Mê Vợ Không Lối Về

Chương 83: Giống nhau như đúc




Lâm Tinh Tuyệt thích ăn tôm, Trang Kha Nguyệt cười đầy cưng chiều nói: "Được, mua."

"Con cũng muốn." Lâm Huệ Tinh thích nhất là bắt chước, anh trai muốn cái gì, cô bé liền muốn cái đó, mặc kệ có phải là thứ cô bé thích hay không, anh trai muốn, cô bé liền muốn.

"Được, đều mua." Trang Kha Nguyệt đã quen rồi, cô bé là như vậy.

má Vương nhìn thử Lâm Tinh Tuyệt lại nhìn thử Lâm Huệ Tinh đang nói chuyện, mắt trừng lớn, 2 đứa bé này như thế nào lớn lên xinh đẹp như vậy, hơn nữa ánh mắt đều là sáng ngời như thế, quả thật là giống với Tông Triển Bạch lúc nhỏ.

"Tôm này, tôi biết nhà nào tươi." má Vương đi tới, nhìn hai đứa bé: "Đây là ——"

Trang Kha Nguyệt cũng không thấy lạ khi có người đến bắt chuyện, trước kia chỉ cần bà dẫn 2 đứa nhỏ đi ra ngoài, luôn sẽ có người nhìn bọn trẻ nhiều chút, hoặc là đi đến nói mấy câu.

Bà đều đối phó quen rồi.

"Cháu ngoại của tôi."

"Lớn lên thật là dễ thương." ánh mắt của má Vương cũng không nỡ rời khỏi hai đứa bé này, bộ dạng quá là làm người yêu thích mà.

Trang Kha Nguyệt cười cười, đúng vậy, hai đứa bé này chính là động lực tiếp tục sống của bà, thay con gái chăm sóc tốt cho bọn trẻ, chính là nhiệm vụ của quãng đời còn lại của bà, cũng là điều mà bà hạnh phúc nhất.

"Chào bà ạ." Lâm Tinh Tuyệt miệng đặc biệt ngọt.

"Chào con." má Vương vươn tay sờ sờ đầu của thằng bé: "Cháu tên là gì vậy?"

"Cháu tên là Lâm Tinh Tuyệt."

"Thật là dễ nghe." má Vương ở trong lòng nhớ đến sự dễ thương của đứa nhỏ này, tên cũng đặt hay như thế.

"Tại sao bà không hỏi con ạ?" Lâm Huệ Tinh có chút mất hứng, chớp mắt nhìn má Vương.

Bà ấy cũng hỏi anh trai rồi, nhưng lại không có hỏi cô bé, là do cô bé không đẹp như anh trai hả?

"Không có không hỏi cháu." má Vương cười, đứa nhỏ này cũng đáng yêu quá đi, nhỏ như vậy, liền ghen với anh trai rồi.

"Cháu tên gì vậy?" má Vương cười tủm tỉm, thuận theo cô bé hỏi.

"Cháu tên là Lâm Huệ Tinh, cháu và anh đều theo họ mẹ." Lâm Huệ Tinh vui vẻ nói.

má Vương thì lại là sửng sốt, theo họ mẹ của bọn trẻ sao?

"Cô vừa mới nói, tôm của nhà đó tươi hả?" Trang Kha Nguyệt đánh gảy suy đoán của má Vương, đứa nhỏ bình thường đều là theo họ ba, nhưng mà vừa nghe thấy là theo họ của mẹ, đều sẽ phỏng đoán tình huống trong nhà của họ.

Bà không thích người khác phán đoán chuyện trong nhà của họ.

"À." má Vương chỉ vào chỗ cách đó không xa: "Nhà đó, tôi dẫn mọi người đi, tôi là khách hàng thân thiết, sẽ không hãm hại các cô."

má Vương vô cùng nhiệt tình đến phía trước dẫn đường.

Trang Kha Nguyệt đẩy xe đẩy theo ở phía sau.

Tới quầy hàng, má Vương chào hỏi với ông chủ: "Tôm của hôm nay tươi không?"

"Tươi, tươi, cô nhìn thử xem." Ông chủ dùng vợt vớt tôm lên, tôm rời khỏi nước, nhảy lộn xộn, cực kì tươi ngon.

"Cô là khách hàng thân thiết, không phải là lần đầu tiên ăn tôm của nhà tôi, biết có tươi hay không." Ông chủ rất nhanh mà nói: "Cô tới mua, tôi cho cô giá thấp nhất, lấy cô 144000 nửa kí, thế nào? Nếu là người khác ít hơn 180000 tôi không bán."

"Cho tôi một kí." má Vương vô cùng sảng khoái, thẻ mà Tông Triển Bạch cho bà là thẻ không giới hạn.

Bà có tiền.

Bà không phải là người tùy tiện tiêu tiền bậy, bình thường đều biết trả giá, nhưng mà ông chủ nhà này bà hiểu rất rõ, người khác thật sự là ít hơn 180000 sẽ không bán.

Bà đều là mua tôm của ông ấy, biết ông ấy không gạt người.

"Một kí ba hai hẳn là ——"

"331200."

Ông chủ bán tôm còn chưa có tính ra, Lâm Tinh Tuyệt liền đã tính nhẩm ra.

Ông chủ sửng sốt một chút, bấm bằng, con số xuất hiện trên máy tính quả thật là 331200 không lệch chút nào.

"Cậu nhóc mấy tuổi rồi? Thông minh như vậy." ông chủ cười ha hả, lần đầu tiên nhìn thấy đứa nhỏ lớn lên xinh đẹp như vậy, hơn nữa còn thông minh như vậy.

"Cháu năm tuổi." Lâm Tinh Tuyệt cũng không có vì sự khen ngợi của ông chủ mà kiêu ngạo, tính số như vậy đơn giản quá đi.

Ông chủ đưa tôm cho má Vương: "Họ hàng của cô hả, ai có may mắn tốt như vậy, sinh ra đứa nhỏ ưu tú như vậy."

má Vương nhận tôm, không có cách nào nói rõ được vì lời nói của ông chủ mà không quá vui vẻ, bởi vì đứa nhỏ xinh đẹp như vậy không phải thân thích của bà.

Sắc mặt trầm xuống mà đưa tiền cho ông ấy: "Nè."

Ông chủ cười ha hả cũng không tức giận.

má Vương cầm tôm đưa cho Trang Kha Nguyệt: "Tặng cho các cô."

Trang Kha Nguyệt vội vàng xua tay, "Cái này chúng tôi không thể nhận, tôi tự mình mua là được rồi."

"Cũng không phải đồ vật quý trọng gì, tôi chính là nhìn thấy đứa nhỏ nhà cô đáng yêu, đổi thành người khác tôi còn không có cho đâu." má Vương không cho từ chối mà đem tôm bỏ vào xe mua hàng của họ.

"Điều này sao có thể không biết xấu hổ." Trang Kha Nguyệt vươn tay cầm tôm trong xe mua hàng, muốn trả lại cho má Vương, lúc này Lâm Huệ Tinh lại bỗng nhiên nói: "Cám ơn bà ạ."

Trang Kha Nguyệt "..."

Đứa nhỏ này.

"Ai u, không cần cảm ơn." Lâm Huệ Tinh thanh âm ngọt, má Vương bị cô bé đùa giỡn vui vẻ không thôi.

Bị Lâm Huệ Tinh làm như vậy, Trang Kha Nguyệt cũng ngại từ chối tiếp, vì thế nói: "Thật ngại quá, cám ơn cô nha."

má Vương vội vàng xua tay: "Không cần, không cần cảm ơn."

"Chúng tôi còn phải mua thứ khác nữa, đi trước nha." Trang Kha Nguyệt nói.

"Ừ."

má Vương nhìn chằm chằm Lâm Tinh Tuyệt, rất muốn trò chuyện, ở chung với 2 đứa bé này, nhưng mà dù sao cũng là đứa nhỏ của người ta, hơn nữa lần đầu gặp mặt, bà đã rất nhiệt tình rồi, lại đề nghị cùng nhau lên lầu, khẳng định sẽ làm người ta phản cảm, cho rằng bà là kẻ buôn người gì đó.

Bà thở dài.

Vừa nhớ đến người mà bà chăm sóc từ nhỏ đến lớn kia, từ sau khi ly hôn, liền không kết hôn, năm nay hơn ba mươi rồi, đừng nói con, ngay cả vợ đều không có.

Sắc mặt của bà trầm xuống, lúc trước nếu không phải ly hôn, nói không chừng cũng có con rồi.

Dù sao lúc đó Lâm Tử Lạp đã mang thai rồi.

Gây ra.

Đều là Tông Triển Bạch gây nên.

Mất cả chì lẫn chài, bây giờ cái gì cũng không có.

má Vương mất đi tâm trạng mua sắm, dù sao trong nhà vẫn còn đồ ăn, Tông Triển Bạch cũng không nhất định sẽ trở về, liền đi ra khỏi trung tâm mua sắm.

Tài xế thấy má Vương không mua gì cả đã đi ra, quay đầu lại nhìn bà: "Không mua gì cả đã trở về rồi sao?"

má Vương phiền muộn nói: "Nào còn có tâm tình ăn, đi thôi."

Tài xế "..."

má Vương trở lại biệt thự, biệt thự to như vậy, lại trống rỗng, không có một chút nhân khí.

Một chút hương vị của gia đình cũng không có, nơi này thiếu bà chủ và mấy đứa nhỏ.

Bà mang theo túi không đi vào, đặt túi lên trên bàn, không ngừng thở dài, nhớ đến dáng dấp của Lâm Tinh Tuyệt, bà đi đến trước bàn, mở ngăn kéo ra, từ bên trong lấy ra một tấm ảnh, cậu bé bên trong đúng là Tông Triển Bạch lúc nhỏ.

Anh ta không thích chụp hình, đây là tấm ảnh chụp anh ta lúc nhỏ.

má Vương cẩn thận cầm lấy, nhớ lại diện mạo của Lâm Tinh Tuyệt, thật giống với tấm ảnh này.

Quả thực giống nhau như đúc.

Như thế nào lại giống nhau như thế?

Nhà họ Tông đến đời Tông Triển Bạch, chỉ có anh ta độc đinh, bà chủ năm đó chỉ sinh một mình anh ta, sau đó Tông Tiêu Tuấn lấy vợ khác, nhưng mà không có con.

Tông Triển Bạch không có anh chị em.

Khẳng định không phải là con của họ hàng.

Trên đời này thật sự có người không có quan hệ huyết thống gì nhưng lại lớn lên rất giống sao?

má Vương nghĩ vô cùng nhập thần, cửa phòng mở cũng không nghe thấy.

Tông Triển Bạch vứt áo khoác trong tay đi, đi tới xem má Vương nhìn cái gì thế nhưng xem tới ngây người.

Có người đi vào đều hoàn toàn không biết.

Nhìn thấy ảnh chụp bà đang xem, nhíu mày: "Tại sao nhớ ra xem cái này?"

má Vương hoảng sợ, phục hồi tinh thần, nhìn anh ta: "Hôm nay dì nhìn thấy 2 đứa nhỏ, lớn lên giống như con lúc nhỏ như đúc."

Bà nhấn mạnh giống nhau như đúc.