áo đồ dùng các thứ là được.

Lâm Tinh Tuyệt rất bình tĩnh, không giống như Lâm Huệ Tinh, có vui hay không đều thể hiện hết trên mặt, biết là được ngồi máy bay nên rất hưng phấn, đây là lần thứ hai cô bé được ngồi máy bay, lần đầu tiên là lúc 3 tuổi, lúc đó cô bé còn chưa hiểu chuyện.

Trẻ con thấy thứ gì cũng cảm thấy kỳ lạ, sờ cái này sờ cái kia, không dừng tay chút nào.

Lâm Tử Lạp cũng không có cách nào với cô bé.

Chỉ có thể mặc cho cô bé không ngồi yên trong lòng, may là bên cạnh là Trang Kha Nguyệt và Lâm Tinh Tuyệt, không đến mức làm phiền tới người khác.

“Mẹ, con muốn uống nước ép.” Thấy tiếp viên hàng không đưa nước ép cho khách, Lâm Huệ Tinh cũng duỗi tay đòi.

Hôm nay, Lâm Huệ Tinh mặc váy màu xanh dương nhạt, làn da trắng nõn mềm mại, mái tóc đen nhánh tết bím hai bên, đôi mắt sáng trong, giống như biết nói chuyện.

“Cháu muốn uống nước gì?” Tiếp viên hàng không cúi người xuống, nhìn cô bé đáng yêu này, dịu dàng hỏi.

Lâm Huệ Tinh chớp mắt, chỉ cốc nước màu xanh.

“Cái này là nước ép kiwi, sẽ hơi chua.” Tiếp viên hàng không giới thiệu.

Dường như Lâm Huệ Tinh không sợ chua, gật đầu.

Tiếp viên hàng hông đưa nước ép kiwi cho cô bé, chắc là thấy cô bé quá đáng yêu, liền hỏi: “Bạn nhỏ, cháu tên là gì?”

Lâm Hiệu Tinh nhoẻn miệng cười, lộ ra hàm răng sữa trắng bóc: “Cháu tên là Lâm Huệ Tinh, mẹ và bà ngoại gọi cháu là Huệ.”

“Cái tên này thật là hay.” Tiếp viên hàng không khen ngợi.

Lâm Tử Lạp vuốt tóc con gái.

“Con gái cô thật xinh đẹp.” Tiếp viên hàng không cười, nói.

“Cảm ơn.” Lâm Tử Lạp lịch sự gật đầu.

Lâm Tinh Tuyệt liếc nhìn em gái, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, dường như không thích loại bắt chuyện này.

Tiếp viên hàng không đưa nước chưa được bao lâu liền nghe thấy tiếng cơ trưởng: “Mời hành khách đáp chuyến bay tới thành phố B nước Z chuẩn bị, máy bay sẽ đáp xuống sân bay quốc tế Đông Thần trong vòng 10 phút nữa.”

10 phút sau.

Máy bay đáp xuống, Lâm Tử Lạp ôm Lâm Huệ Tinh nằm ngủ trong lòng, Trang Kha Nguyệt dắt Lâm Tinh Tuyệt, nó xuống khỏi máy bay liền nhìn khắp xung quanh, đánh giá mọi thứ ở đây.

Trong lòng nghĩ, đây chính là nơi mẹ sinh ra.

“Bà đi lấy hành lý.” Trang Kha Nguyệt buông tay Lâm Tinh Tuyệt ra: “Con đi theo mẹ tới lối ra chờ bà.”

“Vâng.” Không cần lo lắng Lâm Tinh Tuyệt, nó rất hiểu chuyện.

“Lạp.” Hà Khiếu Thiên đi về phía bọn họ, bên cạnh còn có Tạ Na.

Bọn họ cùng nhau đến đón Lâm Tử Lạp.

Vì chuyện Hà Khiếu Ninh bị từ hôn, Hà Khiếu Thiên không về nước A mà ở lại trong nước chăm sóc cho em gái đang tâm tình không tốt.

Gọi điện cho Lâm Tử Lạp, biết được chuyện cô về nước.

Thế nên anh mới cùng Tạ Na đi đón cô.

“Mệt không, anh ôm giúp em.” Hà Khiếu Thiên duỗi tay, muốn ôm lấy đứa nhỏ trong lòng cô.

Lâm Tử Lạp lắc đầu: “Không cần đâu, em không mệt, chúng ta đi thôi.”

Hà Khiếu Thiên nhìn Lâm Tử Lạp, hai giây sau mới thu tay lại, từ khi biết Lâm Tử Lạp về nước, anh chưa từng nở nụ cười.

Ở nước A lâu như thế, cô chưa từng nói muốn về nước, thậm chí còn không muốn về.

Nhưng từ sau khi gặp Tông Triển Bạch, cô lại muốn về nước.

Cô nói ghét người đàn ông kia, nhưng lại làm ra những hành động không phải là ghét.

Tông Triển Bạch cũng hủy hôn với Hà Khiếu Ninh.

Nếu nói trong chuyện này không có chút liên quan liên hệ gì, anh cũng không tin.

Đồng thời, trong lòng cũng sợ.

Nghĩ vậy, ánh mắt anh không khỏi nhìn về phía hai đứa nhỏ.

Hai tay duỗi bên người nắm chặt lại.

Nếu Lâm Tử Lạp biết, sự thật anh giấu cô năm đó, cô có hận anh không?

Hiện giờ, nhìn hai đứa nhỏ lớn lên từng chút một, mâu thuẫn và áy náy trong lòng anh càng ngày càng đậm sâu.

Hai đứa nhỏ này đáng yêu như thế, không có ai không thích cả.

Nếu lúc đó anh không nói ra lời nói dối kia, có lẽ Tông Triển Bạch thật sự sẽ nể tình hai đứa nhỏ mà ở bên Lâm Tử Lạp.

Nhưng hiện giờ xem ra, nhất định sẽ là như thế.

Vì sau khi gặp Lâm Tử Lạp, Tông Triển Bạch đã hủy hôn.

Có thể thấy, Tông Triển Bạch vẫn còn chút tình cảm với Lâm Tử Lạp.

Nếu năm đó anh không giấu diếm, đám nhỏ sẽ có một gia đình hoàn chỉnh.

“Cậu, cậu đang nghĩ gì thế?” Lâm Tinh Tuyệt ngẩng đầu nhìn Hà Khiếu Thiên đang thất thần, duỗi tay kéo áo anh.

Hà Khiếu Thiên tỉnh táo lại, vội vàng đáp một tiếng: “Không, không nghĩ gì cả.”

Anh cúi đầu nhìn Lâm Tinh Tuyệt, duỗi tay nắm lấy tay nó: “Chúng ta đi đi.”

Lâm Tinh Tuyệt rút tay ra: “Tự cháu đi.”

Nó không ghét Hà Khiếu Thiên, nhưng cũng không thích.

Hà Khiếu Thiên hơi khó xử, bẻ ngón tay.

“Lâm Tinh Tuyệt!” Lâm Tử Lạp thấy hành động của con trai, gọi nó một tiếng: “Không được vô lễ, cậu đang quan tâm con.”

Lâm Tinh Tuyệt cụp mắt: “Con biết.”

“Được rồi, hiện giờ không phải là lúc nói chuyện, đi trước đã.” Hà Khiếu Thiên đón lấy hành lý mà Trang Kha Nguyệt đẩy ra.

Trang Kha Nguyệt tràn đầy ý cười: “Con vẫn khỏe chứ?”

“Vâng.”

Trang Kha Nguyệt rất thích Hà Khiếu Thiên.

Hà Khiếu Thiên kéo hành lý, đi ra khỏi sân bay, Lâm Tử Lạp lên xe của Hà Khiếu Thiên, Trang Kha Nguyệt và Lâm Tinh Tuyệt ngồi xe của Tạ Na, đi theo phía sau.

Hà Khiếu Thiên nhìn Lâm Tử Lạp trong gương chiếu hậu, cô cúi đầu nhìn con gái đang ngủ say, dáng vẻ rất dịu dàng.

Tay cầm bánh lái của Hà Khiếu Thiên nắm chặt lại, muốn nói gì đó với cô, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.

Nơi ở của Lâm Tử Lạp là do Tạ Na sắp xếp, cách cửa hàng cũng gần, tiện cho cô đi làm.

Đến nơi ở, cất hành lý xong, Hà Khiếu Thiên nói anh đã đặt nhà hàng, muốn làm tiệc chào mừng Lâm Tử Lạp, trong nhà cái gì cũng mới, không có cách nào nấu nướng được.

Lâm Tử Lạp còn chưa mở miệng, Trang Kha Nguyệt đã đồng ý thay cô.

Lâm Tử Lạp cũng không tiện từ chối.

Cất hành lý xong, cả đoàn người lên xe, đến nhà hàng mà Hà Khiếu Thiên đặt bàn.

Hà Khiếu Thiên đặt phòng bao, 5-6 người bọn họ cũng ngồi không hết, rất rộng rãi.

“Con vào nhà vệ sinh.” Lâm Tinh Tuyệt trượt khỏi ghế.

“Bà đi cùng con.” Trang Kha Nguyệt sợ nó không tìm được đường.

“Không cần đâu, con biết đường.” Lâm Tinh Tuyệt khua tay, tự mình ra ngoài.

Nó hỏi nhân viên phục vụ, thoáng cái liền tìm được nhà vệ sinh.

Sau khi vào nhà vệ sinh, nó phát hiện ở đây không có bồn cầu chuyên dùng cho trẻ em, cái của người lớn thì cao quá.

Nó nhíu mày, dáng vẻ cực kỳ khổ não.

“Quỷ con.” Một giọng nói trêu đùa vang lên phía sau nó.