Minh Nguyệt Nhập Quân Hoài

Chương 13: Âm thầm nhìn trộm




– Edit & Beta: Pianvy Kim –

Húc Họa tỉnh lại vào lúc hoàng hôn.

Ngoài cửa sổ là một hồ sen, chuồn chuồn bay thấp, ánh tà dương gợi tình, khiến con ngươi đen bóng tăng thêm mấy phần ấm áp. Nàng ngồi xuống, cảm thấy thân thể so với ngày trước nặng nề hơn rất nhiều. Tay không có khí tức, cả người vô cùng yếu ớt.

Đáng lý ra, không nên vậy.

Húc Họa cúi đầu nhìn, phát hiện bàn tay đặt trên gối… béo đến không còn hình dáng!

Sờ lên mặt… Tốt quá má ơi, béo bằng hai người!

Cái mả mẹ nhà nó!

Nàng miễn cưỡng xuống giường, khá lắm, cái chân của thân thể này so với eo nàng ngày trước còn to hơn! Thật sự…

Húc Họa vỗ trán, biểu cảm vô cùng thê thảm, gương bên cạnh cũng không dám nhìn. Thân thể này sai quá sai, sao có thể béo đến dạng này?

Nàng tiện tay nhặt ngoại bào phủ lên người. 

Ngoại bào làm bằng lụa mỏng, mong manh như cánh ve, khoác lấy cơ thể béo ú của nàng.

Hình tượng “đẹp” quá, không nỡ nhìn.

Húc Họa ôm đầu, hơn nửa ngày sau mới tỉnh táo khỏi sự đả kích mang tính hủy diệt này. Nàng đẩy cửa ra ngoài. Trời đã chạng vạng tối, những người làm nông đang nhanh nhanh chóng chóng xua bò dê về nhà.

Gà vịt một đường ồn ào, cũng đang chạy về ổ.

Ráng chiều mây đỏ, đẹp như tranh vẽ.

Húc Họa đứng ở cửa ra vào, trong nháy mắt yên tĩnh, liền hiểu mình đã cải tử hoàn sinh. Sau lưng đột nhiên có người nhẹ giọng hô: “Họa Họa?”

Nàng quay đầu, nhìn thấy một phụ nhân ăn mặc thanh lịch, lưng đeo giỏ trúc đứng ở sau nàng. Gần như vậy mà nàng không nhận ra? 

Đột nhiên ý thức được, thần thức nàng đã trở nên suy yếu đến đáng sợ.

Người ấy tiến lên mấy bước, bỗng đưa tay lên sờ đầu nàng: “Họa Họa của ta đói bụng rồi phải không? Hôm nay nương sẽ nấu món cá kho con thích nhất nha.”

Húc Họa cảm giác sự việc thật hoang đường. Nàng tránh né bàn tay của phụ nhân ấy, hỏi: “Bây giờ là năm nào?”

Phụ nhân ánh mắt kinh ngạc: “Họa Họa, hiện giờ đang là năm bốn trăm Thái Bình a.”

Húc Họa lắc đầu: “Theo tiên lịch là năm thứ mấy?”

Bà một mặt mờ mịt, nàng cảm thấy không cần hỏi nữa. Nơi này không phải ma cảnh của Tiên vực, mà chính là hạ giới của phàm nhân, nếu không lấy đâu ra cảnh vật yên tĩnh như thế này.

Thấy nàng nói chuyện hành động khác thường, phụ nhân trong mắt lộ rõ vẻ sợ hãi. Húc Họa đương nhiên nhìn ra, liền ôn tồn trấn an: “Mẫu thân đừng ngạc nhiên. Trước đây con đầu óc ngây thơ, bây giờ đột nhiên sáng sủa ra một chút, nên mới hỏi mấy câu như vậy.”

Phụ nhân vui sướng: “Ôi con ta! Con ngu dại mười lăm năm, có phải ông trời thương hại Kỷ gia chúng ta, nên mới để con khôi phục thần trí không?”

Ngu dại mười lăm năm…

Húc Họa bất lực đành nói qua loa: “Mẫu thân, dù giờ con thần trí thanh tỉnh, nhưng sự tình trước kia đã lãng quên rất nhiều.”

Phụ nhân lôi kéo tay nàng vào nhà: “Nữ nhi ngoan, chỉ cần con tỉnh táo lại là nương an tâm rồi. Việc cưới xin của con nói nhiều lần như vậy mà không lần nào thành. Bây giờ thì tốt rồi.”

Cái gì cơ?

Húc Họa cảm thấy giống như vừa bị sét đánh. Trong nhà có một bức tượng Quan Âm Bồ Tát. Bà ấy vội vàng đưa nàng đến trước tượng, bảo nàng quỳ xuống. Húc Họa một bên dập đầu một bên bất đắc dĩ.

Phụ nhân nói rất dài dòng, chủ yếu là chuyện nhiều năm như vậy bà một mình nuôi dưỡng nàng vô cùng vất vả.

“Con không có cha sao?”

Bà thần sắc buồn bã, hồi lâu mới trả lời: “Lúc trước mẫu thân có thai, không ngờ lại hoài thai đến ba năm. Trên trấn mọi người đều đàm tiếu. Về sau, lão thái thái ghét bỏ con, cảm thấy nương là điềm xấu, buộc cha con cưới thiếp, bây giờ không cùng ở với chúng ta.”

Húc Họa không hiểu ra sao. Nàng phục sinh, ký ức đời trước hoàn toàn không hao tổn. Có điều sống lại ở bách tính nhân gian bình thường, lại còn ngu dại mười lăm năm là thế quái nào?

Thời gian đã qua chừng ấy, linh hồn vẫn còn trú trong cơ thể này ư? Không đúng, trên người nàng vẫn còn mùi hoa quế, vì sao vẫn còn dấu hiệu của Ma Khôi?

Người phụ nhân thấy nàng không nghe mình nói, khó tránh khỏi bất an: “Họa Họa, nương đi tìm y sư qua nhìn con một cái. Chờ thân thể con tốt, chúng ta đi xem một chút cha con và bà nội.”

Nói xong, bà lập tức ra ngoài tìm đại phu. Húc Họa cúi đầu xuống, phát hiện trên cổ đeo một mặt dây chuyền làm bằng phỉ thúy. Nàng chạm vào nó, nghiến răng nghiến lợi: “Thần Ma.”

Thần Ma chi tức lắc một cái, giống như linh lực không đủ, chỉ nhảy lên, trên thân phát ra ánh xanh lục nhàn nhạt. 

Pháp bảo quá yếu.

Húc Họa đành chấp nhận hiện thực, đứng trước gương đồng nhìn nhìn. Bên trong có thể thấy lờ mờ thân hình một nữ nhân. Nàng nhéo nhéo cái cằm đôi trên mặt, lẩm bẩm: “Ai là người làm ta sống lại? Vì lẽ gì cứu sống ta nhưng lại không để ý nữa? Chẳng lẽ bởi vì ta biến mất lâu quá ư…”

Thần Ma chi tức lấp lóe nhưng không lên tiếng. Sở dĩ chủ nhân phục sinh nhưng về sau bị bỏ mặc, là bởi cái người kia đã bế quan vài chục năm rồi a.

Nó do dự. Một mặt nó không thể phản chủ cũ, mặt khác không được chống lại khế ước. Nghĩ một hồi, rốt cuộc vẫn là gửi tin tức về cho Thiên Cù Tử. Hy vọng chủ nhân không biết, nếu không nàng sẽ đem nó nghiền thành phấn, xong rồi trộn vào nước làm thuốc đó. Nó trong lòng rơi lệ.

[Rừng Khổ Trúc]

Hộ sơn đại trận Liên Hoành có thể ngăn cách mọi loại thuật pháp. Nhưng Thần Ma cùng Thiên Cù Tử có khế ước, Liên Hoành rất tắc trách mà cho phép nó tiến vào.

Thiên Cù Tử vốn luôn im lặng tu vi rốt cuộc nhận được môt tin tức mới – Thần Ma chi tức nhắn: “Chủ nhân tỉnh.”

Hắn mở bừng mắt, bốn phía đen tối lạnh lẽo.

Gió từ rừng túc thổi đến, tay áo lọn tóc hắn bay bay. Hắn mấy lần muốn kiềm chế, nhưng rồi lại không nhịn được ra lệnh cho Thần Ma chi tức. Nó mang vẻ mặt “ta biết mà”, rất nhanh dùng Lược Ảnh chi pháp truyền đến một đạo hình ảnh.

Trong khuê phòng bày biện đơn sơ, Húc Họa đứng trước gương đồng âm trầm dò xét chính mình.

Thiên Cù Tử nhíu mày. Hình như… có chút quá béo a. Nhưng mà béo quá cũng tốt, miễn cho đẹp rồi lại xui xẻo, hồng nhan gây sóng gió.

Thần Ma nhìn chằm chằm Thiên Cù Tử, có phần hơi khẩn trương. Thuật pháp của hắn cũng như tính cách, luôn rất cẩn thận, tuyệt không cho phép mắc sai lầm. 

Nhưng nó cố ý rót thêm nhiều mấy phần linh lực vào linh thai của chủ nhân, mặc dù khiến dáng người nàng biến dạng, nhưng có thể tạm lui sắc tâm của hắn. Haiz, nếu Thiên Cù Tử muốn cùng chủ nhân “ấy ấy”, nó biết làm thế nào cho phải.

Cũng may Thiên Cù Tử rất nghiêm túc, cũng không ra mệnh lệnh khác.

Húc Họa đang đánh giá mình trong gương. Hiển nhiên có ai đó đã dùng Thần Ma chi tức khiến nàng sống lại. Nhưng linh thức cùng thân thể nàng há có thể tùy tiện thai nghén trong xác phàm, độ khó của nó tất nhiên hao phí rất nhiều thời gian lẫn tinh lực.

Phải chăng vị cao nhân này không giữ được kiên nhẫn, nên toàn lực thôi động Thần Ma, khiến cho linh lực của nó tiêu hao hết, còn thân thể nàng cũng vì chứa nhiều linh lực quá mà… phồng to?

Cũng vậy, hiện tại thần thức nàng suy yếu đến mức gần như không khác gì phàm nhân, có phải vì Thần Ma sau đó không tẩm bổ linh lực cho nàng nữa?

Húc Họa nhẹ nhàng vuốt ve mảnh phỉ thúy. Thứ thần khí ngày xưa luôn chiến ý ngập trời, giờ chỉ đáp lại nàng bằng một tia ấm áp.

Nàng trước nay luôn luôn xinh đẹp, bây giờ biến thành dạng này, chỉ sợ phải cần một thời gian để tiếp nhận hiện thực. Thiên Cù Tử đau khổ nghĩ thật lâu, không biết mình phạm sai lầm chỗ nào, đành phải tự ép không nghĩ đến tin tức Thần Ma truyền đến nữa, tuyên bố với Liên Hoành chuyện xuất quan.

Mặc dù thấy nàng dung nhan khác lạ, nhưng biết thần thức nàng thanh tỉnh, hắn không thể tĩnh tâm được nữa.

Bế quan vô ích.

Tái Sương Quy là người thân thiết nhất của hắn, lúc này đã tìm Quân Thiên Tử đến bắt mạch cho. Biết được tu vi hắn không còn đáng ngại nữa, cuối cùng ông cũng thở phào một hơi. Ông rất không hy vọng bản thân nửa đời dựa vào đệ tử, lúc tuổi già lại xảy ra chuyện không may.

Thiên Cù Tử biết ông lo lắng nên để mặc cho ông chăm sóc cho mình. Đến đêm khuya, hắn rốt cuộc nhịn không được, lần nữa thôi động Thần Ma. Nó trông có chút không tình nguyện. Chủ nhân cũ đã thức tỉnh, nó hiển nhiên không muốn làm gian tế, nhưng lại bị khế ước mới trói buộc, không thể từ chối mệnh lệnh.

Sau một lát, Thiên Cù Tử nhận được hình ảnh Thần Ma gửi đến. Húc Họa đang ngồi trước bàn, trước mặt bày biện một đầu cá kho.

Thiên Cù Tử tích cốc quá lâu, không còn tưởng tượng ra hương vị đồ ăn được nữa. Hắn thấy Húc Họa hai mắt sáng lên màu xanh lục nhạt, hung tợn nhìn chằm chằm chén dĩa.

Nàng vừa nuốt nước miếng vừa sờ sờ cái bụng nhỏ. Chỉ chốc lát sau, tay đã đưa xuống nhéo vào đùi, cuối cùng ba một tiếng, đem đũa đập xuống bàn, bỏ đi.

Thiên Cù Tử nhịn một lúc, bật cười.

Ngày thứ hai, Húc Họa đúng giờ Mão tỉnh lại. Thần Nữ Lộ cùng máu dâm xà suốt đêm qua không hề phát tác, có điều cảm thấy người uể oải, giống như trái đào mật chín mọng treo lủng lẳng trên cây chờ người hái.

Loại chờ mong ôn nhu này, có thể nói là thoải mái dễ chịu.

Doanh Trì dùng Thần Nữ Lộ cùng máu dâm xà bởi hai thứ này cực kỳ bá đạo ngoan cố, vô cùng khó giải. Nay dược hiệu suy yếu đến mức này, thật khiến người ta ngạc nhiên.

Húc Họa nội tâm vẫn còn nhiều thứ không hiểu, nhưng nói chung không phải chuyện xấu.

Nàng ngồi trước gương, son phấn trên bàn trang điểm rất ít, nghĩ đến trước kia nàng cũng không cần đến những vật này. Không có người hầu giúp, nàng đành miễn cưỡng tự chải cho mình một kiểu tóc, sau đó tìm quần áo trong tủ.

Đợi đến khi trời sắp sáng, mẫu thân nàng cũng đã tỉnh.

Nương nàng họ Phàn, tên Phàn Quỳnh Chi. Thấy Húc Họa đang ướm thử y phục trên người, trông bà nhiều thêm mấy phần hoan hỉ: “Con gái ta đúng là nên ăn mặc xinh đẹp một chút, để cha con cùng bà nội gặp cũng cao hứng.”

Húc Họa cười một tiếng, cảm giác có mẫu thân đứng bên cạnh nói chuyện khiến nàng thấy mới lạ: “Chúng ta đều bị bọn hắn đuổi ra khỏi cửa, sao nương còn nghĩ muốn làm họ vui vẻ nữa?”

Phàn Quỳnh Chi sững sờ, sau đó nói: “Họa Họa, con đừng hận bọn họ. Bọn họ dù sao cũng là người thân ruột thịt…”

Húc Họa khoát tay: “Con cũng không hận. Hận bọn hắn chính là nương.”

“Hận cái gì, đã qua nhiều năm như vậy, hai mẹ con chúng ta không phải đang trở về sao. Họa Họa, chúng ta là nữ nhân, trời định chịu khổ. Con phải nhớ kỹ, chuyện gì cũng phải nhường nhịn, tâm địa thiện lương tất sẽ được báo đáp.”

Nàng cười khẽ: “Con biết rồi, nương.”

Phàn Quỳnh Chi lấy một cây vải bố tốt nhất, lại làm hai con gà mái vốn không nỡ ăn, cũng chẳng để Húc Họa cầm mà tự mình xách, một đường đưa nàng tiến về nhà chồng.

Trượng phu của bà tên Kỷ Hàn Chương, ở trên Tiên Trà trấn được xem như là người có học nổi danh. Lúc trước ông từng thi đậu tú tài, nhưng đáng tiếc thời vận không đủ, không có tiền chuẩn bị, bây giờ dạy học qua ngày kiếm sống.

Cũng may trên trấn người có học không nhiều, nên môn sinh đến học không ít, toàn bộ Kỷ gia coi như giàu có.

Húc Họa đi theo Phàn Quỳnh Chi hết tám dặm đường, cuối cùng cũng đến trấn. Nàng mồ hôi tuôn như nước nhưng vẫn chịu đựng. Khối thân thể này phải tập thể dục thêm nữa, nếu không làm sao mà gầy được!

Nhà của Kỷ Hàn Chương cửa son đại trạch, tường cao viện sâu. Chỉ có mấy cây đào mọc ra vài quả nhô ra ngoài tường, giống như rêu rao khoe khoang.

Phàn Quỳnh Chi bước lên, do dự một lát, cuối cùng vỗ nhẹ vòng cửa.

Rất nhanh liền có người ra mở, nhìn quần áo hiển nhiên là một nha hoàn. Nó vừa thấy bà, lông mày lập tức nhíu chặt: “Lại là bà, bà đến làm gì? Đã nói bao nhiêu lần, lão gia không rảnh!”

Phàn Quỳnh Chi vội nói: “Xuy Trúc, ngươi nói với lão thái thái, Họa Họa giờ đã khôi phục thần trí rồi! Giờ con ta không chỉ nói chuyện bình thường lưu loát, mà cử chỉ cũng động lòng người nữa!”

Húc Họa muốn cười, nửa câu đầu thì thôi, nhưng nửa câu sau “cử chỉ cũng động lòng người” ư? Đâu ra vậy.

Quả nhiên vừa nghe bà nói xong, nha hoàn tên Xuy Trúc kia liền nhìn thoáng qua Húc Họa đang đứng ngoài cổng, cười phì một tiếng: “Động lòng người? Mấy con lợn béo nhìn còn đẹp hơn. Bà vẫn là nhanh về đi, đừng để phu nhân nhìn thấy rồi lại mắng chúng ta.”

Nói xong, lập tức chuẩn bị đóng cửa.

Phàn Quỳnh Chi nhanh tay chống lại cánh cửa sắp đóng: “Kia… Xuy Trúc, ta mang theo hai con gà với một cây vải bố mới. Gà ngươi cho lão thái thái hầm canh bồi bổ, vải liền để may y phục cho lão gia đi. Loại này chất vải hay màu sắc cũng đều là thứ lão gia thích.”

Xuy Trúc không kiên nhẫn: “Biết rồi biết rồi, bà đi nhanh đi.”

Dứt lời, cửa liền đóng lại.

Phàn Quỳnh Chi có chút lúng túng xoay người, cười nói: “Họa Họa, hôm nay cha con không có nhà, chúng ta về trước đi. Đợi lần sau hắn ở nhà, nương lại mang con tới.”

Húc Họa không theo đường cũ trở về, ngược lại tiếp tục đi lên, cơ hồ muốn đến sườn núi Linh Tuyền. Phàn Quỳnh Chi bất an gọi: “Họa Họa?”

Nàng đảo mắt nhìn gia trạch nhà họ Kỷ dưới núi, đột nhiên hỏi: “Nương thật sự thích ông ta vậy sao?”

“Sao cơ?”

“Kỷ Hàn Chương, nương thực sự thích ông ta đến vậy sao?”

Phàn Quỳnh Chi cúi đầu, không còn nhìn vào ngôi nhà ngói xanh tường đỏ kia nữa: “Họa Họa… Cha con kỳ thật rất có học vấn. Con không biết, ông ấy có công danh, lại đỗ tú tài. Toàn bộ trấn này, thơ của ông ấy viết ra là hay nhất…”

Húc Họa quay đầu nhìn bà chằm chằm: “Nếu con có biện pháp khiến ông ta trở lại bên cạnh nương, người có nguyện ý không?”

Lúc nói những lời này, con ngươi nàng đen nhánh, sâu như đáy vực. Phàn Quỳnh Chi không tự chủ được rùng mình một cái, thấp thỏm hỏi: “Họa Họa?”

Húc Họa dựng thẳng ngón tay: “Ba ngày sau, giờ Tý, phía Đông Nam gió thịnh. Từ nơi này phóng hỏa, gió nhất định thổi lửa đến Kỷ gia, nhưng cũng đủ thời gian để bọn họ chạy thoát. Quan phủ lúc này vội vã dập lửa trên núi, sẽ không quản tòa nhà này, ngược lại để mặc nó cháy sạch để không ảnh hưởng tới những nơi xung quanh. Lão thái thái tin Phật, lúc này ta tìm hai vị đại sư một trước một sau tới cửa, nói bóng nói gió vài lời, nương rất nhanh liền có thể trở về.”

Thiên Cù Tử một bên viết chữ, một bên vẫn lắng tai nghe. Lúc này thấy vậy thập phần ngoài ý muốn, mặc dù Tiên Trà trấn cách xa Âm Dương Viện, nhưng vẫn thuộc địa giới quản lý, há có thể để nàng làm ẩu?

May mà Phàn Quỳnh Chi sắc mặt trắng bệch kêu lên: “Họa Họa! Sao con có thể nghĩ tới biện pháp ác độc như vậy! Bọn họ là người thân ruột thịt của con a! Nước lửa vô tình, vạn nhất xảy ra chuyện, cả đời này làm sao lương tâm con yên ổn!”

Húc Họa cười nhàn nhạt: “Biện pháp đơn giản như vậy, nương lại không nguyện ý. Nếu thế thì dùng biện pháp khác phiền toái một chút.”

Phàn Quỳnh Chi nước mắt đã đầy tròng: “Họa Họa, con không phải ma quỷ gì đó chứ, con nói gì nương không nghe hiểu được…”

Húc Họa nắm chặt tay bà, cảm giác được bà đang run rẩy. Nàng vỗ nhè nhẹ vào lưng bà: “Nương, con rất khỏe.”

Về đến nhà, mặc dù Phàn Quỳnh Chi tâm tình còn sa sút, nhưng vẫn vào phòng bếp nấu cơm cho Húc Họa. Húc Họa có tâm sự. Chuyện nàng cải tử hoàn sinh, đến giờ vẫn không hiểu rõ, nhưng người có khả năng phục sinh nàng nhất hẳn là Thiên Cù Tử. Mà thực tế, người như hắn chắc cũng có năng lực như vậy.

Có điều nàng cùng lão thất phu hắn bất quá gặp mặt một lần, đã ghét thù đến mức trở mặt. Nếu lão thật sự cứu nàng, sợ là cũng chỉ vì tộc Ma Khôi, không nên để lại nàng ở một thôn trấn hoang vắng mới đúng.

Người thứ hai là Doanh Trì, cũng có năng lực tài cán. Nhưng lấy tính cách của hắn, chỉ sợ hiện tại nàng đang nằm trên giường, còn hắn mặc kệ cảm giác của nàng, đem nàng làm đồ chơi tình dục.

Húc Họa mãi vẫn không nghĩ ra. Mới vừa rồi lúc lên trấn, nàng vẫn luôn dò xét xem chung quanh có pháp trận nào hay không? Hay thậm chí, cái trấn này chỉ là ảo giác của nàng? Cũng không phải. Nhìn tới nhìn lui, bất quá chỉ là một cái thôn trang bình thường mà thôi. Ngoại trừ hẻo lánh một chút, thật sự không có gì lạ thường.

Nàng vào phòng bếp, nhặt từ trong giỏ xách ra vài miếng rau quả: “Nương, con ăn cái này là được rồi.”

Phàn Quỳnh Chi vội nói: “Như vậy sao được? Con vừa tỉnh lại, thân thể còn hư nhược…”

Húc Họa nhịn không được cười ra tiếng: “Nương!” Bà muốn nhồi nàng thành heo hay sao đấy a?

Sau đó, Thiên Cù Tử nhìn thấy một màn trắng tinh sạch sẽ trước bàn cơm: Húc Họa mắt nhìn bát thịt kho tàu, miệng chậm rãi húp nước luộc rau…

Phàn Quỳnh Chi bên cạnh lo lắng: “Họa Họa, con có chỗ nào mập? Dáng người thế này gọi là có phúc, mắn đẻ biết chưa. Nào, nương gắp cho con miếng thịt.”

Húc Họa một tay chặn lại cái đũa đang đưa thịt tới, lại “ực” nuốt nước miếng một tiếng. Đến cùng tên nào dám lộn xộn Thần Ma chi tức của nàng? Lão tử thề, không chơi chết ngươi, lão không phải Ma Khôi!!

Lúc ăn cơm xong, Phàn Quỳnh Chi nói muốn ra ngoài làm chút việc. Bà giỏi thêu thùa, lại cần cù chăm chỉ, dựa vào may vá giặt giũ mà kiếm tiền nuôi hai người.

Húc Họa nói: “Hôm nay nương đừng đi nữa, người đi theo con, con dạy cho nương phương pháp hô hấp thổ nạp.”

Phàn Quỳnh Chi không hiểu lắm, Thiên Cù Tử cũng nhíu mày. Lúc trước vì để không bị chú ý, hắn mới chọn cho nàng một nơi vắng vẻ cằn cỗi. Phàn Quỳnh Chi cũng không có linh căn, nàng muốn dạy bà phương pháp thổ nạp để làm gì?

Húc Họa để Phàn Quỳnh Chi ngồi lên giường mình, lấy tay đặt nhẹ vào bụng dưới, thật sự dạy bà thổ nạp. Phàn Quỳnh Chi bản thân không có linh căn, không thể tự chủ thu nạp linh khí. Húc Họa chậm chạp dẫn dắt bà, đưa linh lực rót từ từ vào cơ thể.

Nàng vừa tỉnh lại, linh lực vô cùng thiếu thốn, nên chỉ chốc lát sau trên mặt đã trắng bệch.

Nhưng lượng linh lực ít ỏi này vừa hay lại mang ích lợi không nhỏ cho Phàn Quỳnh Chi. Mồ hôi bà đổ xuống như mưa, lấy khăn lau một cái liền loang lổ vết mồ hôi.

Phàn Quỳnh Chi giật mình: “Này, Họa Họa.”

Húc Họa phất tay: “Linh khí đang được đưa vào để thanh tẩy ô trọc trong cơ thể. Nương đừng lo lắng, loại công pháp này là con được một tiên nhân trong mộng dạy, có thể giúp nương kéo dài tuổi thọ.”

Phàn Quỳnh Chi nửa tin nửa ngờ, cảm thấy cơ thể một thân mồ hôi bẩn thỉu, nên nhanh chóng đi nấu nước tắm.

Húc Họa ngửa mặt ngã xuống giường ngủ thiếp đi.

Thiên Cù Tử vô thức vươn tay, chạm vào hình ảnh của nàng trong hư không. Thần Ma giật mình không kịp chuẩn bị, run lên một cái, hình ảnh liền lui về phía sau. Thiên Cù Tử thu tay lại, làm như không có gì, sắc mặt ửng đỏ.

Húc Họa kể từ đó luôn đốc thúc Phàn Quỳnh Chi mỗi ngày hô hấp thổ nạp, linh khí ít ỏi đến đáng thương của nàng cơ hồ đều đưa vào cơ thể bà.

Thừa dịp Phàn Quỳnh Chi luyện công, nàng lấy ra vải bố, cắt đông cắt tây, may cho bà một cái xiêm y. Lúc làm việc, nàng lấy Thần Ma đè một góc vải ở mép bàn. Thiên Cù Tử như mọi lần ra lệnh thông qua Thần Ma để quan sát, liền thấy một sợi tóc của nàng bên trên.

Khiến hắn nhớ lại đêm ấy bên trong khách uyển, mùi thơm ngọt ngào trên tóc nàng khẽ tỏa.

Húc Họa đối với cắt may là sở trường, se chỉ luồn kim càng quen tay. Nàng thô phục bố y, ngồi trong một căn nhà nhỏ (*), trông không giống như Khôi Thủ, ngược lại mang vẻ con gái rượu dịu dàng chăm sóc cha mẹ.

(*) Nguyên tác là “oa xá kinh phi” (蜗舍荆扉), nghĩa là một ngôi nhà xây hình vỏ ốc, chỉ những căn nhà rất nhỏ và hẹp.

Phàn Quỳnh Chi đi tới, đặt một bát canh ngọt lên bàn. Thấy nữ nhi cắt vải, bà cũng không đau lòng, đầy mặt sáng láng vẻ từ mẫu: “Nữ nhi trưởng thành, nên may thêm vài bộ y phục thật tốt. Sáng mai nương dẫn con lên trên trấn mua vài khúc vải, với chút son phấn trang điểm nữa.”

Húc Họa cúi đầu tiếp tục làm: “Con dáng người thế này mặc cái gì đâu quan trọng. Con làm trước cho nương một bộ.”

Phàn Quỳnh Chi nghe vậy vừa vui vừa đau lòng: “Nương muốn may y phục làm gì a, đồ năm ngoái vẫn còn mới mà.”

Nàng không nói thêm gì, đường may rất tỉ mỉ đều đặn.

Thiên Cù Tử chợt hỏi: “Khôi Thủ cũng biết thêu thùa sao?” Hắn là đang nói với Thần Ma.

Nó ra vẻ khinh thường, khoác lác nói: “Khôi Thủ nhà ta thông minh vô song, có cái gì mà không làm được?”

Thiên Cù Tử nói: “Là kỹ nghệ của Phi Châm Phường.”

Phi Châm Phường là nơi chuyên nghiên cứu công pháp bằng kim, châm pháp vô cùng nổi danh. Thần Ma dương dương đắc ý, hiển nhiên vô cùng yêu thích chủ nhân nhà mình: “Đúng vậy, Khôi Thủ ta cách đây không lâu có đến Phi Châm Phường học một thời gian.”

Thiên Cù Tử rất nhanh bắt được trọng điểm: “Phi Châm Phường không thu đệ tử bên ngoài, nàng ấy học trộm sao?”

Nó lập tức thẹn quá hóa giận: “Là chủ nhân ta có bản lĩnh học được, trộm cái gì mà trộm!”

Húc Họa cắt may y phục kiểu trung niên. Phàn Quỳnh Chi mấy ngày này được linh khí tẩm bổ, mặt mày tỏa sáng, trẻ ra không dưới mười tuổi. Thật sự giống như trở lại bộ dáng thời còn đôi mươi.

Phàn Quỳnh Chi lúc đầu không nhận ra, thẳng đến một ngày lúc bà đang may y phục, đột nhiên bên ngoài có người gọi: “Kỷ gia tẩu tử.”

Bà ngẩng đầu, không phải ai khác chính là bà mối Triệu.

Bà vui mừng hết sức. Phải biết Họa Họa của bà vừa ra đời đã bị kêu là người xui xẻo, từ trước đến giờ, không có một bà mối nào đến cửa hỏi cả.

Phàn Quỳnh Chi vội vã nghênh đón: “Triệu đại nương, mau vào ngồi đi.”

Một mặt đón khách, một bên tranh thủ đưa qua một xâu tiền đồng cho bà mối. Bà mối cũng vui vẻ: “Tẩu tử, mấy năm này Kỷ lão gia không đoái hoài đến ngươi, để một mình ngươi nuôi nữ nhi, đúng là tội nghiệp quá.”

Phàn Quỳnh Chi bận bịu gọi Húc Họa: “Họa Họa, mau tới gọi Triệu nãi nãi!”

Nàng mỉm cười hành lễ. Bà mối Triệu lấy khăn đỏ che miệng, cười cười nói: “Tẩu tử, ta thấy ngươi lẻ loi một mình, chẳng lẽ không có suy nghĩ gì đến sau này sao?”

“Triệu đại nương, bà biết đó, chuyện xưa đã qua lâu rồi, ta còn có ý kiến gì được? Giờ ta chỉ mong sao Họa Họa có thể tìm một nhà khá giả, không phải chịu cơ khổ như ta, vậy là đã mãn nguyện rồi.”

Bà mối Triệu cười hắc hắc đáp: “Muốn không cơ khổ cũng dễ dàng thôi mà. Thực không dám giấu giếm a, lần này ta đến là vì Lý lão gia thôn bên cạnh nhờ vả. Bà cũng biết ông ấy chứ? Chính là cái người giàu có, bây giờ muốn cưới vợ kế đấy.”

Phàn Quỳnh Chi do dự nói: “Triệu đại nương, Họa Họa nhà ta mới mười lăm tuổi…”

Bà mối Triệu cười đến răng lợi đều lộ ra: “Ai nói Họa Họa! Ta nói Lý lão gia kia ngại lấy người trẻ quá thì không thích hợp, lại đúng lúc lần trước ở chợ nhìn thấy ngươi. Ôi, gặp một lần liền thấy hợp ý, cho nên mới nhờ ta đến mai mối…”

Phàn Quỳnh Chi hết hồn há to miệng.

Lúc sau hai người nói chuyện gì, Húc Họa đều không nghe nữa.

Tiễn bà mối Triệu xong, Phàn Quỳnh Chi vẫn còn chút sững sờ. Bà tiến đến bên Húc Họa, đột nhiên hỏi: “Lý lão gia kia, sao lại đột nhiên coi trọng ta…” Giọng điệu xấu hổ cùng giận dữ.

Húc Họa cười yếu ớt: “Nương có phải vừa thẹn thùng vừa đắc ý không?”

Phàn Quỳnh Chi xấu hổ quay lưng, sẵng giọng: “Nói bậy bạ cái gì đó.”

“Cái này có gì mà phải ngại đâu.”

Phàn Quỳnh Chi đỏ mặt: “Họa Họa, con thích dạng nam tử thế nào?”

Cách Thần Ma chi tức, Thiên Cù Tử nín thở chờ đợi. Sau đó, hắn nghe thấy Húc Họa trả lời: “Kỳ thật ta không thích nam nhân.”

Câu này đối với Hề chưởng viện mà nói, là giống như bị ai đạp một cái thật mạnh vào ngực vậy đó.