Mèo Ngốc Của Anh! Anh Yêu Em, Đừng Dỗi Nữa Nha!

Chương 19: Nói chuyện




Sáng hôm sau, nàng và hắn dậy muộn hơn mọi khi nhưng cũng không muộn lắm

Khi xuống dưới lầu ăn nhẹ vào buổi sáng, nàng chỉ nhìn thấy mỗi bà ngoài ra còn có mấy người giúp việc lâu lắm

- Bà, buổi sáng tốt lành - nàng cười nhẹ đến cạnh bà nói

- Ừ cảm ơn cháu - bà hắn cũng cười rất tươi rồi quay sang hắn nói

- Lát ba cháu về đó - bà hắn nói mà mặt hắn sị ra

Không nói lời nào, hắn chú tâm vào bữa sáng của mình, nàng cũng không quan tâm lắm tới chuyện này, yên vị ngồi ăn bỗng ăn nói

- Cháu từ lâu đã không coi ông ta là ba - hắn nói giọng bình thường không nặng không nhẹ

Nhưng lại khiến người nghe phải bận tâm và lo lắng, đối với nàng có 1 cảm giác khó tả, có lẽ hắn đã từng 1 thời rất yêu ba của mình, rất kính trọng ba mình nhưng một điều khủng khiếp nào đó đã khiến hắn trở nên như vầy, trở nên ghét ba của mình.

- Haizzzzz ta biết cháu không thích ông ấy, hưng chuyện đó xảy ra đã lâu rồi, cháu cũng nên tha thứ cho ông ấy, dù gì đó cũng là ba của cháu mà - bà hắn an ủi hắn nói

- .... - hắn không nói gì chỉ im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ

Thấy hắn như vậy nàng cũng chẳng nói gì thêm, thấy tín hiểu của bà hắn, nàng đi theo bà hắn lên phòng của bà

- Bà gặp cháu có việc gì ạ ? - nàng hỏi bà

- Cháu hãy khuyên Nhật Duy hộ ta nhé, nó là 1 đứa trẻ ngoan, hiền lành và ấm áp nhưng nó lại không bao gờ thể hiện cảm xúc của mình ra chỉ với ngoại trừ cháu - bà hắn nói

- Bà, bà nói quá rồi, anh ấy cũng như vậy với bà mà - nàng cười nhẹ, có hơi ngượng ngùng

- Ồ không, trước đây nó chưa bao gờ cười cả, chỉ khi có cháu ở bên nó mới cười như lúc này, haizzz Nhật Duy cũng là 1 đứa trẻ khá bất hạnh, cha mẹ nó ly hôn khi nó mới 5 tuổi, sau đó chưa đầy 1 năm ba nó đã cưới thêm 1 người phụ nữ làm mẹ kế của nó, không chấp nhận được sự thật này, nó đã khóc rất nhiều, nó không thể chấp nhận người ẹ hiện tại, tự nhốt bản thận mình ở trong phòng 2 tháng, ta có khuyên bảo thế nào cũng không nghe.......rồi sau đó ba nó biết chuyện rồi mới đạp cửa lối nó ra cầm roi đánh nó, dù máu chảy nhưng nó vẫn không khóc dù 1 tiếng, nhìn thế mà ruột gan ta như bị dằng xé, kể từ ngày đó thằng Duy nó không cười, không khóc, cứ lạnh lùn nhìn mọi người, cũng ít nói đi nhiều - bà hắn nói giọng đợm buồn

Nước mắt bà rơi khiến nàng xót xa, mặc dù là 1 người lạnh lùng và có tính độc chiếm cao, lúc hẹn hò với hắn nàng cũng nhiều lần thấy ấm ức nhưng mà vì tình yêu nàng chấp nhận những lúc trẻ con như vậy của hắn bởi lẽ chả có một ai hoàn hảo cả, mỗi người đều có những khuyết điểm riêng giống như những tờ giấy trắng tinh nhưng đâu đó vẫn có nhũng chấm nhỏ màu đen, rất nhỏ nếu không để kĩ sẽ không thấy. Khi nghe kể về tuổi thơ hắn, nàng cũng thấy hắn rất đáng thương giống như....nàng và anh hai

Ngồi im lặng 1 lúc lâu, không khí không như những gia đình mà nàng từng thấy, cái cảm giác nàng lặng im như vầy cạnh bà, nàng cảm thấy thoải mái, chứ không hề căng thẳng hay khó thở gì cả, đó là điều đáng ngạc nhiên mà nàng nhận thấy khi ở bên bà của hắn à không....bà của hắn và nàng

- Vậy cháu đi khám bác sĩ chưa ? - bà bỗng nhiên hỏi phá vỡ cái không khí lặng im đó

Bất ngờ trước câu hỏi của bà làm nàng không hiểu cái mô tê gì, mặt ngơ ngác nhìn bà đặt dấu hỏi chấm rõ to trên trán

Thấy nàng như vậy bà phì cười xong rồi ôn tồn nói

- Ý ta là cháu và thằng Duy đã làm vợ chồng đương nhiên sẽ có con và chắc mấy đứa cũng không ích kỷ đến mức không cho ta bế cháu đó chứ !? - bà nói

Nghe xong mặt nàng đỏ hết lên, giống như tôm luộc, nhờ có bà nhắc nàng mới để ý nha, bình thường thì chu kì đèn đỏ cứ 2 tháng lại có 1 lần tuy rất khó hiểu vì mấy đứa bạn của nàng mỗi tháng có một lần nhưng không để ý mấy bởi vì chu kỳ đến ít nàng càng xung sướng chứ sao ! Mà nói cũng thấy lạ, sao con trai không có chu kì giống con gái nhỉ, ông trời thật quá bất công rồi ! Không nghí nhiều nữa, vào nhà chồng cũng gần nữa năm rồi mà sao nàng chả thấy chu kì đến thấy lạ lên nàng quyết định lát nữa đi kiểm tra thử xem.

- À vâng tất nhiên rồi thưa bà, chiều nay cháu cũng định đi kiểm tra ạ - nàng nói với bà

- Ừ cháu đi cùng với thằng Duy nhé, ta sẽ yên tâm hơn nhiều - bà nói với nàng

- Dạ vầng, thôi xin phép bà cháu đi xem anh ấy thế nào ạ - nàng nói xong

Nhanh chân chạy về phòng tìm hắn