Minh Nhược Hiểu Khê 2: Mặt Trời Rực Rỡ Nhất Ngày Đông

Chương 10




Tại ký túc xá của Giản Triệt. Anh bưng ra một ly nước nóng hổi, khẽ khàng đặt vào tay cô, giục giã: “Em uống đi”.

Hiểu Khê nhấp thử một ngụm, khẽ thốt lên: “Là sôcôla à?”.

Giản Triệt cười: “Cả tối nay, em có ăn gì đâu, chắc là đói lắm. Em uống ly sôcôla này trước, anh sẽ đi làm ít đồ ăn ngay”.

Cô lắc đầu, “Không cần đâu ạ”.

Giản Triệt đứng dậy, rất cương quyết, không để cho cô có cơ hội từ chối, “Cơm chiên Dương Châu nhé?”. Giản Triệt đi vào bếp, Hiểu Khê nằm dài trê salon màu trắng, người phủ một tấm chăn. Chỉ một lát sau, cô ngửi thấy mùi thơm từ nhà bếp bay ra. Uống cạn ly sôcôla nóng, Hiểu Khê thấy tinh thần phấn chấn hơn.

Đây là lần thứ hai cô đến nơi ở của Giản Triệt. Trong nhà, mọi thứ vẫn sạch sẽ, ngăn nắp, như chính chủ nhân của chúng. Giản Triệt luôn tạo cho người khác ấn tượng thật thoải mái, dễ chịu. Chả bù cho Hiểu Khê, từ khi Lưu Băng bỏ đi, nhà của cô bừa bãi như một cái ổ chuột. “Cơm chiên Dương Châu có rồi”, Giản Triệt vừa reo lên, vừa bưng tới một đĩa đầy ắp thức ăn, ngào ngạt hương thơm. Đĩa cơm hấp dẫn tới mức Hiểu Khê vừa nhìn thấy đã thấy cồn cào trong bụng. Cô nuốt nước miếng, phát hiện thấy mình đói meo. Hiểu Khê cầm lấy cái thìa từ tay Giản Triệt, hấp tấp xúc từng miếng to cho vào miệng, vừa ăn vừa tấm tắc khen: “Ngon quá… ngon thật đấy…”. Chả mấy chốc, cô đã ăn sạch đĩa cơm, rồi lại uống hết bát canh ngon lành mà Giản Triệt vừa làm.

No nê xong, Hiểu Khê vỗ cái bụng căng tròn, thư thái nằm dài trên salon, nhìn Giản Triệt, thắc mắc: “Sao anh nấy được cơm chiên Dương Châu thế? Ngon quá đi mắt. Anh làm như thế nào?”.

Giản Triệt cười tủm tỉm: “Anh chỉ làm đúng theo sách thôi”.

“Sao kia?”, Hiểu Khê ngạc nhiên, “chỉ làm theo sách mà có thể làm được ngon thế sao? Nếu anh quyết tâm theo đuổi ngành ẩm thực thì sẽ có vô số đầu bếp bị thất nghiệp đấy”.

Giản Triệt cười, cốc nhẹ lên trán cô: “Phô trương quá đấy. Không phải em cũng nấu ăn rất ngon sao?”

Gương mặt Hiểu Khê chợt bừng sáng, giọng cô đầy tự hào: “Anh Giản Triệt, anh có biết em đã tốn bao nhiêu mồ hôi và nước mắt để nấu ăn được không? Từ nhỏ, mẹ em đã phản đối ba, không cho em học võ cả, vì sợ con gái mình sẽ trở nên thô lỗ, không ai thèm lấy. Vì không muốn mọi người nghĩ rằng con gái mình không biết làm gì, mẹ đã bắt em học nấu ăn, thậm chí còn học của những sư phụ khó tính nhất. Chỉ cần thầy không hài lòng, thế nào em cũng bị phạt, nhẹ thì không được ăn cơm, nặng thì bị mẹ đánh”. Hiểu Khê nhìn Giản Triệt đầy ngưỡng mộ: “Em chỉ là một chú chim ngốc nghếch, học hàng trăm hàng ngàn lần cũng chỉ bay được một tấc cao. Chả bù anh Giản Triệt đập cánh một cái đã ở tít trên mây rồi!”

Giản Triệt cười sảng khoái, vỗ lên vai cô: “Em sắp biến thành sáo nịnh hót rồi đấy”.

Hiểu Khê ra sức phản đối: “Đâu có, em chỉ nói thật thôi. Em dám lớn tiếng nói cho cả thế giới biết, anh Giản Triệt là người mà em ngưỡng mộ nhất…”. Bỗng cô hơi lặng người lại: “Còn em thì chẳng làm được gì cả… Em không thay đổi được gì cả… Thật ra em cũng đã rất cố gắng rồi… Anh Giản Triệt, giá như em có được một ít khả năng như anh thì tốt biết mấy…”.

Giản Triệt nhìn cô: “Em có biết anh cũng đã từng học võ không?”

Hiểu Khê mở to mắt thích thú: “Ối, em không biết gì cả. Thật thế sao? Anh học những loại võ gì rồi?”.

Giản Triệt mỉm cười: “Cái gì cũng học hết rồi. Muốn thử sức không nào?”.

Hiểu Khê gật đầu liên tục. Nom cô thật hào hứng, cũng may những muộn phiền ban nãy đã tạm thời tan biến. Để Hiểu Khê được vui, Giản Triệt đứng dậy đi ngay một bài quyền. Động tác của anh vừa rắn rỏi vừa uyển chuyển, thật đẹp. Bài quyền kết thúc bằng một động tác điều tiết lại hơi thở, Giản Triệt ngồi xuống cạnh Hiểu Khê, hỏi: “Em thấy thế nào?”

“Vị pháp sư thiếu lâm nào đã dạy cho anh bài quyền này thế?”,

Hiểu Khê đầy kinh ngạc. “Sư phụ Lâm Chính Hùng đấy”, anh đáp.

“Sao kia? Lâm sư thúc ư?”, Hiểu Khê thật bất ngờ vì Lâm sư thúc chính là sư đệ của cha cô, công phu cũng rất cao cường.

Giản Triệt cười: “Sao thế? Có phải em thấy anh học tệ quá không?”.

Hiểu Khê lắc đầu quầy quậy: “Sao anh lại nói thế, các đường quyền của anh cũng rất đẹp rất đúng thế, chỉ là… hình như vẫn chưa thoát lên được cái uy của bài quyền…”.

Giản Triệt cười to: “Lâm sư phụ cũng nhận xét như thế đấy. Em có biết anh đã phải mất bao lâu để học bài quyền này không?”.

“Gì cơ?”, Hiểu Khê tròn xoe mắt kinh ngạc.

Giản Triệt nhắc lại: “Đúng một năm ròng đấy”.

“Không thể nào! Thật vô lý. Làm gì khó đến vậy”, Hiểu Khê cãi.

Giản Triệt cười: “Ngốc ơi, anh nói dối em làm gì. Còn em học bài quyền này trong bao lâu?"

Hiểu Khê nhanh nhẩu đáp: “Ba ngày”.

“Khó thế mà chỉ học trong ba ngày thôi ư?”, đến lượt Giản Triệt kinh ngạc.

Hiểu Khê ưỡn ngực tự hào: “Em học bài này khi mới lên bảy tuổi. Năm đó em múa xong bài quyền, ai cũng khen đấy. Mọi người đều bảo em là ‘thiên tài võ thuật’, ‘kỳ tài võ học’. Không cần biết là đường quyền gì, binh khí gì, chỉ cần em thấy qua luyện qua, nhất định là thành công! Từ nhỏ đến lớn, em đánh nhau với người khác chưa bao giờ bị thua. Trước khi em đến đây còn đánh với Lâm sư thúc nữa, không phân thắng bại”.

Giản Triệt tươi cười: “Ừ nhỉ, anh quên mất em là một nữ đại hiệp”.

Hiểu Khê cũng thấy ngượng ngùng: “Có phải em kiêu ngạo rồi không nhỉ?”.

Giản Triệt cười, lắc đầu: “Em thấy không, có nhiều chuyện ngược nhau như thế đấy. Có lúc em chẳng cần tốn công sức gì cũng có thể hoàn thành nó thật xuất sắc. Nhưng cũng có lúc em phải nỗ lực rất nhiều mới có thể làm nên chuyện, và cũng có lúc dù em có dốc hết hết sức lực cũng không thể làm mọi việc được giống theo ý mình”. Ánh mắt của anh nhìn cô ôn hòa: “Có một số việc em có thể thay đổi được, nhưng cũng có một số việc em không thể nào đoán trước được nó sẽ thay đổi thế nào đâu!”.

“Giống như… Đồng… phải không ạ?”, Hiểu Khê ngẫm nghĩ rồi hỏi.

“Và cũng giống như Lưu Băng vậy”, Giản Triệt nói tuột luôn vấn đề mà Hiểu Khê đang trốn tránh.

Cô lại thấy người rất lạnh, liền xiết chặt khăn quàng: “Ý anh là… Lưu Băng được sinh ra trong hoàn cảnh như thế, đã sống và lớn lên trong hoàn cảnh như thế… nên khi với tình hình như vậy… lựa chọn của anh ấy… cũng chỉ có thể là như vậy… có phải không?”.

Giản Triệt trầm giọng: “Chuyện của Lưu Băng, anh cũng không biết tại sao cậu ấy chọn lựa con đường như vậy. Nhưng anh tin rằng, nếu có thể lựa chọn con đường khác, cậu ấy nhất định không quay về phục vụ cho Liệt Viêm Đường”.

Trái tim của Hiểu Khê bị thắt lại, nức nở như chiếc khăn quàng đang bị cô dày vò trong tay.

“Không cần biết lý do gì, em vẫn không muốn nhìn thấy anh ấy như thế…”, Hiểu Khê nói khẽ, rồi cô vứt chiếc khăn xuống, quay sang Giản Triệt cầu cứu: “Anh nói đi, em phải làm gì bây giờ?”.

Giản Triệt lắc đầu, “Ý em muốn nói là ngăn cản Lưu Băng không làm chủ của Liệt Viêm Đường phải không? Anh chịu thôi, hết cách. Ngay cả Lưu Băng cũng không có cách nào cả”. Hiểu Khê buồn bã rút tay ra khỏi tay Giản Triệt.

Tiếng Giản Triệt đều đều: “Tuy anh không hiểu nhiều về xã hội đen, nhưng cũng biết trước mặt Lưu Băng hiện đang có một con hổ dữ chực vồ lấy cậu ấy đòi ăn thịt. Cậu ấy muốn chạy cũng không được, chỉ còn cách nắm lấy binh khí, chống trả nó mới có đường sống”. Anh nắm chặt tay Hiểu Khê, dặn dò: “Nhưng em không nên tuyệt vọng, có nhiều việc nằm ngoài dự kiến con người. Chỉ cần chúng ta nỗ lực nắm bắt cơ hội… cũng không phải không có hy vọng đâu!”.

Mắt Hiểu Khê sáng lên: “Thật không ạ?”.

Giản Triệt cũng ân cần nhìn cô: “Thật mà”. Hiểu Khê thấy người ấm áp hẳn. Được Giản Triệt động viên, cô thấy trái tim mình như dần nóng lại.

--- ------ ------ ------ ----

Đêm đã rất khuya. Hiểu Khê vẫn mơ màng trên salon. Giản Triệt nhè nhẹ lay tỉnh cô, “Hiểu Khê… Hiểu Khê… Anh đưa em về nhà ngủ nhé?”.

Giọng Hiểu Khê ngái ngủ: “Không đâu”.

Giản Triệt lắc lắc cô: “Vậy để anh bế em sang phòng khác nhé?”.

Hiểu Khê vẫn lơ mơ trong cơn buồn ngủ: “Không… em ở đây cơ… ở đây… có anh. Em… không… muốn một mình”.

Đêm càng khuya. Hiểu Khê gối đầu vào chân Giản Triệt, ngủ vùi. Thỉnh thoảng cô cựa quậy người, khiến chiếc khăn quàng luôn rơi xuống. Và mỗi lúc như vậy lại luôn có một cánh tay kịp thời nhặt chiếc khăn quàng lên, nhẹ nhàng đắp cho cô…